Ai đó? - Chương 73: Sốt
Thịnh Vọng hùng hổ lao tới cửa, tay đặt lên nắm đấm cửa rồi mới phát hiện ra mình ngu ngốc quá. Lẽ ra nên kệ bố sự đời, gặm anh cậu một phát đã rồi tính sau chứ.
Vừa nghĩ thế, cậu lập tức thấy mình bị thiệt thòi quá lớn.
“Thằng chó” nào đó vẫn đang gõ cửa. Mặt Thịnh Vọng hằm hằm như muốn cắn chết người ta, mở cửa ra định hỏi “Cái gì”, thì phát hiện “thằng chó đó” là một đội 5 giáo viên trại tập huấn, đứng ngoài cửa cười híp mắt.
Thịnh Vọng: “…”
“Ơ kìa, cái mặt gì kia? Cáu bẳn à?” Giáo viên luôn thiên vị những học sinh có thành tích nổi bật. Các thầy cô này đều rất quý Thịnh Vọng nên ngoài giờ học nói chuyện vui vẻ lắm.
Thịnh Vọng ngoan ngoãn “cất dao” xuống, kiếm cớ: “Em bị đau bụng ạ.”
“Sao tự dưng đau bụng? Ăn phải gì hỏng hay bị cảm lạnh à?”
Thịnh Vọng bất chấp tất cả lôi thiết lập “tay trói gà không chặt” ra nói: “Không ạ, tại thể chất của em kém thôi.”
Nhưng giáo viên hậu cần bảo: “Chắc là bị cảm lạnh rồi. Cái trường này cũng thật buồn cười, đường ống vỡ sửa lúc nào không sửa, cứ nhằm vào thời gian tập huấn. Đừng nói học trò, đến tôi vừa nãy tắm cũng suýt bị nước lạnh dội cho một trận.”
Giáo viên ngữ pháp nói: “À buổi trưa tôi tắm rồi nên không để ý. Chứ tắm nước lạnh giờ này thì toang thật.”
“Đúng đấy, chắc chắn sẽ bị ốm cho xem.”
Các thầy cô lần lượt bước vào phòng, chào hỏi Giang Thiêm và nhìn quanh ký túc xá.
“Sao các thầy cô tự dưng đến ký túc xá thế ạ?” Thịnh Vọng hỏi.
Giáo viên diễn thuyết “À” lên một tiếng, rồi nhìn Thịnh Vọng: “Đi học mất tập trung bị tôi bắt được rồi nhé. Em không nghiêm túc nghe giảng chứ gì? Chiều nay tôi đã bảo buổi tối bọn tôi sẽ đến thăm các em mà.”
“Hai hôm trước bận chuẩn bị, tối nay mới rảnh nên ghé thăm xem chỗ ăn ở có ổn không. Nào ngờ đúng lúc hết nước, bọn tôi cũng không biết nói sao cho phải nữa.”
Thầy chỉ Giang Thiêm: “Em xem Giang Thiêm nghiêm túc nghe giảng, biết bọn tôi sẽ đến nên mới không hỏi câu ấy.”
Thịnh Vọng: “….”
Lão ấy biết cái quái gì.
Giang Thiêm đặt bút xuống đứng dậy. Thấy vẻ mặt oan ức muốn chết của Thịnh Vọng, hắn không nhịn được bật cười. Biểu cảm ấy lập tức bị giáo viên diễn thuyết bắt được, thầy nói: “Em xem bây giờ cảm xúc của em phong phú chưa kìa!”
Giang Thiêm: “?”
“Hai hôm nay nói chuyện với em mấy trăm lần, tôi thấy bài văn em viết cực kỳ xuất sắc, dùng từ chuẩn xác và sắc sảo.” Thầy nói: “Nhưng cảm xúc bao trùm lên bài viết thì có vấn đề. Em xem một người diễn thuyết thành công có thể khiến quần chúng phẫn nộ, khiến người ta rơi nước mắt, khi nói xong, trong lòng người nghe phải cuộn trào cảm xúc hoặc bồi hồi nhớ mãi —-“
Thầy giáo càng nói càng hăng say, đúng là một bài diễn thuyết ngẫu hứng về chủ đề “Làm cách nào để học trò thờ ơ trở nên tích cực hơn.”
Nói xong, thầy uống hai hớp nước khoáng rồi hỏi Giang Thiêm: “Có thấy sóng lòng cuộn trào không em?”
Giang Thiêm: “…”
Hắn trầm ngâm vài giây, định mở miệng. Thầy vội giơ tay: “Thôi thôi khỏi cần nói, nhìn mặt em đủ hiểu rồi.”
Thầy quay đầu lại nói với đồng nghiệp: “Ngày mai tôi sẽ từ chức.”
Mấy thầy cô sắp cười thắt ruột.
Giáo viên diễn thuyết nghiêm túc: “Được rồi, tôi nói thật này. PK diễn thuyết trong quá trình tập huấn rất quan trọng. Em nghĩ xem, người giỏi giang so tài với nhau, dù hơn 1 điểm hay kém 1 điểm đều ảnh hưởng rất nhiều, điểm PK được cộng vào tổng điểm và là một con số rất cao.”
