Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 59: Cách níu giữ vụng về

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 59: Cách níu giữ vụng về
Prev
Next

Suốt tiết Lý, lớp A chìm trong bầu không khí u ám. Đương nhiên không chỉ vì mỗi Thịnh Vọng, nhưng cậu là nguyên nhân chính.

Bình thường cô Hà Tiến lên lớp rất hay pha trò, nhưng hôm nay cô nghiêm túc từ đầu đến cuối. Cô đứng trên bục giảng chữa bài, học sinh bên dưới cắm cúi ghi chép. Thịnh Vọng chẳng viết được mấy chữ vì điện thoại cứ sáng liên tục, tin nhắn mới tới tấp ùa về.

Cao Thiên Dương và Tống Tư Duệ là hai “cái loa” hoạt động năng nổ nhất, thi nhau oanh tạc tin nhắn. Thịnh Vọng chạy qua chạy lại giữa hai khung chat, cuối cùng không chịu nổi nữa bèn lôi cả hai vào một nhóm chat chung.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Không được!!! Đù má, tôi không thể chấp nhận được chuyện này!!!

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Tại sao chứ….

[Đại Tống]: Tôi cũng không thể tin nổi.

[Đại Tống]: Vô lý đùng đùng.

[Đại Tống]: Đến lão Cao còn trụ hạng được cơ mà.

Câu này là Tống Tư Duệ cố tình chọc ngoáy để phá tan bầu không khí căng thẳng. Nếu là ngày thường, Cao Thiên Dương sẽ nhảy dựng lên cãi nhau với hắn cả buổi. Nhưng hôm nay, Cao Thiên Dương lại ngậm ngùi thừa nhận.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Đúng đấy, đến tôi còn trụ hạng được cơ mà.

Thịnh Vọng cúi đầu gõ chữ, nhắc lại lý do cậu từng nói: “Tôi đã bảo rồi mà, thi cử lần này không ổn lắm.”

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Đấy là cậu khiêm tốn thôi!!!

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Thi xong hỏi 10 đứa thì cả 10 đứa đều kêu ca làm bài không tốt, toàn là mõm hết mà???

[Sticker]: Tôi chưa bao giờ mõm cả.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: …

[Đại Tống]: …

[Đại Tống]: Hình như đúng thế thật.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Cậu bá đạo thật đấy.

Thịnh Vọng đúng là chưa bao giờ nói dối về chuyện học hành. Cậu bảo “bình thường” tức là không hài lòng lắm, “cũng được” là làm bài khá ổn, còn “tốt lắm” thì đích thị là điểm cao chót vót.

Đấy là với người ngoài, còn với Giang Thiêm, cậu còn mạnh miệng hơn nhiều.

Có lần sang phòng bên cạnh ôn bài, cậu còn hùng hồn tuyên bố: “Cứ đợi đấy, trong vòng một học kỳ tôi sẽ sờ được mông lão hổ cho xem.”

Lúc ấy Giang Thiêm ngơ ngác hỏi cậu ý là gì.

Thịnh Vọng giải thích: “Đứng thứ nhất là Chúa sơn lâm – lão hổ. Người sờ được mông hổ chính là người đứng gần nó nhất, tức là hạng nhì.”

Chắc “lão hổ” chưa từng gặp ai to gan như thế, sững sờ mất vài giây mới tiêu hóa nổi câu đùa. Hắn nhìn Thịnh Vọng đầy cạn lời rồi cầm sách đuổi cậu ra khỏi phòng: “Về ngủ đi cho nhanh.”

Cao Thiên Dương và Tống Tư Duệ vẫn đang chat chit rôm rả. Ngón tay Thịnh Vọng lơ lửng trên bàn phím hồi lâu. Cuộc đối thoại ấy mới diễn ra cách đây một hai tháng thôi, mà giờ nghĩ lại sao xa xôi quá.

“Thư phòng” của cậu lâu rồi không ai bước vào, vị trí của họ cũng đã thay đổi. Cái kiểu đùa giỡn vô tư lự ấy, cậu cũng chẳng dám làm nữa.

Vì cậu chột dạ.

Chuyển lớp thôi mà, đâu phải sinh ly tử biệt, chỉ là chuyển từ tầng trên xuống tầng dưới. Cao Thiên Dương và Tống Tư Duệ là hai cây hài chuyên nghiệp, được Thịnh Vọng “mớm lời” vài câu là không khí lại sôi nổi hẳn lên.

