Ai đó? - Chương 8:
Tôi chỉ gọi cậu có một câu vào giây phút quan trọng thôi mà, đến nỗi phải “trả thù” thế ư? Thù dai ơi là dai.
Thịnh Vọng trợn mắt nhìn dòng chữ cuối cùng trên tờ giấy nhớ, chỉ muốn vo viên vứt trả lại ngay lập tức. Nhưng xuất phát từ lòng tôn trọng tri thức, cậu nâng tay lên rồi lại hạ xuống. Cuối cùng, cậu vuốt phẳng tờ giấy nhớ nhàu nát, cầm điện thoại chụp lại các bước giải đề.
Cậu vừa mới dúi điện thoại vào ngăn bàn thì Giang Thiêm từ văn phòng trở lại, trên tay còn cầm một quyển sách dày cộp.
Chẳng cần biết tên sách là gì, Thịnh Vọng chỉ chờ đúng khoảnh khắc hắn vừa đặt mông xuống ghế, lập tức ném tờ giấy vo viên trong tay ra phía sau.
Giang Thiêm đang đứng bên cạnh chỗ ngồi, bóng người cao ráo hơi khom xuống. Hắn tiện tay đặt sách lên bàn, nhặt tờ giấy nhớ vo tròn lên và mở ra. Chỉ thấy phía dưới có thêm một hàng chữ mới viết:
Tôi thèm cái đáp án của cậu chắc?
Hắn lướt mắt qua mấy chữ viết nguệch ngoạc như gà bới, rồi vo tròn tờ giấy quẳng vào ngăn bàn. Sau đó hắn kéo ghế ngồi xuống, cất giọng không mặn không nhạt nói với cái gáy của ai đó: “Thế cậu lấy di động ra làm gì?”
Vừa dứt lời, vành tai trắng nõn của người ngồi phía trước dần dần đỏ ửng lên.
Đệt.
Thịnh Vọng nhắm mắt lại để cố giữ phong độ, cảm giác như “sĩ diện” của mình vừa sụp đổ tan tành.
Trong giây phút muôn phần xấu hổ ấy, luôn luôn có một thiên sứ xuất hiện giải vây.
Thiên sứ ấy tên là Cao Thiên Dương. Hắn vừa đi “ăn tiệc buffet” đáp án xong quay về, luồn lách vọt tới trước bàn Giang Thiêm, nói: “Anh của em về đây rồi! Nhanh nhanh, câu Lý cuối cùng cho em mượn xem với! Nãy giờ em đi hỏi được 3 đáp án rồi, nhưng có vẻ bọn nó không chắc chắn lắm.”
Cái mồm hắn vừa oang oang lên, một đám đông lập tức ùn ùn kéo tới vây quanh Giang Thiêm.
Tỷ lệ làm bài chính xác của lớp A rất cao. Người này không biết thì có người kia biết, người kia làm sai thì chắc chắn có người khác làm đúng. Tóm lại, bình thường cứ đôi một so đáp án với nhau thì sẽ tìm ra kết quả chuẩn nhất. Còn kiểu câu hỏi mà cả đống người không ai dám chắc chắn thì quả thực là quá khó.
Nhưng qua những gì họ trao đổi, Thịnh Vọng đã cảm nhận được sự chênh lệch.
Thầy cô ở trường cũ cũng cho làm đề học sinh giỏi, nhưng chỉ có số ít làm được và Thịnh Vọng nằm trong số đó. Còn ở đây, cả lớp đang ầm ĩ vì câu cuối cùng, điều này chứng tỏ ít nhất hai câu khó phía trước đại đa số mọi người đều làm ngon ơ.
Thịnh Vọng dịch ghế sang một bên, nhường chỗ cho các bạn đang ùa tới, thầm nghĩ: Không hổ danh là lớp A có điểm trung bình Vật Lý 104 điểm.
Vừa mới cảm thán xong, đám học trò lớp A bỗng kêu lên: “Vãi chưởng… không ổn rồi, lại ra đáp án thứ tư!”
Cao Thiên Dương cầm tờ đề đứng ngẩn tò te: “Giờ tôi nên sửa hay để nguyên đây?”
“Tùy cậu.”
Tuy rằng Giang Thiêm rất “trâu bò”, nhưng cả lớp hơn 40 con người mà chỉ có mỗi mình hắn tính ra đáp án này, xác suất sai là rất cao.
Học sinh vào được lớp A thì dù ném bừa sang lớp khác cũng thành thần đồng, nên ít nhiều ai cũng có chút tự phụ. Bắt họ bác bỏ đáp án của mình ngay lập tức là điều hơi khó.
