Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 6: Người trong đêm

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 6: Người trong đêm
Prev
Next

“A lô, Tiểu Thiêm đấy à? Chú Thịnh đây.” Giọng Thịnh Minh Dương ở đầu dây bên kia bỗng trở nên khách sáo hẳn, chắc tưởng là đã đổi người nghe máy.

Thịnh Vọng liếc nhìn xung quanh rồi đáp: “Chào chú Thịnh, cháu là con trai Thịnh Vọng của chú đây.”

Thịnh Minh Dương: “….”

“Cái thằng này!” Thịnh Minh Dương bực mình hỏi. “Chẳng phải con bảo đưa điện thoại cho Tiểu Thiêm à?”

“Con có định đưa đấy chứ, nhưng ở đây làm gì có người đâu.”

“Là sao?” Ông Thịnh sửng sốt. “Không có người là thế nào?”

“Thì tóm lại là cậu ta không có trong lớp.”

Thịnh Minh Dương bỏ điện thoại ra thì thầm gì đó, rồi lại bảo: “Giữ máy chờ chút, để bố hỏi cô Giang xem sao.”

Thịnh Vọng trợn trắng mắt, quẳng điện thoại lên bàn.

Có mấy bạn học đi ngang qua, định bụng bắt chuyện với cậu về kỳ thi vừa rồi. Nhưng thấy cậu đang bận điện thoại nên họ chỉ chào tạm biệt rồi ra về trước.

Chỉ vài phút ngắn ngủi, cả phòng học chỉ còn lại mỗi mình Thịnh Vọng.

Cậu chán nản đung đưa quai cặp, lắng nghe tiếng ồn ào xa dần như thủy triều rút. Từ hành lang xuống cầu thang, rồi biến mất hẳn, để lại sự im ắng bao trùm cả tầng cao nhất.

Nhìn màn hình điện thoại vẫn hiện dòng chữ “Đang trong cuộc gọi”, cậu bỗng nhớ lại ngày bé. Khi đó mẹ cậu mới mất, chắc sợ cậu nghĩ quẩn nên bố nhất quyết đòi đưa đón mỗi ngày.

Hồi ấy công việc làm ăn đang vào giai đoạn then chốt nên bố cậu rất hay đến muộn. Thịnh Vọng cứ vừa làm bài tập vừa chờ bố. Thường thì khi cậu làm xong bài, học sinh trong trường đã về hết, bố mới hớt hải chạy tới, xách cặp cho cậu rồi miệng cứ liên tục xin lỗi “Vọng Tử ơi”, “Vọng Tử nhé”.

Sau này có chú Tiểu Trần làm tài xế, Thịnh Vọng hiếm khi phải đợi nữa. Và vì cậu phản đối kịch liệt quá nên bố cũng ít gọi cậu là “Vọng Tử” hơn.

Hành lang bỗng vang lên tiếng giày cao gót “cộp cộp cộp”. Thịnh Vọng giật mình quay lại, thấy bóng một người phụ nữ tóc dài lướt qua cửa sổ. Nhìn dáng người là biết ngay giáo viên Tiếng Anh lớp cậu – cô Dương Tinh.

Thịnh Vọng mới đến 3 ngày, chưa học tiết Tiếng Anh nào nhưng ấn tượng về cô thì cực sâu sắc. Bởi lẽ đám “cáo già” lớp A hễ nhắc đến “Tinh” là tái mặt, nghe bốn chữ “Chị Tinh tìm mày” là sợ mất mật. Nghe đồn đại ghê gớm thế nên cậu cứ tưởng cô giáo Tiếng Anh phải là “Quỷ Dạ Xoa”.

Đến khi gặp người thật mới biết không phải vậy. Dương Tinh cao gầy, gương mặt không quá xinh đẹp, gò má hơi cao, nhưng khi đứng giữa đám đông thì cô chắc chắn là người nổi bật nhất.

Cộp cộp cộp.

Dương Tinh đi qua rồi lại lùi lại, hất cằm gõ cửa.

