Ai đó? - Chương 9: Ăn cơm chịu
Tiết học buổi sáng trôi qua rất nhanh.
Khi cô Chiêu Tài đang say sưa giảng về một bài văn mẫu, Cao Thiên Dương ngồi phía trước đột nhiên ngả người ra sau, thì thầm với Thịnh Vọng: “Chiêu Tài không bao giờ dạy quá giờ đâu.”
“Hả?” Thịnh Vọng nhoài người tới, thắc mắc: “Không quá giờ thì sao?”
“Thì chúng mình có thể chạy tới căng tin đúng giờ chứ sao.” Cao Thiên Dương ra vẻ từng trải. “Tốt bụng nhắc nhở cậu này: đầu tiên phải xác định rõ đường đi lối lại, chuông reo một phát là phải vắt chân lên cổ mà chạy. Chỉ có như vậy mới tranh được hai món ngon nhất ở căng tin thôi.”
Mặt Thịnh Vọng hiện lên đầy dấu hỏi chấm: “Tại sao phải chạy? Hôm qua tôi thấy đi bình thường vẫn có cơm mà?”
“Cậu nói đúng, đó là chuyện của hôm qua.” Cao Thiên Dương than ngắn thở dài. “Từ hôm nay trở đi, những tháng ngày tươi đẹp ấy đã chấm dứt rồi. Vì khối 10 vừa khai giảng nên số lượng người tranh cơm sẽ tăng lên gấp đôi.”
Cậu ta lắc lắc ngón trỏ cảnh báo: “Đời người lắm gian truân, cậu cứ thử một lần sẽ biết. Mấy đứa nhóc lớp 10 chạy còn nhanh hơn cả chó.”
Không đợi Thịnh Vọng kịp phản hồi, cô Chiêu Tài đột nhiên đập mạnh tay xuống bàn: “Cao Thiên Dương!”
Thịnh Vọng giật mình ngồi thẳng dậy, còn Cao Thiên Dương thì lúng túng đứng lên.
“Em muốn tranh đất diễn với tôi đấy à?” Cô Chiêu Tài hỏi thẳng thừng. “Vừa nãy lầm bầm cái gì đấy? Lại còn dám lôi kéo Thịnh Vọng nói chuyện riêng nữa.”
Cao Thiên Dương gãi đầu cười trừ: “Dạ, không có gì đâu ạ.”
“Định lừa ai thế?” Cô chống tay lên bàn, hất cằm: “Thôi nhanh lên nào, chia sẻ những lời vàng ngọc em vừa nói cho cả lớp cùng nghe xem.”
Cao Thiên Dương mấp máy môi, lầm bầm bé tí như muỗi kêu.
“Đau răng hay sao mà nói bé thế?” Cô nghiêm giọng: “Lặp lại ba lần cho tôi! Khi nào nói xong thì tan học, không nói thì cứ đứng đấy.”
Bốn mươi cái đầu đồng loạt quay lại nhìn. Cao Thiên Dương hít sâu một hơi, dõng dạc hô to: “Em nói mấy đứa nhóc lớp 10 chạy nhanh hơn chó ạ!”
Cô Chiêu Tài: “….”
Thịnh Vọng thầm nghĩ: Bị phạt cũng đáng lắm.
Cô giáo chỉ vào Cao Thiên Dương: “Trật tự rồi ngồi xuống. Em chép phạt ba bài văn mẫu ngày hôm nay cho tôi, giờ tự học buổi tối nộp. Được rồi… Cả lớp nghỉ!”
Nói xong, cô giáo nhanh nhẹn né người sang một bên nhường đường.
Chỉ nghe thấy tiếng ghế xê dịch rầm rầm, Thịnh Vọng còn chưa kịp đứng dậy thì phòng học đã gần như trống trơn.
Học sinh lớp A lao xuống cầu thang như sóng trào. Chạy được nửa đường thì chuông tan học vang lên, lập tức có thêm vô số người gia nhập đội quân chạy như điên về phía căng tin.
Đây chính là cảnh tượng bầy sói đói trong truyền thuyết đấy ư?
Thịnh Vọng mắt tròn mắt dẹt nhìn theo. Bỗng nhiên, cậu nghe thấy cô Chiêu Tài cất giọng ngạc nhiên: “Ơ kìa? Sao hai bạn này không chạy đi ăn?”
“Em…. hai?” Thịnh Vọng quay đầu lại, lúc này mới phát hiện ra người thứ hai ở ngay sau lưng mình.
Giang Thiêm không những không chạy thục mạng như mọi người, mà hắn còn đang điềm nhiên ngồi giải đề thi.