[Đại Tống]: Lần chuyển lớp sau là cuối kỳ, lúc đấy chắc chắn anh Thịnh sẽ quay về.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Nhất định rồi!

[Sticker]: Lão Cao, tôi khuyên cậu nên tranh thủ thời gian đi.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Sao tôi phải tranh thủ?

[Sticker]: Nếu cậu cứ dậm chân tại chỗ ở hạng 45 thì lần sau tôi quay lại top 45, người bay màu sẽ là cậu đấy.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: ????

Chắc tên ngốc này giờ mới ngộ ra, gửi một tràng dấu hỏi chấm, rồi lẳng lặng cất điện thoại đi chép bài. Màn an ủi kết thúc bằng một cú “phản damage” và lời nhắc nhở học hành đầy thiện chí.

Thịnh Vọng thoát khỏi nhóm chat, thấy hơn hai mươi tin nhắn chưa đọc từ các bạn khác trong lớp. Người thì bảo không sao đâu, chuyện ra vào lớp A là bình thường. Người thì tin tưởng với tốc độ tiến bộ của cậu, lần sau chắc chắn sẽ cắm rễ trong top 45. Có người không biết nói gì thì gửi vài cái icon động viên.

Đó mới chỉ là tin nhắn điện thoại.

Cậu trả lời từng tin nhắn một rồi ngẩng lên, thấy trên bàn có thêm vài tờ giấy nhớ gấp nhỏ, nội dung cũng là những lời động viên, chữ viết khác nhau. Thậm chí Thịnh Vọng còn chẳng biết ai ném tới, nhưng cậu vẫn thấy cảm động vô cùng.

Những người bạn thời niên thiếu, tuy ngốc nghếch nhưng chân thành và đáng yêu biết bao.

Cậu còn thấy Bé Ớt vo tròn một tờ giấy màu hồng nhạt, nhân lúc cô Hà quay lên bảng, ném vèo một cái ra phía sau, nhưng lại trúng bàn Cao Thiên Dương.

Tên ngốc Cao Thiên Dương không hiểu ý, cứ khua tay múa chân ra hiệu với cô nàng, hai đứa ông nói gà bà nói vịt xoay quanh tờ giấy.

Thịnh Vọng mỉm cười quan sát.

Cậu cúi đầu cười khẽ, rồi nụ cười dần tắt. Cậu chợt nghĩ, liệu có khi nào Giang Thiêm nhìn cậu cũng giống như cách cậu nhìn Bé Ớt hay không? Trong lòng hiểu rõ nên luôn giữ khoảng cách, không làm người ta khó xử cũng không để người ta ảo tưởng?

Nhưng rõ ràng là không thể.

Người bình thường ai lại nghĩ đến chuyện tình cảm lệch lạc ấy. Hơn nữa Giang Thiêm lại là người nhà của cậu, không thể giữ khoảng cách như bạn bè bình thường được.

Cậu chỉ muốn nắn chỉnh lại thứ tình cảm sai trái này thôi, chứ đâu định cắt đứt quan hệ với Giang Thiêm.

Thịnh Vọng cười tự giễu, trong lòng thầm than: Mẹ kiếp, sầu đời quá đi mất.

Buồn hơn nữa là cậu nhận được tin nhắn an ủi của gần hết lớp, nhưng riêng một người thì vẫn im hơi lặng tiếng.

Cậu nhìn khung chat ghim trên đầu danh sách, lòng bồn chồn không yên.

Tiết Vật Lý trôi qua nhanh bất ngờ. Chuông tan học vang lên khiến Thịnh Vọng giật bắn mình. Lúc cô Hà bước xuống bục giảng, cậu quay lại nhìn thoáng qua, vô tình chạm phải ánh mắt Giang Thiêm.

Chẳng hiểu sao Thịnh Vọng lại muốn bỏ chạy ngay lập tức. Và cậu chạy thật.

Mày sợ cái gì hả?

Thịnh Vọng tự chửi mình. Cậu đuổi theo cô Hà đến văn phòng, tự mình dấn thân vào “hang cọp” để nghe mắng. Quả nhiên, vừa “Thưa cô” một tiếng, 5 thầy cô giáo bộ môn đã vây quanh cậu.