“Tinh —- ” Thịnh Vọng bị đám bạn tẩy não, suýt nữa thì buột miệng gọi “Chị Tinh”, may mà phanh kịp: “Cô Dương ạ.”

“Ừ.” Dương Tinh hỏi nhanh: “Sao vẫn chưa về? Ở đây làm gì?”

Tốc độ nói của cô rất nhanh, lúc nào cũng hơi hất cằm lên, khiến lời hỏi thăm nghe cứ như đang thẩm vấn.

Nhưng Thịnh Vọng xưa nay đâu có sợ giáo viên, cậu cười đáp: “Em đợi người đón ạ.”

“À.” Dương Tinh liếc nhìn bàn học của cậu. “Gan đấy nhỉ, dám để điện thoại ngay dưới mí mắt tôi cơ à?”

Thịnh Vọng ngẩn người, rồi im lặng cầm điện thoại đưa ra như kiểu “dâng nộp”.

Cậu chủ nhỏ giả vờ ngoan ngoãn là giỏi nhất. Dương Tinh nhướn đôi lông mày thanh mảnh, quét mắt quanh phòng học trống trơn rồi nhìn cậu một lúc mới bảo: “Đưa tôi làm gì? Tôi đâu phải họ Từ, tự mang đến phòng Giáo dục Đạo đức mà nộp.”

Dứt lời, cô nện gót giày bỏ đi thẳng.

Thịnh Vọng vừa định đặt điện thoại xuống thì đầu dây bên kia lên tiếng: “A lô.”

“Con đây, bố nói đi.” Thịnh Vọng trả lời qua loa.

“Cô Giang đang gọi cho thằng bé.”

“Gọi cho ai cơ?” Thịnh Vọng ngớ ra một giây rồi “À” lên một tiếng. “Giang Thiêm á? Cậu ta mang điện thoại đi học cơ à? Gan to phết nhỉ.”

Thịnh Minh Dương mắng: “Nói năng kiểu gì đấy? Sau này phải gọi là anh.”

“Không, còn lâu.” Không có người lạ ở đây, Thịnh Vọng trả lời thẳng thừng.

Ông Thịnh đối phó với thằng con trai rất đơn giản: con không chịu gọi thì bố sẽ sửa cách xưng hô trước. “Cô Giang bảo anh con bị giáo viên gọi lên văn phòng rồi.”

Mẹ kiếp…

Thịnh Vọng lẩm bẩm chửi thầm.

“Con không nói thành tiếng thì bố cũng biết con đang chửi bậy đấy.” Ông Thịnh trêu. “Thôi được rồi, con cứ về cùng chú Tiểu Trần trước đi.”

“Ơ, không cần đợi nữa ạ?” Thịnh Vọng lạnh lùng hỏi lại.

Cậu loáng thoáng nghe tiếng cô Giang Âu nói nhỏ: “Chắc là bàn chuyện thi cử hay gì đó thôi, trước đây cũng hay thế mà, toàn 11 giờ đêm mới về. Đừng bắt Tiểu Vọng đợi nữa, cho thằng bé về nghỉ sớm.”

Giáo viên nào mà giữ học sinh đến tận 11 giờ đêm chứ? Thịnh Vọng vừa xách cặp vừa suy nghĩ khi bước ra cửa.

“Thôi được rồi, con về trước đi. Lát nữa bố bảo chú Tiểu Trần quay lại đón nó sau.” Bố cậu nói xong còn dặn thêm: “Nhớ lên chào hỏi anh con một tiếng trước khi về nhé.”

Mơ đi.

Thịnh Vọng tắt đèn phòng học, không thèm đáp lại mà cúp máy luôn.

Đường xuống tầng kiểu gì cũng phải đi ngang qua văn phòng giáo viên. Miệng thì bảo “mơ đi” nhưng khi đi qua, cậu vẫn tò mò liếc mắt nhìn vào. Trong phòng có năm cái đầu đang cúi xuống làm việc, trước mặt không là bài thi thì cũng là giáo án. Còn cái tên Giang Thiêm – người được cho là đang ở đây – thì chẳng thấy bóng dáng đâu.

