Ai đó? - Chương 69: Sinh nhật
Thịnh Vọng cứ tưởng Triệu Hi nói “mấy cái cửa hàng” thì chỉ có vài cửa hàng lèo tèo, ai ngờ đến cổng trường phía sau núi mới biết đó là cả một con phố thương mại dài.
Địa hình quanh trường không bằng phẳng, khu phố men theo con dốc thoai thoải, uốn lượn chạy dọc theo nửa ngọn đồi, phần cuối khuất sau vách núi, không nhìn thấy hết.
Khu phố là nơi duy nhất sầm uất quanh đây, cũng là nơi duy nhất học sinh có thể đến. Vì vậy, vào lúc sẩm tối, nơi đây không những không vắng vẻ mà còn cực kỳ náo nhiệt.
Nhưng bình thường học sinh phải tự học tối, có ra đây cũng chỉ kịp ăn khuya. Thịnh Vọng và Giang Thiêm đến không đúng lúc, gặp trúng giờ cao điểm, tất cả hàng quán ăn uống đã kín chỗ.
Thịnh Vọng đi quanh quẩn rồi không nhịn được cằn nhằn: “Căng tin trường chả ra làm sao, có cho người ta sống nữa không thì bảo?”
Trường mở riêng cho bọn cậu một cửa sổ bán cơm đặc biệt, học sinh thường dùng thẻ, còn bọn cậu dùng phiếu cơm. Cửa sổ đó bán đồ ăn dở tệ, được cái không phải xếp hàng thôi. Hôm qua bọn cậu còn rỉ tai nhau rằng cửa bình thường đồ ăn phong phú, mùi vị chắc cũng ngon hơn. Giờ xem ra ngang nhau cả, bởi thế mà tan học một cái là học sinh đổ xô ra ngoài cổng trường đánh chén.
Giang Thiêm rút điện thoại xem giờ. 5 giờ 40 tan học, giờ học sinh mới vào quán, chờ họ ăn xong dọn chỗ trống thì ít nhất phải tới 6 rưỡi.
Hắn hỏi Thịnh Vọng: “Muốn vào hàng nào?”
Chỗ này chỉ có mỗi một con phố, đi tới đi lui có mỗi bấy nhiêu. Nếu Thịnh Vọng đi một mình thì cậu chẳng thích hàng nào sất, nhưng có Giang Thiêm ở cạnh thì khác.
Cậu nhìn quanh quất rồi bảo: “Hàng nào em cũng muốn vào.”
Giang Thiêm: “…”
Thịnh Vọng: “Làm sao bây giờ?”
“Chọn một hàng thôi.”
“Hội chứng sợ có lựa chọn tốt hơn, không chọn được.”
“…”
Trong mắt Thịnh Vọng viết rõ hai chữ đùa cợt: “Anh là anh trai em mà, phải có nghĩa vụ giúp em đưa ra quyết định.”
Giang Thiêm nhíu mày, nhìn cậu đầy cạn lời. Một lát sau, hắn gật đầu duỗi tay ra: “Đưa dao đây tôi phân thây cho. Muốn vào mấy hàng?”
Thịnh Vọng: “…Mẹ kiếp, dọa nhau à. Anh nỡ lòng nào?”
Cậu chỉ buột miệng trêu hắn thôi. Những lời này dù là anh em hay bạn bè thì cũng rất bình thường, nhưng trước mặt người đặc biệt bỗng nhiên mang hàm ý sâu xa.
Giang Thiêm khựng lại.
Cả hai đang sóng vai bước lên con dốc, bước chân khoan thai chậm rãi như tản bộ. Giang Thiêm vẫn chìa tay phải ra, ngón tay thon dài hơi gập lại.
Thịnh Vọng liếc nhìn, cậu thấy ngón tay Giang Thiêm cuộn lại rồi rút vào túi quần. Giang Thiêm im lặng vài giây, như đang tự hỏi vấn đề “có nỡ hay không” hoặc đang bận tiêu hóa sự mập mờ nhập nhằng.
Hồi lâu sau hắn mới lên tiếng: “Vậy thì thôi.”
