Ai đó? - Chương 63: Phiên bản hồi xưa
“Giang Thiêm biết á?!” Thịnh Vọng kinh ngạc.
Triệu Hi gật nhẹ đầu: “Ừ.”
Thịnh Vọng đánh rơi quyển sách. Cậu cúi xuống nhặt, đầu óc vẫn chưa load kịp thông tin, ngạc nhiên hỏi lại: “Giang Thiêm biết á?”
Triệu Hi: “…”
Anh phì cười: “Anh tìm em tâm sự không thấy em đánh rơi sách, sao giờ lại đánh rơi?”
Thịnh Vọng không trả lời, chỉ chìm trong cơn kinh ngạc kéo dài.
Trong đầu cậu tua nhanh lại vô số cảnh tượng đã xảy ra, khi mọi người nói cậu và Giang Thiêm giống Triệu Hi và Lâm Bắc Đình như đúc. Cậu nghe không biết bao nhiêu lần, và hầu như lần nào Giang Thiêm cũng đứng cạnh.
Sao hắn có thể biết được?
Không thể nào. Thịnh Vọng thầm nghĩ.
Không thể nào…
Nếu không thì tại sao hắn nghe nhiều thế mà không phản bác lấy một lần?
“Sao lại không thể nào?” Triệu Hi bỗng lên tiếng. Thịnh Vọng nhìn anh, lúc này mới nhận ra mình đã lỡ thốt ra suy nghĩ.
“Giang Thiêm biết là chuyện quá bình thường mà? Anh với nó quen nhau bao nhiêu năm rồi.” Triệu Hi bùi ngùi: “Lúc anh lên cấp 3 nó mới tí tuổi. Không nói thì thôi, giờ nhắc lại, anh quen nó từ lúc nó còn bé tí cơ đấy. Kỳ diệu thật.”
Anh nói chuyện gì cũng mỉm cười, bất kể là chuyện của mình với Lâm Bắc Đình hay của mình với Giang Thiêm, cứ như đang kể một mẩu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt. Nhưng anh càng nói nhiều, trong lòng Thịnh Vọng càng rối loạn.
Đúng thế, từ bé Giang Thiêm đã ở khu “Ngoài Rặng Ngô Đồng”, Triệu Hi cũng là người ở đây. Họ quen nhau lâu như thế, biết hết chuyện của nhau là điều hết sức bình thường.
Thế nhưng, nếu hắn biết mối quan hệ của Triệu Hi và Lâm Bắc Đình, vậy mỗi lần hắn nghe thấy những lời so sánh đó, trong lòng hắn nghĩ gì?
Và tại sao hắn luôn luôn giữ im lặng?
Thịnh Vọng nghĩ: Do hắn sợ bác bỏ thì mình sẽ bẽ mặt ư? Hay là…
Nội dung đằng sau từ “Hay là” cực kỳ vớ vẩn, cậu biết mình không nên nghĩ tới nhưng không kìm được. Thế là trái tim đã chìm xuống đáy lại nhẹ nhàng bay lên trong cái suy nghĩ thoáng qua ấy.
Bỗng nhiên cậu thấy mình thật lươn lẹo. Cậu luôn tự nhủ “Đó là anh mày”, nhưng chỉ cần nghĩ đến một khả năng vớ vẩn một phần tỷ, cậu đã không kìm được niềm vui sướng tràn trề, dù khả năng ấy nhỏ đến mức không đáng kể và không bao giờ kiểm chứng được.
Cậu đờ người nhìn chằm chằm một điểm trong không khí hồi lâu, rồi hỏi Triệu Hi: “Anh Hi, từ lúc còn bé cậu ấy đã biết rồi à?”
“Em bảo Giang Thiêm à?”
“Dạ.”
Triệu Hi nhớ lại: “Lúc anh và Lâm tử ở bên nhau thì nó chưa biết, khi ấy nó còn bé lắm, mới 5-6 tuổi. Khi đó anh thường giúp bố đem đồ đến cho chú Câm, lúc nào cũng thấy nó đứng trước cửa nhà cụ Đinh.”
“Hình như ông không phải họ Đinh.” Thịnh Vọng nói.