Thịnh Vọng khựng lại, trong đầu đầy dấu chấm hỏi: Cái tên này nói dối mà không biết thông đồng trước à? Không sợ bị lộ tẩy sao? Hay là… hắn không ở văn phòng mà đi chỗ khác?

Cậu nhìn quanh, đang định hỏi giáo viên thì chú Tiểu Trần nhắn tin báo đã đến cổng trường và chỗ đó không cho đỗ xe lâu.

Thấy vậy, cậu chần chừ vài giây rồi quyết định đi xuống.

Trường trọng điểm của tỉnh không chỉ có mỗi trường Trung học trực thuộc, nhưng đa số đều nằm ở ngoại ô, xa rời thành phố náo nhiệt, cứ như muốn đi tu vậy.

Trường trực thuộc là ngoại lệ hiếm hoi. Nó được thành lập từ rất sớm, tọa lạc trên mảnh đất “phong thủy bảo địa” ngay trung tâm thành phố, thấm thoắt đã 130 năm. Sau này xung quanh dần sầm uất lên, trường được bao bọc bởi một cánh rừng lớn kéo dài từ khu giảng đường đến khu ký túc xá, ngăn cách mọi ồn ào bên ngoài.

Nhà trường đặt tên cho khu rừng và vườn hoa cỏ ấy là “Vườn Tu Thân”, còn đám học sinh thì gọi là “Cầu Hỉ Thước”.

Những cặp đôi yêu nhau công khai thì nắm tay đi trên đường lớn, còn đám yêu sớm sợ bị bắt thì lén lút trốn trong rừng. Buổi tối nhìn vào cứ thấy bóng người dập dờn như ma. Thịnh Vọng mới tới 3 ngày mà đã bị đám “uyên ương” này dọa cho mấy lần thót tim.

Ngoài cổng trường có vài khu dân cư. Thành phần cư dân ở đây cực kỳ đơn giản, chỉ có 3 loại: nhân viên nhà trường, học sinh và phụ huynh thuê nhà để chăm con.

Thịnh Vọng đi qua con đường rợp bóng cây ra cổng, thấy chú Tiểu Trần hạ kính xe vẫy tay.

Cậu đứng chờ chú quay đầu xe thì nghe thấy tiếng người nói chuyện dưới khu tập thể gần đó. Đèn đường chỗ ấy hỏng, cứ chớp tắt liên hồi.

Thịnh Vọng thấy hai bóng người mờ mờ đi ra từ khu nhà, rồi rẽ sang hướng khác.

“Đèn đóm chán quá, tối om thế này, hay để anh đưa cậu về nhé?”

“Không cần đâu.”

Cậu loáng thoáng nghe thấy đoạn đối thoại đó, nhưng bị tường rào và tiếng ồn ào xe cộ át đi nên không nghe rõ lắm. Chỉ cảm thấy giọng người trả lời rất lạnh, nghe hơi quen quen.

“Tiểu Vọng.” Chú Tiểu Trần gọi.

Thịnh Vọng đáp lời rồi bước lên xe.

Khóe mắt cậu chợt thấy bóng người dưới kia hình như quay đầu lại, nhưng cũng có thể do bóng cây loang lổ nên nhìn nhầm. Thịnh Vọng ngồi ghế sau, tựa đầu vào cửa sổ định chợp mắt một chút.

Khi ánh đèn bên ngoài nhòe đi thành những vệt màu loang lổ, cậu chợt nhớ ra vì sao giọng nói lúc nãy lại quen tai đến thế. Nó giống giọng Giang Thiêm. Nhưng mà sao có thể chứ? Giang Thiêm làm gì ở đấy?

Thịnh Vọng giật mình tỉnh lại một chút, rồi lại thản nhiên chìm vào giấc ngủ, chẳng buồn nghĩ thêm.

Giang Âu hay Giang Thiêm gì cũng được. Tuy sống chung một mái nhà, nhưng họ cũng chỉ là khách của bố cậu thôi, chẳng liên quan gì tới cậu cả.

