Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 70: Nắng hạ

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 70: Nắng hạ
Prev
Next

Tay Giang Thiêm vô thức buông ra, định rụt lại, nhưng hơi ấm từ cơ thể hắn vừa rời đi đã bị Thịnh Vọng lật tay giữ chặt.

Anh nói “sinh nhật vui vẻ”, em đã nghe thấy. Thịnh Vọng cất giọng khàn khàn: “Em bắt được anh rồi.”

Em đã bắt được anh rồi, nên anh không thể vờ vịt như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cầu thang gỗ vang lên tiếng kẽo kẹt khẽ khàng. Thịnh Vọng hấp tấp lao từ giường trên xuống, hai bậc cuối cùng chỉ sải một bước là chạm đất. Lúc cậu nhận ra thì mình đã đứng trước mặt hắn mất rồi.

Cậu chưa nghĩ ra mình muốn hỏi gì, muốn nói gì, nhưng đã đứng ngay trước mặt người nọ.

Giang Thiêm không còn tựa vào lan can giường nữa. Hắn ngồi trên giường, tay phải gác lên đầu gối, sống lưng hơi cong. Ánh trăng nghiêng mình lách vào phòng, rải lớp sáng bạc sát bên người hắn, nhưng hắn lại ngồi trong bóng râm.

Bàn tay nắm lấy Thịnh Vọng đã buông ra, đặt hờ bên người, ngón tay thon dài nửa gập. Hắn rũ mi, ánh mắt rơi vào khoảng trống trong lòng bàn tay, lặng thinh.

Mãi tới khi cái bóng của Thịnh Vọng đổ nghiêng lên giường, hắn mới ngước mắt lên.

Thịnh Vọng bỗng nghẹn lời. Cậu nhìn vào mắt Giang Thiêm, tim đập dồn dập, lồng ngực căng đầy như sắp vỡ, nhưng đầu óc thì trống rỗng.

Cả hai chìm vào im lặng. Khoảnh khắc ấy, sự thân mật vừa rồi khi hai bàn tay quấn quýt điên cuồng sinh sôi nảy nở, ngang tàng và lặng lẽ, choán hết cả căn phòng.

Không ai nhìn thấy, chỉ có lòng họ biết rõ.

Và họ hiểu hơn ai hết.

Giọng nói trầm lắng của Giang Thiêm dập dìu trong bóng tối: “Dậy từ khi nào thế?”

Lồng ngực Thịnh Vọng phập phồng. Rõ ràng cậu chỉ chạy năm bậc thang, từ giường trên xuống giường dưới mà cảm giác như vừa đi ba nghìn cây số.

Cậu đáp: “Dậy lâu rồi.”

Cái lúc anh nắm tay em, em đã dậy rồi.

“Sao không lên tiếng?” Giang Thiêm hỏi.

Thịnh Vọng: “Anh nghĩ sao?”

Lông mi Giang Thiêm khẽ rung, nhẹ như nhịp thở hay nhịp tim đập.

Thịnh Vọng nhìn hắn. Chẳng hiểu sao cậu bỗng không chịu nổi cái kiểu im lặng này, bèn cất giọng khàn khàn: “Em tưởng anh bảo đi lấy đồ là đi vài phút thôi nên cứ loanh quanh chờ anh. Kết quả đợi mãi không thấy anh về, em mới lên giường định nằm chơi điện thoại.”

Cậu cười tự giễu: “Không ngờ rượu gạo tác dụng chậm mà ngấm sâu thế, làm em ngủ quên mất.”

Cậu dừng một lúc rồi nói tiếp: “Thực ra em ngủ không ngon tí nào.”

Lúc nói thì không thấy gì, chỉ như tìm bừa một chủ đề. Nói xong cậu mới nhận ra lời mình nói đượm mùi than trách, như cố tình nũng nịu để Giang Thiêm mềm lòng. Dường như nếu không nói gì đó thì đêm nay sẽ kết thúc trong sự im lặng khó chịu.

Lý trí nói với cậu rằng đừng mở miệng nữa, chuyện đêm nay nên dừng lại trong sự tĩnh lặng.

Nhưng cậu không kìm được hỏi tiếp: “Anh bảo đi lấy cái gì mà, sao đi lâu thế?”

Giang Thiêm đưa mắt nhìn túi giấy đặt trên chân mình: “Vì đáng lẽ phải đến mai mới lấy được.”

Thịnh Vọng sửng sốt: “Quà à? Sao anh bảo không có?”

“Lừa em đấy.” Giang Thiêm đáp: “Sao mà không có cho được.”

Hắn vân vê góc bọc giấy, khẽ nhíu mày: “Nhưng tôi không giỏi tặng quà cho lắm.”

“Gì cơ?”

“Không giỏi chuẩn bị quà tặng người khác.”

“Không cần giỏi đâu.” Thịnh Vọng nói, rũ mắt cầm lấy cái bọc giấy nọ, vừa bóc vừa nói: “Anh tặng gì em cũng vui hết.”

