Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 7: Lời giải

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 7: Lời giải
Prev
Next

Ồn ào một lúc mà đã nửa đêm.

Không biết Thịnh Minh Dương và Giang Âu dùng cách gì, nhưng cuối cùng Giang Thiêm cũng đồng ý ở lại. Thịnh Vọng áp tai lên cửa phòng ngủ nghe ngóng nhưng không rõ lắm. Kết hợp với những gì cậu thấy trước đó, chắc là Giang Âu đã dùng khổ nhục kế, tỏ vẻ tủi thân. Chỉ cần bà dùng ánh mắt vừa dè dặt vừa cầu xin tha thiết, Giang Thiêm chắc chắn không thể từ chối.

Tiếng bước chân loẹt quẹt đi lên tầng. Thịnh Vọng dỏng tai nghe thấy tiếng bố mình bảo: “Tiểu Thiêm, con ở phòng này nhé.”

Đối diện phòng Thịnh Vọng là nhà vệ sinh và phòng đọc sách, còn “phòng này” mà bố cậu vừa nhắc đến nằm ngay sát vách phòng cậu. Tuy ngôi nhà này đã cũ nhưng được sửa sang lại toàn bộ nên cách âm khá tốt. Có điều, hai phòng cạnh nhau dùng chung một bức tường thì ít nhiều vẫn nghe thấy tiếng động từ bên kia.

Thịnh Vọng có cảm giác lãnh địa riêng của mình bị xâm phạm, trong lòng vừa bực bội vừa xen lẫn chút xấu hổ kỳ lạ.

Điện thoại bỗng rung lên. Thịnh Vọng chán nản liếc nhìn, là “Con Cua” đang cập nhật tình hình của hai ông anh khóa trên.

[Con Cua hình bát giác]: Tin tốt đây, cuối cùng hai ổng cũng giải ra ý thứ nhất rồi. Cách một bức tường mà tao còn cảm nhận được niềm vui sướng tột độ của mấy ổng. Nhưng sau đó hai ổng bị giáo viên quản lý ký túc xá nhắc nhở vì ồn ào.

[Con Cua hình bát giác]: Ê ê, còn thức không đấy?

[Con Cua hình bát giác]: ???

Thịnh Vọng kề điện thoại sát miệng, lầm bầm: “Mới mấy giờ mà đòi ngủ.”

[Con Cua hình bát giác]: 12 rưỡi rồi đại ca ạ. Mày thì sao? Tính ra chưa?

[Đóng hộp]: “Không tính nữa.”

[Con Cua hình bát giác]: Hả? Thế nãy giờ mày làm gì?

[Đóng hộp]: “Xem một vở kịch gia đình.”

Con Cua là bạn cùng phòng cũ, quan hệ khá thân thiết nên cũng biết sơ sơ chuyện nhà cậu. Cái điện thoại đang rung bần bật bỗng im bặt. Một lúc lâu sau, Con Cua mới dè dặt hỏi: Chuyện gì thế?

Thịnh Vọng ấn nút ghi âm, nhưng vài giây sau lại thả ra, chuyển sang gõ chữ.

Con Cua nhận được một tin nhắn thoại trống trơn liền gửi lại một chuỗi dấu hỏi chấm dài dằng dặc.

Thịnh Vọng mặc kệ, nghiêng người dựa vào cửa, gõ lách cách: “Một người sắp trở thành mẹ kế của tao cùng con trai bà ấy dọn vào đây ở. Đứa con trai đó ở ngay cạnh phòng tao, tao…”

Tao gì bây giờ? Kể lể chuyện này với người khác chẳng hay ho gì, lại còn có vẻ nhỏ nhen. Quan trọng là cái sự nhỏ nhen ấy không phù hợp với hình tượng cool ngầu đẹp trai của cậu chút nào. Nghĩ vậy, Thịnh Vọng xóa sạch dòng vừa gõ, gửi một tin nhắn thoại khác: “Không có gì, có một thằng cha tạm thời dọn vào ở cạnh phòng tao. Vì phép lịch sự nên tao còn phải gọi hắn là anh nữa chứ.”

