Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 67: Anh Thiêm của tôi

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 67: Anh Thiêm của tôi
Prev
Next

Chương 67: Anh Thiêm của tôi

Họ cùng nhau đi đến cổng Tây. Triệu Hi định đến quán Hân Hoan, còn Thịnh Vọng và Giang Thiêm sẽ rẽ vào ngõ “Ngoài Rặng Ngô Đồng”.

Rõ ràng lúc có Triệu Hi thì cả ba nói chuyện bình thường. Triệu Hi vừa đi, chỉ còn lại Thịnh Vọng và Giang Thiêm sóng vai, không khí bỗng im lặng đến lạ lùng.

Cổng Tây vào lúc chạng vạng người đi lại tấp nập. Xung quanh cổng trường không có tiếng còi xe, chỉ có mấy tiếng loong coong của xe bán đồ ăn lưu động. Sắc trời nhá nhem tối, ánh đèn lưa thưa chưa đủ sáng.

Đầu óc Thịnh Vọng vẫn còn văng vẳng cảnh tượng lúc bước ra khỏi cửa phòng học. Cậu không biết nói gì để phá tan sự im lặng. Còn Giang Thiêm thì vốn ít nói, khó đoán được hắn đang trầm ngâm hay chỉ là không muốn mở lời.

Nhưng sự im lặng này kéo dài quá mức.

Trong khoảnh khắc ấy, Thịnh Vọng bỗng có cảm giác mơ hồ rằng cậu biết lý do Giang Thiêm im lặng, mà hình như cũng không biết.

Người ta nói nỗi lòng thiếu niên khó nắm bắt. Trong đó anh cậu là khó nắm bắt nhất, cậu cũng chẳng kém cạnh.

Một bà cụ đang dắt cháu trai đi dạo. Bà cúi người xuống bắt chước giọng trẻ con để trêu chọc cháu. Thịnh Vọng nghiêng người tránh đường, vô tình bả vai va vào ngực Giang Thiêm, được đối phương đỡ lấy.

Tay Giang Thiêm to nhưng không dày. Thịnh Vọng cảm nhận rõ ngón tay thon dài của hắn siết nhẹ trên vai mình, rồi buông ra.

Cậu xốc lại balo, chờ bà cụ đi qua rồi mới bước tiếp. Cậu muốn nói gì đó để phá vỡ bầu không khí căng thẳng này. Nhưng chưa kịp há miệng thì Giang Thiêm đã lên tiếng: “Vừa nãy đứng ngoài phòng học đã nghe được một ít.”

Bị nhắc đến chuyện này khiến Thịnh Vọng ngẩn người.

Giang Thiêm nhìn con hẻm dài và hẹp phía trước. Một lát sau, hắn đưa mắt sang nhìn cậu, ánh mắt lướt qua đầy hờ hững: “Cậu thích bạn nữ nào à?”

“Đâu có.” Thịnh Vọng bật thốt ngay lập tức.

Có lẽ cậu trả lời quá nhanh khiến Giang Thiêm cũng sửng sốt.

Cuối cùng Thịnh Vọng cũng tìm thấy cơ hội: “Vừa nãy tán gẫu với anh Hi, ổng thuận miệng hỏi, em thuận miệng trả lời thôi, không có ý gì khác.”

Cậu suy nghĩ một lát rồi bổ sung: “Không thích bạn nữ nào cả. Lớp mình có tổng cộng có mấy người thế thôi còn gì.”

Giang Thiêm nhìn cậu, sau đó thu ánh mắt về, khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Dường như hắn cũng chỉ hỏi cho có lệ.

Giải thích xong, Thịnh Vọng thở phào nhẹ nhõm. Cậu cứ mải thở phào, mãi đến khi rẽ vào góc quặt cuối ngõ, nghe thấy tiếng động phía trước, cậu mới bỗng thắc mắc —-

Giang Thiêm… tại sao lại hỏi chuyện ấy?