“Đến đúng lúc lắm, tôi đang định tìm em đây!”

Cô Chiêu Tài dạy Văn rút bài thi ra, vẩy vẩy trước mặt Thịnh Vọng: “Hai bài đọc hiểu này em làm kiểu gì thế hả? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đọc hiểu và phân tích thơ phải nhìn thang điểm! Câu 8 điểm thì 80-90% là có 4 ý chính, câu 6 điểm thì 3 ý. Thiếu ý là mất điểm. Để chắc ăn thì cứ viết thừa ra cũng được, thừa không bị trừ điểm mà. Mấy bài này em làm quen tay rồi cơ mà, sao lần này lại sai be bét thế?”

“Còn phần chính tả nữa, đã bảo học thuộc lòng là phải đặt bút viết ra, sai một chữ là đi tong cả bài, học vẹt thế thì có ích gì?”

Cô Chiêu Tài vừa dứt lời, cô Dương Tinh cũng cầm bài thi đập đập trước mặt cậu, chỉ vào những lỗi sai đỏ chót: “Cậu bị ấm đầu hay sao thế hả? Mấy câu đơn giản thế này mà cũng sai là sao?!”

Với học sinh cưng, cô Dương Tinh mắng càng hăng.

Thấy Thịnh Vọng ngoan ngoãn cúi đầu chịu trận, cô Chiêu Tài xót ruột nói đỡ: “Thôi môn Tiếng Anh bỏ qua đi, dù sao cũng mới là lần đầu.”

“Lần đầu thì sao?” Cô Dương Tinh gắt: “Tôi chưa gặp lần đầu hay nó chưa gặp?”

Cô Chiêu Tài: “…”

“Cậu đừng có giả vờ ngoan ngoãn với tôi!” Cô Dương Tinh đập bàn rầm rầm: “Tự cậu nói xem, mấy câu này có phải chỉ cần nhìn kỹ một chút là không sai không!”

Thịnh Vọng lí nhí: “Vâng ạ.”

“Vâng cái đầu cậu!” Cô Dương Tinh tức tối: “Tôi nghĩ mà tức lộn ruột.”

Các thầy cô khác như thầy Ngô cũng lôi bài thi ra, nhưng thái độ ôn hòa hơn, không gay gắt như cô Dương Tinh. Tuy nhiên, tâm trạng chung của các thầy cô đều giống nhau —-

Bảo Thịnh Vọng làm bừa thì không đúng, vì đa số câu hỏi cậu trả lời rất tốt. Chỉ có một số ít lỗi sai ngớ ngẩn, điểm số không quá thấp nhưng lại rất đáng tiếc.

Nếu xét riêng từng môn thì thành tích của Thịnh Vọng không tệ, chỉ sai sót lặt vặt. Nhưng cộng dồn lỗi sai của cả 5 môn lại thì hậu quả thật khôn lường.

Các thầy cô suy đi tính lại, cuối cùng chỉ biết chép miệng tiếc nuối.

“Nếu không sai mấy câu ngớ ngẩn này, tổng điểm Tiếng Anh của cậu phải thêm ít nhất 5 điểm! 5 điểm nghĩa là sao cậu biết không?” Cô Dương Tinh gay gắt: “Thêm 5 điểm là cậu không phải chuyển lớp rồi, cậu có biết không hả?”

“Em xin lỗi ạ.” Thịnh Vọng cúi đầu.

Đương nhiên cậu biết. Nếu không sai mấy câu đó thì cậu đã trụ hạng thành công. Nhưng chính vì biết nên cậu mới cố tình làm sai. Cậu không hối hận về quyết định của mình, dù nó có điên rồ đến đâu. Nhưng cậu thực sự thấy áy náy với sự kỳ vọng của các thầy cô. Vô cùng, vô cùng áy náy.

“Thôi được rồi, may mà chỉ là thi giữa kỳ, vẫn còn cơ hội sửa sai.” Cô Hà Tiến đã dạy qua bao nhiêu lứa học trò, cô hiểu rõ sự bốc đồng, sốc nổi của tuổi trẻ. Mỗi học sinh giỏi đều có cách riêng để khiến giáo viên đau đầu.

Là giáo viên chủ nhiệm, cô đã quá quen với việc này. Cô quan tâm học sinh như một người mẹ hơn là một giáo viên nghiêm khắc.

