Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 60: Cảm xúc của ngày mưa

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 60: Cảm xúc của ngày mưa
Prev
Next

Không khí học tập ở lớp B khá loãng. Đúng như Sử Vũ từng kể, trong giờ học có đến một nửa học sinh gục đầu xuống bàn. Đứa thì lén lút chơi game, nhắn tin dưới ngăn bàn, đứa thì giấu điện thoại trong hộp bút để đọc truyện, hay xõa tóc che tai nghe xem phim.

Quan hệ giữa thầy và trò ở đây đúng là “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”. Một bên luôn tìm cách kiểm soát, một bên luôn có chiêu trò để lách luật.

Mấy học sinh mới chuyển từ lớp A xuống có vẻ chưa quen, hoặc do tâm trạng sa sút nên ai nấy đều ủ rũ.

Thịnh Vọng là ngoại lệ duy nhất.

Trước đây Sử Vũ kể chuyện có phần hơi phóng đại, nhưng hắn quên mất Thịnh Vọng là “dân chuyên chuyển trường”, từng kinh qua đủ loại lớp học.

Mỗi lớp có một “bản sắc” riêng. Lớp nghịch hơn lớp B này Thịnh Vọng cũng từng nếm trải rồi. Hồi ôn thi cấp 3, lớp chọn của cậu được gom lại để ôn cấp tốc, đấy mới gọi là “loạn”.

Đóng cửa kéo rèm, tụ tập đánh bài, chơi cờ là chuyện thường. Thịnh Vọng còn lôi cả cái rổ bóng hỏng đóng lên tường cuối lớp, ngứa tay là ném bất cứ thứ gì vào đó thi đấu. Trình độ ném bóng rổ bách phát bách trúng của cậu cũng nhờ hai tháng đó mà ra.

Thậm chí có lần cả lớp còn mang xúc xắc đi học, lấy cốc nước làm bát xóc, ai thua thì khao cả lớp ăn khuya. Nói là cả lớp chứ thực ra cũng chỉ có 18 mống. Thịnh Vọng đen đủi nên phải khao suốt.

Căng tin trường có phục vụ bữa khuya riêng cho giáo viên trực, học sinh bị cấm mua. Nhưng nhóm cậu luôn trót lọt. Hai đứa canh chừng, giáo viên cầm sổ đi tuần, cả bọn chia nhau chạy tán loạn, cắt đuôi ngoạn mục rồi xách đồ ăn về ký túc xá mở tiệc. Hôm sau lại vui vẻ gặp nhau trên bục kiểm điểm dưới cờ.

Những trò mà Sử Vũ chưa từng thấy thì Thịnh Vọng đã trải nghiệm hết rồi. Thầy Từ nói đúng lắm, cậu có khuôn mặt “lừa tình”, nhìn thì ngoan hiền chứ thực ra ngầm ngầm nghịch ngợm.

Hồi đó cậu cứ nghĩ mình thích cái lớp ấy nhất, vì được vui vẻ hết mình, không phải về căn nhà trống trải.

Nhưng sau khi kỳ thi kết thúc, lớp học giải tán, cậu mới nhận ra cái gọi là niềm vui ấy cũng chỉ đến thế thôi.

Sang ngày nghỉ thứ hai, những ký ức vui vẻ bắt đầu phai nhạt. Một tháng sau, cậu chẳng còn nhớ rõ tên bạn bè, chỉ nhớ biệt danh. Rồi dần dần, những con người ấy biến thành “họ” – những người xa lạ trong quá khứ.

Ngẫm lại thì toàn chuyện vụn vặt, chẳng có gì sâu sắc đáng nhớ.

Tiết học buổi chiều ở lớp B bị Toán Lý chiếm sóng. Giáo viên trên bục giảng say sưa chữa bài, bên dưới lác đác vài người cầm bút, trong đó có Thịnh Vọng.

