Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 66: Thuốc giải say xe

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 66: Thuốc giải say xe
Prev
Next

“Thịnh Vọng sao thế em?” Cô Hà Tiến hỏi.

Vừa lúc đó, video thí nghiệm kết thúc, các bạn ngồi gần cửa sổ thi nhau kéo rèm rào rào. Thịnh Vọng nằm gục trên bàn, vừa ho khù khụ vừa giơ tay lên lắc lắc, ra hiệu mình không sao.

“Không có chuyện gì thật chứ?” Trong số các giáo viên lớp A, cô Hà Tiến là người dịu dàng và quan tâm nhất, có lẽ vì cô cũng có con nhỏ ở nhà.

Thịnh Vọng giơ ngón cái chứng tỏ mình vẫn ổn.

“Uống nước bị sặc à?” Cô Hà hỏi tiếp.

“…”

Thịnh Vọng sắp sụp đổ đến nơi. Giờ cậu đang ho đến mức mặt mũi đỏ bừng, chẳng tài nào trả lời nổi. Cậu chần chừ vài giây, rồi giơ lon sữa Vượng Tử lên.

Cô Hà cười: “Ôi chao, anh em một nhà ‘tàn sát’ lẫn nhau đấy à.”

Cả lớp cười vang.

Thịnh Vọng đặt lon sữa đỏ xuống bàn cái “cạch”, thầm chửi thề: Lũ mất nết cười cái quái gì!

Cô Hà đùa đủ rồi bắt đầu giảng bài. Đám học trò nhờ trận cười này mà tỉnh táo hơn, bắt đầu ghi chép. Cậu chủ Thịnh hi sinh thân mình làm trò hề, nhưng mặt mũi thì đã mất sạch rồi.

Cậu hết ho nhưng mặt vẫn còn đỏ, đành nằm bò ra bàn, tay giấu dưới ngăn bàn gửi tin nhắn WeChat.

[Sticker]: Cậu bày trò mà còn trơ trẽn cười theo???

[Giang Thiêm]: Có cười đâu.

[Sticker]: Nói dối, tôi nghe thấy rồi.

[Giang Thiêm]: ….

[Giang Thiêm]: Tai cậu thính thật đấy.

Ngón tay Thịnh Vọng khựng lại. Cậu nhớ ra Giang Thiêm chỉ cười một tiếng rất khẽ, rất trầm, gần như bị tiếng cười ồn ào của Cao Thiên Dương át đi hoàn toàn. Vậy mà cậu vẫn nghe thấy.

Cậu không nghe thấy tiếng cười của bất kỳ ai khác, chỉ nghe thấy tiếng cười của Giang Thiêm. Cứ như thể cậu đang quá để tâm vậy.

Thịnh Vọng bĩu môi, trả lời “À”. Sau đó, nụ cười trên môi cậu chậm rãi tắt dần. Cậu giấu đầu lòi đuôi gửi thêm một cái meme nhún vai đầy khinh bỉ, nói: Ai bảo cậu ngồi gần tôi nhất làm gì.

Bất kể thế nào, vài câu trêu chọc ấy đã giúp cậu gạt phăng được chủ đề “Ngoài Rặng Ngô Đồng” đêm hôm đó. Giang Thiêm bị cậu kéo trật ray, từ đó không thấy nhắc lại nữa.

Cậu chẳng biết Giang Thiêm có rõ mối quan hệ thật sự của Triệu Hi và Lâm Bắc Đình hay không… Nhìn phản ứng hôm tụ tập ăn uống thì có vẻ không rõ lắm.

Dù thế nào, đó cũng là chuyện riêng của họ. Cảnh tượng trong con hẻm là chuyện cực kỳ bí mật. Thịnh Vọng dù có bất ngờ hay bị tác động mạnh đến đâu cũng sẽ không bao giờ kể lại.

Nhưng có lẽ trong tiềm thức, cậu muốn quên đi chuyện ấy.

Đôi khi, lối suy nghĩ của học trò rất quái gở. Cậu cứ nghĩ mọi chuyện xảy ra trong trường học thì chỉ gói gọn trong đó, ra khỏi cổng trường là sẽ khác.

Phải đi tập huấn, phải đến thành phố khác, tạm rời khỏi trường trực thuộc. Cậu nghĩ những cảm xúc âm thầm nơi góc khuất sẽ lặng lẽ trôi đi. Cậu không cần phải cẩn thận từng ly từng tí nữa.

