Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm) - Chương 182: Quyền uy. (1)
“Tống đại ca!”Nhìn thấy Trác Phàm ngã trên mặt đất như không còn sự sống, Đổng Hiểu Uyển không khỏi kêu to một tiếng, nàng muốn tiến lên kiểm tra nhưng lại bị Đổng Thiên Bá giữ chặt lại.Hắn nháy mắt ra hiệu nàng nhìn về phía lão giả mặc áo bào xanh, mặt mày Đổng Thiên Bá ngưng trọng. Trác Phàm đánh Nghiêm Phục thành cái dạng đó, mà bây giờ muội ấy chạy tới chiếu cố hắn, không phải là dẫn lửa thiêu thân ư.Mặc dù làm vậy cũng không có nghĩa khí lắm, nhưng mà đành chịu, đứng trước mặt bảy thế gia, vẫn nên tham sống sợ chết thì tốt hơn.“Uy, tiểu nha đầu, ngươi qua đây chăm sóc đồ nhi ta!”Độc Thủ Dược Vương, Nghiêm Tùng quay đầu nhìn Tiếu Đan Đan, trong mắt lóe lên một luồng ánh sáng xanh. Tiếu Đan Đan cảm thấy rùng mình, bối rối chỉ vào bản thân: “Ông… nói ta sao?”
Kiếm Tùy Phong liên tục cười khổ, đành phải thay Tạ Thiên Dương ôm quyền rồi áy náy nói: “Ha ha ha… Nghiêm Tùng trưởng lão, tại hạ là bát kiếm lão của Kiếm Hầu Phủ, Kiếm Tùy Phong. Vừa rồi tiểu bối nhà ta không hiểu chuyện, đã mạo phạm rồi, xin ngài lượng thứ!”
“Hóa ra là người của Kiếm Hầu Phủ, khó trách đệ tử lại dám cả gan làm loạn như thế!”
Nghiêm Tùng híp mắt lại nguy hiểm, ông ta do dự đánh giá hai người trước mặt một lát, lại nhìn qua Trác Phàm đã không còn khí tức, nên đành lắc đầu nói: “Bỏ đi, lão phu nể mặt Kiếm Hầu Phủ một lần, ta sẽ không tự mình trừng trị tiểu tử này nữa.
Kiếm Tùy Phong liên tục cười khổ, đành phải thay Tạ Thiên Dương ôm quyền rồi áy náy nói: “Ha ha ha… Nghiêm Tùng trưởng lão, tại hạ là bát kiếm lão của Kiếm Hầu Phủ, Kiếm Tùy Phong. Vừa rồi tiểu bối nhà ta không hiểu chuyện, đã mạo phạm rồi, xin ngài lượng thứ!”
“Hóa ra là người của Kiếm Hầu Phủ, khó trách đệ tử lại dám cả gan làm loạn như thế!”
Nghiêm Tùng híp mắt lại nguy hiểm, ông ta do dự đánh giá hai người trước mặt một lát, lại nhìn qua Trác Phàm đã không còn khí tức, nên đành lắc đầu nói: “Bỏ đi, lão phu nể mặt Kiếm Hầu Phủ một lần, ta sẽ không tự mình trừng trị tiểu tử này nữa.