Cô Chiêu Tài nhìn lướt qua tờ đề, không kìm được xúc động: “Ôi trời, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây hay sao thế này? Em đang chữa bài thi thật đấy ư? Để cô xem nào, em đang vướng câu nào mà làm lâu thế, có cần cô giúp một tay không?”
“Dạ không cần đâu ạ.” Giang Thiêm co tay trái cọ nhẹ lên chóp mũi, tay phải vẫn cầm bút viết liến thoắng, tốc độ còn nhanh hơn lúc nãy.
Theo nghiên cứu khoa học, hành động sờ mũi thường chứng tỏ người ta đang chột dạ.
Thịnh Vọng liếc nhìn tờ giấy: Hừm, đề Vật Lý.
Cô Chiêu Tài bước xuống bục giảng, vừa đúng lúc Giang Thiêm viết xong công thức cuối cùng. Hắn đặt dấu chấm hết, nhanh tay thu bài nhét vào ngăn bàn rồi đứng dậy trước khi cô kịp tới gần: “Thưa cô em đi ăn cơm đây ạ.”
Dứt lời, hắn nhấc chân phi thẳng ra ngoài.
Thịnh Vọng kêu lên “Ê”, vội vẫy tay chào cô: “Thưa cô em cũng xuống tầng đây ạ.”
“À ừ, đi nhanh kẻo hết cơm.” Cô Chiêu Tài ngơ ngác nhìn theo hai cậu học trò vừa biến mất sau cánh cửa trong chớp mắt.
“Sao chạy như bị ma đuổi thế nhỉ?” Cô lẩm bẩm, bước tới chỗ ngồi của Giang Thiêm ngó thử. Tờ đề trong ngăn bàn lòi ra một góc, bên trên là câu kết luận hắn vừa viết vội: “Vậy quả cầu chịu sự cân bằng lực và chuyển động thẳng đều với vận tốc Vt.”
Cô Chiêu Tài: “….”
Cô lao ra cửa như tên bắn, gào lên đầy phẫn nộ: “Giang Thiêm! Tối nay vác xác đến văn phòng gặp tôi ngay!”
Nhưng bóng dáng thiếu niên mặc đồng phục rộng thùng thình đã khuất dạng sau góc cầu thang.
Điều hòa trong lớp rất mát nên khi xuống đến tầng một, Thịnh Vọng mới nhận ra mình chạy vội quá, quên cả cởi áo khoác. Người làm đề Lý trong giờ Văn đâu phải là cậu, chẳng hiểu sao cậu lại phải chạy theo chịu trận chung nữa.
Lúc nãy chưa thấy gì, giờ ánh nắng gay gắt chiếu thẳng xuống đầu, mồ hôi bắt đầu túa ra như tắm. Thịnh Vọng không chịu nổi nữa, đành cởi áo khoác cầm trên tay.
Giang Thiêm đi trước cậu vài bước.
Tên này cứ như không biết nóng là gì, chẳng thèm cởi áo khoác đồng phục, chỉ xắn tay áo lên đến khuỷu tay. Học sinh thường hay cúi đầu nên dễ bị gù lưng, nhưng dáng người hắn lại chẳng có điểm nào để chê, sống lưng thẳng tắp như cây tùng cây bách.
Trai đẹp đi đến đâu cũng thu hút sự chú ý, huống chi lúc này có tận hai người.
Vài nhóm nữ sinh đi ngang qua đều ngoái đầu nhìn rồi cười khúc khích, đẩy đưa nhau. Có hai cô bạn mải đùa nghịch nên vô tình va phải Thịnh Vọng.
Cậu nghiêng người tránh, mỉm cười đáp lại lời xin lỗi rối rít của mấy cô nàng, rồi rảo bước đuổi kịp Giang Thiêm.
“Ê, có giấy không?” Cậu vừa lau mồ hôi trán vừa hỏi.
Giang Thiêm vẫn bước đi băng băng, giả vờ như không nghe thấy.
“Nói chuyện với cậu đấy.” Thịnh Vọng nhắc lại.
Giang Thiêm vẫn điếc lác như thường.
Thịnh Vọng hừ mũi, bất mãn: “Tôi bị cậu liên lụy nên mới phải chạy hộc tốc thế này, vậy mà đến tờ giấy cậu cũng tiếc à?”
Lúc này Giang Thiêm mới chịu mở miệng: “Học cách ăn nói lễ phép trước đi rồi hẵng xin xỏ.”
Thịnh Vọng lườm cái gáy của hắn cháy cả mắt, môi mấp máy mấy lần định phản bác nhưng rồi đành miễn cưỡng kéo dài giọng: “Bạn Giang Thiêm ơiii, làm ơn cho mình mượn một tờ giấy với ạ. Đã đủ lễ phép chưa?”
