Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 71: Bí mật cuối cùng

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 71: Bí mật cuối cùng
Prev
Next

Tim Thịnh Vọng đập nhanh như trống chầu.

Cậu thấy mình như một quả khinh khí cầu được người ta lặng lẽ châm lửa, từ cổ trở lên bùng cháy đến mức đầu óc váng vất, tay chân nhẹ bẫng. Cậu loạng choạng tìm lại thực tại, thì trời đã sáng bảnh mắt.

Cậu trợn mắt nhìn trần nhà trắng xóa mà đờ đẫn hồi lâu. Cậu không chắc mình có thực sự ngủ hay không, thậm chí không chắc liệu cảnh tượng “ngày hôm qua” có tồn tại thật hay không.

Cậu sờ soạng bên gối đầu, tìm được điện thoại. Màn hình hiển thị hôm nay là ngày mùng 4 tháng 12, trời quang mây tạnh. Lại sờ bên phải gối, chạm vào bìa da của album ảnh, bấy giờ cậu mới xác nhận mình không hề nằm mơ.

Ánh mặt trời bị song cửa sổ chặn lại, rọi lên mép giường trên. Thịnh Vọng lăn qua lăn lại, cuối cùng ngả ngửa ra gối, mấy giây sau, cậu kéo chăn trùm kín đầu.

Nằm trong bóng tối nóng bức, cậu thầm nghĩ: Đệt, cậu với anh cậu hôn nhau.

Chỉ nghĩ đến từ ấy thôi mà tim cậu đã bắt đầu gia tốc.

Cậu đã trèo lên giường trên, chui vào chăn như thế nào, Thịnh Vọng chẳng nhớ gì cả. Khi con người ta căng thẳng, trí nhớ thường rối loạn, mất nhận thức về thời gian, không biết trước sau.

Mình có nói gì không nhỉ?

Hình như không. Mọi lý do lý trấu đều quên sạch.

Giang Thiêm thì sao?

Hình như cũng không.

Thịnh Vọng cố gắng hồi tưởng, nhưng chỉ nhớ mỗi hơi thở khẽ khàng rơi trên khóe môi cậu khi Giang Thiêm áp sát, và cảm giác cánh môi mềm mại hơi lành lạnh của hắn.

Đậu…

Xanh.

Thịnh Vọng giang rộng cánh tay buông thõng xuống giường, dáng vẻ như muốn nhắm mắt xuôi tay vĩnh biệt trần thế. Nằm im một lúc, cậu lại ôm chăn lăn lộn, mặt vùi sâu vào gối.

Cậu muốn tự bịt mình chết ngạt nhưng không thành công, đành nhổm dậy.

Chăn gối bị vứt sang một bên, đầu tóc rối bù. Thịnh Vọng cào cào tóc, quỳ gối ngồi dậy định thò ra mép giường nhìn người giường dưới, thì đầu gối bên phải đau nhói.

Cậu khàn giọng xuýt xoa, vén quần lên. Trên đầu gối và bắp chân có hai vết bầm. Cậu sững sờ một lát, mãi mới nhớ ra tối qua mình hôn xong đã cố tỏ vẻ bình tĩnh cho ra dáng người từng trải, kết quả lúc leo lên giường trên va vào cầu thang hai phát.

Giang Thiêm bình tĩnh hơn nhiều, anh —-

Anh đâu rồi???

Thịnh Vọng nằm nhoài ra lan can giường, phát hiện giường dưới trống không. Chăn màn gấp gọn gàng đặt cuối giường, người thì đã biến mất tăm.

Giờ mới 7 giờ, một tiếng nữa mới vào lớp mà đã đi đâu mất rồi?

Thịnh Vọng với điện thoại trên giường trên, gọi ngay cho Giang Thiêm. Vừa ấn gọi xong cậu lập tức hối hận. So với nói chuyện, hai người họ bây giờ hợp với gửi tin nhắn hơn.

