Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm) - Chương 231: Toàn viên phản bội. (2)
thể nàng vô cùng chấn động, Sở Khuynh Thành luì lại liên tục ba bước, trong mắt đã đầy tuyệt vọng.Việc kia trong lời của Mẫu Đơn lâu chủ, nàng tương đối rõ ràng, đó là việc bố trận đối phó Độc Thủ Dược Vương ở chỗ đặt Bồ Đề Tu Căn. Nhưng người đi làm việc này lại cũng làm phản, nói rõ Độc Thủ Dược Vương đã biết được toàn bộ kế hoạch của các nàng.Cơ hội cuối cùng để đối phó lão tặc này, cũng hoàn toàn biến mất…“Khặc khặc khặc… Lão phu đã sớm nói, Hoa Vũ Lâu đã nằm trong khống chế lão phu từ lâu, ngươi làm bất cứ chuyện gì cũng đều phí công thôi, vẫn nên bỏ bớt tâm tư đi.”Độc Thủ Dược Vương cười tà một tràng, vung tay lên, cùng với một chuỗi dài tiếng “Ầm ầm” vang lên, mấy viên Linh thạch trong suốt sáng long lanh liền rơi xuống trước chân các nàng. Những linh thạch đó đều dùng để bố trí tù Long Trận.
Đào cô cô thở dài một hơi, tập tễnh đi xuống lầu: “Lão thân xuống phía dưới chuẩn bị, các ngươi cũng đừng quá thất vọng, mọi chuyện sẽ ổn thôi!”
Bà là trưởng bối trong Hoa Vũ Lâu, cũng chỉ có thể an ủi những cô nương trẻ tuổi này một chút. Có điều những lời này của bà thật sự có tác dụng, mấy người Sở Khuynh Thành không còn uể oải như lúc trước nữa, ngược lại lòng tràn đầy mong đợi nhìn lấy bóng lưng đi xuống lầu của Đào cô cô.
Nhưng mà các nàng tuyệt đối không ngờ được, đối tượng các nàng ký thác hi vọng cuối cùng, cũng chỉ là một bà lão gần đất xa trời, ôm theo ý niệm ắt phải chết để tới đây mà thôi…
Đào cô cô thở dài một hơi, tập tễnh đi xuống lầu: “Lão thân xuống phía dưới chuẩn bị, các ngươi cũng đừng quá thất vọng, mọi chuyện sẽ ổn thôi!”
Bà là trưởng bối trong Hoa Vũ Lâu, cũng chỉ có thể an ủi những cô nương trẻ tuổi này một chút. Có điều những lời này của bà thật sự có tác dụng, mấy người Sở Khuynh Thành không còn uể oải như lúc trước nữa, ngược lại lòng tràn đầy mong đợi nhìn lấy bóng lưng đi xuống lầu của Đào cô cô.
Nhưng mà các nàng tuyệt đối không ngờ được, đối tượng các nàng ký thác hi vọng cuối cùng, cũng chỉ là một bà lão gần đất xa trời, ôm theo ý niệm ắt phải chết để tới đây mà thôi…