Bọc giấy rất dày, chắc sợ món quà bị va chạm hoặc ngấm nước mưa. Thịnh Vọng bóc mấy lớp, cuối cùng thoáng thấy một góc của món quà.

Hình như là bìa da.

Suýt nữa cậu đã tưởng là một quyển sổ. Bóc hết mới phát hiện đó là một album ảnh. Bây giờ mọi người toàn lưu ảnh vào điện thoại, cậu chưa bao giờ dùng album.

Nhưng cậu nhớ trong một lần tán gẫu nào đó, cậu từng nói với Giang Thiêm rằng mình rất thích xem album ảnh cũ của cụ Đinh.

Điện thoại rồi sẽ hỏng, iCloud thì quá nhiều thứ tạp nham. Những bức ảnh ghi dấu một quãng thời gian nào đó rồi sẽ bị vùi lấp trong biển dữ liệu mênh mông, nếu không tình cờ tìm lại thì cậu sẽ chẳng bao giờ nhớ đến.

Thế nên thỉnh thoảng cậu thấy 16 năm cuộc đời mình mơ hồ, mờ nhạt.

Trong phòng chỉ có ánh trăng. Giang Thiêm đứng dậy bước tới bên bàn, bật đèn học. Thịnh Vọng mượn ánh sáng ngắm nhìn toàn bộ album.

Đây là một album đặc biệt, trên bìa vẽ phác cái hộp sữa màu hồng mà cậu hay đặt làm ảnh đại diện, như làm riêng cho cậu.

Khóe miệng cậu cong lên, rồi lật trang đầu tiên.

Cậu chưa từng tưởng tượng được trong album sẽ dán ảnh gì. Nhìn thấy trang đầu tiên, cậu sửng sốt.

Đó là một bức ảnh cũ, độ phân giải không cao, nhưng rõ nét. Trong ảnh không phải riêng một ai, mà là cả một con phố náo nhiệt.

Thịnh Vọng nhận ra ngay biển báo ở góc ảnh —- đó là con đường bên ngoài ngõ Bạch Mã.

Góc trên bên phải bức ảnh có ghi năm chụp.

Thịnh Vọng lờ mờ nhận ra điều gì, lật tiếp trang thứ hai. Đó là một khu trung tâm thương mại ở ngã tư đường, ánh mặt trời rọi lên cửa kính sáng loáng.

Bức ảnh này cũng ghi một con số ở góc phải – năm sau bức thứ nhất.

Cậu chợt nhớ lại những mẩu chuyện từng kể cho Giang Thiêm nghe:

“Hồi bé tôi siêu rắc rối, sáng sớm đã đòi dậy.”

“Sau đó chạy ra con đường này thị sát dân sinh. Nhất quyết phải đi bộ từ đầu đến cuối phố, nhìn thấy mọi người sinh sống bình yên tôi mới an lòng về ngủ tiếp.”

“Sao lại là đường này?”

“Náo nhiệt chứ sao.”

…

“Trông thấy cái ngã tư kia không? Hồi xưa ở đó có một trung tâm thương mại mà. Ngày bé nghe mẹ tôi bảo, lúc ông ngoại còn, ngày nào tôi cũng khóc lóc đòi đi dạo phố.”

“Mới 2 tuổi, đương nhiên không hiểu, mà nghĩ là cải trang vi hành, trời sinh số mệnh Hoàng Đế, hết cách rồi. Giờ trung tâm thương mại đã không còn, chẳng biết bị phá từ bao giờ nữa.”

“Năm ngoái mới phá xong.”

“Tôi quay về không đúng lúc gì cả, nếu sớm hơn một năm thì đã được đi thăm chốn cũ rồi.”

…

Thịnh Vọng lật từng trang, con số góc trên bên phải thay đổi từng năm.

Trong ảnh, cậu thấy rất nhiều con đường, gần nhà, gần trường tiểu học, ngoài cổng trường cấp 2. Sau đó là thành phố khác, cổng trường cấp 3 cũ, con đường hoa.

Cuối cùng đến bức ảnh chụp trong năm nay, ảnh chụp cổng Tây trường Trung học trực thuộc, nhìn rõ hàng chữ lớn trên biển trường. Băng qua cổng Tây là một khu phố nhỏ, bên đường rẽ vào ngõ, có một chiếc xe con con bán bánh rán – ấy là đầu ngõ dẫn vào “Ngoài Rặng Ngô Đồng”.

Phía bên kia bức ảnh là cửa hàng tiện lợi cậu hay tới nhất – Hân Hoan.

Con đường cậu từng đi từ khi một tuổi đến năm mười sáu, tất cả đều hiện diện trong album này. Chính cậu đã quên mất rồi, không ngờ có người lén lút tìm về tất cả, sau đó cất giữ cẩn thận trong đây.

Mỗi con đường trong album đều rộn rã tiếng người, náo nhiệt. Mỗi năm trong đó đều là ngày nắng vàng tươi.