Cô kéo ghế bảo Thịnh Vọng: “Mắng cũng mắng rồi, ngồi xuống đi.”

“Đợt trước em bị trẹo chân nên lỡ mất mấy bài kiểm tra nhỏ.” Cô Hà cầm xấp bảng biểu ghi chú chi tiết tình hình học tập của từng học sinh, phần của Thịnh Vọng được đánh dấu đỏ chi chít.

“Lần này em xếp hạng 49 toàn khối, 147 liên trường. Thực ra là có tiến bộ so với trước khi bị thương. Nhưng tiến bộ trong 1 tuần hay 1 tháng thì ý nghĩa khác nhau đấy.” Cô Hà dịu dàng nói: “Các thầy cô sốt ruột không phải vì em kém cỏi, mà vì em quá xuất sắc nên mới kỳ vọng em phát huy hết khả năng. Ít nhất không phải là hạng 49 hay 147.”

“Cô cảm giác lần này tâm trạng em không tốt, có chuyện gì à?” Cô nhìn thẳng vào mắt cậu.

Thịnh Vọng cụp mắt, một lúc sau ngẩng lên nhìn cô bình tĩnh, mỉm cười: “Em không có tâm sự gì đâu ạ. Lần sau em sẽ không thế nữa.”

“Được rồi.” Cô Hà thở phào, trêu đùa: “Thầy Từ bảo em có gương mặt lừa tình, nhìn thì ngoan nhưng thực ra bướng lắm. Cô tạm tin em lần này. Lần sau phải cho cô thấy em nằm trong top 45 đấy nhé?”

“Vâng ạ.” Thịnh Vọng gật đầu.

“Chắc trưa nay sẽ chuyển lớp. Nửa kỳ sau có khó khăn gì cứ hỏi giáo viên lớp mới hoặc lên đây tìm bọn cô, đừng ngại. Bọn cô luôn sẵn sàng giúp đỡ bất kỳ học sinh nào. Còn lớp bồi dưỡng học sinh giỏi, về nguyên tắc em có thể tự nguyện tham gia hoặc không, nhưng cô có giao kèo riêng với em: Cô hy vọng em vẫn đi học đầy đủ. Lớp còn nhiều chỗ trống lắm.”

“Vâng ạ.”

“Nếu để cô biết em trốn học —-” Cô Hà chỉ tay cảnh cáo, hừ mũi: “Thì chuẩn bị tinh thần lên đây uống trà đi nhé.”

Cô Dương Tinh chỉ một vòng các giáo viên xung quanh, bồi thêm: “Nhìn thấy chưa? 5 thầy cô đấy, tha hồ mà tâm sự.”

Thịnh Vọng nhoẻn miệng cười.

Nói chuyện xong cũng hết giờ ra chơi. Thịnh Vọng theo cô Hà về lớp, vừa bước vào cửa thì chuông reo.

Cậu vội về chỗ ngồi, bất ngờ thấy bàn phía sau trống không.

Thịnh Vọng nhịn một lúc rồi không kìm được vỗ vai Cao Thiên Dương.

“Hả?” Cao Thiên Dương quay lại.

Thịnh Vọng hất ngón cái ra sau lưng: “Người đâu rồi?”

“Hỏi anh Thiêm á? Ra cửa hàng tiện lợi rồi.”

Vừa dứt lời, cửa lớp mở ra. Giang Thiêm bước vào, không ngẩng đầu lên: “Em xin phép vào lớp.”

Cô Hà hất hàm về phía chỗ ngồi của hắn, ý bảo về chỗ nhanh lên. Ánh mắt cô lướt qua tay hắn, rồi gọi giật lại: “Giang Thiêm.”

Đúng lúc Giang Thiêm đi ngang qua bàn Thịnh Vọng, hắn dừng lại, quay đầu nhìn lên bục giảng.

“Trời lạnh thế này mà em uống nước đá à? Không thấy lạnh sao?”

“Không ạ.” Giang Thiêm xoay người, ánh mắt lướt qua gương mặt Thịnh Vọng. Hắn cầm chai nước lạnh ngắt ngồi xuống bàn sau. Vạt áo hắn khẽ chạm vào vai Thịnh Vọng, mang theo hơi lạnh buốt giá.