“Ừ, nhưng cụ thể ông họ gì thì chắc chẳng mấy người biết. Ông ấy ít khi nhắc đến lắm.” Triệu Hi cười khẩy: “Cái biệt danh ‘cụ Đinh’ do anh đây khởi xướng đấy, sau đó bị mấy thằng oắt con trong ngõ ăn cắp bản quyền. Từ đó cả thế hệ tụi anh đều gọi vậy.”
“Đều gọi vậy á? Thế sao lần đầu em gọi là ông Đinh, ông lại trừng mắt lên thế?”
“Dọa em chơi chơi thôi, ông cụ nóng tính nhưng tốt bụng lắm.”
Triệu Hi ngồi ở bàn Giang Thiêm, thuận tay rút chiếc thước trong túi bút của hắn ra phe phẩy: “Hồi đó Giang Thiêm hay đọc sách trong sân nhà ông cụ, tuổi thì bé mà bướng thôi rồi. Anh nghĩ thằng cu này lớn lên chắc sẽ kiêu ngạo và trầm tính lắm cho xem.”
“Hồi ấy anh ngông lắm, chẳng biết nhẫn nại là gì. Thỉnh thoảng trêu nó hai câu rồi bỏ đi luôn, thỉnh thoảng nói chuyện với nó một lúc. Ban đầu nó không để ý đến anh đâu. Sau này nó gặp chữ không hiểu, anh thấy thế bèn đi qua khoe khoang một thôi một hồi. Chắc nó chưa từng thấy thằng lưu manh nào thích đọc sách, lấy làm lạ lắm, bèn miễn cưỡng đáp lời anh một tí. Rồi dần dần quen thân hơn, anh dẫn Lâm tử đến cho nó làm quen. Lúc đi học Lâm tử là đại ca nổi danh trong trường, cả ngày lầm lì, cái cảnh lão ấy ngồi đối mặt với Giang Thiêm trông buồn cười lắm luôn.”
Thịnh Vọng nhớ tới những lời cụ Đinh kể, hai năm Triệu Hi nói đúng là quãng thời gian Giang Thiêm bị bà ngoại nhốt ngoài cửa. Với cái tính bướng bỉnh của hắn, có thể thân thiết với Triệu Hi và Lâm Bắc Đình thì chắc chắn là quý trọng lắm. Đó có lẽ là một trong số ít những người bạn trong thời thơ ấu của hắn.
“Lúc ấy Giang Thiêm chưa biết, sau này lên Đại học mới biết nhỉ? Cụ thể hơn thì anh không nhớ rõ. Có lần được nghỉ anh về nhà thu dọn đồ đạc, định tìm vài quyển sách phù hợp cho Giang Thiêm đọc. Kết quả tìm thấy một đống thứ cũ kỹ, trong đó có hai bức ảnh chụp bằng máy ảnh lấy ngay, kẹp trong sách cũ.” Triệu Hi hồi tưởng, cười nói: “Khi đó anh với Lâm tử đã không còn ở bên nhau nữa rồi. Anh bất chợt thấy ảnh chụp nên ngẩn người một lúc, không kịp cất đi, bị Giang Thiêm bắt gặp.”
Thấy Thịnh Vọng vẫn ngờ vực, anh bổ sung: “Ảnh chụp không khác mấy cái cảnh em thấy trong hẻm.”
Thịnh Vọng lúng túng đáp “Ò”, tỏ ý đã hiểu.
Triệu Hi nhướng lông mày, tiếp tục: “Cái tên này không hổ là anh đại trường học một thời. Với tư cách người trong cuộc mà anh chả xấu hổ tí nào. Anh nói: Khi đó Giang Thiêm còn bé lắm, chắc chưa đến 10 tuổi. Anh tưởng nó không hiểu gì, ai ngờ thằng nhóc ấy phản ứng mạnh thôi rồi.”
“Phản ứng mạnh?” Thịnh Vọng bỗng chốc hoang mang.
Triệu Hi ngẫm nghĩ rồi nói: “Cực kỳ, cực kỳ căm ghét.”
Thịnh Vọng sững người.