Một lúc sau Thịnh Vọng mới khẽ đáp lời “Ò”.
Ngọn gió luồn lách giữa hai người, nhẹ nhàng mơn man.
Đèn đường lần lượt sáng lên, cả hai bỗng lặng thinh. Thịnh Vọng đi vài bước, giả vờ thản nhiên nhìn những cửa hàng xung quanh. Giữa một đống biển hiệu sặc sỡ, xuất hiện một cửa hàng có phong cách hết sức đặc biệt.
Cửa hàng ấy có một tầng trên mặt đất và một tầng dưới mặt đường, có một cầu thang gỗ dẫn thẳng xuống dưới. Hai bên trồng vài cây mưa vàng, cành lá ngả lên nóc nhà, nửa trên tán cây màu hồng cam, nửa dưới màu xanh đậm.
Trên cây bên trái treo một hàng đèn lồng giấy trắng muốt, dưới đèn lồng có mũi tên chỉ lên tầng trên. Bên phải quấn đèn vòng màu trắng xanh rất hiện đại, có một mũi tên chỉ lên tầng.
Trên tường quán là hình vẽ graffiti bằng sơn huỳnh quang, viết hai chữ “Escape Room”.
Nhưng điều thực sự hấp dẫn Thịnh Vọng là người đứng ở cửa. Một nhóm nam nữ tụ tập ở đầu cầu thang, rõ ràng mới đi từ dưới tầng lên, vài người trong đó vỗ ngực, vẻ mặt hú hồn hú vía.
“Sợ vãi.” Một cô gái nói.
“Đêm nay tao gặp ác mộng mất.” Một người khác phụ họa: “Phòng chơi được phết đấy, khóa cửa tinh vi, bài trí chân thực, hãi hùng thật. Biện Thần đâu? Biện Thần ơi mày ồn ào thế? Nhìn mặt mày trắng bệch kìa.”
Mấy cậu trai bật cười hô hố, hùa nhau trêu: “Cái mặt kia mà cũng có lúc bị dọa trắng bệch cơ á?”
“Cút mẹ mày đi, mày bị dọa mới không trắng ấy.” Giọng nói của Biện Thần rất dễ nhận ra trong đám đông. Hắn mắng xong bỗng thấy bị hố nên gào toáng lên giữa tiếng cười ầm ĩ: “Đứa nào bảo tao bị dọa? Trong đấy ngột ngạt quá thôi! Thằng ngu kia mày còn cười tao hả? Vừa nãy đứa nào gào ghê hơn con gái?!”
“Mày.” Cậu trai bị chửi bật lại ngay.
Biện Thần bùng cháy chửi bậy, hai người đuổi đánh nhau trên bậc thang.
Có cô bạn hỏi: “Chơi nữa không?”
Mấy chàng trai vừa mới cười nhạo nhau đồng thanh đáp: “Chơi cái củ l*n!”
Cô bạn cười khúc khích: “Đứa nào đứa nấy nhát cáy mà không chịu nhận. Cơ mà giờ hàng ăn cũng hết chỗ rồi, hay là lên tầng trên chơi Escape Room phiên bản tương lai? Hoặc chơi board game?”
“Chơi board game đi, đi đi đi.”
“Thế các cậu lên trước đi, bọn tôi xuống chơi lần nữa.” Một cô bạn nói. Cô nàng vẫn chưa thấy đủ, bèn kéo hai cậu trai khác muốn chơi cùng đi xuống, ba người bước vào cửa hàng.
Thịnh Vọng nhìn chằm chằm quán game trước mặt ngẫm nghĩ một lúc rồi quay đầu nhìn Giang Thiêm, trên mặt viết đầy chữ “Em muốn chơi”.
Giang Thiêm nhìn trang thiết bị mang phong cách kinh dị dưới tầng, rồi nhìn vẻ nóng lòng của Thịnh Vọng, dường như muốn nhắc nhở cậu nhưng cuối cùng vẫn gật đầu: “Đi thôi.”
Gã chủ quán game hóa trang thành ma lem. Lúc Thịnh Vọng và Giang Thiêm bước vào, ba thanh niên trung học số 1 đang tranh cãi xem chơi cái nào.