Trong nhà có thêm người, thực ra cũng không thay đổi gì nhiều, chỉ khác ở vài chi tiết nhỏ.

Lúc Thịnh Vọng về đến nơi, bố và cô Giang Âu đang đứng chờ ở cửa, có vẻ đã đợi khá lâu. Cô giúp việc thường ngày hay ở lại giờ này đã về rồi.

Cậu chẳng buồn ngước mắt lên, vừa mở tủ giày đã thấy một loạt giày dép lạ hoắc xếp ở hàng cuối. Một số là giày thể thao cỡ chân xấp xỉ cậu, còn lại là giày dép phụ nữ.

Kể từ khi mẹ qua đời, đã rất lâu rồi trong nhà không xuất hiện những thứ ấy.

“Con cởi giày ra đi.” Bố cậu cúi xuống lấy dép lê đặt trước mặt con trai. “Dép của con đây.”

Thịnh Vọng đứng trước tủ giày, rũ mắt nhìn một lúc rồi đóng cửa tủ lại, lặng lẽ ngồi xổm xuống tháo dây giày.

“Nãy gọi điện vẫn vui vẻ mà, sao giờ về đến nhà lại mặt nặng mày nhẹ thế kia?” Thịnh Minh Dương vỗ vai cô Giang, rồi ngồi xổm xuống trước mặt con trai hỏi: “Hôm nay bố có nói chuyện với thầy Từ – chủ nhiệm phòng Giáo dục Đạo đức trường con. Thầy ấy khen con trai bố ở trường biểu hiện rất tốt, thầy cô đều quý, nghe nói bài thi hôm qua con làm cũng được lắm hả?”

Nghe vậy, ngón tay đang tháo giày của Thịnh Vọng khựng lại.

Cậu ngẩng đầu liếc bố một cái, rồi đứng dậy xốc lại cặp sách: “Vâng tốt lắm ạ, 3 môn đều trượt điểm chuẩn.”

Nói xong cậu lướt qua hai người, đi thẳng lên tầng.

Thịnh Minh Dương và Giang Âu nhìn nhau đầy bối rối.

“Em đã bảo em không nên đứng đây đón nó mà.” Giang Âu ái ngại nói.

“Dù sao cũng cần thời gian để thằng bé thích ứng.” Nghe tiếng cửa phòng trên tầng đóng sầm lại, ông Thịnh thở dài: “Thằng nhóc này khẩu xà tâm phật, ai chân thành ai giả dối nó biết hết. Nó không phải ghét bỏ gì em đâu, nó chỉ…”

“Chỉ là nhớ mẹ thôi, em hiểu mà.” Giang Âu nói.

Cô nhìn về phía bếp, bảo: “Cháo thì em không tiện bưng lên, anh mang cho nó nhé.”

“Giờ này chắc nó đang cáu, không mở cửa cho anh đâu.” Ông Thịnh cười khổ. “Em nghĩ cái biển ‘Không được gõ cửa’ nó treo ở phòng là để cho ai xem? Cháo cứ hâm nóng để đó, đói bụng nó sẽ tự mò xuống ăn.”

“Em thấy cách anh và Tiểu Vọng sống với nhau có vẻ hơi có vấn đề…” Giang Âu không kìm được nhận xét.

“Đâu có, bao năm nay bố con anh vẫn sống thế mà.” Ông Thịnh cãi ngay.

Giang Âu vẫn lo lắng nhìn lên lầu.

“Khỏi lo đi, nó mà không khóc lóc ầm ĩ thì tức là chuyện nhỏ thôi.” Thịnh Minh Dương khẳng định chắc nịch.

Giang Âu: “???”

Trong phòng ngủ tầng 2, Thịnh Vọng hoàn toàn không hay biết gì về cuộc đối thoại dưới nhà.

Cậu lôi gói hạt hướng dương trong tủ đồ ăn vặt ra, vừa ngồi cắn hạt dưa vừa nghe “Con Cua” oang oang trong điện thoại.

Con Cua hình bát giác: “Thằng cha kia đạt điểm tối đa á? Điểm… điểm tối đa thì sao chứ? Trước kia mày cũng toàn điểm tối đa mà. Chờ mày học hết sách xem, điểm tối đa dễ ợt!”