Suy nghĩ ấy vụt qua đầu chớp nhoáng. Cậu liếc nhìn Giang Thiêm, thấy hắn đang nhìn thẳng phía trước, vẻ mặt đầy bực bội, căm ghét.

Lần trước hắn có biểu cảm này là vì Quý Hoàn Vũ.

Thịnh Vọng quay đầu nhìn về phía trước, quả nhiên thấy một người đàn ông bước ra từ cổng nhà cụ Đinh. Người nọ vẫn quần áo chỉnh tề, nhưng nét mặt bơ phờ, nhếch nhác.

Giọng cụ Đinh ồm ồm vang lên từ sân trong: “Anh tự xem lại mình đi. Anh sĩ diện lắm cơ mà? Suốt ngày lải nhải mấy chuyện này anh không thấy nhục mặt à? Anh nghe thử xem những lời anh nói có còn giống người không? Anh nói không cần là không cần, cần là cần? Mọi người phải xoay quanh anh à? Thằng Tiểu Thiêm là một cá thể độc lập! Anh đúng là cái loại chẳng ra gì! Anh đừng tới tìm tôi, cũng đừng tới tìm Tiểu Thiêm nữa. Ông cháu tôi không quen biết anh, anh cút đi cho khuất mắt!”

Đây là lần đầu tiên Thịnh Vọng thấy ông cụ giận thật sự. Vóc dáng ông cụ không còn cường tráng như hồi trẻ, nhưng từng đi lính nên vẫn khỏe như vâm. Cụ xô Quý Hoàn Vũ ra khỏi cổng khiến ông ta lảo đảo lùi về sau vài bước.

Ông cụ định đóng cổng, nhưng thấy hai đứa đang đứng ngoài ngõ. Cụ vội ra hiệu bảo bọn Thịnh Vọng đi nhanh lên, đừng đứng đây hóng chuyện.

Nhưng Quý Hoàn Vũ đã thấy họ rồi. Mất hết mặt mũi trước mặt người ngoài, ông ta vừa lúng túng vừa thẹn quá hóa giận.

Ông ta chỉnh lại quần áo, bước tới gần Giang Thiêm.

“Bác về phòng nghỉ đi có được không? Nói gì thì nói, đây là chuyện giữa tôi và Tiểu Thiêm, không liên quan gì đến người khác.”

Ông cụ đứng bên trong chửi mát, Quý Hoàn Vũ đứng ngoài khóa cổng lại. Ông ta nói với Giang Thiêm: “Tôi không khóa, chỉ cài cổng thôi. Lát nữa nói chuyện với con xong rồi mở sau.”

Thịnh Vọng thấy bội phục ông ta. Trong tình huống này mà vẫn giữ được giọng điệu nhẹ nhàng. Dù ông ta đang đứng trên bờ vực mất kiểm soát, nhưng ít nhất hiện giờ vẫn bình tĩnh lắm.

Người thế này nếu trẻ hơn 20 tuổi chắc sẽ làm trường lớp điên đảo lắm cho xem. Cậu nhớ cụ Đinh từng kể, Giang Âu quen biết ông ta từ trường cấp 3, sau này kết hôn. Hồi xưa Giang Âu thích người này cũng phải thôi.

Ông ta và Giang Thiêm là bố con, trong những bức ảnh cũ kĩ của cụ Đinh nhìn cả hai rất giống nhau. Nhưng thực sự đứng ngay trước mặt thì Thịnh Vọng lại thấy hai người chẳng giống tí nào.

Không nói rõ được chỗ khác nhau, chỉ biết là hoàn toàn khác biệt.

“Chúng ta tìm chỗ nào nói chuyện đi.” Quý Hoàn Vũ móc điện thoại xem giờ: “Góc kia được không —-”

“Ngay đây.” Giang Thiêm sốt ruột cắt lời: “Có gì nói ngay ở đây đi.”

Quý Hoàn Vũ nhìn hắn thở dài, cất điện thoại đi: “Được.”