Cô bạn nọ chỉ vào mật thất 2-3 người: “Hay chơi cái này?”
Một cậu trai càu nhàu: “Mật thất bé chán lắm, muốn chơi thì phải chơi 5 người trở lên.”
“Nhưng bọn mình không đủ người.”
“Ông chủ, 3 người có được chơi mật thất 5 người không?” Cậu trai hỏi.
Gã chủ quán gật đầu: “Được, nhưng khó đấy. Hay cậu hỏi hai người họ xem có chịu chơi chung không?”
“Ai cơ?” Cả đám ngờ vực quay đầu lại trông thấy Thịnh Vọng và Giang Thiêm.
“Ơ kìa?! Là hai cậu à! Đúng lúc quá —-” Cậu trai không chịu chơi mật thất bé lập tức sung sướng. Dù cậu ta không quen thân gì Giang Thiêm Thịnh Vọng nhưng có người vẫn tốt hơn không có ai, cậu ta bèn gọi: “Bọn tôi đang thiếu người, chơi chung không?”
Đương nhiên Thịnh Vọng không muốn chơi chung với người lạ, nhưng cậu chưa kịp tỏ vẻ thì Giang Thiêm đã đáp: “Không cần đâu.”
Hắn gõ mặt quầy hỏi gã chủ quán: “Còn phòng 2 người không?”
Gã chủ quán chỉ vào một mật thất chủ đề trường học ma ám: “Còn, mật thất này đang trống.”
“Ấy anh Giang, chơi hai người làm gì?” Cậu trai trung học số 1 nọ nói: “Mật thất đấy toàn mấy đôi yêu nhau chơi thôi, không vui đâu.”
Người nói vô tình, người nghe hữu ý.
Cậu ta chỉ buột miệng phàn nàn thôi mà làm cái tay cởi cặp của Thịnh Vọng cứng đờ. Cậu vô thức liếc nhìn Giang Thiêm, thấy Giang Thiêm đáp: “À.”
Sau đó mấy người trung học số 1 nói gì, gã chủ quán nói gì, Thịnh Vọng chẳng lọt tai câu nào. Cậu biết Giang Thiêm không thích kiểu người không quen giả vờ quen, nên chắc đáp “À” chỉ để chặn họng đối phương thôi, nhưng trái tim cậu vẫn nhảy lên thình thịch.
Cậu chợt nhớ hồi bé bố cậu từng nói: “Trẻ con nhà người ta mỗi khi có khách đến chơi thì hiếu động quậy phá, mà sao nhà mình chả phá tí nào, lười như trứng vậy.”
Cậu thấy bố mình nói chuẩn lắm. Cậu không bao giờ phấn khích vì ai đó nhìn cậu hay ai đó ở bên cậu, mãi cho tới hôm nay cậu mới biết, thì ra cậu chưa gặp đúng người mà thôi.
Tối nay cậu rất “hiếu động”, trong suốt quá trình chơi Escape Room, đại não chìm trong trạng thái hưng phấn, dù không thể hiện ra mặt.
Trước khi vào phòng, gã chủ quán bảo “Mật thất bé này đáng sợ hơn mấy mật thất to nhiều”. Cậu chả thấy đáng sợ gì sất, không liên quan đến việc gan dạ mà chỉ đơn giản là sự chú ý của cậu không đặt trên những vật dụng trong đây.
Cậu và Giang Thiêm không bị mắc kẹt trong việc giải mã, cả đường xuôi chèo mát mái. Phá đảo từ lớp học tăm tối ra đến hành lang đèn đóm nhập nhèm, rồi sang phòng ngủ nữ sinh đầy chữ viết bằng máu dưới gầm giường, cuối cùng tới nhà vệ sinh cuối hàng lang.