Nhưng cậu cũng chẳng chép bài.

Tranh thủ giờ nghỉ trưa, lớp phó học tập đã phát bài tập Văn và Anh bổ sung cho nhóm học sinh mới. Cậu vừa nghe giảng bằng một tai, tay vừa thoăn thoắt làm đề Tiếng Anh.

Khi lật trang giấy, cậu vô thức giẫm nhẹ lên thanh ngang dưới bàn, rung rung chiếc ghế. Cảm giác ở tầng dưới cũng chẳng khác tầng trên là bao.

Tốc độ giảng bài của giáo viên hơi chậm, phân tích chưa sâu, ít mở rộng như cô Hà, bài tập thì lặp lại nhiều. Nhưng những điều này cậu tự điều chỉnh được, ngoài ra thì cũng không có gì đáng phàn nàn.

Đã bảo là không có gì khó khăn mà. Thấy chưa, thích nghi ngay được đấy thôi.

Cậu tự nhủ thầm trong lòng.

Ngoài cửa sổ, mưa gió rả rích suốt buổi chiều. Tiếng mưa vỗ đều đều vào cửa kính, đơn điệu như tiếng kim đồng hồ tích tắc, ru ngủ thời gian trôi qua chậm chạp.

Trời tối sầm lại, chẳng biết là sớm hay muộn. Giọng giảng bài đều đều của giáo viên càng khiến cơn buồn ngủ kéo đến.

Thịnh Vọng ngẩng lên giữa chừng, bỗng mất khái niệm thời gian. Cậu rút tờ đề Văn ra, dành nửa tiết để làm đến câu đọc hiểu cuối cùng thì bút hết mực.

Cậu vạch vài nét, nhận ra ống mực đã cạn, chỉ còn trơ lại lớp dầu vàng. Làm văn tốn mực kinh khủng.

Theo thói quen, cậu xoáy nắp bút, hơi ngả người ra sau, không cần quay đầu lại, gõ gõ lên mặt bàn phía sau rồi chìa tay ra chờ đợi.

Vài giây trôi qua, chẳng có ai đặt gì vào tay cậu. Thứ cậu nhận được không phải ngòi bút mới, mà là câu hỏi ngơ ngác của Sử Vũ: “Làm gì đấy? Mượn thước hay mượn bút?”

Thịnh Vọng sững sờ, rồi bỗng chốc thấy lúng túng tột độ.

Tiếng mưa rơi ngoài kia dường như ồn ào hơn, làm lòng người thêm rối bời. Cậu quay lại, định nói với Sử Vũ: “Có thừa ngòi bút không? Cho tôi mượn một cái, mai trả.”

Nhưng cậu không thể mở miệng, không muốn nói thành lời.

Thấy Sử Vũ vẫn ngơ ngác, Thịnh Vọng cười gượng: “Không có gì, làm đề nhiều mụ mẫm đầu óc ấy mà.”

“À….” Sử Vũ đáp, vẫn chưa hiểu chuyện gì.

Không đợi nói thêm, Thịnh Vọng quay lên.

Nhìn chiếc bút bị tháo rời trên bàn, cậu chẳng còn hứng thú làm bài nữa. Ngồi thẫn thờ nghe tiếng mưa rơi, cậu đành phải thừa nhận: mình bắt đầu thấy nhớ rồi.

Mới xa nhau chưa được bao lâu mà cậu đã bắt đầu nhớ người bạn ở tầng trên rồi.

Thịnh Vọng không nhớ thời gian còn lại trôi qua thế nào. Cậu chỉ nhớ khi chuông tan học vang lên, cậu giật mình vớ lấy chiếc ô chưa từng dùng đến trong cặp, lao vội đến cửa hàng tiện lợi Hân Hoan.

Ông chủ Triệu ngạc nhiên cằn nhằn: “Ơ kìa, mưa to gió lớn thế này chạy ra đây làm gì? Nhìn ống quần bẩn hết rồi kìa. Về giặt khổ sở thì đừng có than nhé.”

