Cao thủ hạ sơn, chín vị sư tỷ quá sủng tôi - Chương 99: Vân Phong: Tôi quay video cho cô
- Home
- Cao thủ hạ sơn, chín vị sư tỷ quá sủng tôi
- Chương 99: Vân Phong: Tôi quay video cho cô
Nhìn thấy người thanh niên tóc vàng cơ bắp cuồn cuộn này, Độc Xà như tìm được chỗ dựa vững chắc, run rẩy bò dậy từ dưới đất, chỉ vào Freya nói:
“Kim Sư đại nhân!”
“Ngân Dực Thiên Sứ cô ta đã đầu hàng địch rồi!”
“Còn dẫn cả Chiến thần Thần Châu tới nữa!”
Ánh mắt gã thanh niên tóc vàng quét qua Freya và Hàn Nguyệt, sắc mặt dần dần lạnh xuống.
Hắn nheo mắt lại, nhìn về phía Hàn Nguyệt:
“Ta từng gặp cô.”
“Hàn Nguyệt Chiến Thần của Thần Châu!”
Cười khẩy một tiếng, gã thanh niên tóc vàng quay sang nói với Freya:
“Hay lắm Freya, Nghị Hội đặt rất nhiều kỳ vọng vào cô, Nghị trưởng xưa nay đối xử với cô cũng không tệ.”
“Mới đến Thần Châu được bao lâu mà cô đã phản bội rồi?”
“Đã như vậy…”
Gã thanh niên tóc vàng đưa tay ra sau lưng, rút xuống một thanh đại kiếm, mũi kiếm chỉ ngang, lạnh lùng nói:
“Chịu chết đi!”
Độc Xà vội vàng nói nhỏ:
“Kim Sư đại nhân, bọn họ có chút quái dị…”
“Chúng ta đã tiến hành hai đợt tấn công bão hòa bằng hỏa lực hạng nặng, nhưng hai ả đó đỡ trực diện mà không hề hấn gì…”
“Xin ngài hãy hết sức cẩn thận!”
Gã thanh niên tóc vàng nghe Độc Xà miêu tả, đồng tử hơi co lại!
Gần một ngàn viên đạn nổ cao, hơn mười quả tên lửa?
Không tổn hại một sợi tóc?
Sao có thể chứ?
Kim Sư suy tư giây lát, hừ lạnh:
“Ta biết rồi.”
“Xưa nay vẫn nghe đồn Thần Châu có yêu pháp quỷ dị.”
“Chắc hẳn hai ả này dựa vào yêu pháp Thần Châu mới có thể chống đỡ được hỏa lực hạng nặng.”
Kim Sư vừa nói vừa xách thanh trọng kiếm, chậm rãi bước xuống cầu thang, giọng lạnh băng:
“Nhưng điều này không có nghĩa là chiến lực của bọn họ cũng đạt đến trình độ tương đương!”
Theo mỗi bước chân Kim Sư bước ra.
Trên người hắn, khí thế khủng bố từng tầng từng tầng dâng lên!
Đám vệ sĩ phía trước không tự chủ được mà lùi lại sang hai bên, nhường ra một con đường cho Kim Sư!
Hàn Nguyệt nhìn gương mặt Kim Sư, khẽ nhíu mày, thấp giọng hỏi:
“Sao tôi chưa từng nghe qua danh hiệu của hắn?”
Freya hừ nhẹ một tiếng:
“Ám Ảnh Nghị Hội đâu chỉ có mỗi Ẩn Sát Bảng.”
“Tên Kim Sư này thuộc hàng ngũ Hầu cận Bàn Tròn của Ám Ảnh Nghị Hội, rất ít khi ra tay.”
“Lần này là phụng mệnh bảo vệ Tổng quản đại nhân, để đảm bảo nhiệm vụ mở rộng tại Thần Châu được thực hiện suôn sẻ.”
“Là một võ giả Động Minh Cảnh đỉnh phong hàng thật giá thật.”
