Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm) - Chương 113: Một tiếng nổ vang trời. (2)
- Home
- Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)
- Chương 113: Một tiếng nổ vang trời. (2)
Tiết Ngưng Hương đang vung kiếm chém gϊếŧ, cùng với những tiếng kêu gào thê thảm, dưới chân nàng đã đọng thành một mảnh vũng máu, xác những con sói to lớn kia chất đầy trên mặt đất.Trán nàng đổ đầy mồ hôi, hô hấp càng ngày càng gấp gáp, hai cánh tay sớm đã tê liệt giống như không còn là của mình nữa. Nhưng nàng vẫn vung kiếm, cơ thể lảo đảo.Trác Phàm nhìn vào thân thể nhỏ nhắn đó thật sâu, trong con ngươi khẽ run lên, trong mắt như có một dòng nước ấm áp đảo quanh.Bỗng Trác Phàm nhắm hai mắt lại, không muốn nhìn cảnh tượng phía trước nữa, hít sâu một hơi, trong lòng như đổ máu.“Trác Phàm!”Đột nhiên, Tạ Thiên Dương cắn răng, hung tợn nói: “Bây giờ ta mới phát hiện, khốn nạn chứ hai người chúng ta đều mẹ hắn là đồ hỗn đản.”“Ừm!”Trác Phàm hừm nhẹ một tiếng, không nói gì. Tạ Thiên Dương liếc hắn, sau đó nhìn Tiết Ngưng Hương đang chật vật trước mắt, cũng học theo bộ dáng Trác Phàm, nhắm chặt mắt lại.“A!”Đột nhiên, một tiếng hét vang lên, thể lực Tiết Ngưng Hương bởi vì không chống đỡ nổi nữa, chỉ một chút lơ là đã bị một con sói cắn trúng cánh tay cầm kiếm, khiến nàng ngã nhào.
Người kia nhẹ nhàng điểm lên trán Trác Phàm, trong phút chốc, một ngọn hỏa diễm màu xanh hiện lên trên trán hắn rồi biến mất vào trong. Nhưng Trác Phàm lại cảm thấy một cỗ ôn nhuận, tiến vào từ đầu hắn.
“Ha ha ha… Tiểu gia hỏa, lão phu và ngươi có duyên, đưa ngươi chút lễ vật, hi vọng sau này phần lễ vật này có thể giúp được ngươi!”
Người nọ lại biến mất, giọng nói vẫn vang vọng lại quanh quẩn bên tai Trác Phàm: “Muốn tìm Lôi Vân Tước, ngươi cứ tiến vào khu vực thứ ba cách đó ba ngàn dặm là được. Có thể thuần hóa nó hay không, phải dựa vào bản lĩnh của ngươi, ha ha ha…”
Người kia nhẹ nhàng điểm lên trán Trác Phàm, trong phút chốc, một ngọn hỏa diễm màu xanh hiện lên trên trán hắn rồi biến mất vào trong. Nhưng Trác Phàm lại cảm thấy một cỗ ôn nhuận, tiến vào từ đầu hắn.
“Ha ha ha… Tiểu gia hỏa, lão phu và ngươi có duyên, đưa ngươi chút lễ vật, hi vọng sau này phần lễ vật này có thể giúp được ngươi!”
Người nọ lại biến mất, giọng nói vẫn vang vọng lại quanh quẩn bên tai Trác Phàm: “Muốn tìm Lôi Vân Tước, ngươi cứ tiến vào khu vực thứ ba cách đó ba ngàn dặm là được. Có thể thuần hóa nó hay không, phải dựa vào bản lĩnh của ngươi, ha ha ha…”