Điện thoại nối máy.

Người ở hai đầu cùng im lặng hồi lâu.

Thịnh Vọng nghe tiếng hít thở nhẹ nhàng của Giang Thiêm, lại nghĩ ngay đến hơi thở rơi trên khóe miệng hôm qua.

Cậu thè lưỡi liếm môi, cầm cốc nước uống một ngụm. Cuối cùng, giọng Giang Thiêm trầm lắng vang lên: “Alo.”

Ngón tay Thịnh Vọng co rụt, đặt cốc xuống.

“Anh đang ở đâu thế?” Cậu hỏi.

“Căng tin.” Giang Thiêm đáp: “Dậy rồi à?”

“Vừa dậy.”

Thịnh Vọng ngồi xuống mép giường hắn, nói tiếp: “Làm em giật cả mình, em cứ tưởng anh —-”

Cậu khựng lại, ậm ừ lược bớt hai chữ “hôn xong”: “—– chạy mất.”

Người đầu dây bên kia hình như cũng khựng lại. Sau đó, giọng Giang Thiêm vang lên: “Đâu có.”

Trong điện thoại loáng thoáng tiếng còi huýt, như tiếng còi tập hợp của giáo viên vào tiết thể dục. Thịnh Vọng nghi ngờ: “Anh ở căng tin thật à?”

…

Đương nhiên hắn không ở căng tin.

6 giờ sáng chuông báo thức vang lên. 6 rưỡi học sinh chạy bộ sáng, sau đó kéo về tòa nhà học, lúc đó trời mới sáng rõ.

Đúng lúc này, một nhóm học sinh thể dục đi tới. Thầy huấn luyện thổi còi, cả đám lục tục đi tới chỗ đó. Giang Thiêm đang ngồi ở hàng trên cùng khán đài bên trái sân vận động.

Đương nhiên hắn không bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Nếu không tối qua đã chẳng ngốc nghếch thả Thịnh Vọng về giường trên mà không nói câu nào.

Gần đến hừng đông hắn mới ngủ được mười mấy phút. Tỉnh dậy bèn đến sân vận động hóng gió lạnh, mãi đến khi nhận điện thoại của Thịnh Vọng.

Hắn đứng dậy, men theo bậc thang xuống, nói với người đầu dây bên kia: “Muốn ăn gì anh mua cho em.”

Bầu trời mùa này cao vời vợi. Thịnh Vọng kéo khóa áo lên cổ, cằm rúc vào trong, bước đến căng tin.

Hôm nay nắng đẹp vô ngần. Cỏ cây ven đường sạch sẽ, ngay cả lá khô cũng được viền một lớp sáng ngời.

Không khí se lạnh mà trong lành. Thịnh Vọng hít một hơi đầy lồng ngực, cảm thấy sảng khoái nhàn nhã.

Căng tin chỉ mở một cửa bán cơm đặc biệt. Chỗ rộng ấy mà chỉ có mười mấy người tham gia tập huấn. Cậu liếc mắt cái đã thấy ngay Giang Thiêm.

Thịnh Vọng chạy bước nhỏ tới, ngồi xuống đối diện. Không cẩn thận đầu gối va vào chân bàn, cậu kêu “Áuuuu” lên.

“Sao thế?” Giang Thiêm cúi đầu nhìn.

Thịnh Vọng xoa xoa: “Không sao, va vào vết bầm.”

“Vết bầm ở đâu ra?” Giang Thiêm ngờ vực.

“Tối qua va vào góc cầu thang.”

“…”

Lý do vì sao va vào góc cầu thang thì không cần nói cũng biết.

Bàn tay xoa chỗ đau của Thịnh Vọng cứng ngắc. Ánh mắt Giang Thiêm vẫn dán vào đó, một lúc lâu sau mới ngước lên.

Hai người nhìn nhau, cúi đầu ăn sáng.

