Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 62: Công khai

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 62: Công khai
Prev
Next

Thịnh Vọng bỗng thấy khó chịu.

Trái tim như bị ai véo cho phát, tức thì bủn rủn tê rần.

Đối mặt với Giang Thiêm đang nghiêm túc và thành khẩn như vậy, cậu chẳng thể thốt nên lời từ “không”. Đột nhiên cậu thấy mình thật buồn cười. Cày cuốc bục mặt suốt bao ngày qua, cuối cùng lại bị một câu nói của hắn đập về nguyên hình. Cậu muốn nói “Anh giỏi thật đấy”, nhưng không tài nào mở miệng nổi.

Suốt một quãng thời gian dài, cậu chỉ nhìn chằm chằm quyển vở trên tay, không nói, không ngẩng đầu, cơ thể cũng chẳng dám nhúc nhích. Mãi đến khi cảm giác bủn rủn xuôi dần theo dòng máu, không còn khó chịu nữa, cậu mới vội vàng chớp chớp mắt.

“Được chứ.” Cậu thấp giọng đáp, cổ họng hơi khàn. Cậu mím môi hắng giọng, rồi ngẩng đầu lên lắc lắc quyển vở: “Có cái này rồi mà còn không trụ hạng được nữa thì em đâm đầu xuống đất cho xong.”

Giang Thiêm không đáp lời.

Đôi mắt hắn rất đẹp, mí mắt mong mỏng, nếp gấp đuôi mắt hơi nhếch lên. Khi hắn liếc nhìn ai đó sẽ mang đến cảm giác lạnh lùng, kiêu căng. Nhưng khi hắn nhìn thẳng như thế này, đôi mắt rũ xuống, phản chiếu những chấm đèn mờ ảo, Thịnh Vọng biết cậu đã hoàn toàn nằm trong tầm mắt hắn.

Thịnh Vọng nằm trong ánh mắt hắn thật lâu, hắn mới gật đầu: “Được.” Rồi sự sắc bén quanh người hắn dần dịu xuống, như trút được gánh nặng.

Trong vài giây ngắn ngủi ấy, Thịnh Vọng có ảo giác mình tâm linh tương thông với anh trai. Ảo giác thôi thúc cậu nói: “Anh, em có thể ôm anh một cái không”, nhưng vừa định mở miệng thì chuông báo tắt đèn vang lên.

Cậu giật mình, hoàn hồn.

Bên ngoài ban công loáng thoáng mùi hoa quế, với nhiệt độ của tầm cuối tháng 11 thì hoa đã rụng hết, chẳng biết hương thơm hiếm hoi giấu mình ở đâu, nhưng vẫn bướng bỉnh lan tỏa. Xáo động trong lòng Thịnh Vọng chậm rãi dịu xuống theo mùi hương thoang thoảng.

Cậu cầm quyển vở đứng dậy, nói với Giang Thiêm: “Đi vào thôi?”

“Ừ, nhiệt độ giảm rồi.” Giang Thiêm liếc ra ngoài lan can, nghiêng người mở cửa ban công, ý bảo Thịnh Vọng đi trước.

Ngón tay siết chặt nãy giờ bỗng thả lỏng, vừa tê vừa nhói. Thịnh Vọng cử động các đốt ngón tay, bước qua cửa. Ngay lúc bước qua ngưỡng cửa ban công thấp, gáy cậu bị vỗ nhẹ một cái.

Chẳng biết là vỗ về hay gì khác.

Thịnh Vọng sửng sốt quay phắt lại. Giang Thiêm đã vào phòng. Hắn đi thẳng đến tủ quần áo lấy đồ, nói: “Tôi đi tắm.”

Sử Vũ ngồi trên giường vắt chéo chân nhắn tin, Khâu Văn Bân kẹp đèn bàn lên thành giường, nhắc nhở: “Đại thần ơi cậu nhanh lên nhé, giáo viên tuần tra sắp tới rồi đấy.”

“Biết rồi.” Giang Thiêm đáp rồi bước vào nhà tắm.

“Anh Thịnh đứng đấy làm gì?” Khâu Văn Bân xuống giường lấy sách, thấy Thịnh Vọng cứ đứng chắn cửa ban công.