Thịnh Vọng nhằn vỏ hạt hướng dương, đáp: “Mày đừng có lắp bắp thế, cứ bình tĩnh mà nói.”

“Bình tĩnh á?” Con Cua nghẹn ngào. “Đời tao mà được một lần điểm tối đa chắc tao dập đầu tạ ơn tổ tiên mất. Thế mà mày chỉ cần đọc sách một đêm đã qua điểm trung bình. Nếu mày đọc một tuần thì sao?”

“Mày say đấy à?” Thịnh Vọng hỏi.

“Không ạ.”

“Thế thì đừng có xàm.” Thịnh Vọng nói. “Tao chỉ lấy được điểm cơ bản thôi. Ai đọc sách giáo khoa một lần mà chả làm được mấy câu đấy. Nếu đọc một tuần mà full điểm thì tao còn đi học làm quái gì nữa.”

“Sao tao chả thấy có nhiều điểm cơ bản thế nhỉ?” Con Cua tủi thân.

“Tại mày mù.”

“Thôi thôi, cần đề thi nữa không? Để tao hỏi xin mấy đứa lớp 11 tiếp cho.” Con Cua lúc nào cũng nhiệt tình giúp đỡ bạn bè.

Thịnh Vọng mở bài tập về nhà ra: “Giờ chưa cần đâu, tao mới mua mấy quyển sách ôn tập, để làm thử trước đã.”

Cậu đã tranh thủ giờ tự học buổi tối để hoàn thành 2 bài đọc hiểu môn Văn và các bài cơ bản của Toán – Lý – Hóa. Những bài khó hơn định để về nhà thong thả làm, ai ngờ cày cuốc suốt 2 tiếng đồng hồ mới xong.

Chắc Con Cua cũng đang cày đề nên buồn chán, gọi điện cho Thịnh Vọng: “Anh Thịnh, sao rồi anh Thịnh? Có phải cảm giác như cá gặp nước, như chim gặp trời, múa bút thành văn không?”

Thịnh Vọng thở dài: “Chưa xong.”

Con Cua: “What? Sao có thể thế được?”

Thịnh Vọng đang bực mình đây.

Hiệu suất tự học của cậu vốn rất cao. Trên bàn học lúc nào cũng bày đủ 3 thứ: trái là sách giáo khoa, giữa là đề bài, phải là sách tham khảo.

Cậu luôn đọc đề trước, vạch ra kiến thức cần tìm, sau đó đọc nhanh phần lý thuyết trong sách giáo khoa, chọn vài bài tương tự trong sách tham khảo để làm nháp, cuối cùng mới quay lại giải đề chính.

Cách học “một biết mười” này giúp cậu giải quyết bài tập rất nhanh. Nhưng hôm nay cậu tắc tịt ở câu Vật Lý cuối cùng vì không tìm thấy dạng bài tương tự nào cả.

“Thật á? Không thể nào!” Con Cua kêu lên. “Hay mày chụp đề qua tao xem?”

“Để làm gì? Mày làm hộ tao chắc?”

“Đùa à!” Con Cua nói. “Tao đi huy động 500 anh em giúp đỡ. Phòng ký túc xá bên cạnh có 2 ông anh khóa trên giỏi lắm, để tao sang hỏi.”

Thịnh Vọng bèn chụp ảnh gửi qua, còn mình thì mở máy tính lên mạng tìm.

Khoảng nửa tiếng sau, Con Cua ỉu xìu quay lại: “Mấy ông anh đang bật đèn pin nằm bò ra tính toán, vừa tính vừa chửi tao, bảo tao có thù với mấy ổng hay sao mà đưa cái đề này. Nếu đêm nay không giải ra thì mấy ổng mất ngủ luôn.”

Thịnh Vọng cắn môi nhìn màn hình máy tính, không đáp.

Con Cua gửi liền 3 tin nhắn, rồi gọi điện luôn.

Vừa bắt máy hắn hỏi ngay: “Sao rồi?”