Cái khả năng một phần tỷ đột nhiên tan vỡ theo lời Triệu Hi, như khinh khí cầu bị đâm thủng. Mảnh vụn lặng lẽ rơi xuống đất.
Chẳng biết bao lâu sau, cậu mới hỏi khẽ: “Cực kỳ…. căm ghét ư?”
“Ừ, căm ghét đến mức chẳng thèm lấy sách đã bỏ đi mất.” Triệu Hi kể: “Khi ấy nó còn nhỏ, khác với bây giờ, dù cố tỏ ra bình tĩnh nhưng vẫn để lộ cảm xúc. Anh nhận ra nó đang cố chịu đựng để giữ lễ phép, nhưng anh cũng nhận ra nó cực kỳ….”
Anh cau mày tìm từ, Thịnh Vọng ngờ rằng anh sẽ nói từ “buồn nôn”, nhưng cuối cùng anh lại nói: “Khó chịu.”
Triệu Hi nói, ngay lúc ấy Giang Thiêm thoạt nhìn cực kỳ khó chịu.
“Thế nên phản ứng của em làm anh rất bất ngờ đấy.” Đôi mắt màu nâu nhạt của Triệu Hi nhìn chăm chú Thịnh Vọng, gõ nhẹ cây thước vào lòng bàn tay: “Khác xa Giang Thiêm. Nhưng kiểu như nó cũng rất hiếm thấy, đại đa số người biết chuyện, phản ứng đầu tiên nằm giữa hai đứa.”
Thịnh Vọng rũ mắt, cười nửa tự giễu nửa hùa theo: “Thế à, bọn em đúng là anh em có khác, chiếm cả hai thái cực luôn.”
“Khác xa nhau luôn ấy, lúc đó anh bị thằng nhóc làm cho choáng váng.” Triệu Hi nói đùa: “Sau khi nó bỏ đi, anh tự suy ngẫm cả ngày trời, rồi nghĩ tại sao? Khó chấp nhận đến thế ư?”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó anh thầm nhủ thằng oắt con phiền phức chết mất, dựa vào đâu mà anh đây phải dỗ dành, kệ xác nó đi. Kết quả không đến hai ngày, anh lại mò đến tìm nó nói chuyện.” Triệu Hi hất cằm: “Cũng giống như anh bây giờ tìm em nói chuyện này, nhưng không được nhẹ nhàng thế. Nó cứ lầm lì, nghĩ gì cũng không nói ra, anh chả biết anh nói có tác dụng không nữa.”
“Lúc ấy anh nghi ngờ nó bị ám ảnh tâm lý. Sau này anh phát hiện ra chắc nó từng gặp phải một số chuyện thật.”
Thịnh Vọng ngẩng phắt đầu lên, nhưng Triệu Hi không định nói rõ: “Anh đoán thôi, không có căn cứ gì cả nên không nói cho em được. Nói chung hồi đó anh rất cố gắng, nói chuyện với nó rất nhiều lần. Sau đó không bao lâu nó dọn đi, anh cũng ra nước ngoài. Cũng có liên lạc nhưng không nhiều lắm. Hai năm trôi qua, anh về nước nghỉ hè, nó đến ‘Ngoài Rặng Ngô Đồng’ mấy lần, ban đầu bảo đến thăm cụ Đinh, về sau chủ động tới tìm anh, ngượng ngùng nói xin lỗi anh. Anh biết ngay nó nghĩ thông rồi.”
Nó nghĩ thông rồi.
Bốn chữ ấy nói ra thì nhẹ nhàng, nhưng Triệu Hi hiểu, đối với người có tính cách như Giang Thiêm, phải mất gần hai năm trời mới thay đổi được tư tưởng sẵn có, chắc chắn đã phải đấu tranh rất nhiều.
Cũng từ ngày hôm ấy anh mới hiểu rằng, đối với Giang Thiêm, anh và Lâm Bắc Đình là những người bạn vô cùng quan trọng.
