Ai đó? - Chương 76: Sự tự tin của kẻ mạnh
Cả hai kết thúc cuộc thi học sinh giỏi Tiếng Anh và trở lại nội thành vào đúng thứ Hai, hoàn toàn bỏ lỡ kỳ nghỉ hàng tháng. Bố Thịnh đã dặn chú Tiểu Trần đến bến xe đón người, nhưng cuối cùng bị trường Trung học trực thuộc “cướp” mất.
Chiếc xe riêng vẫn là chiếc xe ấy, bác tài vẫn là bác tài ấy, nhưng giáo viên trên ghế phụ lái đã chuyển từ cô Dương Tinh sang thầy Từ “miệng rộng”.
Ban đầu Thịnh Vọng hí hửng lắm, nghĩ ngồi xe trường còn ổn hơn xe chú Tiểu Trần, đỡ phải vừa mở cửa xe ra đã thấy bố và cô Giang Âu.
Nhưng mở cửa ra thấy thầy Từ “miệng rộng” cũng chẳng phải chuyện vui vẻ gì. Không có học sinh nào thích ngồi cùng chủ nhiệm phòng Giáo dục Đạo đức, huống chi là học sinh vừa bị thu điện thoại.
Thầy Từ vừa lộ mặt, Thịnh Vọng lập tức nhét điện thoại vào túi áo.
“Ở trường chẳng thấy em nghe lời như vậy bao giờ, ra ngoài rồi thầy thu điện thoại của em được à?” Thầy Từ cằn nhằn: “Báo tin cho gia đình hay tán phét? Báo tin thì em cứ tiếp tục đi, tán phét chơi game thì coi như thầy chưa nói gì.”
“Bố em hỏi xe của trường đến chưa ạ.” Thịnh Vọng đáp.
“Thế thì phải báo một tiếng cho phụ huynh đỡ lo lắng. Vấn đề này trường chúng ta luôn sắp xếp ổn thỏa, chỉ có đến sớm chứ chưa từng đến muộn.” Thầy Từ lập tức trình bày và phân tích hơn một nghìn từ về trách nhiệm của nhà trường. Thịnh Vọng vừa “dạ” liên hồi vừa nhanh nhẹn trả lời tin nhắn WeChat của bố.
[Bách khoa dưỡng sinh]: Gần đây nhiệt độ hạ thấp, cô Giang của con bảo chăn mền ở ký túc xá chắc hơi mỏng. Chiều nay tan học có thời gian quay về ký túc xá không? Bọn bố đến trường cầm thêm chăn đệm cho con với Tiểu Thiêm.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Con không lạnh ạ.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Bọn con bị lỡ bài 2 tuần, chiều tan học không rảnh đâu.
[Bách khoa dưỡng sinh]: Con đưa chìa khóa đây, bố với cô Giang đi đánh một cái.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Ký túc xá không chỉ có hai bọn con, còn cả bạn cùng phòng nữa mà. Bố với cô tự dưng đến làm người ta sợ đấy.
Thịnh Vọng đang cúi đầu gõ chữ, bỗng nghe Giang Thiêm nói khẽ: “Sao nhíu mày thế?”
“Bố em.” Thịnh Vọng toan đưa điện thoại cho Giang Thiêm xem, nhưng vừa chìa ra cậu chợt thấy sai sai.
Thứ nhất là ý đồ không muốn cho bố mẹ đến trường quá rõ ràng, cậu sợ Giang Thiêm thấy sẽ nghĩ cậu hối hận.
Thứ hai, cậu không muốn Giang Thiêm thấy tên bố mẹ cậu, sợ Giang Thiêm lại thấy nặng lòng.
Thế là chẳng đợi Giang Thiêm nhìn thấy gì, cậu đã rụt tay lại, cụp mắt phàn nàn: “Bố em bảo nhiệt độ hạ thấp, cứ gặng hỏi hai đứa mình có mặc quần giữ ấm hay không.”