Thịnh Vọng không quay đầu lại. Cậu nghe tiếng vặn nắp chai phía sau, cảm giác như chính mình vừa uống phải ngụm nước đá lạnh buốt răng.

Suốt buổi sáng hôm đó, Giang Thiêm không nói một lời. Mãi đến khi kết thúc tiết cuối cùng, hắn mới cầm ô đứng cạnh bàn Thịnh Vọng, gõ nhẹ ngón tay lên bàn: “Đi ăn cơm.”

Đường số 3 vẫn dài như mọi khi. Hai người đi song song dưới tán ô, bước chân chậm rãi nhưng chẳng ai nói với ai câu nào. Ngang qua thùng rác, Giang Thiêm ném cái chai rỗng vào.

Vỏ chai vẫn còn đọng đầy nước lạnh. Các khớp ngón tay hắn trắng bệch, không chút máu, trông lạnh lẽo vô cùng. Thịnh Vọng bỗng muốn chạm vào xem tay hắn lạnh đến mức nào, nhưng chẳng tìm được lý do.

Cảnh tượng này khiến cậu nhớ lại lần đầu tiên họ đi cùng nhau đến cửa hàng Hân Hoan. Lúc đó Giang Thiêm cũng im lặng suốt đường đi. Khi ấy cậu thấy bình thường, còn bây giờ chỉ thấy trống trải lạ thường.

“Anh ơi.” Thịnh Vọng gọi khẽ.

Nếu bố cậu nghe thấy tiếng gọi này chắc sẽ cảm động rơi nước mắt. Vì trước đây dù ông có dỗ dành thế nào, cậu cũng nhất quyết không chịu gọi.

Thực ra bây giờ gọi vẫn chưa quen miệng lắm, nhưng cậu đang cố gắng.

Tính cậu vốn lười, hiếm khi nào cố gắng vì điều gì, dù cho sự cố gắng này chẳng đem lại niềm vui.

Cơ hàm Giang Thiêm khẽ động, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc gì, lát sau mới quay sang nhìn cậu.

“Anh giận em à?” Thịnh Vọng hỏi.

Ánh mắt Giang Thiêm dừng lại trên mặt cậu một chốc rồi dời đi: “Không.”

Thịnh Vọng gật nhẹ đầu, một lúc lâu sau mới đáp: “À.”

Họ rẽ vào những con ngõ nhỏ quen thuộc, lần lượt bước qua cánh cổng căn nhà cũ kỹ. Cụ Đinh niềm nở chào đón: “Hôm nay về sớm thế? Đi đường không la cà à?”

“Vâng ạ.” Thịnh Vọng nịnh nọt: “Cháu đói sắp chết rồi đây.”

Đói đến mức dạ dày quặn đau.

“May quá, hôm nay ông làm đầu cá kho ớt.” Ông cụ khoe: “Nghe bảo căng tin trường cũng có món này hả? Hai đứa ăn thử xem ở đâu ngon hơn.”

Hôm nay tâm trạng ông cụ khá tốt, ngoài món cá kho còn có canh gà ác hầm, ba món rau xào. Ớt xanh đỏ thái nhỏ, rau cải xanh mướt bày biện đẹp mắt. Chú Câm cũng ở đó, cười vui vẻ dọn bát đũa ra.

“Đói lắm rồi chứ gì, ăn nhiều vào.” Cụ Đinh xới đầy hai bát cơm, múc canh, háo hức chờ đợi nhận xét.

Thịnh Vọng khen nức nở khiến ông cụ sướng rơn.

Cụ quay sang hỏi Giang Thiêm: “Thế nào? Ngon hơn căng tin trường chứ?”

Giang Thiêm đáp: “Vâng.”

“Ồ, anh cũng biết ngon à?” Cụ Đinh lườm hắn: “Tôi tưởng tôi bỏ thuốc độc vào cơ đấy.”

Giang Thiêm ngẩng lên nhìn cụ khó hiểu.

Cụ chỉ vào mặt hắn: “Ăn ngon mà mặt mũi cứ hầm hầm như đâm lê thế kia à?”

Giang Thiêm cúi xuống và cơm, vài giây sau mới đáp: “Cháu mà vừa ăn vừa cười thì mới có vấn đề đấy ạ.”

Nghe cũng có lý, cụ Đinh tưởng tượng ra cảnh đó mà rùng mình: “Thôi thôi, ăn đi, không nói nữa.”