Vì thế, đám đông ùa tới như thủy triều dâng, tranh luận chí chóe một lúc rồi lại tản ra như thủy triều rút. Số người quyết định sửa đáp án theo Giang Thiêm đếm trên đầu ngón tay.
Giang Thiêm chẳng quan tâm đáp án của mình có được công nhận hay không, nhưng hiển nhiên hắn không thích bị vây quanh như thế. Khi đám đông tản đi, đôi lông mày nhíu chặt của hắn mới giãn ra đôi chút.
Cao Thiên Dương trước khi về chỗ liếc mắt nhìn quyển sách trong tay hắn: “Hướng dẫn viết văn biểu cảm? Anh tự mua à?”
“Tôi mua làm gì.” Giang Thiêm chẳng buồn lật ra xem, nhét luôn vào ngăn bàn. “Lấy ở phòng giáo viên.”
Cao Thiên Dương ngẫm nghĩ một lúc mới ngộ ra: “À, cô Chiêu Tài đưa cho anh hả?”
“Chiêu Tài” là biệt danh của cô giáo dạy Văn lớp A – một người có gương mặt tròn trịa, dáng người mũm mĩm và nụ cười híp mắt y hệt con mèo thần tài.
“Bà ấy cho anh làm gì?” Cao Thiên Dương tò mò.
Giang Thiêm chẳng hứng thú tán gẫu, chốt hạ bằng ba chữ: “Không biết được.”
Cao Thiên Dương “Ờm” một tiếng rồi ngoan ngoãn quay về chỗ ngồi.
Lịch học mỗi buổi sáng và chiều có 5 tiết. Sáng nay lớp A có 2 tiết Toán, 1 tiết Hóa, 2 tiết Văn. Còn buổi chiều là Lý và Tiếng Anh, xen giữa là một tiết Thể dục. Ngoại trừ môn Vật Lý đã chữa vào buổi tự học tối qua, các môn còn lại đều chữa bài thi tuần.
Trong 3 tiết đầu tiên, Thịnh Vọng và Giang Thiêm tỏa sáng rực rỡ. Bạn Thịnh tỏa sáng nhờ năng lực tự học kinh khủng, còn bạn Thiêm thì “trâu bò” thực sự.
Trong kỳ thi tuần lần này, tổng điểm cả 3 môn Toán – Lý – Hóa của Giang Thiêm chỉ bị trừ có 3 điểm: Hóa có 2 đáp án đúng mà khoanh thiếu mất 1, Toán thiếu một chữ “nghiệm”.
Hai giáo viên bộ môn cứ túm được cơ hội là khen, lời ngon tiếng ngọt trút xuống suốt hơn 130 phút. Mãi tới khi cô Chiêu Tài dạy Văn “đăng nhập”, tình thế mới xoay chuyển.
Chủ yếu là xoay chuyển ở chỗ Giang Thiêm.
Cô Chiêu Tài đưa bài thi cho học sinh đầu bàn để truyền xuống, còn mình đứng trên bục giảng tổng kết tình hình thi cử: “Tổng điểm môn Văn là 160, điểm trung bình lớp ta lần này là 109. Các bạn có hiểu con số đó nghĩa là gì không? Là chỉ cao hơn 5 điểm so với môn Vật Lý thang điểm 120 của các bạn đấy! Các bạn đùa tôi đấy à?”
Cả lớp im thin thít.
Đám học sinh giỏi giương nanh múa vuốt ở các môn Tự nhiên, hễ gặp cô Chiêu Tài hay cô Dương Tinh là chỉ biết cụp đuôi.
Thực ra lớp A là lớp chọn, tình trạng học lệch không quá nghiêm trọng, nếu không thì điểm tổng kết đã chẳng cao ngất ngưởng. Nhưng so ra thì thành tích Văn và Anh của họ vẫn lép vế hơn 3 môn kia, rất hay chọc cho giáo viên tức xì khói.
“Đúng, đề thi lần này có hơi khó, viết văn dễ lạc đề, điểm trung bình phần đọc hiểu thấp thảm hại, phân tích thơ ca thì… Thôi thôi, tôi chẳng trông mong gì vào khả năng cảm thụ thơ ca của các bạn. Nhưng các bạn cũng không thể chữ thầy trả thầy hết như thế chứ?”