Trong nhà vệ sinh có một tấm gương chứa công tắc. Để tìm ra câu đố cuối cùng, họ phải vặn vòi nước rửa mặt, tấm gương sẽ xuất hiện mặt quỷ, gợi ý ả đang ở buồng vệ sinh nào. Sau đó gõ cửa buồng vệ sinh ấy 3 lần, trần nhà trên đỉnh đầu sẽ xê dịch và một con ma nơ canh hình người tóc tai rối bù thòi lòi lao xuống, treo lủng lẳng trên sợi dây thừng.
Cốt truyện “Nữ sinh mất tích” đến đây là kết thúc. Cửa ngầm trên tường sẽ chậm rãi nâng lên, đây là cửa ra khỏi mật thất.
Kết quả khi Thịnh Vọng gõ cửa buồng vệ sinh, con ma nơ canh hình người đập mặt vào tường, tóc giả không may rụng xuống chừa lại cái đầu trọc lóc treo lủng lẳng trên dây.
Thế là khi cửa ngầm nâng lên, hai người bước ra từ bên trong, Thịnh Vọng nằm bò ra mặt quầy cười ằng ặc, Giang Thiêm cũng không kìm được mà bật cười theo.
Ông chủ quán ma lem nhìn mà đần mặt.
Gã từng gặp người nói “Không sợ cho lắm”, từng gặp người sợ khóc thét, từng gặp người vừa đi vừa thảo luận bẫy rập, nhưng chưa thấy ai cười ằng ặc.
“Các cậu ấn vào công tắc bẫy rập để đi ra thật à? Không phải đạp tung cửa đấy chứ?” Ông chủ không nhịn được hỏi.
Thịnh Vọng cười đến mức đỏ ửng cả cổ, nằm bò trên mặt quầy không đáp lời được. Giang Thiêm quét mã trả tiền, nói với ông chủ: “Anh nên dán tóc giả chặt vào.”
Dứt lời hắn vỗ vỗ Thịnh Vọng: “Đừng cười nữa, đi ăn cơm thôi.”
Mãi tới khi đặt mông ngồi trong nhà hàng ẩm thực Hàng Châu rồi Thịnh Vọng mới ngừng cười. Cậu thở phù một hơi dài, lấy tay quạt gió: “Cậu làm em cười nóng hết cả người.”
Giang Thiêm cầm điện thoại gọi món, sau đó chìa điện thoại cho cậu: “Xem xem muốn ăn gì nữa không.”
Đôi mắt Thịnh Vọng vẫn cong cong, rực sáng dưới ánh đèn. Cậu nói: “Cơm tối em mời, không được giành đâu đấy, hôm khác thì được chứ hôm nay không cho.”
“Hôm nay làm sao mà không cho?” Giang Thiêm hỏi.
“Sinh nhật em.” Thịnh Vọng nói: “Luật giang hồ, em mời anh.”
Giang Thiêm sửng sốt. Hắn định bật lại cái câu luật giang hồ liên thiên ấy của cậu. Hắn mở lịch trên điện thoại ra xem, cau mày bảo: “Sinh nhật cậu ngày mùng 4 tháng 12 cơ mà? Hôm nay mới mùng 3.”
“Em biết.” Thịnh Vọng quét mã gọi món trên bàn và nói: “Đúng ra thì là ngày mai, nhưng em không thích mừng sinh nhật vào ngày đó.”
“Vì sao?”
Thịnh Vọng ngẩng đầu thấy Giang Thiêm ngơ ngác, biểu cảm này rất hiếm khi xuất hiện trên mặt anh cậu, nên cậu cũng sửng sốt: “Sao anh trưng cái mặt thế kia?”
Bấy giờ Giang Thiêm mới tém lại, hắn nói: “Không có gì.”
Thịnh Vọng quan sát hắn một lúc, bỗng ngả người về phía trước: “Anh ơi.”
Giang Thiêm khẽ chớp mắt, ngước lên nhìn cậu.
Thịnh Vọng híp mắt lại nói: “Chẳng lẽ ngày mai anh định tổ chức sinh nhật cho em? Hay là… Anh chuẩn bị quà gì cho em?”
“Đâu có.” Giang Thiêm đáp.
“À.” Thịnh Vọng ngả lưng tựa vào ghế, cầm điện thoại gọi món.