“Hả?” Thịnh Vọng gãi gáy: “À không có gì, tự dưng nghĩ đến mấy chuyện thôi.”

Chẳng mấy chốc Giang Thiêm tắm xong bước ra. Thịnh Vọng cầm quần áo, khăn lông bước vào. Trong nhà tắm hơi nước mịt mùng, giây phút nước ấm xối xuống đầu, cậu bỗng nhiên nghĩ thông suốt. Đúng hơn là, từ lúc cậu nói với Giang Thiêm “Có thể quay về được”, cậu đã hiểu ra rồi.

Cậu chỉ thích một người thôi, có gì không được? Đời người dài tám mươi, chín mươi năm, cậu mới bắt đầu thôi. Tương lai còn dài, cậu chỉ thích Giang Thiêm trong khoảng thời gian này, chẳng biết sẽ kéo dài bao lâu. Cậu không định nói ra, cậu hiểu rằng không thể có kết quả gì.

Tương lai là một đường thẳng tắp, bây giờ cậu chỉ đi lệch một lát thôi, sớm muộn gì cũng sẽ quay về. Chuyện này có nghiêm trọng không?

Chẳng nghiêm trọng tí nào.

Nước nóng đã hết, dòng nước cuối cùng lạnh ngắt. Thịnh Vọng tắt vòi hoa sen, cầm khăn lau tóc.

Cậu hắt hơi trong hơi nóng lượn lờ: Tiên sư lạnh quá, mình phải quay về lớp A.

Tuổi mười sáu, mười bảy là cái tuổi hôm nay có rượu hôm nay say.

Người ta cưỡi ngựa xem hoa, cậu ngắm anh cậu thì có ảnh hưởng gì đến ai, chả mất miếng thịt nào. Chưa kể anh cậu là đồ đầu gỗ, có gì mà phải sợ.

Tâm trạng thiếu niên thay đổi thất thường. Giai đoạn trước mây đen bao phủ, giờ cơn mưa đã tạnh, trời lại sáng bừng.

Mấy ngày nay Thịnh Vọng như hóa thân của mặt trời rực cháy.

Sử Vũ là người cảm nhận rõ nhất sự thay đổi này.

Giai đoạn trước, Thịnh Vọng vùi đầu làm đề, không quan tâm đến ai. Điều đó khiến Sử Vũ phải lôi đề ra cày cuốc theo, nhưng hắn nhận ra mình không thể đuổi kịp đối phương.

Mấy ngày nay, Thịnh Vọng bỗng dưng lười hẳn ra. Giáo viên giảng bài, cậu ngồi dưới cắt giấy, lấy kéo cắt vài trang đề thi đã làm xong ra, phần còn lại ném thẳng vào thùng rác.

Cậu không làm đề, cũng chẳng tập trung nghe giảng. Phần lớn thời gian cậu ngồi xoay bút, đọc một quyển sổ bìa da màu nâu đậm, thỉnh thoảng viết vài dòng nháp rồi lại lén lút nhắn tin WeChat.

Sử Vũ lén nhìn thấy biệt danh trong khung chat là “Trường Bạch”. Hắn nghĩ mãi không ra ai tên Trường Bạch.

Mãi đến buổi tự học tối thứ Tư hôm nay, hắn mới biết “người bí ẩn” đó là ai.

Giờ tự học tối dành cho học sinh nội trú được tổ chức tại giảng đường, không theo lớp. Học sinh tự chọn chỗ ngồi. Thịnh Vọng luôn ngồi ở vị trí quen thuộc tại hàng cuối cùng, Sử Vũ và Khâu Văn Bân ngồi trước mặt cậu, để tiện tan học cùng về với nhau.

Khi chuông báo sắp vào học vang lên, mọi người đã di chuyển gần hết, trong phòng học dần dần im ắng.

Giáo viên trực lớp quét mắt, thấy đã đủ người, định đóng cửa. Bỗng nhiên, một nam sinh đeo cặp trên vai bước vào. Giáo viên ngạc nhiên: “Sao em lại tới đây?”

Người tới là Giang Thiêm, xôn xao vì mọi người đều biết lớp A có đặc quyền không cần đến giảng đường tự học.