Ông ta đưa mắt nhìn quanh, thấy con hẻm vắng vẻ, không có ai qua lại, trông còn kín đáo hơn bất cứ nhà hàng quán cà phê nào.

Một nơi bí mật giữa ban ngày ban mặt.

“Được. Thế —-” Ông ta gật đầu, liếc nhìn Thịnh Vọng.

Giang Thiêm cười lạnh.

Hắn thấy Quý Hoàn Vũ thật nực cười, chính miệng nói muốn tâm sự, nhưng lần nào cũng bày vẻ không muốn người ngoài nghe lỏm. Không thấy mâu thuẫn sao?

Vẻ trào phúng trên mặt hắn quá rõ ràng. Quý Hoàn Vũ bị ánh mắt đó đâm chọc, bỗng nghẹn lời. Dáng vẻ bình tĩnh mà ông ta cố gắng duy trì rốt cuộc nứt ra một kẽ hở.

Ông ta bước tới gần Giang Thiêm, giữa đường bỗng dừng lại, không kìm được nói: “Tiểu Thiêm, đã bao năm trôi qua rồi mà con. Mẹ con cũng đã tìm được người phù hợp, bố nghe nói bây giờ mẹ con êm ấm, an vui hơn khi bên cạnh bố nhiều. Vì sao con cứ nhớ mãi chuyện xưa cũ vậy?”

Giang Thiêm lườm ông ta: “Ông có tư cách nhắc đến mẹ tôi?”

“Không có.” Quý Hoàn Vũ thừa nhận. Ông ta rũ mắt, nhìn chằm chằm mặt đất. Một lúc lâu sau, ông nói: “Bố không có tư cách nhắc đến mẹ con, vì thế đến tận bây giờ vẫn chưa đến gặp cô ấy —-”

“Ông dám gặp.” Giang Thiêm bỗng nhấc chân, như muốn xông lên.

Quý Hoàn Vũ vội vàng nói: “Không không, bố không đến gặp cô ấy, từ lúc về nước vẫn tránh mặt suốt. Nhưng Tiểu Thiêm à, chuyện đó thực sự đã qua rất rất lâu rồi. Đúng, khi đó bố ngu dốt, mọi chuyện không được như ý, khác xa với những gì bố mong muốn khi còn trẻ, nên bố đã có… hành động điên rồ. Khi ấy bố đã sống riêng với mẹ con lâu rồi, con còn bé nên không biết, nhưng lúc đó thực sự…”

Ông ta cân nhắc câu từ, chẳng biết là biện hộ hay sợ chọc giận Giang Thiêm. Ông ta do dự rồi nói tiếp: “Đã không còn nhiều tình cảm. Không dối gì con, Tiểu Âu… mẹ con thực sự đã nghĩ đến chuyện ly hôn từ lâu rồi, bố cũng có suy nghĩ đó, nhưng vẫn cảm thấy nên ở bên nhau thêm chút nữa. Dù gì từ cấp 3 bố mẹ đã quen nhau, ở bên nhau từ khi còn trẻ như vậy.”

Ông ta nhìn Giang Thiêm: “Có lẽ con nghĩ từ đầu đến cuối bố là một kẻ cặn bã. Bố cũng biết vì sao con không muốn cho mẹ biết chuyện. Con sợ cô ấy cảm thấy quãng thời gian mấy chục năm của mình ném hết cho… chó ăn. Đúng không?”

Giang Thiêm không bác bỏ.

Ông ta cười khổ: “Bất kể con có tin hay không, chí ít lúc đầu ở bên mẹ con, bố thực sự rất yêu cô ấy, cũng không suy nghĩ gì khác. Nhưng…”

“Nhưng cuộc sống không chỉ có yêu đương. Có nhiều chuyện phiền lòng lắm. Lúc trước cãi nhau với mẹ con cũng là một nhân tố, tóm lại là quá nhiều chuyện rối tung nên bố hơi suy sụp. Bố không biết con có gặp phải tình huống ấy không. Thỉnh thoảng áp lực nặng nề sẽ nảy sinh vài suy nghĩ điên rồ, cảm giác muốn buông thả, muốn làm những chuyện phá vỡ giới hạn. Thế nên….”