Thực ra dạ dày Thịnh Vọng đang khó chịu nên ăn chẳng thấy ngon lành gì. Nhưng đã trót kêu đói nên cậu cố ăn nhiều hơn bình thường. Ông cụ và chú Câm ăn rất nhanh, nhoáng cái đã xong nửa bát, chẳng mấy chốc đã buông đũa đứng dậy đi rửa bát đĩa từ sáng.

Trong phòng chỉ còn lại hai người.

Thịnh Vọng ăn ngày càng chậm, cuối cùng đặt đũa xuống.

Thìa cơm của Giang Thiêm va vào bát lanh canh, hắn bỗng hỏi: “Đau bụng à?”

Thịnh Vọng ngớ người một lúc mới nhận ra hắn chủ động bắt chuyện, tâm trạng tươi tỉnh hơn hẳn, buột miệng đáp: “Đâu có, ăn no quá thôi.”

Giang Thiêm không nói gì, cúi đầu húp hai ngụm canh gà rồi bất ngờ hỏi: “Lúc ở văn phòng cậu cũng lừa cô Hà như thế này à?”

Thịnh Vọng cứng đờ người. Lần này thì sốc thật sự.

Có lẽ sợ giọng điệu mình quá lạnh lùng hay gay gắt, Giang Thiêm cứ cúi đầu không nhìn lên, lặng lẽ chờ câu trả lời. Ngón tay hắn miết chặt chiếc thìa sứ, không uống canh nữa. Dù vậy, sự sắc bén trong câu hỏi vẫn lộ rõ.

Giống như chai nước lạnh giữa mùa thu, dù vỏ ngoài ướt đẫm hơi nước nhưng vẫn lạnh buốt tay người cầm.

Thịnh Vọng cựa quậy định đổi tư thế, nhưng cơn đau dạ dày khiến cậu không muốn cử động.

“Lừa cô Hà chuyện gì cơ?” Cậu hỏi lại.

Giang Thiêm: “Chuyện cố tình làm sai bài thi.”

Dạ dày Thịnh Vọng quặn thắt, cơn đau như kim châm lan ra. Cậu hơi gập người xuống, mãi không nói nên lời.

Cơn đau này đến đúng lúc thật, cậu tự cười giễu, chắc nhìn giống đang giả vờ lắm đây.

Cậu ấn tay vào chỗ đau, nói với Giang Thiêm: “Không phải cố tình. Em cố tình làm sai bài thi để làm gì, đâu được lợi lộc gì đâu.”

Cả lớp an ủi cậu, nghĩ cậu xui xẻo, phong độ thất thường. Thầy cô mắng cậu, cho rằng cậu chủ quan, lơ là. Chỉ có Giang Thiêm hiểu cậu không hề thất thường hay chủ quan, mà là cố ý.

Hắn không tìm ra lý do, không có bằng chứng, nhưng trực giác mách bảo hắn như vậy.

Giang Thiêm mím chặt môi, cau mày, dường như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

“Em không cố tình mà.” Thịnh Vọng cụp mắt, giọng nhỏ xíu.

Sắc mặt cậu trắng bệch, không biết do thiếu ngủ hay do đau dạ dày. Căn phòng cũ kỹ ánh sáng lờ mờ. Bên ngoài mưa như trút nước, những giọt nước chảy dọc theo mái ngói tạo thành tấm rèm nước trắng xóa.

Chẳng hiểu sao Giang Thiêm lại nhớ tới lần đầu Thịnh Vọng say rượu. Cậu ngồi ủ rũ trong xe, sắc mặt cũng y hệt thế này, thi thoảng ngước mắt nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn đường loang loáng lướt qua đôi mắt cậu, khi thì sáng rực, khi thì nhạt nhòa như ngôi sao xa xôi.

Rõ ràng cậu chẳng nói gì, nhưng lại toát lên vẻ cô đơn khó tả.

Hình như bắt đầu từ lúc đó, hắn không kìm được mà đối xử tốt với cậu hơn. Rồi chẳng biết từ bao giờ, điều đó đã trở thành thói quen.

Giang Thiêm đứng dậy. Người vừa chối bay chối biến kia bỗng nắm lấy cổ tay hắn.

“Làm gì thế?” Thịnh Vọng ngước lên hỏi.

“…”

Giang Thiêm cử động ngón tay: “Đi rót nước ấm.”