“Vì sao cậu không thích tổ chức đúng ngày?” Bỗng Thịnh Vọng nghe Giang Thiêm hỏi.
“Thực ra cũng không có gì. Chẳng là hồi bé bố mẹ cùng tổ chức sinh nhật cho em, để lại ấn tượng sâu đậm lắm. Sau này mẹ em không còn nữa, sinh nhật thiếu mất một người, em thấy hơi lạnh lẽo.” Thịnh Vọng chăm chú chọn đồ ăn và nói: “Sinh nhật mà, ăn uống tiệc tùng phải vui vẻ mới được. Nếu tổ chức vào ngày mai… chắc em sẽ nhớ mẹ lắm.”
Cậu chọn thêm vài món rồi đưa điện thoại cho Giang Thiêm: “Mừng sinh nhật với em hôm nay đi, được không?”
Có lẽ vì ánh đèn ngời sáng, Giang Thiêm khẽ khàng nhíu mi nhưng ánh mắt lại rất đỗi dịu dàng. Hắn nói: “Được.”
Vì những lời này mà tối nay Giang Thiêm chiều ý cậu tất, ngay cả cái tính thích chặn họng cũng tem tém lại. Quả thực hiếm khi hắn như vậy. Thịnh Vọng nghĩ không thừa dịp trêu đùa thì đúng là phí phạm của giời.
Thực ra món tủ của nhà hàng này không phải đồ ăn mà là rượu gạo, rượu được đựng trong bát đặc biệt, lấy tên gọi “Bạch Ngọc Tương”. Thịnh Vọng gọi hẳn một bình to, đặt rầm trước mặt Giang Thiêm và bảo: “Anh nhìn em say khướt nhiều rồi, nhưng em chưa thấy anh say bao giờ đâu, chả công bằng tẹo nào luôn.”
Cậu chỉ vào bình “Bạch Ngọc Tương”: “Nói thật cho em biết đi, anh uống bao nhiêu thì say? Chừng này đủ chưa?”
Giang Thiêm: “…Không biết.”
Thịnh Vọng: “???”
Suýt tí nữa cậu gọi nhân viên phục vụ bê thêm bình nữa ra đây, may mà Giang Thiêm cản kịp. Hai bình rượu nếp to tướng đổ vào bụng, say hay không thì chưa biết nhưng chắc chắn phải chạy vào toilet vô số lần.
Cuối cùng nhân viên phục vụ không chịu nổi nữa bèn nhắc nhở: “Rượu gạo nhà chúng tôi tác dụng chậm, ngấm rất sâu. Vừa uống xong có lẽ chưa thấy gì, nhưng để một lúc sẽ lăn cù queo ngay.”
Lúc đó Thịnh Vọng vừa uống hết một cốc, thấy ngon quá đang định uống thêm. Nghe “tác dụng chậm, ngấm rất sâu”, cậu đẩy cốc rượu vừa rót cho người đối diện và nói: “Cho anh đấy, phần còn lại đều thuộc về anh hết, em không uống nữa đâu.”
Để chờ cái tác dụng chậm ấy, Thịnh Vọng cố ý rề rà, ăn bữa cơm hết những 2 tiếng đồng hồ. Kết quả gần đến lúc tính tiền mà Giang Thiêm vẫn tỉnh như sáo.
Nhà hàng vừa mở chưa được bao lâu, còn đang tổ chức hoạt động tri ân, Thịnh Vọng được tặng một món quà nhỏ —- hai bầu rượu bằng gốm buộc dây thừng dán nhãn “Bạch Ngọc Tương.”
Lúc cả hai bước ra khỏi nhà hàng đã gần 10 giờ.
Cơ thể thiếu niên vốn nóng, tuy Thịnh Vọng chỉ uống một cốc rượu gạo thôi nhưng người vẫn đổ mồ hôi. Cơn gió cuối thu đầu đông thổi qua làm người ta dễ chịu hơn nhiều.
Cậu xách dây thừng giơ bình rượu lên hỏi Giang Thiêm: “Giờ anh không say à?”
“Ừ.” Giang Thiêm đáp.
“Thế thêm hai bình này nữa thì sao?”