Lời nói lập lờ khiến Con Cua tưởng là họ hàng xa “trời ơi đất hỡi” nào đó đến ở nhờ, nên không còn lo lắng nữa.

[Con Cua hình bát giác]: Thế mày có gọi không?

[Đóng hộp]: “Mơ đi, trước giờ tao làm gì có khái niệm lịch sự.”

[Con Cua hình bát giác]: Ha ha ha, thế thì đuổi cổ thằng cha đó đi.

[Đóng hộp]: “Muốn đuổi lắm chứ. Chẳng phải mày đang nuôi một con chó sao? Bao giờ cho tao mượn, tao thả nó vào phòng xả uế xem ai đó còn ở được không.”

[Con Cua hình bát giác]: Vãi chưởng, đừng nói nữa, tao nghe mà thấy tởm.

Thịnh Vọng cười khoái chí. Đang định chém gió tiếp thì cậu chợt nhớ đến dáng vẻ Giang Thiêm đứng một mình ngoài cổng, ánh đèn đường kéo dài cái bóng của hắn, trông vừa kiêu ngạo lại vừa có chút… cô độc.

Cậu chủ nhỏ “hừ” một tiếng, rồi nói: “Thôi dẹp đi, phiền chết được. Chỉ cần hắn đừng bắt chuyện, đừng làm phiền tao học bài là được, tao sẽ coi như không thấy. Thôi tao đi giải đề đây.”

[Con Cua hình bát giác]: Ể? Từ từ.

[Con Cua hình bát giác]: Nói đến giải đề tao mới nhớ, nếu mày phải gọi bằng anh thì cái thằng cha hàng xóm ấy lớn hơn mày à?

[Con Cua hình bát giác]: Chắc cũng tầm lớp 11 nhỉ? Hay mày đưa câu cuối cho hắn xem thử đi. Làm được thì tốt, không làm được thì nhân cơ hội đó mà chế giễu hắn.

Suy nghĩ thật đê tiện! Thịnh Vọng rùng mình kinh hãi, không do dự rep lại: Mày làm tao buồn nôn đấy.

[Đóng hộp]: “Tao đập cho phát bây giờ!”

Thấy Thịnh Vọng có vẻ gay gắt, Con Cua rén luôn, im thin thít.


Thịnh Minh Dương sắp xếp chỗ ở cho Giang Thiêm xong, bước chân chần chừ một lát rồi dừng trước cửa phòng Thịnh Vọng, hạ giọng gọi: “Con trai?” Ông không gọi to cũng không gõ cửa, sợ làm ồn.

Thịnh Vọng đứng ngay sau cánh cửa, chỉ cách bố một tấm ván gỗ, nghe rõ mồn một nhưng không lên tiếng.

“Con trai?” Ông Thịnh gọi thêm lần nữa.

Thịnh Vọng vẫn im lặng.

Một lát sau, cậu nghe thấy bố thì thầm với cô Giang: “Muộn thế này chắc nó ngủ rồi.”

“Ngủ thật à anh?” Cô Giang ngập ngừng.

“Chắc thế.” Ông Thịnh nhìn đồng hồ treo tường, lẩm bẩm: “Gần 1 giờ sáng rồi, thôi mình xuống dưới đã.”

Tiếng bước chân rón rén đi xuống cầu thang xa dần.

Thịnh Vọng loáng thoáng nghe thấy bố dặn: “Ngày mai anh phải bay chuyến sớm, em ở nhà trông nom nhé.”

Mãi đến khi tiếng động dưới tầng hoàn toàn biến mất, Thịnh Vọng mới quay lại bàn học. Cậu gạt gọn sách vở sang một bên rồi ngồi lên mặt bàn, gác chân lên ghế, đặt tờ đề thi lên đầu gối. Cứ thế cúi đầu nhìn chằm chằm suốt 10 phút mà đầu óc rối bời, chẳng nghĩ được gì.

Cậu ngửa mặt lên, người hơi ngả ra sau.