Trong lòng họ cất giấu bí mật nên không để ý xung quanh. Tới lúc loáng thoáng nghe tiếng cười nói, họ ngẩng đầu lên thì thấy mấy bàn trống bên cạnh bị các cô gái chiếm đóng.

Hai cô gái bên phải vừa ngồi xuống đã bị bạn học trêu chọc: “Ui xời, sao lộ liễu thế kia?”

“Làm sao?” Một cô gái đỏ bừng tai bật lại: “Cậu phiền chết đi được.”

“Rồi rồi rồi, ăn sáng ăn sáng.” Cậu trai nọ đáp: “Tí nữa diễn thuyết cho tôi mượn bài viết của cậu nhé? Tôi với Mặt Rỗ đều thấy đề này viết không được hay cho lắm.”

Cô gái liếc qua bàn Giang Thiêm và Thịnh Vọng: “Bọn tôi viết cũng không hay —-”

Đúng lúc Giang Thiêm ngẩng đầu lên, cô gái nọ đỏ bừng mặt quay sang hỏi hắn: “Giang Thiêm ơi? Bài diễn thuyết môn khẩu ngữ với câu trả lời cho mấy vấn đề của thầy Thiên ấy, cậu cho bọn mình xem một chút được không?”

Vẻ mặt Giang Thiêm ngây ra một giây.

Thịnh Vọng sặc cháo, ho tới mức đỏ cả cổ.

Cô gái nọ luống cuống rút khăn giấy đưa cho Thịnh Vọng.

“Cảm ơn.” Thịnh Vọng nằm nhoài ra bàn điều chỉnh hơi thở.

Cô gái dè dặt: “Sao tự dưng bị sặc thế?”

Giang Thiêm đứng dậy đến chỗ máy bán hàng tự động mua một chai nước, đặt bên cạnh cậu, rồi đáp lời cô gái: “Cậu mượn người khác đi.”

“Hả?” Cô gái sửng sốt.

Giang Thiêm nói: “Tôi chưa làm.”

Cô gái: “???”

Thịnh Vọng ngẩng đầu, vặn nắp chai nước uống vài hớp, cười gượng: “Tôi cũng chưa làm.”

Cô gái: “???”

“Các cậu không định làm hay là…”

Thịnh Vọng và Giang Thiêm nhìn nhau rồi dời mắt đi, cậu nói: “Ừ, chưa viết được chữ nào cả, buổi trưa làm bù vậy.”

Vừa nghe Giang Thiêm Thịnh Vọng chưa làm bài, Biện Thần sống dậy. Không phải hắn cười trên nỗi đau của người khác mà là hắn cảm thấy hôm nay, cuối cùng thì mình cũng có thể giành được điểm PK rồi.

Hôm qua hắn cũng về muộn nhưng thức đến hơn 3 giờ viết một bài diễn thuyết tâm đắc.

Biện Thần tức giận thầm nghĩ, y chang mấy con công đực xòe đuôi, chẳng biết xòe cho ai ngắm!

Ngày đầu tiên diễn thuyết bình thường thì chênh lệch giữa hắn và Thịnh Vọng không nhiều, hôm nay tăng thêm vấn đáp và diễn thuyết ngẫu hứng, sự chênh lệch ấy khiến lòng người tuyệt vọng.

Thế nên nửa sau tiết học hắn chẳng còn tâm trí nào nghe giảng nữa, sống dở chết dở nằm vật ra bàn, cảm giác mình đang nằm mơ.

Hắn không biết rằng, hai cái con người xuôi chèo mát mái bàn sau thật ra cũng chẳng tập trung lắm, nhất là Thịnh Vọng.

Lúc cậu nói xong bài diễn thuyết ngẫu hứng và bước xuống bục thì vừa hay nhận được tin nhắn của bạn học cũ, nhao nhao chúc cậu sinh nhật vui vẻ.

