Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm) - Chương 149: Thịnh hội bách đan. (2)
Có thể liếc nhìn nàng một cái, ta chết cũng đáng.”Trên mặt Tống Ngọc đầy sự say mê ngây ngất, như hiện tại đang nhìn thấy Sở Khuynh Thành ở trước mặt vậy. Nhưng đợi hắn lấy lại tinh thần, lại nhìn thấy sắc mặt âm trầm của tỷ tỷ, thì khinh thường bĩu môi, nói với Trác Phàm: “Giống với tỷ tỷ ta cũng được coi mỹ nhân hiếm có, nhưng… Nam nhân mà, làm sao có thể vì một cái cây, mà từ bỏ cả cánh rừng đây, tỷ ấy cũng đâu phải là Sở Khuynh Thành?”“Tiểu Ngọc, ngươi nói cái gì?”Tống Thiến tựa hồ nghe được lời hắn ta nói, mặt mũi đầy giận dữ đuổi theo hắn ta, Tống Ngọc bị dọa vội vàng trốn tránh. Trác Phàm đứng bên cạnh nhìn, bất đắc dĩ lắc đầu.Hai tỷ đệ này đứng là một đôi dở hơi, một người mê trai, một kẻ ngốc nghếch, lão tử phải nhanh cách xa bọn họ ra mới được, nếu không sẽ làm ảnh hưởng đến chỉ số thông minh của lão tử.“Thiến nhi!”
Chậm rãi đi tới chỗ Tề Thiên Lỗi, Tề Thiên Lỗi đã hoảng sợ đến mức mặt mày tái mét, lại không còn cử động được nữa. Trác Phàm chậm rãi ghé miệng sát bên tai hắn ta, nói khẽ: “Nhà ngươi lại trang bức (ra vẻ ta đây trâu bò) với lão tử, lão tử làm thịt ngươi!”
Bịch một tiếng, Tề Thiên Lỗi lập tức té ngã trên đất, toàn thân đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, bên dưới đã ướt một mảng lớn.
Tỷ đệ Tống gia nhìn thấy cảnh này thì hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người…
Chậm rãi đi tới chỗ Tề Thiên Lỗi, Tề Thiên Lỗi đã hoảng sợ đến mức mặt mày tái mét, lại không còn cử động được nữa. Trác Phàm chậm rãi ghé miệng sát bên tai hắn ta, nói khẽ: “Nhà ngươi lại trang bức (ra vẻ ta đây trâu bò) với lão tử, lão tử làm thịt ngươi!”
Bịch một tiếng, Tề Thiên Lỗi lập tức té ngã trên đất, toàn thân đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, bên dưới đã ướt một mảng lớn.
Tỷ đệ Tống gia nhìn thấy cảnh này thì hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người…