Dứt lời cậu sợ Giang Thiêm không tin bèn thò tay sờ sờ đùi Giang Thiêm, nhỏ giọng nói: “Để em xem xem anh có mặc không.”
Giang Thiêm lập tức chặn móng vuốt của cậu lại. Thịnh Vọng không chịu từ bỏ định tiếp tục nhào tới, bị Giang Thiêm bắt lấy cổ tay.
Thầy Từ nói liên miên ở đằng trước rốt cuộc dừng lại, quay đầu nhìn.
Hai người lập tức buông tay, Thịnh Vọng còn nhích sang bên cạnh, chột dạ tựa vào cửa sổ.
Bỗng dưng cậu hơi lo lắng — Thầy Từ có “Hỏa Nhãn Kim Tinh”, nhìn cậu gửi tin nhắn thôi mà đã nghi ngờ cậu yêu đương, giờ cậu và Giang Thiêm ngồi cạnh nhau, quả thực là dâng đầu đến tận cửa.
Ai ngờ thầy Từ chỉ thở dài, lắc đầu nói với lái xe: “Hầy, may mà nhà tôi chỉ có một thằng con trai, nếu mà có hai anh em, chẹp —–“
Ông chỉ hai đứa ngồi sau: “Chắc cãi nhau từ bé đến lớn mất.”
Vẻ mặt lái xe đầy đồng cảm: “Nhà tôi hai đứa con trai đây, tranh đồ chơi, tranh đồ ăn, tranh giường, nói chung cứ đồ của người khác là tốt hơn.”
“Thế à? Đau đầu nhỉ.”
Thầy Từ tiếp tục trò chuyện với lái xe về vấn đề giáo dục con trai, không chen vào hai đứa đằng sau nữa.
Thịnh Vọng sửng sốt hồi lâu, bấy giờ mới ý thức được rằng trong mắt người ngoài như thầy Từ, cậu và Giang Thiêm là một gia đình, là hai anh em, thân nhau đùa nhau là chuyện hết sức bình thường, không thể nào nghĩ sang vấn đề khác được.
Chỉ cần cẩn thận một chút là ổn.
Bắp thịt căng cứng của Thịnh Vọng dần dần thả lỏng, tâm trạng trở nên tươi tỉnh, ngay cả giọng điệu trả lời tin nhắn bố cũng bớt gượng gạo.
Cậu đổi sang tư thế thoải mái hơn, đầu tựa vào cửa sổ xe, đùi phải kề sát Giang Thiêm, tay trả lời bố.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Bố nói với cô Giang ký túc xá có điều hòa, buổi tối bọn con đi ngủ mặc áo dài tay còn sợ nóng nữa là, lót thêm đệm chắc bốc cháy mất.
Bố cậu tức giận trả lời: Liên thiên.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Thật mà.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Không tin tối về con chụp cho bố xem, cùng phòng con có một đứa mập còn mặc áo ba lỗ đây này.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Bố muốn con bố nóng chết à.
[Bách khoa dưỡng sinh]: Sau này nhiệt độ còn hạ thấp nữa, dù không trải đệm thì cứ để sẵn đó cũng được.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Bố nhớ kỹ lại giúp con, mấy cái ngăn tủ ở ký túc xá bọn con nhét được chăn màn dự phòng chắc?
Cuối cùng bố cậu cũng bắt đầu do dự.
Thịnh Vọng bồi thêm câu nữa: Lần sau về nhà mang thẳng đi cũng được mà.
Bố cậu bàn bạc với cô Giang một lúc, rồi trả lời: Được rồi, đợi kỳ nghỉ lần sau vậy.
Cánh tay phải của cậu buông thõng vỗ nhẹ lên ghế. Giang Thiêm quay sang hỏi: “Nói xong rồi à?”
“Ừ.”
Thịnh Vọng ấn vào khung trò chuyện trên đầu trang, gõ chữ nhắn: Buồn ngủ quá.
[Ai đó]: …
Giang Thiêm nhìn cậu, trên mặt viết chữ “Trẻ trâu”, nhưng ngón tay ngoan ngoãn gõ chữ theo.