Thế nên dẫn một người đàn ông không liên quan vào trong căn phòng cũ kỹ ấy quấn lấy nhau?

Giang Thiêm luôn cảm thấy có một số người thật nực cười. Bản thân mình tự làm những việc đáng xấu hổ, mỗi lần nhắc tới đều phải tránh mặt người thứ ba hoặc im lặng. Cứ như không nói ra thì mọi chuyện sẽ tự động tan biến. Cứ như ông ta muốn quên thì người khác cũng phải quên.

Cứ như suy nghĩ, tình cảm, ký ức của người khác đều không đáng quan tâm. Người khác… không phải là người sao?

Lần nào Quý Hoàn Vũ cũng nhấn mạnh câu: hồi ấy con còn bé.

Đúng, hắn bé thật. Bé đến mức rất nhiều chuyện sau này chỉ còn sót lại những mảnh ký ức vụn vỡ. Giống như việc hắn hồi tưởng lại ngày hôm ấy, chỉ nhớ rõ trong phòng sương khói mịt mùng, sặc sụa khiến hắn không mở nổi mắt. Tàn thuốc rải khắp sàn, lập lòe sáng đỏ. Quý Hoàn Vũ quấn quýt với một người đàn ông khác trong làn khói mờ ảo.

Ngày hôm đó hắn đã bị ốm, đầu óc choáng váng. Những hình ảnh ấy không chân thật, như những nét vẽ graffiti hay cảnh bạo lực trong bộ phim chất lượng kém.

Hình như hắn nói câu gì đó khiến kẻ đang quấn quýt giật mình, rồi nhốn nháo. Hình như hắn bị ai đó đẩy hoặc va vào, ngã xuống đất, đè lên tàn thuốc chưa dập tắt, khiến sau gáy bị bỏng.

Năm đầu tiên, hắn luôn gặp ác mộng. Không kinh hoàng, nhưng khi tỉnh dậy phải uống nửa cốc nước mới giảm bớt cảm giác buồn nôn.

Về sau, những hình ảnh ấy mờ nhạt dần. Hắn chỉ còn nhớ rõ mùi thuốc lá và cảm giác buồn nôn.

Triệu Hi hay bảo hắn như ông cụ non. Chắc là thế. Giống như việc hắn mới tí tuổi đã nhận ra Quý Hoàn Vũ là một kẻ sĩ diện hão, thích khoác lên mình vẻ đạo mạo.

Đúng là Giang Âu và Quý Hoàn Vũ đều thiếu sót trong việc chăm sóc hắn, nhưng hắn phân biệt được ai vì bất đắc dĩ, ai vì bản chất.

Sự quan tâm hắn nhận được có hạn, nên những thứ quý giá nhất cũng chỉ có thể giấu trong tim. Hắn muốn che chở Giang Âu. Hồi được đón đi, Giang Âu đã ôm hắn khóc rất lâu, tự trách mình vô dụng, làm nhiều chuyện sai lầm.

Hắn không muốn mẹ lại vì Quý Hoàn Vũ mà từ bỏ cuộc sống của mình. Thế là hắn giấu nhẹm suốt bấy lâu.

Chỉ cần hắn giấu, Quý Hoàn Vũ sẽ chẳng bao giờ dám nói ra.

Và rồi suốt một thời gian dài, hắn vừa căm ghét vừa phải kìm nén sự căm ghét ấy trước mặt mẹ. Dần dần, sự căm ghét không còn dữ dội như ban đầu nữa.

Cái bình bịt kín lâu sẽ bị gỉ sét.

Suốt một quãng thời gian dài, hắn từ chối tất cả sự tiếp xúc thân mật. Lý trí hắn hiểu rõ sự ngộ nhận, nhưng bản năng rất khó uốn nắn.