Từ góc độ này có thể nhìn thấy một nửa cửa sổ phòng bên cạnh. Ánh đèn bàn xuyên qua rèm cửa chiếu lên kính, nhìn qua là biết Giang Thiêm vẫn đang cặm cụi làm bài tập.

Không biết hắn làm xong đề Vật Lý chưa nhỉ…

Chắc là xong rồi. Giờ tự học buổi tối thấy hắn cắm cúi làm suốt, với ngần ấy thời gian mà không xong thì uổng cái danh “con nhà người ta” quá.

Nhỡ đâu hắn cũng không giải được câu cuối cùng thì sao?

Nhưng người ta đạt điểm tối đa đấy.

Trong đầu Thịnh Vọng như có hai luồng suy nghĩ đang đấu đá nhau chí chóe.

Bài tập và sĩ diện, rốt cuộc phải chọn cái nào?

Cây bút trên tay Thịnh Vọng xoay đến vòng thứ N, cuối cùng rơi cạch xuống bàn: Mình chọn sĩ diện.

Năm phút sau, cậu chủ nhỏ vác theo “sĩ diện đã rạn nứt” đứng trước cửa phòng bên cạnh, giơ tay lên rồi hạ xuống đến ba lần mới gượng gạo gõ cửa.

“Ai?” Giọng nói lạnh lùng của Giang Thiêm vọng ra.

Cái tên này đi ở nhờ mà chẳng có chút khách sáo nào, hỏi mỗi câu “Ai” cộc lốc làm Thịnh Vọng suýt thì quay đầu bỏ về. Chân trái cậu cứ nhích lên rồi lại rụt về, tay vịn khung cửa giả vờ như không nghe thấy.

Không chờ câu trả lời, tiếng dép lê loẹt quẹt vang lên. Cạch một tiếng, cửa mở.

Rõ ràng Giang Thiêm không ngờ người gõ cửa là Thịnh Vọng nên thoáng chút ngạc nhiên. Nhưng có vẻ vẫn còn ghim vụ bị lôi vào nhà lúc nãy nên mặt hắn chẳng thân thiện chút nào, trông cứ như đang bị đau răng.

“Cái thái độ gì đấy?” Thịnh Vọng hỏi.

“Có chuyện gì thì nói.” Giang Thiêm không muốn dài dòng.

Thịnh Vọng mấp máy môi, rồi xòe tay ra: “Trả bút cho tôi.”

Giang Thiêm nhìn cậu chằm chằm hai giây với ánh mắt vô cảm, rồi quay người đi vào trong.

Thấy trước cửa không còn ai, Thịnh Vọng quay đi tự vả vào miệng mình mấy cái.

Sợ cái gì hả đồ đẹp trai này, chỉ là hỏi bài thôi mà, mày sợ cái gì chứ?! Trong lòng cậu gào thét mắng chửi bản thân tơi tả. Đúng lúc đó, Giang Thiêm quay lại, khôi phục vẻ biếng nhác thường ngày.

Hắn đưa cây bút rồi hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”

“Hết rồi.” Thịnh Vọng đáp.

Giang Thiêm gật đầu, không nói thêm lời nào, đóng sập cửa lại.

“….”

Thịnh Vọng nhìn trân trân cây bút trong tay hai giây, từ từ giơ ngón giữa về phía cửa phòng đối diện, rồi lủi thủi về phòng tiếp tục vật lộn với đề Vật Lý.

Cậu vốn là kiểu học sinh thông minh, học đâu hiểu đó. Chắc chắn cậu từng làm sai nhiều bài, nhưng đây là lần đầu tiên có cảm giác bất lực, không biết bắt đầu từ đâu.

Cậu thử thay đổi hướng giải quyết nhiều lần, nhưng lần nào cũng làm được một nửa thì gạch bỏ. Người làm nhiều đề sẽ có một trực giác nhạy bén — chưa cần ra đáp án cuối cùng, chỉ cần liếc qua các bước trung gian là biết mình đang đi đúng hướng hay sai lầm.

Thịnh Vọng rơi vào vòng luẩn quẩn, vò đầu bứt tai suốt hai mươi phút, cuối cùng bực bội quẳng bút đi.