Thịnh Vọng rũ mắt nhìn bức ảnh cuối cùng, mãi lâu không ngẩng đầu.

Cậu với tay ra sau tắt đèn học. Ký túc xá tiếp tục chìm vào bóng đêm. Ảnh chụp mờ nhòe. Cậu vội vàng chớp mắt.

Rồi một lúc lâu sau, cậu mới quay đầu hỏi Giang Thiêm: “Anh lấy mấy bức ảnh này ở đâu ra thế?”

Giọng cậu khàn hơn, mang theo chút âm mũi.

Giang Thiêm tì lên mép bàn, bả vai sát bả vai cậu. Đôi mắt hắn nhuộm đẫm ánh trăng, trong veo sáng ngời, nhưng vừa cụp xuống là giấu mọi thứ vào nơi sâu thẳm: “Tôi tìm đấy, anh Hi giúp một tay.”

Thịnh Vọng hỏi tiếp: “Bức cuối cùng chụp khi nào?”

Giang Thiêm đáp: “Không nhớ nữa, lâu rồi.”

Thịnh Vọng gật đầu.

Lát sau cậu hỏi: “Sao anh toàn chụp sau lưng em?”

Giang Thiêm không đáp lời.

Thịnh Vọng: “Sao anh tốt với em vậy?”

Giang Thiêm im lặng rất lâu, lông mày cau lại rồi giãn ra. Hắn nói: “Tôi là anh trai của em.”

Thịnh Vọng gật gù. Lần này cậu im lặng lâu hơn nữa. Lâu đến mức bàn tay tì lên mép bàn của Giang Thiêm siết chặt lại, khớp xương trắng bệch. Bấy giờ cậu mới nói: “Lúc nãy anh nắm tay em cũng bởi vì anh là anh trai em ư?”

Giang Thiêm không giải thích nữa, chỉ im lặng dài dằng dặc.

Vừa nhìn thấy album ảnh, trái tim Thịnh Vọng bắt đầu nhảy múa, men say lại trào dâng. Cậu thấy mình rất tỉnh táo, nhưng lời nói lại ngày càng xúc động.

Mỗi lần Giang Thiêm bị hỏi đến mức á khẩu, tim cậu lại đập nhanh hơn.

Chắc vì khoảng cách vai kề vai quá gần, hoặc chỉ là ảo giác, mà cậu thấy tim Giang Thiêm cũng đập rất nhanh, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài im lặng, như sóng ngầm cuồn cuộn dưới mặt biển tĩnh lặng.

Cậu lắng nghe chốc lát rồi quay đầu nhìn Giang Thiêm: “Anh trai, tim anh cũng đập nhanh giống như em vậy.”

Giang Thiêm khẽ khàng khép mắt, như muốn ngăn cản mọi xúc động bên ngoài. Nhưng khi hắn mở ra, cảm xúc trong mắt càng đậm đặc hơn.

“Đừng gọi thế nữa.” Hắn quay sang nhìn Thịnh Vọng.

Vì đối mặt mà khoảng cách giữa cả hai càng thêm gần. Hô hấp của Thịnh Vọng bắt đầu rối loạn, không còn nhịp điệu.

Cậu thấy tầm mắt Giang Thiêm lướt xuống, dừng lại dưới chóp mũi cậu, nhưng rồi kìm nén thu về.

Thịnh Vọng khẽ chớp mắt: “Vừa nãy anh mới tự nói mà, tất cả vì anh là anh trai của em, sao bây giờ không cho gọi?”

Rốt cuộc Giang Thiêm vẫn phải đưa ánh mắt vòng về, hắn nhìn Thịnh Vọng, đôi mắt chất chứa bao ưu tư giằng xé.

Chẳng biết bao lâu, hắn mới mở miệng: “Vì tôi nghĩ tôi sẽ phát điên mất.”

Dứt lời, hắn nghiêng đầu áp sát.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ rải lên góc bàn như một hình vẽ hình học bị cắt ngọt.

Ngoài cửa sổ, tiếng cười nói của ai đó vang lên loáng thoáng trong đêm.

Trong phòng, hai cậu trai vai kề vai đứng bên bàn, ngón tay tì lên mép bàn siết chặt. Hơi thở giao nhau mang theo sự run rẩy và dò xét. Họ hôn nhau, ngây ngô mà mê đắm, nóng cháy mà tĩnh lặng.

Rung động tuổi trẻ là cánh đồng hoang giữa đêm hè, cắt không xong đốt không hết.

Gió vừa thoang thoảng, cỏ dại ngợp trời.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_fdihicfdihicfdih
[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Không Muốn Làm Hoàng Tử
20/11/2025
re-quy-troi-cho-poster
Rể Quý Trời Cho
23/11/2025
16b9d4134397a46e421031bcebd57252
Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)
20/11/2025
300
Bệ hạ hắn dùng mỹ nhân kế
20/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247