“Thực ra hôm nay các thầy cô tới đây cũng vì mục đích ấy, là nhân lúc kỳ tập huấn còn dài, thức tỉnh tất cả học sinh. Thi học sinh giỏi, kết quả cuối cùng là một chuyện, ngoài ra các thầy cô còn hy vọng học sinh xuất sắc có thể bổ sung khuyết điểm, ngày càng hoàn thiện. Mỗi người có một cá tính riêng, sở trường sở đoản khác nhau. Thầy không định ép em phải nói diễn cảm, chỉ với những gì em có hiện tại đã đủ để thi học sinh giỏi rồi, nhưng thầy vẫn mong em có thể cố gắng bứt phá hơn nữa.”
Thầy chỉ Thịnh Vọng: “Em xem, bạn cùng phòng là nguồn tài nguyên sẵn có, hai em hoàn toàn có thể một người diễn thuyết một người lắng nghe. Em hãy thử xem liệu mình có thể khiến bạn ấy xúc động, khiến cõi lòng bạn ấy sục sôi khiến bạn ấy phải bật khóc hay không.”
Các thầy cô hết sức nhiệt tình, truyền đạt rất nhiều kỹ năng và kinh nghiệm, bàn luận từ phòng ký túc này sang phòng ký túc khác.
Cuối cùng tất cả mở một cuộc họp nhỏ, nói về những điều cần chú ý trong cuộc thi cuối cùng, bấy giờ mới chịu giải tán.
Đêm đã khuya, tiếng người trong hành lang rút lui.
Thịnh Vọng ngáp ngắn ngáp dài, buồn ngủ rũ rượi.
Học trò có một thói xấu là thích đối đầu với chính mình. Dù buồn ngủ ríu cả mắt vẫn cầm điện thoại chơi game, vẫn chat chit đủ chuyện. Cứ như không làm mình mệt đến mức thiếp đi thì sẽ phí phạm thời gian. Chỉ có 10 phút ra chơi mới được ngủ thoải mái nhất.
Thịnh Vọng đánh răng xong loanh quanh trong phòng một lúc, tiện tay cầm bài diễn thuyết của Giang Thiêm, trèo lên bậc thang ngồi xuống.
Giang Thiêm đang rửa mặt, tiếng nước rào rào, tiếng bàn chải điện ù ù. Thịnh Vọng đặt chân lên bậc thang bên dưới, vừa lắng nghe tiếng động của hắn, vừa vân vê khóa áo và cúi đầu đọc bài viết.
Giang Thiêm bước tới. Hắn vừa rửa qua mặt, lọn tóc trên trán lấm tấm bọt nước. Thịnh Vọng ngồi trên cao, hắn hơi cúi đầu, cậu nhìn xuống thấy sống mũi thẳng tắp và viền môi mím chặt.
Cậu chủ Thịnh nhìn chằm chằm vài giây rồi lặng lẽ dời mắt. Sự rung động của tuổi này một khi đã trỗi dậy thì ngày nào cũng thèm được sổ lồng.
Vừa chộn rộn vừa lặng lẽ tự kiểm điểm.
Lúc cậu chộn rộn, ánh mắt luôn nhắm vào dưới chóp mũi Giang Thiêm, có đôi khi đến chính mình cũng không nhận ra. Chẳng biết Giang Thiêm có để ý không, cũng không biết nếu để ý thì sẽ có cảm tưởng gì.
Rồi cậu vừa lặng lẽ tự kiểm điểm vừa thấy mình như một nhóc lưu manh.
“Sao lại lên bậc thang ngồi thế kia?” Giang Thiêm vươn tay rút khăn giấy.
Hắn vừa mở miệng, Thịnh Vọng lập tức cảm giác cõi lòng rung rinh bị túm gọn, thế là cậu duỗi thẳng chân ra đổi sang một tư thế khác ngay ngắn hơn.
Cậu vẩy vẩy quyển vở trong tay: “Em đang đọc bài diễn thuyết của anh. Vừa nãy thầy giáo bảo anh viết rất hay còn gì, em xin phép đọc thử xem.”
Giang Thiêm nghĩ tới câu nói đùa của thầy, bất đắc dĩ nói: “Đọc xong rồi à? Xong rồi thì trả anh.”
“Đâu có.” Thịnh Vọng chả lọt được chữ nào vào đầu, cậu lật vài trang: “Đọc đâu nhanh như nói. Hay anh nói luôn cho em nghe đi.”
“Mơ đi.” Giang Thiêm không nể mặt.
“Thầy đã bảo rồi, anh không nên lãng phí một thính giả free như em.”
“Đừng hòng.”
“Mau lên, đi đâu tìm được một thính giả phù hợp như em.” Thịnh Vọng trêu hắn tới mức phát nghiện, cậu ngả người ra sau như sếp, dang tay: “Nào, giọng nói diễn cảm tí, làm em bật khóc đi.”