Coi như là một kỳ nghỉ giới hạn thời gian.

Kết quả, mở đầu kỳ nghỉ không hề như ý. Thịnh Vọng hiếm khi say xe đã say xe thật rồi, không phải giả vờ như lần trước.

Xe vừa đi qua trạm thu phí, cậu bắt đầu thấy dạ dày cồn cào, buồn nôn. Không khí trong xe thoang thoảng mùi da bọc ghế, lúc này bỗng trở nên rõ rệt và khó chịu vô cùng.

Cậu đang mải nói chuyện, trêu chọc Giang Thiêm thì phải ngừng lại ngay. Thịnh Vọng tựa vào ghế, kéo mũ áo hoodie lên che mặt.

Cậu thấy mình thật kỳ quái. Lần trước giả vờ say xe thì mạnh miệng nói không sao. Lần này khó chịu thật thì lại ương bướng, cứ như mở miệng nói mình khó chịu là yếu đuối lắm vậy.

Giang Thiêm nói chuyện rất biết cách chọc tức người khác và chẳng giỏi tán gẫu. Thịnh Vọng im lặng, cô Dương Tinh cũng thôi nói chuyện. Trong xe dần yên tĩnh. Thịnh Vọng hí nửa mắt, thấy Giang Thiêm đang đeo tai nghe, cúi đầu gõ chữ liên tục trên điện thoại.

Cảm giác buồn nôn dâng lên. Thịnh Vọng vội vàng nhắm mắt lại.

Say xe khiến mỗi giây trôi qua dài dằng dặc. Cậu không biết mình ngủ được bao lâu, bỗng thấy người bên cạnh nhúc nhích, hơi nhoài người ra phía trước.

Giang Thiêm hạ giọng nói gì đó với cô Dương Tinh. Thịnh Vọng nghe không rõ, chỉ thấy giọng cô Tinh cất cao hơn: “Tầm hai cây nữa.”

Tiếp đó là tiếng kéo khóa, hình như cô đang tìm gì đó.

Một lúc lâu sau, ghế ngồi da nhẹ nhàng lõm xuống, người bên cạnh đã tựa vào ghế.

Ngay sau đó, Thịnh Vọng cảm giác có thứ gì chạm nhẹ vào môi mình. Giọng nói trầm lắng của Giang Thiêm vang lên bên tai: “Há miệng.”

Thịnh Vọng: “?”

Cậu vô thức hé miệng, mở mắt ra.

Trong tay Giang Thiêm cầm một gói ô mai vừa xé, tay còn lại nhét miếng ô mai vào miệng Thịnh Vọng.

“Chị Tinh cho.” Giang Thiêm giải thích.

Cô Dương Tinh quay đầu lại: “Sao say xe mà không nói? Đằng trước có một trạm dừng chân, cô sẽ bảo bác tài dừng lại một lát, phải mất ít nhất 3 tiếng nữa mới tới nơi, em cố được không?”

Ô mai chua loét, cảm giác buồn nôn bị đẩy lùi hẳn. Thịnh Vọng cuối cùng cũng có sức sống trở lại.

Cậu ngậm miếng ô mai, nói với chị Tinh: “Bình thường em không say xe đâu.”

Giang Thiêm liếc nhìn cậu: “Rõ ràng lần trước mới say xe xong.”

Thịnh Vọng: “….Ò.”

Cô Dương Tinh bật cười, bác tài cũng không nhịn được hỏi: “Bác lái xe xóc lắm à?”

Thịnh Vọng nói: “Không ạ, bác lái vững lắm. Chắc hôm nay cháu dậy sớm quá nên không cung cấp đủ máu lên não.”

Cô Dương Tinh lại tìm được cớ để mắng thầy Từ “miệng rộng”. Cô gửi cho ông ta một tin nhắn thoại siêu dài, lên án kịch liệt hành vi sắp xếp lịch trình không cho người ta ngủ.

Cô Tinh nói thao thao bất tuyệt như súng máy. Bác tài ngồi nghe cười nghiêng ngả. Thịnh Vọng kéo mũ xuống, ngả lưng vào ghế, chuẩn bị chợp mắt. Cậu hé mắt lươn dòm anh cậu đang ngẩn người.

Giang Thiêm vẫn cầm gói ô mai, không biết là không tìm được chỗ để hay sợ Thịnh Vọng muốn ăn tiếp. Hắn giơ tay lên, ngón trỏ và ngón cái cong lại, chắc là dính bột ô mai.