Giang Thiêm lúc này mới móc gói khăn giấy trong túi quần ra, ném ngược lại phía sau. Thịnh Vọng bắt lấy, rút một tờ lau mồ hôi.
“Với tốc độ rùa bò này của chúng ta, liệu còn cơm mà ăn không?” Thịnh Vọng nhìn quanh. Giữa dòng người đang hối hả chạy ngược chạy xuôi, hai người họ cứ như cá lội ngược dòng.
Thực lòng cậu chẳng muốn đi ăn cùng Giang Thiêm, và nhìn thái độ thì biết Giang Thiêm cũng chẳng mặn mà gì việc đi cùng cậu. Nghĩ đến cảnh ngồi chung bàn ăn thôi đã thấy gượng gạo đến khó thở. Nhưng cái tôi của mấy cậu trai mới lớn thật kỳ lạ, cứ như ai bỏ đi trước thì người đó thua vậy. Thịnh Vọng không muốn làm kẻ thua cuộc nên cứ lầm lì đi sóng đôi với hắn.
Hai phút sau, cậu phát hiện ra mình đang càng đi càng xa khu căng tin.
“Khoan đã, căng tin ở hướng kia mà, cậu không định ăn trưa à?” Thịnh Vọng thắc mắc.
“Giờ này mới mò tới căng tin thì cậu chỉ còn nước gặm bát đĩa thôi.” Giang Thiêm liếc xéo cậu. “Thích thì cứ việc qua đó.”
Đương nhiên Thịnh Vọng không thích gặm bát đĩa. Cậu lẳng lặng đi theo Giang Thiêm qua sân bóng rổ, xuyên qua nửa cánh rừng “Vườn Tu Thân”, rồi dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi nằm cạnh cổng Tây của trường.
Trong khuôn viên trường có 3 cửa hàng tiện lợi: một cái sát căng tin, một cái cạnh ký túc xá, và cái cuối cùng chính là chỗ này.
Cửa hàng tên là “Hân Hoan”. Tấm biển hiệu treo trước cửa trông như hàng nhái của chuỗi “C-store” nổi tiếng, toát lên vẻ “kém uy tín” như thể có thể bị quản lý thị trường sờ gáy bất cứ lúc nào.
Trái ngược với sự ồn ào ở căng tin, cửa hàng này nằm khá xa khu giảng đường nên buổi trưa rất vắng khách.
Ông chủ tên Triệu Túc, là một người đàn ông trung niên vừa cao vừa gầy, đôi mắt hơi lồi sau lớp kính dày cộp toát lên vẻ khôn khéo, tinh ranh.
“Căng tin hết cơm rồi hả?” Ông chủ Triệu hỏi.
Thịnh Vọng gật đầu: “Bọn cháu đi hơi chậm ạ.”
“Ừm.” Ông hất hàm về phía kệ hàng. “Đồ ăn nhẹ, oden có đủ cả đấy, tự ra chọn đi, chú đang dở tay chút.”
Trên bàn ông đặt một rổ dưa chuột lớn đã rửa sạch, bên cạnh là hộp xốp và cuộn màng bọc thực phẩm.
Ngồi đối diện ông là một người đàn ông có vẻ ngoài khá đặc biệt. Người này trạc 50 tuổi, thấp bé, gầy gò, lưng còng gập xuống như con tôm. Lão mặc chiếc áo ba lỗ trắng cũ kỹ thủng lỗ chỗ, quần đùi vải thô để lộ đôi chân gân guốc đen nhẻm.
Dường như mặc cảm về ngoại hình, khi thấy Thịnh Vọng bước vào, lão co rúm người lại sát kệ hàng như sợ làm người lạ sợ hãi. Nhưng khi nhìn thấy Giang Thiêm, lão liền toét miệng cười, miệng phát ra những âm thanh ú ớ, hai tay khua khoắng vui vẻ.
Thịnh Vọng thầm hiểu: À, ra là một người câm điếc.
Giang Thiêm gật đầu chào lại, thái độ không quá vồn vã nhưng cũng không xa cách. Lão câm điếc thì vui ra mặt, quay sang khua tay múa chân với ông chủ Triệu.
Nhìn là biết ngay đó không phải ngôn ngữ ký hiệu chuẩn mà chỉ là những động tác tự phát. Thịnh Vọng nhìn mà chẳng hiểu mô tê gì, nhưng ông chủ Triệu lại hiểu hết.
Ông gật gù: “Phải phải, nó cao ráo thật, bọn trẻ bây giờ trổ mã nhanh lắm. Thôi ông đừng múa may nữa, đeo găng tay vào làm đi, tôi chờ cả buổi rồi đấy.”