Thịnh Vọng chán nản: “Tìm được một đề na ná.”

Con Cua reo lên: “Ấy! Thế ngon rồi, làm đi!”

“Làm cái khỉ mốc, đây là đề thi học sinh giỏi.”

Con Cua: “….Bài tập trường mới của mày trâu bò thế à?”

Bắt một đứa chưa học hết sách giáo khoa làm đề thi học sinh giỏi, có phải là quá biến thái không?

“Thôi tao cúp đây, xuống nhà uống hớp nước đá cho hạ hỏa đã.” Thịnh Vọng nói xong liền cúp máy đi xuống tầng.

Phòng khách tối om, chỉ còn ngọn đèn ở huyền quan hắt ra ánh sáng lờ mờ. Cậu liếc đồng hồ, giật mình nhận ra đã 11 giờ đêm. Cậu mở tủ lạnh lấy chai nước mát rồi mang lên tầng, dựa vào cửa sổ uống ừng ực.

Đang định quay lại bàn học tiếp tục “chiến đấu”, cậu bỗng thoáng thấy một bóng người đứng dựa vào cột đèn đường ngoài cổng.

Người đó đeo balo một bên vai, đang nghe điện thoại.

Có lẽ nhờ đèn đường sáng trưng, hoặc do thị lực “cú vọ” của mình mà dù cách một lớp cửa kính và cả khoảng sân rộng, Thịnh Vọng vẫn thấy rõ vẻ bực bội, khó chịu trên mặt đối phương.

Gọi điện cho ai mà cáu kỉnh thế kia?

Thịnh Vọng hơi tò mò. Cậu thấy Giang Thiêm ấn mạnh lên màn hình, mặt lạnh tanh nhét điện thoại vào túi quần. Nhưng hắn không vào nhà ngay mà đứng một mình bên ngoài hồi lâu, rồi bất chợt ngẩng đầu nhìn lên tầng.

Thịnh Vọng theo phản xạ giật rèm cửa che kín người mình lại. Nhưng làm xong mới thấy hành động đó còn lố bịch và lộ liễu hơn.

Ngu thật.

Nghĩ ngợi một lát, cậu kéo rèm ra, ung dung nhìn qua cửa sổ thì thấy Giang Thiêm đã quay lưng định bỏ đi.

“Ê?” Thịnh Vọng sửng sốt.

Chưa kịp suy nghĩ, cậu đã nhoài người ra cửa sổ, gọi với theo: “Đi đâu thế? Cổng không mở à?”

Giọng cậu hơi to. Vừa dứt lời, cửa sổ phòng ngủ tầng dưới cũng bật mở.

Thịnh Minh Dương thò đầu ra nhìn con trai: “Con nói chuyện với ai thế?”

Chẳng đợi Thịnh Vọng trả lời, ông đã nhận ra ngay: “Giang Thiêm à?”

“Còn ai vào đây nữa? Trộm chắc?” Thịnh Vọng đáp.

Nhưng rất nhanh sau đó cậu đã phải hối hận vì sự nhanh nhảu của mình.

Hai phút sau, Giang Thiêm – người đang định bỏ đi – đã bị mẹ hắn và bố cậu lôi vào phòng khách, vây kín dưới chân cầu thang.

Cậu chủ nhỏ họ Thịnh hé cửa phòng một khe nhỏ xíu định hóng chuyện vui, nhưng vừa thò một con mắt ra đã va phải ánh nhìn lạnh toát như băng của Giang Thiêm. Cậu ngẫm nghĩ một giây rồi lặng lẽ khép chặt cửa lại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

re-quy-troi-cho-poster
Rể Quý Trời Cho
23/11/2025
300
Bệ hạ hắn dùng mỹ nhân kế
20/11/2025
309374231-256-k392591
Tên Alpha Này Sao Lại Như Vậy?
24/11/2025
RuSCu1DnuYgG9jTfCC0B7kknN2bMIejdHOG6bF4M
Hệ Thống Bá Đạo_Lâm Phàm (FULL Dịch)
01/03/2026
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247