Thịnh Vọng ngẩng đầu trong tiếng bàn tán nhốn nháo, Giang Thiêm đang nói chuyện với giáo viên trực lớp, giữa lúc tạm dừng hắn ngẩng đầu nhìn quanh phòng, khựng lại trên người Thịnh Vọng chốc lát rồi quay sang nói nhỏ gì đó với giáo viên. Và rồi hắn bình tĩnh bước một bước hai bậc đi tới, băng qua dãy bàn.

Cả một phòng toàn ngỗng, à không, mọi người duỗi dài cổ theo bước chân hắn. Sử Vũ ngồi gần nhất, lỡ nhìn thấy điện thoại Thịnh Vọng.

Màn hình điện thoại của cậu chàng không che không chắn, cứ phơi phơi trên bàn, như chẳng sợ ai dòm. Trên màn hình là khung trò chuyện wechat, trên đầu là biệt danh của đối phương. Lần này cuối cùng hắn đã thấy đủ biệt danh: Cây thần núi Trường Bạch.

Anh bạn Cây thần núi Trường Bạch gửi tin nhắn nửa phút trước, hỏi Thịnh Vọng: Tự học hay ngồi hàng mấy.

Thịnh Vọng trả lời: Hàng cuối cùng.

Sau đó Giang Thiêm bước vào, không cần nói cũng biết Thần cây là ai. Trong lòng Sử Vũ thầm nhủ mình đúng là không thể hiểu nổi biệt danh của anh em trai, toàn mấy cái thứ quái lạ gì ấy.

Giang Thiêm ngoảnh mặt làm ngơ mọi sự chú ý, hắn ngồi xuống bên cạnh Thịnh Vọng, móc một quyển sách dày cộp bìa xanh đậm trong cặp ra, rồi rút thêm một cây bút, bấy giờ mới nhấc mí mắt hỏi người bên cạnh: “Đờ ra đấy làm gì?”

Thịnh Vọng há hốc mồm, thắc mắc: “Anh được ở lại tầng trên tự học mà?”

Giang Thiêm mở sách ra, đáp “Ừ”.

“Thế anh xuống đây làm gì?”

Giang Thiêm chẳng ngẩng đầu mà đáp: “Ngồi đó tự học một mình nhìn ngu quá.”

“Ầu.” Thịnh Vọng ngẫm nghĩ, mắt vẫn nhìn sách của mình. Một lúc lâu sau, cậu bỗng nở nụ cười khẽ khàng.

Giang Thiêm cau mày nhìn cậu, Thịnh Vọng nói: “Tưởng tượng thử xem đúng là rất ngu.”

“…”

Suốt buổi tự học tối Giang Thiêm không thèm để ý đến cậu.

Thứ sáu hôm nay cô Dương Tinh tìm hai cậu, đưa cho hai tờ đơn, nói buổi tập huấn bắt đầu vào tuần sau, hai đứa điền vào đơn, rồi chuẩn bị hai bức ảnh 2×3.

“Lại phải chụp ảnh à?” Giang Thiêm hỏi: “Lúc trước nộp rồi mà cô?”

Cô Dương Tinh tức giận nói: “Bị họ Từ phòng giáo dục đạo đức dán lên bức tường vinh danh hết rồi, cậu muốn tôi lột ra hay sao?”

Thịnh Vọng đang định đi ra hàng photo chụp bừa một phát, bỗng nghe Dương Tinh nói với mình: “Chọn cái nào đẹp tí, ít nhất phải cười lên. Thi tốt thì ảnh của cậu cũng phải dán lên tường, đừng chụp như lệnh truy nã.”

“Vâng.” Thịnh Vọng kéo dài giọng trả lời.

Ngay cạnh Hân Hoan có một quán photo, trên đường đi Thịnh Vọng cứ lướt điện thoại suốt. Cậu giống hệt nhân vật game chọn chế độ “Tự đi theo”, luôn theo sau Giang Thiêm nửa bước. Đối phương quẹo thì cậu rẽ, đối phương dừng cậu cũng dừng, không ngẩng đầu lên.

Giang Thiêm nhắc “Nhìn đường” mấy lần mà cậu chỉ bỏ ngoài tai. Con giun xéo lắm cũng quằn, Giang Thiêm im hơi lặng tiếng dắt cậu tới gần cái cây. Mãi tới khi chân không phanh kịp, trán va vào chướng ngại vật, Thịnh Vọng mới sửng sốt ngước mắt lên. Bàn tay Giang Thiêm chặn ngang trước mặt cậu, ngay đằng trước là thân cây.