“Ở đây tôi phải tuyên dương bạn học mới. Tuy bạn ấy mới chuyển trường, không theo kịp tiến độ nhưng kiến thức cơ bản cực kỳ chắc chắn. Tôi nhớ phần phân tích thơ ca và bài đọc hiểu bạn ấy làm rất tốt, bài văn viết rất hay…”
Ai mà chả thích một anh chàng đẹp trai, lại còn học giỏi nữa chứ. Cô Chiêu Tài không tiếc lời khen ngợi, nói một thôi một hồi.
Linh hồn nhỏ bé của Thịnh Vọng đang nhảy múa tưng bừng nhưng bên ngoài cậu vẫn giữ vẻ rụt rè và điềm tĩnh. Cậu tựa lưng vào ghế, cây bút bi kẹp giữa ngón áp út và ngón giữa lắc lư, gõ nhẹ lên bài thi.
Đang được khen sướng rơn cả người, bỗng nhiên cô Chiêu Tài nhìn cậu bồi thêm một câu: “Cơ mà chữ viết của em ấy, tốt nhất là nên luyện thêm đi. Không cần luyện đẹp như rồng bay phượng múa đâu, chỉ cần cố gắng viết cho con chữ nó đứng thẳng lên, đừng có nằm bò ra như thế.”
Thịnh Vọng: “….”
Đám nam sinh trong lớp hí hí cười rộ lên, nữ sinh thì ý tứ hơn chút, vài người cúi đầu cười đỏ cả mặt, tranh thủ quay xuống nhìn trộm cậu.
Cô Chiêu Tài vỗ bàn: “Cười cái gì mà cười? Có gì đáng cười đâu? Bài làm văn lần này, tôi dám nói cả lớp chỉ có bạn ấy và cán sự môn Văn được điểm cao, những người khác thì sao hả? Ngoài ra một số bạn chú ý cho tôi, đề bài yêu cầu viết văn biểu cảm cơ mà, các bạn có thể thêm chút tình cảm vào được không? Đừng để bài văn khô khốc như công thức đạo hàm thế chứ, tưới thêm chút nước cho tôi nhờ được không? Có cần tôi phải chỉ đích danh phê bình không hả, Giang Thiêm?”
Thịnh Vọng bỗng nhớ tới quyển sách “Hướng dẫn viết văn biểu cảm” sáng nay của Giang Thiêm, không nhịn được phì cười. Cả lớp lại được dịp cười hí hí.
Cậu nghiêng đầu liếc qua, thấy cảm xúc của bạn học Giang vừa bị phê bình vẫn rất vững vàng. Không biết là lạnh lùng cool ngầu thật hay do mất mặt quá nên phải giả vờ “đóng băng”.
Cô Chiêu Tài châm chọc chán chê khoảng 10 phút mới bắt đầu chữa đề. Trong quá trình chữa bài cũng không quên lôi cổ vài bạn học ra “hành hạ”.
Lúc chữa đến phần đọc hiểu, cô đưa mắt nhìn quanh rồi gọi: “Giang Thiêm.”
Thịnh Vọng nghe tiếng ghế dựa lạch cạch, người phía sau đứng dậy.
“Bạn nhìn câu đầu tiên, nên chọn đáp án nào?” Cô hỏi.
Từ đầu buổi đến giờ, Thịnh Vọng đã nắm bắt được phong cách của cô: ai sai câu nào thì gọi người đó trả lời câu ấy.
Có lẽ muốn trả lại món nợ tờ giấy nhớ, hoặc đơn giản chỉ muốn khoe khoang, Thịnh Vọng ma xui quỷ khiến dịch tờ bài thi của mình sang trái một chút.
Phần đọc hiểu cậu làm đúng hết. Giang Thiêm chỉ cần liếc qua là thấy ngay đáp án, trừ khi hắn bị mù mới không biết câu đầu chọn C.
Thịnh Vọng liếc mắt nhìn Giang Thiêm, vừa khéo chạm phải ánh mắt đối phương. Cậu ngồi thẳng lưng dậy, trong lòng hơi yên tâm — chứng tỏ Giang Thiêm đã nhìn thấy bài thi.
Nhưng một giây sau, cậu bỗng nghe thấy Giang Thiêm trả lời: “A.”
Thịnh Vọng: “???”
Quả nhiên cô Chiêu Tài trợn mắt: “Chọn A? Bạn nhìn lại kỹ xem phải chọn đáp án nào?”
Thịnh Vọng vội dịch bài thi sang trái thêm chút nữa cho rõ. Kết quả lại nghe thấy Giang Thiêm bình tĩnh đáp: “D.”
Cậu không nhịn nổi quay đầu lại nhìn bài thi của Giang Thiêm. Hóa ra trong bài hắn khoanh đáp án “B”.
Thịnh Vọng: “….”
Anh giai đùa nhau à???