“À đúng rồi, tôi nghe nói Kim Sư từng giao đấu với anh trai Liệt Dương của cô một lần trên chiến trường biên giới phía Nam đấy.”
Trong mắt Hàn Nguyệt lóe lên một tia hàn quang:
“Động Minh Cảnh đỉnh phong sao?”
“Xem ra, Ám Ảnh Nghị Hội lần này lén lút xâm nhập Thần Châu với mưu đồ rất lớn.”
“Kẻ được phái đến đều là những nhân vật cường hãn thế này…”
Lời chưa nói hết, Hàn Nguyệt đã nghe thấy tiếng cười nhạt của Vân Phong vang lên sau lưng:
“Hàn Nguyệt, cô có muốn tự tay chém chết hắn không?”
“Chắc là sẽ được tính quân công đấy nhỉ?”
Hàn Nguyệt sững sờ, sau đó đáy mắt lóe lên vẻ kích động!
Nếu để cô một mình đối mặt với Kim Sư này, cô không nắm chắc phần thắng dù chỉ một nửa!
Nhưng nếu là Vân Phong điều khiển cơ thể cô…
Hàn Nguyệt cảm thấy hoàn toàn có khả năng vượt qua khoảng cách một tiểu cảnh giới, tự tay chém chết tên Kim Sư này!
“Được… được sao?!” Giọng nói của Hàn Nguyệt cũng run lên vì kích động.
Vân Phong cười nói:
“Đương nhiên là được.”
“Tôi dùng điện thoại quay video cho cô.”
“Sau này cô ra ngoài chém gió cũng có bằng chứng.”
Ngay lúc Vân Phong lấy điện thoại ra.
Kim Sư đã đi xuống hết cầu thang của trạm phế liệu.
Trong đôi mắt hắn hung quang lộ rõ, nhìn chằm chằm vào Hàn Nguyệt Chiến Thần và Freya, cười gằn:
“Hai người các cô, cùng lên đi!”
“Một Chiến thần Thần Châu, một kẻ phản bội Nghị Hội, giết chắc chắn sẽ rất sướng tay!”
Còn về phần Vân Phong đang cầm điện thoại quay phim, hoàn toàn bị Kim Sư ngó lơ.
Nơi này đã bị Ám Ảnh Nghị Hội dùng thiết bị chặn sóng điện từ, quay video cũng chẳng truyền ra ngoài được.
Gã đàn ông này và đoạn video trong máy, tuyệt đối không thể sống sót rời khỏi đây!
Vân Phong vừa quay video, thần thức vừa khẽ động.
Dưới sự điều khiển thần thức của hắn.
Hàn Nguyệt Chiến Thần bước nhẹ gót sen, thanh đao cong màu xanh băng từng tấc từng tấc rời vỏ.
Tiếng đao ngân vang trong trẻo vọng khắp khoảng đất trống trước trạm phế liệu!
Ánh mắt Kim Sư lạnh lẽo, khí thế trên người cuộn trào, như sóng dữ ập về phía Hàn Nguyệt Chiến Thần.
Hàn Nguyệt lại giống như một tảng đá lạnh lẽo trầm mặc dưới ánh trăng, không hề phát ra chút khí thế nào.
Im lặng và nội liễm, nhưng ẩn sâu bên dưới lại là một phần nguy hiểm khó lòng đong đếm!
Kim Sư nhìn Hàn Nguyệt với vẻ mặt hờ hững, bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh khó tả thoáng qua trong tim.
Người phụ nữ này cứ khiến Kim Sư cảm thấy có chỗ nào đó không đúng!
Cô ta quá bình tĩnh!
Một Chiến thần Thần Châu, đang đứng giữa sào huyệt bí mật của Ám Ảnh Nghị Hội tại Hải Thành.
Tại sao lại có thể bình tĩnh, thản nhiên đến vậy?
“Cô muốn đấu tay đôi với ta?” Kim Sư trầm giọng hỏi.