Cậu trả lời những người khác xong rồi trò chuyện với Con Cua Hình Bát Giác thêm lúc nữa.

Con Cua là một kẻ cực kì hóng hớt, so với Cao Thiên Dương chỉ có hơn chứ không có kém, có thể thấy rõ điều ấy qua việc lúc trước hắn chú ý đến cả bài tỏ tình ở trường trung học trực thuộc. Nhưng hắn khác Cao Thiên Dương một chút, Cao Thiên Dương thẳng như ruột ngựa, Con Cua thì khác, hắn cực kì nhạy cảm vào lúc hóng hớt.

Hắn và Thịnh Vọng nói chuyện trên trời dưới biển một lúc, bỗng nhiên hắn bỡn cợt bảo rằng: Anh Thịnh, tao phát hiện ra một chuyện.

[Rác tái chế: Chuyện gì?]

[Con cua hình bát giác: Để tránh cho mày nghĩ tao biến thái, tao phải giải thích trước]

[Rác tái chế: ?]

[Con cua hình bát giác: Gần đây bọn tao cũng mở kì thi học sinh giỏi, mấy cái bài ấy kinh tởm đến mức làm tao trọc đầu, mỗi lần không biết làm tao lại muốn tìm mày để hỏi, nhưng mà!]

[Con cua hình bát giác: Tao là một đứa rất biết điều, tao biết bài thi của bọn mày còn kinh tởm hơn cả tao nên cuối cùng vẫn nín nhịn]

[Con cua hình bát giác: Tuy rằng!]

[Con cua hình bát giác: Tao không gửi bài nào hỏi mày, nhưng tao đã ấn vào khung trò chuyện của mày vô số lần]

[Rác tái chế: …]

[Rác tái chế: Mày còn ăn nói buồn nôn thế nữa thì tao sẽ hủy kết bạn]

[Con cua hình bát giác: Đừng mừ]

[Con cua hình bát giác: Quỳ lạy]

[Con cua hình bát giác: Tao dạo đầu xong rồi]

[Con cua hình bát giác: Tao muốn nói là anh Thịnh, mấy tháng nay mày đổi ảnh đại diện với nick name hơi nhiều đấy ha ha]

[Rác tái chế: …]

Thịnh Vọng nhìn chằm chằm màn hình, mơ màng đoán ra cái thằng đần đối diện định nói gì.

Quả nhiên, khung trò chuyện nhảy ra vài tin nhắc liên tục.

[Con cua hình bát giác: Tao mới nghĩ chứ]

[Con cua hình bát giác: Có phải mày có chuyện gì không]

[Con cua hình bát giác: con ruồi xoa tay]

[Con cua hình bát giác: híp mắt mỉm cười]

[Con cua hình bát giác: Mày xem mày để tên “Đóng hộp” bao lâu? Từ lúc quen mày tao đã thấy mày để Đóng hộp rồi, đến khi chuyển trường cũng không thấy mày đổi.]

[Rác tái chế: ……………….]

[Con cua hình bát giác: Gần đây mày tự dưng thay đổi xoành xoạch]

[Con cua hình bát giác: Có phải mày đang yêu đương nhăng nhít hay không?]

Lông mày Thịnh Vọng dựng ngược lên.

Cậu nhìn chằm chằm mấy tin nhắn hồi lâu, sau đó quay sang ngó Giang Thiêm.

Người nọ thấy tầm mắt của cậu bèn cúi đầu xuống hỏi: “Làm gì đấy?”

Thịnh Vọng mượn giọng nói dõng dạc của nam sinh trên bục làm vật chắn, nói: “Nhắn tin với bạn cũ.”

Không biết nghĩ gì mà cậu chìa màn hình di động cho đối phương nhìn thoáng qua.

Ánh mắt Giang Thiêm lướt xuống, từ góc độ ấy hẳn là nhìn thấy cái câu “yêu đương nhăng nhít”, hắn đờ vài giây rồi ngước mắt nhìn Thịnh Vọng.