“Chắc cũng không say được.”
Thịnh Vọng chép miệng, hạ tay xuống: “Được rồi, em bỏ cuộc.”
“Không cần bỏ cuộc đâu.” Giang Thiêm nói.
“Hả?” Thịnh Vọng ngơ ngác quay đầu lại nhìn hắn.
Gió đêm thổi tung lọn tóc lòa xòa trước trán hắn, đường nét sống mũi đôi mắt được ngọn đèn đường chiếu rõ nét, đẹp trai lắm. Trong mắt hắn ánh lên những đốm sáng vàng trắng, hắn nhìn Thịnh Vọng và nói: “Năm sau có thể thử lại mà.”
“Có lý.” Thịnh Vọng bỗng nhiên hí hửng. Không biết vì kế hoạch sinh nhật năm sau hay còn gì nữa. Cậu lắc lư bình rượu trong tay, bình sứ khẽ khàng va nhau tạo thành tiếng vang.
Vừa dứt lời, cậu lập tức thốt lên: “Từ từ! Suýt tí nữa bị anh dắt mũi. Ngoài sinh nhật ra thì em không được thử anh à?”
Giang Thiêm nói: “Ngày thường thì thôi.”
“Sao lại thế?”
“Lỡ cậu lăn cù queo trước thì cuối cùng kẻ xui xẻo vẫn là tôi.” Giang Thiêm nói.
“Móa.”
Thịnh Vọng bị chặn họng không sao phản bác được, thò tay định ghìm cổ hắn. Giang Thiêm nhanh nhẹn tránh thoát, nhắc nhở cậu: “Đừng nghịch nữa, cậu đang cầm rượu đấy.”
Hai người vừa đi vừa đùa quay về trường học. Trên đường đi thỉnh thoảng Giang Thiêm rút điện thoại ra gửi tin nhắn WeChat. Đến lần thứ 5 thì đúng lúc họ đến ký túc xá.
Giang Thiêm nói: “Cậu lên trước đi.”
“Thế còn anh?” Thịnh Vọng hỏi.
“Tôi đi lấy cái này.”
Mãi tới khi vào phòng, Thịnh Vọng vẫn thắc mắc. Cậu tựa ngoài ban công chơi điện thoại hồi lâu, rồi đi tắm rửa. Xong xuôi ra hành lang ngóng một lát, vẫn chẳng thấy bóng Giang Thiêm đâu, không biết hắn đi đâu lấy cái gì.
Nhân viên phục vụ nói đúng thật. Rượu gạo mới uống chưa thấy gì, tác dụng chậm ngấm rất sâu. Cậu loanh quanh trong ký túc xá một lúc, men rượu mới chậm rãi dâng lên.
Thịnh Vọng bắt đầu thấy mệt, nhưng cậu chưa muốn ngủ ngay.
Cậu đã lên kế hoạch từ lâu là phải tổ chức sinh nhật cùng Giang Thiêm. Ngày hôm nay cậu được cười sảng khoái, được chơi đùa, trong phấn khích xen lẫn rung động và mập mờ nho nhỏ. Rõ ràng đã làm rất nhiều chuyện nhưng vẫn thấy thiếu thiếu gì đó.
Giờ sắp hết một ngày, trời tối đen, xung quanh tĩnh lặng. Cậu chợt thấy vắng vẻ làm sao, không biết là vì chưa thỏa mãn hay còn gì khác.
…
Lúc Giang Thiêm quay về đã 11 rưỡi, cả sân trường chìm trong tĩnh lặng. Mãi đến khi vượt qua ngọn đồi mới nghe thấy tiếng cười nói của mấy cậu trai cô gái bên mép rừng lá thu, hẳn là đám học sinh Trung học số 1, hình như có cả giọng Biện Thần. Nhưng hắn không để ý, chỉ chạy nhanh lên bậc thang.
Sau lưng loáng thoáng thấy tiếng nữ sinh xì xào bàn tán, cũng có người gọi hắn. Nhưng lúc nghe thấy thì hắn đã vọt lên tầng rồi.