Thịnh Vọng “À” một tiếng, lại cụp mắt xuống, buông tay ra.

Giang Thiêm vào bếp rửa sạch cái cốc, tráng nước sôi rồi rót một cốc nước ấm mang vào đặt trước mặt Thịnh Vọng.

“Bao giờ chuyển?” Hắn hỏi.

“Hả?” Thịnh Vọng chưa kịp load.

Hắn kiên nhẫn nhắc lại: “Bao giờ chuyển lớp?”

“Trưa nay.” Thịnh Vọng ngừng một chút rồi bổ sung: “Trước khi hết giờ nghỉ trưa.”

Thời gian không còn nhiều nhưng cả hai chẳng ai muốn nhắc đến chuyện về trường. Căn phòng chìm vào im lặng kéo dài. Thịnh Vọng bưng cốc nước nhấp một ngụm nhỏ.

Một lúc lâu sau, cậu bỗng lên tiếng: “Lần này thi không tốt thật mà, môn nào cũng sai lung tung cả.”

Điêu.

Giang Thiêm thầm nghĩ trong lòng nhưng miệng lại đáp: “Biết rồi.”

Thịnh Vọng uống thêm vài ngụm nước ấm, cơn đau dạ dày dịu đi, sắc mặt hồng hào trở lại.

Giang Thiêm im lặng một lúc rồi gật đầu, giọng trầm xuống: “Biết rồi.”

Tòa nhà Minh Lý vốn yên tĩnh vào giờ nghỉ trưa, nay lại ồn ào tiếng kê bàn ghế rầm rập. Nghe thì náo nhiệt đấy, nhưng kẻ cười người khóc.

Lúc Thịnh Vọng quay về lớp, bốn bạn phải chuyển đi đã thu dọn xong xuôi. Một cậu bạn tay không đứng đó, có vẻ đã chuyển đồ xuống lớp dưới rồi.

“Anh Thịnh, các cậu xuống lớp B à?” Cậu ta hỏi.

Thịnh Vọng gật đầu. Cậu ta thở dài thườn thượt: “Thôi cũng được, ngay dưới tầng, cách nhau cái trần nhà thôi mà.”

“Cậu không vào lớp B à?”

“Tôi xuống lớp 1.” Cậu ta buồn rầu: “Chẳng biết bao giờ mới quay lại được.”

“Nghĩ gì thế, chắc chắn sẽ quay lại được mà!” Cao Thiên Dương động viên.

Nhưng cậu bạn kia rất thực tế, u sầu đáp: “Lần nào có người đi chả được an ủi thế, nhưng có mấy ai quay lại được đâu?”

Cao Thiên Dương nghẹn lời, vỗ vai cậu bạn cái bốp: “Thì phải phấn đấu chứ!”

Rồi quay sang cụng tay với Thịnh Vọng: “Anh Thịnh, cậu… À không, cậu đừng có phấn đấu quá đà nhé, làm bọn tôi đau tim lắm.”

Nói xong, Cao Thiên Dương vô thức liếc nhìn Giang Thiêm, tưởng sẽ bị lườm cháy mặt như hôm nọ. Ai ngờ Giang Thiêm vẫn cắm cúi làm bài, chẳng thèm ngẩng lên.

Hắn nhạy cảm nhận ra sự thay đổi vi diệu giữa hai người, nhưng với bộ não đơn bào của mình, hắn không thể gọi tên sự thay đổi ấy là gì.

Thế là hắn chọn giải pháp an toàn: im lặng là vàng.

Thịnh Vọng nhét đồ vào balo, đang định bê chồng sách còn lại thì thấy Giang Thiêm cúi xuống, bê nốt chỗ sách đó rồi đi thẳng ra cửa.

Việc xếp hạng giống như mở toang cánh cửa giữa các lớp. Trước khi chuyển, chẳng ai biết tình hình lớp khác thế nào.

Lớp B đang dọn dẹp bàn ghế chờ đón “nhân tài” từ trên xuống. Không ngờ người đầu tiên xuất hiện lại là Giang Thiêm. Bạn trực nhật đang lau bảng sợ đến mức đánh rơi cả khăn lau.

“Gì thế này?” Tiếng xì xào nổi lên: “Tin hot trong ngày: Giang Thiêm bị rớt xuống lớp B?”