“Cậu dám không nhìn đường thật à?” Giang Thiêm kinh ngạc nói.

Thịnh Vọng kinh ngạc hơn nữa: “Anh dẫn em va vào cây thật á?”

Giang Thiêm bị nghẹn lời, mặt mày vô cảm bắt đầu nhìn xung quanh.

Thịnh Vọng nhìn theo hắn, ngoài lá ra thì chẳng còn gì: “Anh tìm gì thế?”

Giang Thiêm nói: “Một cành cây thẳng chút.”

Thịnh Vọng không hiểu ra sao, thật thà chỉ đám cành lá trên đầu nói: “Cành này thẳng này, anh muốn làm gì?”

Giang Thiêm đáp: “Bẻ ra cho cậu làm gậy dò đường.”

Thịnh Vọng không ngờ bây giờ anh cậu lại biết cà khịa một cách sâu xa ẩn ý, cậu nghẹn cứng họng. Cậu tưởng tượng cảnh mình cầm đầu này gậy dò đường, Giang Thiêm cầm đầu còn lại, mình đeo thêm cái kính râm tròn… Ôi mẹ ơi.

“Cười gì?” Giang Thiêm bực tức nói.

Thịnh Vọng giật mình, chìa tay trái ra nói: “Đây, cho anh gậy dò đường hình người, anh dám cầm không?”

Cậu thấy Giang Thiêm sửng sốt, bèn rụt tay về giả vờ cười lạnh nói: “Thế mà còn suy nghĩ thật chứ, đi thôi.”

Dứt lời cậu cúi đầu chơi điện thoại tiếp, nhanh chân bước về phía trước.

Từ ngày nghĩ thông, cậu luôn trong trạng thái này.

“Cây thần núi Trường Bạch” ngụ ý đồ đầu gỗ ngạo mạn lạnh lùng.

Trong người cậu như có một thằng nhóc táy máy tay chân, cậy Giang Thiêm không biết gì cả, thỉnh thoảng gẩy hắn một phát, thỉnh thoảng chọc hắn một cái, giống như con mèo nghịch ngợm trong đống biểu tượng cảm xúc, đứng ở ranh giới ngông nghênh hếch mặt, coi trời bằng vung.

Nói chung toàn là động tác giả thôi, Giang Thiêm không đứng trên cùng một đường thẳng với cậu, nên cậu không bao giờ có thể chọc thật.

Nhưng suy nghĩ ấy chỉ kéo dài hơn một tuần đã bị lật đổ ầm ầm.

Hôm đó là thứ 5, cách ngày lên đường đi tập huấn còn một ngày nữa mà Dương Tinh đã giục họ thu dọn hành lý rồi, họ được đặc cách xin nghỉ hai buổi tự học tối, nhưng tiết học ban ngày vẫn phải lên lớp bình thường.

Tiết cuối chiều thứ 5 là tiết luyện thi học sinh giỏi ở lớp A, học Lý, gần đây Hà Tiến đang dạy một phần nhỏ nội dung của Vật lý Đại học. Nhưng hôm nay Hà Tiến không khỏe nên đến bệnh viện rồi, bèn kéo Triệu Hi đến dạy thay tiết luyện thi.

Thịnh Vọng đã đồng ý với các thầy cô là nhất định sẽ lên tầng học tiết luyện thi. Dù cảnh tượng trong con hẻm nhỏ ngày ấy đã qua lâu rồi, nhưng khi cậu gặp Triệu Hi ở lớp thì vẫn lúng túng thoáng chốc.

Cậu tưởng mình đã giấu nhẹm sự lúng túng ấy kĩ càng, kết quả sau khi tan học, Triệu Hi đến văn phòng đặt giáo án xuống rồi quay lại lớp A, ngồi xuống mép bàn đằng trước Thịnh Vọng.

“Anh Hi.” Thịnh Vọng lên tiếng chào hỏi.

“Đợi Giang Thiêm à?” Triệu Hi nhìn ra ngoài cửa sổ, học sinh lớp A đi ăn cơm, tắm rửa hết rồi, chỉ còn Thịnh Vọng và anh thôi: “Nó bị lão Triệu phòng quản lý kéo đi à?”