May mà có Triệu Hi và Lâm Bắc Đình.

Hắn thấy điều gì đó rất khác ở hai người đàn anh này. Hắn ép bản thân từ từ ôn hòa, từ từ thích ứng. Mãi cho đến một ngày, hắn cuối cùng đã có thể tách Quý Hoàn Vũ ra khỏi những người khác và tách mình ra khỏi những chuyện ấy.

Giống như lời hai anh đã nói: không phải tất cả sự thân mật đều đại biểu cho tình yêu. Đừng có thần hồn nát thần tính, lợn lành chữa thành lợn què.

Hắn thấy có lý. Bên cạnh hắn có Triệu Hi, Lâm Bắc Đình, Cao Thiên Dương… Có rất nhiều bạn bè, đâu có ai khiến hắn nghĩ bậy.

Hắn không giống Quý Hoàn Vũ.

…

Sắc trời ngày càng tối, bóng dáng của họ bắt đầu trở nên lờ mờ.

Quý Hoàn Vũ giải thích hồi lâu, cuối cùng cũng bắt đầu sốt ruột. Ông ta thấy mình chẳng nói gì sai, nhưng không thể lay chuyển được Giang Thiêm. Ông ta nghĩ đến lời cụ Đinh —- ngày xưa nó bị nhốt ngoài cửa, giờ đến lượt anh.

Ông ta kiệt sức, dần dần im lặng. Nhưng dù ông ta kích động, bình thản hay áy náy thế nào, Giang Thiêm vẫn giữ vẻ lạnh lùng ấy.

Thịnh Vọng nhìn Quý Hoàn Vũ. Qua từng lời ông ta nói, cậu tìm ra manh mối. Cậu nhớ lời Triệu Hi nói, nhớ đến “ám ảnh” trong lòng Giang Thiêm. Dù Quý Hoàn Vũ không nói cụ thể, nhưng cậu đã đoán được rồi.

Cậu không kìm được nhìn sang Giang Thiêm. Giây phút ấy, cậu bỗng thấy sự căm ghét và bực bội của hắn như lơ lửng trên không, không giống người trong cuộc mà giống một kẻ đứng ngoài quan sát.

Dường như hắn đã phải tốn rất nhiều năm để bóc tách mình khỏi quá khứ, đứng nhìn và trở thành một người ngoài không dính dáng gì. Để rồi nhiều năm sau, hắn mới có thể trả lại đối phương một câu thay cho chính bản thân mình ngày đó.

Hắn nói với Quý Hoàn Vũ: “Tôi thấy ông cực kỳ buồn nôn.”

Xung quanh không có đèn đường sáng tỏ nhưng Thịnh Vọng vẫn thấy sắc mặt người đàn ông nọ trắng bệch, bị lời nói ấy đâm thọt.

Ông ta đứng lặng tại chỗ. Tiếng chửi rủa của cụ Đinh, thái độ lạnh nhạt của Giang Thiêm… Tất cả dồn nén khiến ông ta lại muốn bùng nổ.

Thịnh Vọng thấy ông ta nhúc nhích, liền tự giác đứng chắn trước mặt Giang Thiêm. Cậu sợ ông ta làm gì đó, ai ngờ ánh mắt đối phương chỉ lướt qua hai người họ, rồi nói với Giang Thiêm một câu.

Quý Hoàn Vũ nói: “Tiểu Thiêm à con biết không, có nhiều thứ sẽ di truyền đấy.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_n111jqn111jqn111
Phán Quan
20/11/2025
329-5
Thần Chủ Ở Rể – Thần Chủ Bí Ẩn – Vương Bác Thần – Triệu Thanh Hà
28/11/2025
5
Vô Địch Tiên Nhân – Ngạo Thế Tiên Giới – Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên – Dương Bách Xuyên
28/02/2026
hoNIMsKTfdQ7kPjH7CGcPV1V0fhMZarBTq5c6ALA
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn) – Kim Phi (FULL)
29/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247