“…”
Trong phòng bỗng lặng ngắt. Giang Thiêm vẩy hết nước trên tóc, chớp mắt và ngước lên nhìn.
Thịnh Vọng nói xong cũng thấy sai sai, va vào ánh mắt Giang Thiêm, cậu vội vàng giải thích: “Không phải, em đang bảo anh dùng bài diễn thuyết của mình làm em…”
Cậu nói được một nửa bèn ngậm họng, thà không nói còn hơn.
Mọi kỹ năng ăn nói học từ bố Thịnh Minh Dương đều vô dụng trong tình huống này. Cậu bỗng trở thành một đứa mồm miệng vụng về.
Cậu chủ lặng lẽ nhấc chân, cúi đầu trầm ngâm trên bậc thang vài giây, sau đó xoay người lẻn lên giường trên. Hành động thì rất bình tĩnh nhưng bóng lưng ngập tràn cảm giác “Đậu xanh xấu hổ vãi nho.”
Ánh mắt Giang Thiêm vẫn rơi trên bậc thang. Hắn chớp mắt hoàn hồn, người giường trên đã tự chôn sống mình rồi. Hắn vô thức quay về cạnh bồn rửa mặt, mở vòi nước rồi mới nhớ ra mình đã rửa mặt xong. Thế là hắn bình tĩnh rửa tay lần hai, rút tờ khăn giấy thứ hai lau khô, bấy giờ mới trở lại giường.
Lúc ngồi trên giường dỡ chăn, gió đêm chui qua khe cửa sổ ban công luồn vào, hắn thấy hơi lạnh nhưng không để bụng. Kết quả ngày hôm sau liền gặp báo ứng.
7 giờ 15 Thịnh Vọng bị đồng hồ báo thức gọi dậy. Cậu mơ màng mở mắt ra, thấy bài diễn thuyết của Giang Thiêm vẫn nằm trong tay mình. Nhiệt độ hạ xuống, sáng sớm se lạnh.
Cậu khoác áo lên người, trèo xuống giường định trả lại bài viết, nhưng người giường dưới vẫn quay mặt vào tường ngủ say.
Trước giờ Giang Thiêm luôn dậy sớm, ngủ tới giờ này thì lạ quá.
Thịnh Vọng cúi người thò đầu vào trong: “Dậy chưa?”
Giang Thiêm nhăn mày, cất giọng trầm khàn: “Ừm.”
Một lúc lâu sau, hắn mới mở mắt ngồi dậy: “Mấy giờ rồi?”
Thịnh Vọng không xem giờ mà chỉ nhìn chằm chằm mặt hắn: “Anh khó chịu à?”
Giang Thiêm biết rõ cơ thể mình, 5 giờ chuông báo thức kêu hắn đã tỉnh, cổ họng khô rát, toàn thân lạnh run từng cơn. Hắn đã uống một cốc nước ấm rồi cố ngủ tiếp, ai ngờ tới sáng còn nghiêm trọng hơn, mắt cũng khô phát đau.
Lần đầu tiên Thịnh Vọng nhìn thấy Giang Thiêm như vậy: da tái nhợt, đầu tóc bù xù rũ xuống trán, xuyên qua tóc mái có thể thấy lông mày nhăn tít.
Cậu đoán Giang Thiêm sốt rồi, nhưng trong phòng không có nhiệt kế. Thế là cậu ngả người dí sát, định áp trán đo nhiệt độ.
Giang Thiêm mở nửa mắt, lùi lại: “Em tránh ra, lây đấy.”
“Lây cái gì mà lây, em xem anh có sốt không.” Thịnh Vọng bướng bỉnh áp trán vào trán hắn, thấy bỏng rát.
“Sao tự nhiên sốt cao thế này?” Thịnh Vọng đứng thẳng dậy, vội vàng đi lấy bản đồ sân trường giáo viên hậu cần phát cho, cuống quýt tìm vị trí phòng y tế.
Giang Thiêm tựa vào đầu giường: “Chắc hôm qua dậy sớm quá.”
“Đâu đến mức ấy.” Thịnh Vọng nói rồi chợt nhớ tới lời các thầy cô tán gẫu ngày hôm qua, và hơi nước thưa thớt trong nhà tắm khi cậu bước vào. Bàn tay lật giấy khựng lại.
Cậu nhìn Giang Thiêm bị sốt mà mắt ửng hồng, đoạn hỏi: “Anh, hôm qua anh tắm không dùng nước nóng phải không?”
Giang Thiêm không ngẩng lên, hắn day day huyệt thái dương, môi khô nứt mấp máy: “Có dùng.”
Bịp bợm.
Thịnh Vọng nghĩ thầm.
Thầy giáo nói một người diễn thuyết thành công có thể dùng lời lẽ khiến người nghe rúng động bồi hồi.
Thế nhưng Giang Thiêm thì khác.
Hắn chẳng cần nói câu nào đã làm được rồi.