Thịnh Vọng gật đầu đáp: “Dù sao hôm nay hai bọn em không phải tự học tối, em chờ cậu ấy về rồi đến Ngoài rặng ngô đồng ăn cơm một thể.”

“À.”

“Anh Hi anh không về ạ?” Thịnh Vọng hỏi.

Triệu Hi nhoẻn cười, nói: “Tí nữa, anh muốn tâm sự với em.”

Thịnh Vọng ngập ngừng hỏi: “Tâm sự gì ạ?”

“Tâm sự xem vì sao gần đây thằng nhóc em cứ tránh mặt anh với Lâm tử?” Triệu Hi nói.

Thịnh Vọng tức thì lúng túng đến đỉnh điểm.

“Hầy, em lúng túng gì?” Điệu bộ Triệu Hi nói chuyện rất du côn, khác hẳn lúc lên lớp, như một đàn anh đầu trâu mặt ngựa: “Anh còn không xấu hổ thì thôi.”

Thịnh Vọng sững sờ hỏi: “Anh biết à?”

“Sương sương.” Triệu Hi đổi một tư thế thoải mái hơn: “Lúc ấy anh nghe thấy tiếng động, cái ngõ em đứng bình thường chẳng ai qua lại, mấy căn nhà cũ nát thì chuyển đi hết rồi, chỉ còn lão câm và cụ Đinh ở đó thôi. Người già ngủ sớm, chắc giờ đó chẳng mò ra ngoài đâu, đứng đó nhìn chỉ có em với Giang Thiêm thôi.”

“Đáng nhẽ chuyện này trôi qua rồi. Nhưng anh với Lâm tử nói chuyện với nhau, sợ tạo thành bóng ma trong thời kỳ trưởng thành của anh bạn nhỏ —-” Anh nói đùa, rồi tự phì cười: “Thế là nhân dịp hôm nay rảnh rỗi, đến tâm sự với em. Em… Có sợ không?”

Thịnh Vọng phát hiện mình xoắn xuýt nhiều ngày qua, nhưng đã quên mấy phản ứng đầu tiên vào lúc đó có phải sợ hãi hay không, cậu chần chừ rồi đáp: “Thực ra vẫn ổn.”

“Thật à, chấp nhận dễ thế?” Triệu Hi nhướng lông mày.

“Ừ thì lúc ấy cũng bất ngờ, giật mình, nhưng về sau nghĩ lại…” Nét mặt Thịnh Vọng rối rắm trong giây lát, rồi từ từ bình tĩnh lại: “Em cảm thấy cũng không có gì.”

Triệu Hi quan sát cậu, gật gật đầu đăm chiêu.

Màu mắt anh nhạt hơn người bình thường, gần giống màu nâu. Cũng có thể là cửa sổ thủy tinh phản chiếu ánh sáng vào đôi mắt anh, nên khi anh nhìn như thế, Thịnh Vọng cứ cảm giác tất cả suy nghĩ của mình bị bóc trần.

Cậu rũ mắt xuống, ngón tay gẩy gẩy mép sách. Cậu muốn chuyển chủ đề, bèn hỏi Triệu Hi: “Anh sợ tạo thành bóng ma cho người khác mà, thế sao chỉ tâm sự với mỗi em mà không tìm Giang Thiêm? Anh với anh Lâm chắc chắn chỉ có mình em trông thấy thôi à?”

“Không chắc chắn.” Triệu Hi nói: “Nhưng mà hai đứa khác nhau.”

“Khác gì cơ?”

Triệu Hi đáp: “Em không biết chuyện của anh với Lâm tử, nhưng Giang Thiêm thì biết.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

RuSCu1DnuYgG9jTfCC0B7kknN2bMIejdHOG6bF4M
Hệ Thống Bá Đạo_Lâm Phàm (FULL Dịch)
01/03/2026
300
Bệ hạ hắn dùng mỹ nhân kế
20/11/2025
15458-thieu-gia-bi-bo-roi-1
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
28/11/2025
Gemini_Generated_Image_jo9t0mjo9t0mjo9t
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Lâm Phong
04/03/2026
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247