Ai đó? - Chương 72: Ngăn cách
Thịnh Vọng và Giang Thiêm đang mải mê với chuyện riêng, tâm hồn treo ngược cành cây nên tất nhiên không chú ý tình hình trên bục giảng, cũng không nghe thấy giáo viên bảo: “Tối nay tôi sẽ đến ký túc xá thăm các bạn.”
Lúc tan học, giáo viên dán trước cửa lớp một tờ bảng biểu to đùng. Hàng ngang ghi ngày tháng, chia ô thời gian tập huấn trong 2 tuần. Cột dọc chia theo tổ, hai người một tổ, tổng cộng 20 tổ.
Đám học sinh hiếu kỳ xúm lại xem. Giáo viên môn diễn thuyết đã rút bảng điểm hai ngày nay ra, ghi kết quả vào bảng: Thắng thì 1 điểm, thua thì 0 điểm. Thịnh Vọng và Giang Thiêm thắng liên tiếp hai ngày, mỗi người có hai điểm 1. Biện Thần và đối thủ xui xẻo của Giang Thiêm thua liên tiếp hai ngày, mỗi người có hai điểm 0.
Bảng điểm công khai khiến ý chí chiến đấu của đám học trò quen được tâng bốc tăng vùn vụt.
Thế là sẩm tối hôm đó, số học trò lẻn đi chơi giảm bất ngờ. Dù có ra ngoài thì 7, 8 giờ cũng ngoan ngoãn quay về ký túc xá.
Hôm nay hành lang cực kỳ náo nhiệt. Phòng của đám con trai trường Trung học số 1 mở cửa toang hoang để tiện qua phòng nhau đú đởn.
Thịnh Vọng và Giang Thiêm ăn tối xong quay về, thấy ngoài hành lang đông như họp chợ. Có vài đứa ôm quần áo khăn tắm chạy tới chạy lui giữa các phòng, có đứa gào lên: “Ê chó, sao mày không còn tí sữa tắm nào thế?”
“Mới hết, quên chưa mua.” Một thằng cu đứng ngoài hành lang dí sát vào cửa sổ nhà vệ sinh sỉ vả: “Mà da mày dày như vỏ cây, cần gì sữa tắm? Xát xà phòng được rồi.”
“Biến mẹ mày đi.”
“Mày có tắm không? Không tắm thì đi ra cho người khác vào.”
“Tắm tắm tắm.”
Vẻ mặt Thịnh Vọng ngơ ngác, suýt tí nữa tưởng mình đến nhà tắm công cộng: “Các cậu làm gì thế?”
“Không thấy à? Mượn nhà tắm để tắm chứ gì.” Biện Thần vẫn còn chìm đắm trong trận PK chiều nay nên mang cả tâm trạng vào lời nói. Hắn là kiểu người viết hết tâm trạng lên mặt, quen lâu sẽ biết hắn thẳng như ruột ngựa.
Cậu chàng bên cạnh hắn chỉ vào bảng thông báo và nói: “Lúc các cậu đi lên không thấy à?”
“Thông báo gì?”
Đúng là Thịnh Vọng không để ý thật.
Giang Thiêm lùi lại nhìn, rồi nói: “Sắp cắt nước.”
“Hình như sửa đường ống hay gì đấy, nói chung tối nay sẽ cắt nước.” Một nam sinh giải thích: “Thông báo ghi 8 giờ cắt nước, nhưng vừa nãy đã có 2 phòng nước chỉ nhỏ giọt như cà phê phin.”
Biện Thần sửa lời: “Giờ là 3 phòng rồi.”
“Đúng rồi, bắt đầu từ đầu kia.” Nam sinh chỉ bên kia hành lang: “Tụi con gái tầng dưới vẫn bình thường, chắc bọn mình ở trên tầng nên áp suất nước thấp? Tóm lại còn khoảng 20 phút thôi, nếu các cậu muốn tắm thì phải tranh thủ.”
Đang nói chuyện thì một phòng vang lên tiếng rú: “Đù má, hết nước rồi! Tao chưa rửa sạch sữa tắm mà!”
Phòng sát vách đáp lại: “Hay mày sang đây? Tao vẫn còn nước, tắm chung cũng được.”
“Tắm chung cái đầu mày, tao cởi hết rồi qua làm sao?!”
“Bịt họa mi vào chạy sang đi thằng ngu!”
“Tao —- sư bố mày!”
Cả hành lang sửng sốt rồi cười ồ lên, gào rú: “Bịt họa mi! Bịt họa mi!”
Không đến hai phút, một cậu trai cởi trần mặc quần lót, toàn thân ướt sũng lao ra khỏi phòng, rồi vắt chân lên cổ chạy sang phòng khác.