[Ai đó]: Buồn ngủ thì nằm xuống ngủ đi.
[Ai đó]: Hơn nửa tiếng nữa mới về đến trường.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Em được ôm gối ôm hình người không.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Được rồi, em biết là không được ôm.
Mí mắt Giang Thiêm vén lên, liếc nhìn gáy thầy Từ “miệng rộng”, rồi cụp xuống. Rõ ràng là một hành động đơn giản, nhưng lại khiến Thịnh Vọng cười khúc khích.
Thầy Từ bị bệnh nghề nghiệp, bắt được tiếng cười liền quay đầu hỏi: “Cười gì thế?”
Thịnh Vọng lập tức nghiêm chỉnh: “Không có gì ạ, em lướt WeChat thấy một câu chuyện cười thôi.”
Thầy Miệng rộng tỏ vẻ hứng thú: “Ồ? Truyện cười thế nào?”
Thịnh Vọng: “…”
Giang Thiêm quay mặt đi. Cười cái cức.
Thịnh Vọng nhích chân lặng lẽ đạp lên giày Giang Thiêm.
Cũng may thầy Từ không cố chấp với truyện cười, chẳng mấy chốc bị bác tài cuốn đi mất. Thịnh Vọng tiếp tục ngả người về chỗ cũ.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Nhớ chú Tiểu Trần quá.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Ngồi sau xe chú Tiểu Trần được nằm ngủ.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Chú ấy cũng chẳng bao giờ hỏi em lướt thấy truyện cười gì.
[Ai đó]: Bỏ chân ra đã.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Có Miệng rộng ngồi đằng trước, từ đầu đến chân em phải ngoan ngoãn nghiêm chỉnh, chỉ có mỗi chân được tựa vào anh một lúc.
[Lễ kỉ niệm cửa hàng]: Thế cũng không được ư?
[Ai đó]: …
Thịnh Vọng trêu Giang Thiêm mà vừa buồn cười vừa thấy ngồi trong cái xe này đúng là nín nhịn phát điên. Cậu mong mau mau về đến trường.
Cứ xuống xe là ngon rồi, đến trường thì không phải nín nhịn nữa. Cậu thầm nghĩ.
Nhưng khi xuống xe rồi cậu mới nhận ra sự thật khác xa tưởng tượng. Trường Trung học trực thuộc rộng thì rộng nhưng không khá hơn trong xe là bao.
Cả hai trở về vào giữa trưa. Đến ký túc xá cất hành lý gặp phải Sử Vũ và Khâu Văn Bân. Đến “Ngoài Rặng Ngô Đồng” ăn cơm lại có cụ Đinh và chú Câm.
Trước kia Thịnh Vọng cảm thấy con hẻm này vắng vẻ chẳng có ai, nhưng bây giờ lại thấy quá náo nhiệt. Lúc thì có ông cụ bà cụ cầm đồ ăn chào hỏi, lúc thì có đứa trẻ đuổi nhau chạy qua.
Đường số 3 trong trường cũng chẳng tĩnh lặng như trước. Lúc nào cũng có học sinh cầm đồ uống, dụng cụ học tập mới mua đi lại.
Thành phố nhộn nhịp, rộn ràng hối hả.
Bấy giờ Thịnh Vọng mới thực sự nhận ra “Kỳ nghỉ” đã kết thúc rồi. Trong một quãng thời gian dài sau đó, cả hai không thể không giấu giấu giếm giếm, sự thân mật và vui vẻ phải che đậy ở nơi riêng tư và kín đáo hơn.
Ở nơi bí mật, trong xó xỉnh không ai biết.
Lúc hai người lên tầng đụng phải làn sóng lớn các thầy cô.
Cô Dương Tinh gọi hai đứa lại: “Sáng nay tôi có tiết không đổi được nên không tới bến xe đón các cậu. Hành lý để ở ký túc xá rồi à?”
“Vâng.” Thịnh Vọng đáp: “Bọn em vừa ăn trưa xong.”