Nãy giờ dồn hết sự chú ý vào mấy cái quả cầu nhỏ, giọt nước, độ nhớt, giờ ngồi thẳng dậy cậu mới nghe thấy tiếng động loáng thoáng ngoài hành lang. Không biết Giang Thiêm ra ngoài làm gì.

Làm bài đau đầu quá nên ra ngoài đi dạo à?

Thịnh Vọng do dự một lát rồi lại mò ra mở cửa.

Cửa vừa mở, hơi nước ẩm ướt phả vào mặt. Thịnh Vọng ngỡ ngàng nhận ra Giang Thiêm đang bước ra từ phòng tắm đối diện. Hắn mặc bộ quần áo thun màu xám tro rộng thùng thình, mái tóc ngắn đen nhánh ướt rũ rượi được vuốt ngược ra sau, rõ ràng là vừa mới tắm xong.

Hắn cầm khăn mặt lau khô tóc, nghiêng đầu dốc nước trong tai ra, rồi mới ngước mắt nhìn Thịnh Vọng: “Lại sao nữa?”

Thịnh Vọng lúng túng nhích chân, phi thẳng xuống cầu thang: “Xuống nhà uống nước thôi, cậu cứ tắm tiếp đi.”

Cậu mở tủ lạnh lấy một chai nước đá, mở nắp ra rồi lại nhận ra mình chẳng khát chút nào. Đành ủ rũ xách chai nước lên tầng, chui tọt vào phòng.

Thịnh Vọng áp chai nước lạnh lên trán, nằm bò ra bàn một lúc lâu, đến mức sắp ngủ gật mới tự trấn an bản thân: Hai người còn phải sống chung một thời gian, không thể cứ lúng túng thế này mãi được. Dù sao cũng phải tìm cơ hội hòa hoãn quan hệ.

Tờ đề Vật Lý này chính là cơ hội đó.

Thịnh Vọng đứng dậy lần thứ ba, lần này cậu cầm theo cả đề thi. Đã quyết thì phải làm cho tới nơi tới chốn.

Cậu hít một hơi thật sâu chuẩn bị sang gõ cửa phòng bên, ai ngờ vừa mở cửa ra đã thấy Giang Thiêm đang đứng dựa tường ngay đó. Tay trái hắn hờ hững lau tóc, tay phải cầm điện thoại lướt lướt, mặt vẫn lạnh tanh như tiền.

“Cậu đứng trước cửa phòng tôi làm gì?” Thịnh Vọng giật bắn mình.

“Ôm cây đợi thỏ.” Giang Thiêm đáp gọn lỏn, ngẩng đầu nhìn cậu.

“….”

Nếu không phải vẻ mặt hắn đang khó đăm đăm thì Thịnh Vọng còn tưởng hắn đang nói đùa.

Giang Thiêm nhét điện thoại vào túi quần, hỏi thẳng: “Ra ra vào vào bao nhiêu lần rồi, rốt cuộc cậu muốn cái gì?”

Thịnh Vọng giấu tờ đề ra sau lưng, ấp úng cả buổi không thốt nên lời, cuối cùng chỉ biết gắt lên: “Liên quan quái gì đến cậu?” rồi đóng sầm cửa lại.

Sĩ diện của đàn ông đúng là to hơn trời.

Lần đầu tiên Thịnh Vọng thấm thía câu nói ấy. Cuối cùng cậu đành dẹp tờ đề sang một bên, vật vã lăn lộn trên giường. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu cứ băn khoăn mãi về khoảnh khắc đóng cửa: Hình như Giang Thiêm đã liếc nhìn tay cậu, không biết hắn có thấy tờ đề thi hay không.


6 giờ 10 phút sáng, Thịnh Vọng bị chuông báo thức dựng dậy, uể oải bò ra khỏi giường.

Phòng cậu có vệ sinh khép kín, không cần tranh giành với Giang Thiêm nên vệ sinh cá nhân rất nhanh gọn. Nhưng đến khi ăn mặc chỉnh tề xách cặp xuống nhà, cậu mới phát hiện ra mình là người dậy muộn nhất…

Trước kia, giờ này trong nhà chỉ có mỗi cậu và cô giúp việc.