“Không sao ạ, có máy giặt lo rồi.” Thịnh Vọng đi thẳng vào kệ hàng trong cùng.

Ông chủ Triệu ngoái nhìn, thấy cậu gom ba hộp ngòi bút đủ màu đen đỏ xanh, rồi nhặt thêm dao rọc giấy, thước kẻ, băng dính, bút chì…

“Thôi thôi đủ rồi, cháu định đi buôn đấy à?” Ông chủ vội rời quầy thu ngân, đi theo Thịnh Vọng, lo cậu tiêu tiền phung phí.

Mắt Thịnh Vọng vẫn dán vào kệ hàng: “Không phải đi buôn, toàn đồ cháu cần dùng cả mà.”

Ông chủ Triệu khó hiểu: “Ngòi bút thì bác hiểu, bọn cháu viết nhiều tốn mực. Nhưng mấy cái thước kẻ, dao rọc giấy kia chẳng lẽ cháu không có à? Trước giờ đi học bằng gì?”

Thịnh Vọng nghiêm túc giải thích: “Cháu có, nhưng hay vứt lung tung, tìm mãi chẳng thấy đâu, toàn phải đi mượn.”

Ông chủ Triệu chép miệng: “Mấy thằng con trai đứa nào cũng thế, bừa bãi không chịu được.”

Vừa dứt lời, thấy Thịnh Vọng cầm ba tập giấy nhớ, ông không nhịn được lại mắng: “Một tập là đủ rồi, lấy nhiều thế làm gì?”

“Để dán nhắc nhở ạ, nhắc cháu đừng vứt đồ lung tung nữa.” Thịnh Vọng đáp: “Đỡ phải suốt ngày đi mượn người khác.”

Cậu nhặt thêm vài món lặt vặt nữa, ôm đầy một vòng tay, rồi lí nhí: “Không muốn mượn người khác nữa.”

Ông chủ Triệu cảm thấy mình và Thịnh Vọng như ở hai thế giới khác nhau. Ông chẳng hiểu nổi bọn trẻ bây giờ nghĩ gì, chỉ biết sắp muộn giờ học rồi.

Thấy Thịnh Vọng đứng ngẩn ngơ trước kệ hàng như người mất hồn, ông chủ vỗ vai cậu đẩy ra quầy thanh toán: “Thôi đừng nhặt nữa, bỏ bớt mấy cái trùng lặp ra, khi nào dùng hết lại mua. Lấy nhiêu đây thôi, bác tính tiền cho.”

Ông tìm cái túi to đựng hết đồ vào, cẩn thận bọc thêm lớp nữa cho khỏi ướt mưa. Lúc đưa túi cho Thịnh Vọng, ông vẫn không kìm được thắc mắc: “Thực ra còn một tiết nữa là đến giờ cơm tối rồi, cháu đợi đến lúc đó hẵng mua cũng được mà, đằng nào chả sang nhà cụ Đinh ăn cơm. Mấy thứ này đâu cần gấp thế.”

Thịnh Vọng đáp: “Đúng lúc hết mực, giờ không mua ngay thì tiết sau ngồi chơi xơi nước ạ.”

Ông chủ Triệu gật đầu, tin là thật.

Nhưng bản thân Thịnh Vọng hiểu rõ, đó chỉ là cái cớ. Cậu không muốn đợi đến giờ cơm tối mới mua, vì lúc đó chắc chắn Giang Thiêm sẽ đi cùng. Cậu không muốn Giang Thiêm nhìn thấy cảnh tượng mình mua sắm lỉnh kỉnh thế này.

Luống cuống tay chân.

Ngốc nghếch vô cùng.