Vì sữa tắm trơn quá, cậu chàng loạng choạng ở ngưỡng cửa. Một đám con trai cười ngặt nghẽo xông đến kéo mép quần lót của hắn.
“Đệch, bọn chó!!!” Cậu chàng giữ chặt lưng quần, gào rú: “Chúng mày chờ đấy, tí nữa tao lột từng đứa một!”
Thịnh Vọng chưa từng thấy cảnh tượng nào “thác loạn” như vậy. Cậu trợn mắt há hốc mồm, vội vàng giục Giang Thiêm quay về phòng. Vào cửa rồi cậu lẩm bẩm: “Mình thì phải cẩn thận từng li từng tí, còn bọn nó thì chả biết kiêng dè gì.”
Giang Thiêm đang cúi đầu gõ chữ cảm ơn Triệu Hi đã giúp đỡ. Nghe cậu nói vậy hắn không hiểu, buột miệng hỏi: “Cẩn thận từng li từng tí vụ gì?”
“…”
Thịnh Vọng khép cửa lại, lặng thinh nhìn Giang Thiêm.
Giang Thiêm quay đầu lại, rũ mắt ngẫm nghĩ rồi cuối cùng cũng hiểu ra. Hắn vén mí mắt lên, ánh nhìn lướt qua đôi môi Thịnh Vọng rồi nhẹ nhàng hạ dần xuống.
Thịnh Vọng cảm giác cánh cửa bị lưng mình áp lên nóng rực. Cậu đang định nói thì điện thoại trong túi quần bỗng rung lên. Cậu móc ra nhìn – là tin nhắn của bố Thịnh Minh Dương.
[Bách khoa dưỡng sinh]: Tan học chưa? Có tiện nghe máy không?
Tim Thịnh Vọng giật bắn.
Đương nhiên cậu biết đây chỉ là trùng hợp, nhưng ngay lúc này thấy tin nhắn của bố thì cậu vẫn khó tránh khỏi chột dạ.
Giang Thiêm không thấy người gửi tin nhắn, hắn chỉ dời mắt khỏi đôi môi Thịnh Vọng như vừa hoàn hồn. Một giây sau mới nói: “Còn 20 phút nữa thôi, em tắm trước đi.”
“Em gọi điện đã, anh trước đi.”
“Gọi điện cho ai?” Giang Thiêm hỏi.
Thịnh Vọng vội vàng tắt màn hình, tay cầm điện thoại rũ xuống: “Bạn học cũ hỏi thăm thôi, chắc gọi điện chúc mừng sinh nhật em ấy mà.”
Giang Thiêm gật đầu. Hắn ném điện thoại lên giường, cầm quần áo sạch vào nhà tắm, rồi quay ra dặn dò Thịnh Vọng: “Đừng gọi lâu quá, không còn nhiều nước ấm đâu.”
“Dạ.”
Thịnh Vọng loanh quanh trong ký túc xá, cuối cùng đi ra ban công. Cậu tựa lan can, nhìn chằm chằm tin nhắn của bố hồi lâu, mãi tới khi nhịp tim bình thường trở lại mới gõ chữ đáp: Không tiện tí nào.
Chưa đến hai giây, điện thoại bắt đầu rung lên.
Thịnh Vọng cắn đầu lưỡi, đợi rung vài bận mới ấn nghe: “Con bảo không tiện cơ mà?”
Thịnh Minh Dương vừa cười vừa bảo: “Cái trò nói dối của con bố lạ gì. Tan học rồi à?”
“Vừa xong.”
“Vừa xong thật?” Bố cậu hỏi: “Hơn bảy giờ rồi còn gì.”
“Thế bố hỏi con tan học hay chưa làm gì.” Thịnh Vọng đáp.
Thịnh Minh Dương ở đầu dây bên kia lầm bầm “Chó con”: “Được rồi, bố quen nói chuyện khách sáo rồi. Chân thành nhận sai đã được chưa?”
“Được rồi ạ.”
“Con ăn tối chưa?” Ông hỏi: “Hỏi thế có khách sáo không?”
“Con vừa ăn xong.” Thịnh Vọng đáp: “Lần này thì khá chân thành.” Thịnh Minh Dương bật cười: “Con ăn gì, thức ăn ở đó ổn chứ?”
“Căng tin thì bình thường. Nhưng ngoài cổng nhiều hàng ăn lắm, ngon cực kì.”
“Thế hôm nay ra ngoài ăn với Tiểu Thiêm à?”
Nghe thấy hai chữ “Tiểu Thiêm” mà Thịnh Vọng lại chột dạ. Cậu siết chặt nắm tay, rồi nói bằng giọng thản nhiên: “Không ạ, ăn ngay dưới căng tin.”
“Sinh nhật mà không ra ngoài à?” Ông Thịnh bất ngờ: “À đúng rồi, có phải Tiểu Thiêm không biết hôm nay sinh nhật con không?”