“Anh hay bảo nó như ông cụ non. Nhưng thực ra không phải thế, nó chảnh chọe nhìn ngốc y hệt anh ngày xưa, nhiều khi ngứa đòn lắm, cứ cậy cái gương mặt đó nữa chứ.” Triệu Hi chẹp miệng, hạ giọng nói: “Nhưng nó cực kỳ lý trí. Không nói đến bạn bè cùng trang lứa, nhiều người lớn hơn nó cũng chưa chắc nghĩ thông được. Nó không bao giờ bép xép chuyện của ai với người khác, điều ấy đã khó lắm rồi.”
Triệu Hi vừa nói vừa ngước mắt nhìn, phát hiện Thịnh Vọng đờ đẫn từ bao giờ. Chẳng biết cậu nghe đến đoạn nào và đang nghĩ gì, chắc do ngọn đèn trong phòng tỏa ra ánh sáng lạnh, làm sắc mặt cậu tái nhợt.
Phản ứng của cậu thực sự rất lạ. Triệu Hi liên tưởng đến vài chi tiết lúc trước, lâu mày dần dần cau lại. Anh nhìn cậu trai cụp mắt cúi đầu, bỗng khẽ giọng gọi: “Thịnh Vọng?”
“Dạ?” Thịnh Vọng giật mình, ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh thấy em cứ đờ ra, mà sắc mặt tái quá, không khỏe à?” Triệu Hi nói.
“Đâu có.” Thịnh Vọng lắc đầu: “Em vừa nghĩ đến vài chuyện vụn vặt ấy mà.”
“Vậy thì tốt rồi.” Triệu Hi nói.
Đang nói chuyện, Thịnh Vọng chợt phát hiện màn hình di động hiện lên thông báo tin nhắn mới, nhận từ hai phút trước. Cậu mở khóa ấn vào WeChat. Tin nhắn từ Giang Thiêm —–
[Cây thần núi Trường Bạch]: Tôi xong việc rồi.
[Cây thần núi Trường Bạch]: Chờ cậu dưới tầng nhé?
Ánh mắt Thịnh Vọng phức tạp nhìn cái biệt danh ấy, gõ chữ đáp lời: Xuống ngay đây.
Triệu Hi hỏi: “Giang Thiêm xong rồi à?”
Thịnh Vọng gật đầu: “Dạ.”
“Thế thì đi thôi, xuống tầng.” Anh nói rồi đứng dậy, trả chiếc thước về túi bút của Giang Thiêm.
Thịnh Vọng theo sau lưng anh, càng nhìn cái biệt danh “Cây thần núi Trường Bạch” càng thấy gai mắt, thế là thò tay đổi thành “Ảnh đế của rừng sâu”, chẳng biết là chế giễu Giang Thiêm hay chế giễu chính mình.
Ánh sáng lạnh lẽo trong phòng vụt tắt. Thịnh Vọng ngẩng đầu, thấy Triệu Hi đang tắt đèn. Cậu đổi biệt danh xong, vừa ấn nút xác nhận, Triệu Hi đứng trước bỗng quay đầu lại hỏi cậu: “Thịnh Vọng, thực ra vừa rồi anh đã định hỏi, em….”
Anh nói năng chần chừ và mập mờ, nhưng Thịnh Vọng hiểu ngay. Tim cậu đập mạnh, nở nụ cười với Triệu Hi như phản xạ có điều kiện, nói: “Nghĩ gì thế anh Hi, em thích con gái.”
Triệu Hi rũ mắt nhìn cậu, ánh mắt hiếm khi bớt vẻ cợt nhả, mang theo nét dịu dàng. Anh gật nhẹ đầu: “À, thế thì tốt rồi.”
Thịnh Vọng sửng sốt.
“Con đường này không dễ đi đâu.” Triệu Hi nói, như đang bùi ngùi kể chuyện của chính mình.
“Em biết.” Thịnh Vọng đáp rồi thò tay mở cửa phòng học.
Vừa mở cửa ra, Giang Thiêm đang tựa ngay cạnh cửa cúi đầu lướt điện thoại. Chẳng biết hắn đứng đây bao lâu, và đã nghe được những gì.
Thịnh Vọng nhớ lại câu mình vừa nói, trong lòng văng vẳng một chữ —– Đệch.