Thịnh Vọng hí mắt xem trò vui, nín cười. Mỗi lần thấy dáng vẻ bất đắc dĩ của Giang Thiêm, cậu lại thấy vui.

Quý bà Dương Tinh đang bận lên án nên không để ý. Giang Thiêm gọi cô hai lần rồi thôi, hắn ngả lưng vào ghế, bóc một viên ô mai thả vào miệng, sau đó mút sạch bột vụn dính trên ngón tay.

Thịnh Vọng bỗng không cười nổi nữa.

Cậu lặng lẽ nhắm mắt lại, trong lòng thầm chửi: Đờ… mờ….

Một lúc lâu sau, cô Dương Tinh tha cho thầy Từ. Cô quay đầu đòi gói ô mai. Cô hỏi: “Thịnh Vọng, trong xe lạnh à?”

Thịnh Vọng mở mắt: “Dạ?”

Cô Dương Tinh bảo: “Sao tai em lạnh đến mức đỏ lên thế kia?”

Thịnh Vọng: “…”

Cậu cắn răng nói: “Lạnh ạ, bật điều hòa nóng lên được không cô?”

Bác tài lập tức bật điều hòa nóng. Thịnh Vọng cảm thấy mình say xe ghê hơn nữa.

Chuyến xe mất 3 tiếng rưỡi. Họ dừng lại ở trạm nghỉ ăn uống, Thịnh Vọng đã đỡ hơn nhiều.

Gần trưa, họ đến nơi.

Lúc Thịnh Vọng xuống xe, cậu than thở: “Đây đâu phải hơi vắng vẻ, mà là rừng sâu núi thẳm đúng không? Sao lại phải đến cái chỗ này tập huấn vậy?”

Cô Dương Tinh đáp: “Để nhốt các cậu vào đây chứ sao.”

“Bọn em có phải đi lao động cải tạo đâu.”

“Mấy năm đầu không thế này đâu. Hồi ấy các trại hè, trại đông toàn tổ chức ở trường học trong thành phố. Cậu có biết mấy đứa trẻ trâu các cậu khó quản đến mức nào không? Cậy không phải trường mình, bày đủ trò. Có năm tôi bắt được 12 đứa trèo tường đi chơi trong một đêm. Người ta không tiện chỉ đích danh, chỉ ngày ngày gửi báo cáo lên văn phòng tập huấn về những đứa đi cả đêm không về.”

Thịnh Vọng và Giang Thiêm liếc nhau, thầm nghĩ những lời mắng mỏ mà đàn anh đàn chị phải chịu sắp được trút xuống đầu họ rồi.

“Thôi được rồi.” Cậu cam chịu, theo cô Dương Tinh đến văn phòng báo danh.

Ngôi trường này rộng hơn cậu tưởng, được một ngọn đồi nhỏ chia thành hai khu vực. Khuôn viên chính phía sau, phía trước nhỏ hơn, được xây dựng cho các trại tập huấn.

“Học ở tòa nhà thí nghiệm đằng trước, chỗ ở là ký túc xá công nhân viên chức, điều kiện tốt hơn ký túc xá học sinh bình thường nhiều, hai người một phòng.” Giáo viên phụ trách hậu cần đưa cho Thịnh Vọng và Giang Thiêm hai tấm thẻ ra vào: “Ký túc xá phân theo trường. Hai em vừa đủ một phòng luôn. Buổi tối không tắt đèn, không giới hạn điện nước nóng, nhưng mà —-”

Thầy giáo vẻ mặt nghiêm trọng, nhấn mạnh: “Đã có tiền lệ rồi. Các em phải tuân thủ nội quy trường học, được chứ? Đây không phải chỗ cho các em đi du lịch đâu đấy.”

Thịnh Vọng nghĩ lại suy nghĩ của mình trước khi đến đây, bỗng thấy hơi chột dạ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-sinh-tro-thanh-manh-nhat-vu-tru-cuc-dia-phong-nhan
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ – Diệp Tinh
30/11/2025
hoNIMsKTfdQ7kPjH7CGcPV1V0fhMZarBTq5c6ALA
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn) – Kim Phi (FULL)
29/11/2025
images
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
23/11/2025
truyen-trong-sinh-hay-nhat-2021
Sau Khi Tái Sinh, Ta Kết Hôn Lần Nữa – Ninh Tú Phân
24/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247