Hôm nay bỗng dưng có thêm người khiến cậu đờ đẫn cả ra, mặt mũi vẫn còn ngái ngủ. Mãi đến khi cô Giang bưng bát cháo từ bếp ra, cậu mới hoàn hồn.

Lúc đó Giang Thiêm đã đứng ở huyền quan, đang ngồi xổm buộc dây giày. Trông hắn có vẻ dậy từ rất sớm, có lẽ vì muốn tránh những cuộc chạm mặt không cần thiết và né việc phải đi học cùng Thịnh Vọng.

Thực ra Thịnh Vọng cũng nghĩ thế. Sáng nay lúc đánh răng cậu còn tính toán xem làm thế nào để né giờ đi học của Giang Thiêm. Nhưng khi thấy đối phương cũng làm vậy thì cậu lại thấy khó chịu. Tung hoành mười sáu năm nay, dù hay chuyển trường không có nhiều bạn thân nhưng đi đâu cậu cũng được mọi người quý mến.

Giang Thiêm là người đầu tiên tỏ thái độ ghét bỏ cậu ra mặt như thế.

Trong lúc cậu đang ngẩn ngơ, điện thoại của Giang Thiêm để trên tủ giày bỗng rung lên bần bật. Hắn đứng dậy cầm lấy liếc qua.

Ngay lập tức, vẻ mặt hắn thay đổi, thoáng chút cứng đờ và chần chừ.

Tiếp đó, ngón tay hắn gõ nhanh vài cái, vừa xỏ nốt chiếc giày còn lại vừa nói mà chẳng buồn ngẩng đầu: “Quý Hoàn Vũ gửi tiền cho con, con chuyển khoản cho mẹ rồi đấy.”

Thịnh Vọng ngớ người một lúc mới nhận ra Giang Thiêm đang nói chuyện với mẹ mình.

Bàn tay đang múc cháo của cô Giang khựng lại. Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, kinh ngạc hỏi: “Hôm nay là ngày bao nhiêu? Sao mới hơn 6 giờ sáng ông ta đã gửi tiền rồi?”

Giang Thiêm ngừng động tác. Thịnh Vọng thấy lông mày hắn nhíu chặt, dường như cực kỳ căm ghét chủ đề này.

“À không, mẹ chỉ tiện miệng hỏi thôi.” Nhận thấy con trai khó chịu, cô Giang vội lảng sang chuyện khác: “Giờ con đến trường luôn à? Sao không đợi Tiểu Vọng đi cùng cho vui?”

“Vâng, con có việc.” Giang Thiêm nói dối không chớp mắt, rồi quay lưng đi thẳng.

Thịnh Vọng mới ngủ dậy nên huyết áp thấp, phản ứng hơi chậm, suy nghĩ vẫn dừng lại ở cái tên “Quý Hoàn Vũ”. Không biết vì sao cậu cứ thấy cái tên này quen quen, hình như đã nghe ở đâu rồi.

Mãi cho đến khi nhận bát cháo theo phản xạ và bị bỏng lưỡi, cậu mới sực nhớ ra. Trước đây bố từng kể, chồng trước của cô Giang tên là Quý Hoàn Vũ.

Đó chẳng phải là… bố của Giang Thiêm sao?

Theo lời bố kể thì cô Giang và chồng cũ ly hôn trong hòa bình, không có mâu thuẫn gì gay gắt, cũng chẳng níu kéo sướt mướt. Con trai tuy còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện, không hề ngăn cản hay ăn vạ gì cả.

Vậy là cuộc hôn nhân 13 năm kết thúc êm thấm. Sau đó Quý Hoàn Vũ cùng bạn ra nước ngoài lập nghiệp, cô Giang một mình nuôi con, hai người không còn gặp nhau nữa.