Thịnh Vọng xách túi chạy vội về tòa nhà Minh Lý. Có lẽ do tiếng chuông sắp reo thúc giục, hoặc do dầm mưa lâu nên đầu óc mụ mị, chân cậu nhanh hơn não, chạy một mạch lên tận tầng trên cùng lúc nào không hay.

Thầy Ngô cầm bình giữ nhiệt đi tới lớp A, gọi với theo một cậu học trò: “Giang Thiêm đấy à, cầm bài thi vào phát cho các bạn giúp thầy.”

Giang Thiêm nhận lấy xấp bài, đi về phía lớp học. Ngang qua cầu thang, hắn bắt gặp Thịnh Vọng đang đứng ngẩn ngơ.

Tay cậu cầm chiếc ô nhỏ nước tong tong xuống sàn, tay kia xách cái túi to đùng in logo cửa hàng Hân Hoan. Vẻ mặt cậu ngơ ngác, bối rối, và chẳng hiểu sao còn vương chút thảm hại.

Giang Thiêm nhìn qua là biết ngay cậu chạy nhầm tầng.

Hắn khẽ nhíu mày, rồi quay lại bước tới gần Thịnh Vọng: “Đến tìm cô Dương Tinh à?”

Thịnh Vọng lắc đầu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Giang Thiêm. Một lúc lâu sau, như sực tỉnh, cậu lắc đầu lần nữa: “Không phải, em….”

Cậu ngừng lại, rồi bật cười bất lực: “Đi nhầm.”

Giang Thiêm nhìn nụ cười gượng gạo trên môi cậu, không nói gì.

Rõ ràng là Thịnh Vọng tự chọn cách rời xa, nhưng nhìn nụ cười ấy, lòng hắn vẫn thấy nhói đau.

“Xấu hổ chết mất, anh giả vờ như chưa thấy em nhé, em xuống đây.” Nói xong, Thịnh Vọng quay người chạy xuống cầu thang. Đến chiếu nghỉ, cậu ngoái lại nhìn lên.

Nhưng thầy Ngô đã đi tới, hỏi Giang Thiêm: “Sao em chưa vào lớp?”

Tiếng nói vừa dứt, bóng dáng Thịnh Vọng đã biến mất khỏi cầu thang.

Về đến chỗ ngồi, Sử Vũ giật mình khi thấy túi đồ to bự của Thịnh Vọng: “Cậu làm gì thế? Định chuyển nhà vào lớp ở luôn à?”

Thịnh Vọng nhét từng món đồ vào ngăn bàn, không quay đầu lại đáp: “Thực ra tôi cũng muốn thế lắm.”

“Tại sao? Cậu bị đập đầu vào đâu à?”

“Không có gì.” Thịnh Vọng bóc hộp ngòi bút mới, thay cái ngòi đã cạn khô: “Trời mưa phiền phức, tôi lười đi lại thôi.”

Trời mưa thật phiền phức. Cảm xúc cậu vất vả lắm mới đè nén được, chưa kịp thấy hiệu quả thì đã thất bại trong gang tấc.

Chỉ vì một khoảnh khắc gặp lại Giang Thiêm trên hành lang.

Lát nữa còn phải đi ăn cơm chung, tối về ký túc xá ngủ chung… Mẹ kiếp, cậu phải vượt qua thế nào đây?

Chẳng biết có phải ông trời nghe thấy lời than vãn của cậu hay không mà bữa cơm tối ở “Ngoài Rặng Ngô Đồng” bỗng nhiên bị hủy. Lý do là vì bố của Giang Thiêm – ông Quý Hoàn Vũ – đã đến nhà cụ Đinh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

329-5
Thần Chủ Ở Rể – Thần Chủ Bí Ẩn – Vương Bác Thần – Triệu Thanh Hà
28/11/2025
re-quy-troi-cho-poster
Rể Quý Trời Cho
23/11/2025
aaa
[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 – Tôi Không Phải Hoàng Tử
20/11/2025
shopping (1)
Thương Tiến Tửu
20/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247