Lão câm điếc lập tức ngồi ngay ngắn, cẩn thận đeo găng tay vào. Ông chủ Triệu chọn những quả dưa chuột ngon nhất xếp vào hộp, còn lão thì giúp bọc màng thực phẩm. Tuy động tác không nhanh nhẹn lắm nhưng rất tỉ mỉ và nhiệt tình.
Thịnh Vọng đi dạo quanh cửa hàng, cảm giác Giang Thiêm là khách quen ở đây, hoặc có lẽ đã quen biết ông chủ và người đàn ông kia từ trước.
Đang mải suy nghĩ thì Giang Thiêm đột nhiên lên tiếng: “Cậu ăn ở đây đi, tôi đi đây.”
“Ơ… Cậu không ăn à?” Thịnh Vọng chưa kịp phản ứng thì tiếng chuông cửa “leng keng” đã vang lên, bóng Giang Thiêm khuất dần sau cửa kính.
“Nó không ăn ở đây đâu.” Ông chủ Triệu chỉ tay ra ngoài. “Nó ra ngoài trường.”
Thịnh Vọng càng thêm thắc mắc. Muốn ra khỏi cổng trường vào ban ngày phải có giấy phép, mà cậu chẳng thấy Giang Thiêm xin chữ ký thầy cô nào cả.
“Cậu ấy đi đâu thế ạ bác?” Cậu tò mò hỏi.
“Đến nhà người quen.” Ông chủ Triệu trả lời cộc lốc với vẻ nghiêm khắc. “Hỏi lắm thế, một mình cậu không ăn cơm được à? Quan tâm nó làm gì. Giờ nghỉ trưa ngắn lắm, ăn nhanh còn về lớp học bài.”
Nghĩ đến đống đề thi còn chưa làm xong, Thịnh Vọng thôi không tọc mạch nữa. Cậu chọn hai món rồi mang ra bàn ngồi ăn.
Quán tuy nhỏ và nhìn như hàng nhái nhưng cái gì cần thiết cũng có, quan trọng nhất là đồ ăn rất ngon miệng.
Thịnh Vọng vốn kén ăn nhưng hôm nay lại đánh bay sạch sẽ phần cơm. Cậu dọn khay bỏ vào đúng nơi quy định, trong lòng thầm cộng cho Giang Thiêm một điểm cộng. Ít nhất hắn cũng biết dẫn cậu đến chỗ này để tránh cảnh chen chúc và nhịn đói.
“Ăn no chưa?” Ông chủ Triệu tháo găng tay, hỏi: “Mùi vị thế nào? Ngon hơn căng tin chứ hả?”
Thịnh Vọng gật đầu lia lịa, khen ngợi: “Ngon tuyệt ạ, y hệt cơm nhà nấu.”
Ông chủ Triệu cười ha hả khoái chí. Cười xong, ông xòe tay ra trước mặt cậu: “Trả tiền đây.”
“À vâng, cháu quên mất.” Thịnh Vọng cười tươi rói thò tay vào túi quần, nhưng nụ cười tắt ngấm ngay lập tức.
Ông chủ Triệu cảnh giác: “Sao thế?”
Thịnh Vọng cười méo xệch: “Cháu… không mang tiền ạ.”
Cậu không có tiền mặt, điện thoại thì vứt trong balo ở ngăn bàn trên lớp. Giờ đúng nghĩa là không một xu dính túi.
Ông chủ Triệu túm lấy tay cậu: “Không được, không trả tiền thì không cho đi.”
“Hay bác cho cháu ghi nợ, trưa mai cháu qua trả cả thể được không ạ?” Thịnh Vọng nài nỉ.
“Không.” Ông chủ từ chối thẳng thừng.
“Thế giờ cháu chạy về lớp lấy tiền rồi quay lại ngay nhé?”
“Không được.”
“Bác châm chước cho cháu một lần đi mà.”
“Không là không.”
“Sao bác kiệt sỉ thế!”
Giờ nghỉ trưa sắp hết, Thịnh Vọng vừa mệt vừa lo, sắp sụp đổ đến nơi rồi.
Ông chủ Triệu ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Gấp lắm à? Thôi được rồi.”
Ông rút điện thoại ra bấm một dãy số, bật loa ngoài rồi đặt lên bàn.
Tiếng chuông reo hồi lâu mới có người bắt máy. Giọng nói quen thuộc của Giang Thiêm vang lên: “Chú Triệu gọi con có việc gì không ạ?”
Ông chủ Triệu đáp gọn lỏn: “Có. Mang tiền tới đây, chuộc bé học sinh đi ăn cơm chùa của cháu về ngay.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi cúp máy cái rụp.