Hàn Nguyệt cười nhạt, đôi môi đỏ khẽ mở:
“Còn muốn đánh cả hai chúng tôi? Ngươi xứng sao?”
“Ta chấp ngươi một tay vậy.”
Giọng nói là của Hàn Nguyệt, nhưng ngữ điệu lại là của Vân Phong!
Kim Sư nhìn Hàn Nguyệt chắp bàn tay không cầm đao ra sau lưng, tức khắc nổi trận lôi đình!
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, quát lên:
“Chỉ là một Động Minh Cảnh hậu kỳ, cũng dám càn rỡ trước mặt ta!”
“Trong vòng mười chiêu, ta tất trảm cô!”
“Chiến!”
Khóe miệng Hàn Nguyệt nhếch lên nụ cười đầy vẻ châm chọc:
“Mười chiêu sao?”
“Được, ta sẽ tiếp ngươi mười chiêu.”
“Để cho ngươi thấy, giới hạn sức mạnh mà cơ thể Động Minh Cảnh hậu kỳ cỏn con này có thể phát huy ra.”
Đại kiếm trong tay Kim Sư chém ngang!
Thân hình hắn phóng vọt lên, trong nháy mắt vượt qua khoảng cách hơn mười mét, bổ một kiếm ngay đầu Hàn Nguyệt!
Kiếm này còn chưa chém trúng thực thể.
Áp lực gió khủng khiếp tạo ra đã cuốn tung bụi đất trên mặt đất, bốc thẳng lên trời, tựa như một con rồng bụi!
Kiếm thế mạnh quá!
Hàn Nguyệt hít ngược một hơi khí lạnh, lập tức đưa ra phán đoán:
“Không thể địch lại bằng sức mạnh!”
Cô theo bản năng muốn nhấc chân né tránh!
Nhưng ý nghĩ vừa xuất hiện, cô mới nhận ra cơ thể mình hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển!
Cơ thể Hàn Nguyệt do thần thức Vân Phong điều khiển không hề di chuyển nửa bước!
Ngược lại còn giơ thanh đao cong màu xanh băng trong tay lên, trực diện đón đỡ thanh đại kiếm đang bổ xuống của Kim Sư!
Freya đứng bên cạnh nhìn mà mí mắt giật liên hồi!
Sự khác biệt giữa nam và nữ, ngay cả trên người võ giả vẫn tồn tại!
Sức mạnh tuyệt đối của võ giả nam hoàn toàn có thể áp đảo võ giả nữ.
Võ giả nữ thường lấy sự nhanh nhẹn và tốc độ để giành chiến thắng!
Đối mặt với cú bổ trọng kiếm cuồng bạo thế này của Kim Sư, cho dù là võ giả nữ cùng cấp Động Minh Cảnh đỉnh phong cũng chỉ có thể chọn cách lùi bước!
Huống hồ Hàn Nguyệt và Freya còn thua kém Kim Sư về cảnh giới, căn bản không có khả năng đối cứng.
Nhưng nhìn động tác dưới sự điều khiển của Vân Phong, rõ ràng là khinh thường việc lùi bước!
Khóe miệng Kim Sư lộ ra nụ cười lạnh:
“Người Thần Châu, chưa từng thấy sự uy mãnh của đàn ông phương Tây sao?”
“Cô đúng là tự tìm chết!”
Hàn Nguyệt hoành đao đứng đó, thần sắc vẫn vô cùng thản nhiên.
Giây tiếp theo.
Trọng kiếm của Kim Sư chém thẳng vào thanh đao cong của Hàn Nguyệt!
Rầm!
Một tiếng nổ vang trời.
Bụi mù tứ phía.
Freya cảm giác như mình vừa nhìn thấy ảo giác Hàn Nguyệt bị nhát kiếm này chẻ thành thịt vụn…
Nhưng giọng nói của Hàn Nguyệt ngay sau đó vang lên từ trong đám bụi mù mịt:
“Chỉ có thế thôi à?”