Trên bục giáo viên đang chấm điểm, phần lớn học sinh trong phòng đang rất căng thẳng. Duy chỉ có vị trí cuối cùng gần cửa sổ bị thứ cảm xúc gì đó khó miêu tả lấp đầy.

Nam sinh nọ bước xuống bục, giáo viên nói vài câu sơ sơ, một nữ sinh bước lên bục. Thịnh Vọng liếc vội bên cạnh rồi rũ mắt gõ chữ trả lời Con Cua.

[Rác tái chế: Mày nhắc tao mới nhớ]

[Con cua hình bát giác: ?]

[Rác tái chế: Tao phải thay ảnh đại diện mới]

[Con cua hình bát giác: ???]

Giang Thiêm nhìn cậu trả lời. Giáo viên chấm điểm bước xuống bục, chọn một chỗ trống hàng cuối để ngồi xem diễn thuyết.

Giang Thiêm đành dời mắt đi, không chút hào hứng mà xem diễn thuyết ngẫu hứng. Một lúc lâu sau, hắn cụp mắt, rút điện thoại trong cặp ra, ấn vào wechat của Thịnh Vọng refresh.

Cái người này đã đổi ảnh đại diện thành hình Gói quà tặng Vượng Vượng [1], nick name đổi thành: Lễ kỉ niệm cửa hàng.

Giang Thiêm: “…”

Thịnh Vọng thay ảnh đại diện và nick name xong, quay sang trêu Con Cua đến mức người ta phải quýnh đít kêu gào điên cuồng spam meme, bấy giờ mới thấy hài lòng dừng tay.

Lúc đó cách giờ tan học còn mấy phút, cậu tiện tay lướt vòng bạn bè, nhìn status của ai cũng thấy hay ho, cuối cùng bất tri bất giác ấn vào khung trò chuyện với “Ai đó.”

Người thật đang ngồi ngay cạnh cậu, cậu cũng ngồi ngay cạnh xem trang cá nhân của người ta.

So với cậu thì ảnh đại diện và nick name của Giang Thiêm cố định hơn nhiều, “Đoàn trưởng” tỷ năm không đổi, dấu chấm tròn tỷ năm không thay.

Tuy đã đoán trước trang cá nhân cũng trống rỗng tỷ năm không đổi thay, nhưng cậu vẫn ấn vào, kết quả thấy sự thay đổi.

Ảnh bìa trang cá nhân lúc trước của Giang Thiêm là cái ảnh mặc định, chả thay đổi tẹo nào. Hôm nay bỗng đổi thành một tấm hình.

Bức ảnh được chụp khi trời tảng sáng, ánh nắng mỏng tơ hắt vào từ sân thượng, cắt kí túc xá thành hai nửa sáng tối.

Cái bàn trống trơn nằm nơi giao thoa giữa sáng và tối, một nửa trong tối, một nửa ngoài sáng.

Không ai biết vài tiếng trước, nó từng chứng kiến sự rung động và quấn quýt keo sơn giữa hai chàng trai.

Thịnh Vọng nhìn chằm chằm bức ảnh ấy mà cổ bắt đầu ửng hồng.

Đệch…

Chẳng biết tối qua lúc chụp bức ảnh này Giang Thiêm có say không nữa, chứ cậu thì không tỉnh rượu nổi mất rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

re-quy-troi-cho-poster
Rể Quý Trời Cho
23/11/2025
Gemini_Generated_Image_n111jqn111jqn111
Phán Quan
20/11/2025
Gemini_Generated_Image_f4zt4bf4zt4bf4zt
Vận Động Viên Bị Sự Nghiệp Nghệ Sĩ Làm Chậm Trễ
15/11/2025
5
Vô Địch Tiên Nhân – Ngạo Thế Tiên Giới – Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên – Dương Bách Xuyên
28/02/2026
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247