Giang Âu chen vào: “Nó biết mà, em nói chuyện với nó rồi. Nó bảo nó từng thấy thông tin học sinh của Tiểu Vọng ở chỗ thầy chủ nhiệm. Nó làm anh trai mà không tỏ vẻ gì à? Cô hỏi này Tiểu Vọng —-“
Vừa nghe cô Giang muốn tiếp chuyện, Thịnh Vọng vội vàng chặn lời: “Tổ chức rồi, hôm qua tổ chức rồi ạ. Tối qua hai bọn con mới ra ngoài ăn một bữa linh đình xong.”
Nghe vậy, cô Giang yên lòng, không nói gì nữa.
“Thế con phải cảm ơn Tiểu Thiêm đấy.” Bố Thịnh nói: “Không phải thằng anh nào cũng nhớ sinh nhật em trai mình đâu.”
Ông dặn dò cậu cũng phải nhớ sinh nhật Giang Thiêm, sau đó trò chuyện thêm vài câu nữa rồi mới cúp máy dưới sự thúc giục của Thịnh Vọng.
Cậu tựa lan can ngẩn người. Cảm giác tội lỗi và phản nghịch dâng lên trong lòng. Mãi tới khi cửa ban công sau lưng bị đẩy ra, những suy nghĩ ngổn ngang mới có một kết thúc tạm thời.
Giang Thiêm đang cầm khăn lau tóc. Đường nét gương mặt dưới ánh đèn thật sạch sẽ, sáng ngời. Thịnh Vọng vừa nhìn thấy hắn thì cảm giác sung sướng kéo dài từ sáng sớm lại trỗi dậy.
“Gọi xong rồi à?” Giang Thiêm hỏi.
“Dạ.” Thịnh Vọng bước qua cửa, cầm điện thoại nheo một mắt nhắm về phía giường trên, ném thẳng xuống chăn. Tiếng động lặng lẽ chìm đi.
“Em đi tắm đây.” Thịnh Vọng cầm quần áo bước vào nhà tắm.
Hơi nước trong phòng không dày đặc như trước. Thịnh Vọng tắm nhanh, vừa đủ nước ấm. Tới khi nước chảy chậm dần và lạnh đi thì cậu cũng vừa tắm xong.
Thịnh Vọng đẩy cửa sổ nhỏ cho tản hơi nước, lau tóc bước ra. Giang Thiêm đã ngồi trước bàn viết bài diễn thuyết.
Hôm nay hai người không dám quên bài tập. Thịnh Vọng kéo ghế ngồi xuống cạnh Giang Thiêm. Tay vừa tì lên mép bàn, cảnh tượng tối qua lập tức tái hiện…
Ngón tay cậu siết chặt góc bàn, hơi nghiêng đầu. Cậu không nói gì, cuộn tròn nắm tay, rồi sau đó lại vô thức níu lấy cánh tay Giang Thiêm.
…
Cái bàn này ám ảnh quá.
Thịnh Vọng bật dậy, cầm vở bút lượn lờ. Dưới cái nhìn chăm chú của Giang Thiêm, cậu leo lên giường trên ngồi.
“Sao phải lên đó ngồi?” Giang Thiêm hỏi.
Thịnh Vọng ngồi trên bậc thang, giọng điệu kiểu cao nhân đắc đạo: “Em thích.”
Giang Thiêm nhướng lông mày, nhưng không nói gì. Hắn cúi đầu đọc sách, tai đeo tai nghe màu trắng. Đường nét bắp thịt vai lưng của hắn hiện lên dưới ánh đèn thật xinh đẹp. Vai rộng eo thon, tràn đầy sức sống.
Thịnh Vọng viết bài diễn thuyết rất nhanh. Cậu không viết hoàn chỉnh mà chỉ viết từ khóa để dễ điều chỉnh.
Cậu viết được vài cụm từ thì ngước lên ngắm bóng lưng anh cậu.
Một lúc sau, cậu mím môi, đặt bút xuống. Cậu quay về bên bàn, lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống cạnh Giang Thiêm.
Cậu vừa đặt vở xuống, người bên cạnh đã hỏi: “Sao lại về rồi?”
Thịnh Vọng liếc hắn, tiếp tục viết: “Em thích.”
Trong phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng ngòi bút sột soạt. Cánh tay cậu kề sát cánh tay Giang Thiêm, hơi ấm truyền qua da thịt.
Cậu viết xong một cụm từ, dừng bút.
Giang Thiêm tháo tai nghe, nghiêng đầu sang. Ánh mắt nửa rũ xuống.
Ngay lúc hơi thở đan cài vấn vít khóe môi, ngay lúc sắp chạm vào nhau, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc”.
Thịnh Vọng: “…”
Đậu xanh, thằng chó nào đến vào lúc này hả?!