“Nghe nói hai đứa bị ốm à?” Cô Hà vẫn quan tâm sức khỏe đầu tiên.
“Dạ?” Thịnh Vọng và Giang Thiêm liếc nhau rồi vội vã dời mắt.
“Bị cảm ạ.” Thịnh Vọng chỉ Giang Thiêm: “Cậu ấy còn bị sốt nữa.”
“Nghe nói ký túc xá các em ở hết nước, nhiều người ốm lắm đúng không?”
Giang Thiêm không bất ngờ, còn nét mặt Thịnh Vọng lại rất kinh ngạc. Cô Hà giải thích: “Trong thành phố nhiều giáo viên làm thi học sinh giỏi lắm, mọi người quen biết nhau cả. Trường học sợ các em ở đấy không biết tự chăm sóc bản thân nên cũng hỏi thăm đôi câu ấy mà.”
“À bảo sao.”
“Với cả biểu hiện và phiếu điểm của các cậu trong lúc tập huấn sẽ được gửi cả tới trường học đấy, xem như nhận xét sau tập huấn.” Cô Dương Tinh nói: “Hôm qua chúng tôi nhận được rồi.”
Thịnh Vọng: “???”
“Sao cái mặt sợ hãi thế kia?” Cô Dương Tinh tức giận: “Trốn học hay làm chuyện gì không tuân theo quy định hả?”
“Không ạ.” Giang Thiêm nói: “Chỉ xin nghỉ ốm một ngày thôi cô.”
“Tôi thấy rồi, trong nhận xét viết biểu hiện của hai cậu luôn luôn xuất sắc, ngoại trừ nghỉ bệnh một hôm bỏ lỡ buổi học ra thôi.” Cô Dương Tinh nói: “Nhận xét còn viết hai cậu là học sinh ưu tú, nhưng lại gặp bất lợi về điểm PK.”
Giáo viên Tiếng Anh lớp 9 hỏi: “Thế à? Hôm qua tôi chưa xem, tụt xuống nhiều không?”
Cô Dương Tinh nói: “Tầm 4-5 điểm.”
“Thế thì không…. khá phiền phức đấy.”
Thầy giáo nọ định nói “Thế thì không còn hy vọng gì rồi”, bởi vì thành tích tập huấn sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng thi đấu chính thức của học sinh.
Giáo viên Tiếng Anh lớp B vỗ vỗ vai Thịnh Vọng và Giang Thiêm: “Không sao hết, có thể bước vào trận chung kết đã là một sự đột phá rồi, dù sao thì đó cũng là một lần trải nghiệm giải đấu lớn, hai em giỏi lắm.”
Cô Dương Tinh cũng bảo: “Đúng thế, hai em đã đem về cho tôi đủ thể diện rồi. À phải, hôm nay lão Từ đi đón các em có bảo gì không? Hôm qua ổng cầm phiếu điểm lằng nhằng với tôi bao lâu, hỏi tôi tình hình này có hy vọng giật giải 3 cấp quốc gia không?”
Thịnh Vọng trả lời theo tình hình thực tế: “Ban đầu thì chưa nói gì, chỉ tán gẫu thôi ạ. Sau đó xuống xe có nói một câu. Thầy bảo rằng cuộc thi lần này có rất ít người giật được giải, nếu có thể cầm được giải ba thôi là nhà trường đã cực kỳ hài lòng rồi, bảo bọn em không cần stress quá, tiếp tục chuẩn bị cho những cuộc thi sau này.”
Cô Dương Tinh gật gù: “Được, nói thế cũng không quá lời.”
“Lão Từ lúc nào cũng thích thổi phồng, khiêm tốn thế này có phải hơn không.” Cô Hà Tiến cười nói rồi hỏi hai cậu học trò: “Thế các em trả lời thầy ấy ra sao?”
Thịnh Vọng do dự một lát, đoạn nói: “Cũng không đến mức tụt xuống hạng 3.”
Cô Hà Tiến: “…”