Hắn dừng chân trước cửa ký túc xá, lọn tóc bị gió thổi bay. Hắn cầm bọc giấy căng đầy, đứng ngoài điều chỉnh nhịp thở.
Trên hành lang đa số phòng đã tắt đèn. Giang Thiêm quẹt thẻ mở cửa phòng. Hắn vốn định lên tiếng gọi nhưng lại phát hiện trong phòng im lìm. Chăn trên giường lộn xộn, Thịnh Vọng ngủ mất rồi.
Cậu ngủ gật trong lúc chờ, vô tình nghiêng đầu nằm lên gối.
Giang Thiêm sững sờ nhìn. Hắn đứng trước cửa một lát, rũ mặt nhìn bọc giấy trong tay. Hồi lâu sau hắn mới cong khóe môi bật cười, không biết là tự giễu hay gì.
Thực ra hắn đã chuẩn bị quà trước, nhưng vội vội vàng vàng vẫn đến muộn.
Thịnh Vọng ngủ sâu giấc, nửa mặt chôn trong chăn, tóc tai rối bời rủ trên gối. Trán lấm tấm mồ hôi vì nóng. Giang Thiêm bước tới bên giường, đặt bọc giấy ở giường dưới.
Hắn đứng bên giường nhìn một lúc lâu, ngón cái quệt mồ hôi trên trán Thịnh Vọng. Người nọ không hề hay biết gì.
Hắn ngẩng đầu nhìn ngọn đèn sáng chói trên trần, bước tới tắt đèn đi. Ký túc xá rơi vào bóng tối. Hắn bật đèn pin điện thoại cho mình, dựa vào ánh đèn yếu ớt cất bình rượu gạo vào tủ lạnh, cầm quần áo đi tắm rồi trở về giường.
Cách âm ký túc xá rất tốt, không nghe thấy tiếng mấy cô cậu về muộn. Đêm đã tĩnh lặng hoàn toàn.
Giang Thiêm tựa vào đầu giường, vắt khăn mặt lên cổ. Giọt nước dọc theo tóc rơi xuống, thấm vào khăn. Hắn cầm bọc giấy đặt bên gối đầu lên, im lặng nhìn một lát rồi lại đặt xuống.
Ngoài ban công, ánh trăng bạc mờ ảo xuyên qua lan can. Từ góc độ của hắn, có thể trông thấy dáng núi xa xa im lặng, vĩnh hằng đứng trong bóng đêm.
Người nằm giường trên trở mình trong giấc ngủ sâu. Giường khẽ lung lay. Cánh tay Thịnh Vọng rũ xuống mép giường, ngón tay trắng nõn hơi gập lại.
Giang Thiêm ngước mắt lên nhìn.
Hắn vẫn tựa vào lan can đầu giường, một chân duỗi một chân gập. Món quà hắn mang về đặt trên đùi, không hề bắt mắt, y như tâm tình hắn giấu kín trong lòng bấy lâu chưa từng bật thốt.
Nhưng giờ đây, trong đêm khuya vắng vẻ, tâm tình ấy bỗng rục rịch.
Mấy cốc rượu gạo uống vào bụng giờ mới phát huy tác dụng. Hắn mệt nhưng không buồn ngủ.
Trên màn hình điện thoại, ứng dụng đồng hồ đang chậm rãi chạy kim, cách 0 giờ ngày càng gần.
Từ 10, 9, 8, 7, thong thả chạy tới 4, 3, 2, 1.
Mùng 4 tháng 12 là một ngày quang đãng, ánh trăng bây giờ rất đẹp, người hắn thích tròn 17 tuổi.
Giây phút này mọi âm thanh im ắng. Hắn nắm lấy bàn tay rũ xuống của Thịnh Vọng, nhẹ nhàng thì thầm: “Sinh nhật vui vẻ.”
Sinh nhật vui vẻ, Vọng Tử.
Hắn nắm rất lâu, mãi tới khi bàn tay đang nắm bỗng cuộn lại, hắn mới giật mình hoàn hồn. Giọng nói khàn khàn của Thịnh Vọng vang lên.
Cậu bảo: “Em nghe thấy rồi.”