Thịnh Vọng không rõ nội tình, nhưng ít nhất bây giờ ông bố kia vẫn nhớ gửi tiền chu cấp định kỳ, cô Giang cũng chẳng tỏ vẻ oán hận gì. Xem ra cũng là may mắn trong bất hạnh. Nhưng nhìn phản ứng của Giang Thiêm thì hình như hắn không thích bố mình lắm? Thậm chí có vẻ… căm ghét?

Cơ mà nghĩ kỹ thì chuyện đó chẳng liên quan gì đến Thịnh Vọng cả. Cậu chỉ tò mò một chút rồi quẳng ra sau đầu.

Vốn dĩ cậu không định tỏ ra thân thiết với cô Giang, nhưng cũng không thể làm mặt lạnh với người đang cười nói niềm nở với mình. Vì thế bữa sáng diễn ra trong bầu không khí gượng gạo, khổ sở chẳng khác gì bữa cơm của tử tù trước giờ hành quyết.

Cố nuốt hết bát cháo, cậu vội vàng chào hỏi rồi chuồn lẹ.

Đúng lúc đó chú Tiểu Trần vừa đưa bố ra sân bay về tới nơi, kịp giờ đưa cậu đi học. Chú nhìn ghế sau trống trơn thắc mắc: “Anh Thịnh dặn chú chở cả cháu với Tiểu Giang đi học mà, cậu ấy đâu rồi?”

“Đi trước rồi ạ.” Thịnh Vọng đảo mắt chán nản, giục: “Chú đi nhanh lên, cháu còn một câu chưa giải được đang chờ người cứu đây.”


Tiết đầu tiên của khối 11 trường Trung học trực thuộc bắt đầu lúc 7 giờ, nhưng phần lớn học sinh đều có mặt trước đó 20 phút để chép bài tập hoặc so đáp án.

Hồi ở trường cũ, toàn sát giờ chuông reo Thịnh Vọng mới thò mặt vào lớp. Hôm nay là lần đầu tiên cậu đi học sớm và tích cực đến thế.

Trong phòng học ồn ào như cái chợ vỡ, chẳng ai chịu ngồi yên. Đứa thì nhoài lên bàn trên, đứa thì ngả ra bàn sau, thậm chí có đứa còn cầm đề chạy loăng quăng khắp nơi như đi ăn buffet để tìm người hỏi bài.

Cao Thiên Dương ngồi trước Thịnh Vọng là một trong những thành phần “chạy show” nhiệt tình nhất, hiện đang mất hút ở đâu đó. Còn người ngồi sau lưng cậu thì… thôi, miễn bàn.

Tóm lại, cậu chẳng tìm được ai để trao đổi bài vở cả.

Ngay lúc cậu đang rầu rĩ nhìn tờ đề thi, chiếc ghế phía sau bỗng kêu kèn kẹt. Một bóng người cao ráo đứng dậy, lướt qua bên cạnh cậu. Ngón tay người đó gõ nhẹ “Cộc” một cái xuống mặt bàn cậu.

Làm cái gì thế?

Thịnh Vọng ngẩn người, nhưng Giang Thiêm chẳng hề dừng bước, đi thẳng ra cửa rồi rẽ về hướng văn phòng giáo viên.

Mãi đến khi bóng lưng hắn khuất sau hành lang, cậu mới phát hiện có một tờ giấy nhớ màu vàng dán trên bàn mình. Trên đó viết chi chít công thức và các bước tính toán.

Tối qua Thịnh Vọng đã vật lộn với bài này suốt mấy tiếng đồng hồ, nên chỉ cần liếc qua là nhận ra ngay: Đây chính là lời giải cho câu cuối cùng trong đề Vật Lý.

Nhưng chưa hết, ở cuối tờ giấy nhớ còn có một dòng chữ viết ngoáy theo lối Sấu Kim: Lần sau làm ơn bớt lo chuyện bao đồng giùm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

5
Vô Địch Tiên Nhân – Ngạo Thế Tiên Giới – Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên – Dương Bách Xuyên
28/02/2026
images
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
23/11/2025
300
Bệ hạ hắn dùng mỹ nhân kế
20/11/2025
âss
Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị – Dương Thiên (full)
19/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247