“Mày mơ ngủ à?” Một đứa khác cười khẩy: “Chắc bê đồ hộ ai thôi.”

“Ai mà vip thế?”

Đúng lúc đó Thịnh Vọng đeo balo bước vào. Cả lớp B lại được phen choáng váng tập hai.

Vài giây sau có tiếng thì thầm: “Uầy, vip đến rồi kìa.”

Còn vài bàn trống, Giang Thiêm hỏi: “Ngồi đâu?”

“Đây này!” Một cánh tay đen nhẻm giơ lên vẫy vẫy. Thịnh Vọng nhìn sang, thấy Sử Vũ chỉ vào cái bàn trống phía trước mình: “Ngồi đây đi người anh em.”

“Cũng được.” Thịnh Vọng gật đầu.

Giang Thiêm nhíu mày: “Cậu ta cao hơn cậu mà?”

Sử Vũ: “…Đừng so đo chi tiết thế chứ anh Thiêm, chênh lệch mấy đâu mà.”

Giang Thiêm không nói nữa, đặt chồng sách lên bàn cho Thịnh Vọng. Các bạn chuyển lớp khác cũng lục tục vào chỗ. Thịnh Vọng nhét balo vào ngăn bàn, định lấy đồ ra sắp xếp thì nghe Giang Thiêm nói: “Tôi lên đây.”

Tay cậu khựng lại, ngẩng đầu lên: “Ừ.”

Cậu nhìn theo bóng lưng Giang Thiêm khuất sau cửa lớp rồi biến mất khỏi hành lang. Khoảnh khắc ấy, cậu chợt nhớ lại hình ảnh chiếc vali hành lý trong phòng ngủ sát vách, và câu nói của Giang Thiêm hôm nào: “Rồi sau này cũng sẽ phải chuyển đi thôi.”

Nhưng lần này, người rời đi là cậu.

Là mày tự chọn cách rời xa, tự mày muốn xuống đây, nên đừng có giả vờ luyến tiếc.

Thịnh Vọng tự nhủ với lòng mình.

Còn hơn 10 phút nữa mới hết giờ nghỉ trưa. Học sinh mới đã ổn định chỗ ngồi, lớp học dần yên tĩnh trở lại. Cách sắp xếp bàn ghế ở đây khác lớp A, khoảng cách xa lạ, những gương mặt xa lạ, mùi nước lau sàn cũng xa lạ.

Nhưng không sao cả. Cậu đã chuyển trường bao nhiêu lần, chuyển lớp bao nhiêu bận rồi. Lần này cũng chỉ là một trong số đó thôi.

Khả năng thích nghi của cậu rất tốt. Chỉ cần vài phút là quen ngay, giống như lần đầu bước vào lớp A vậy.

Dạ dày vẫn hơi âm ỉ đau. Thịnh Vọng dọn dẹp xong xuôi rồi gục xuống bàn.

Cậu định chợp mắt một chút, ai ngờ ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Giống như cuộc đời vậy, dù đã lên kế hoạch kỹ càng đến đâu, vẫn luôn có những người, những việc xảy ra ngoài dự tính.

Lớp A là nơi người ta vừa khao khát vừa e ngại. Nhiều học sinh lọt top 45 nhưng vẫn thập thò ngoài cửa không dám vào.

Lớp B, lớp 1 đã ổn định hết cả rồi mà mấy bàn trống ở lớp A vẫn chưa có chủ. Giang Thiêm quay lại lớp, thấy mấy người đứng lấp ló ngoài cửa ngó nghiêng.

Cao Thiên Dương lại tiếp tục sứ mệnh “hoa hậu thân thiện”, vẫy tay nhiệt tình: “Vào đi các bạn ơi, đứng chào cờ đấy à? Bàn ghế dọn sạch sẽ rồi, hay để bọn tôi trải thảm đỏ mời vào?”

“Không cần, không cần đâu.” Mấy bạn học đỏ mặt, ngại ngùng đeo cặp bước vào.

“Tự chọn chỗ đi nhé.” Cao Thiên Dương chỉ vào mấy bàn trống. Khi tay hắn chỉ đến chỗ của Thịnh Vọng, Giang Thiêm bỗng lên tiếng: “Đợi chút.”

Cao Thiên Dương ngơ ngác nhìn hắn.

Giang Thiêm không ngồi xuống ngay mà lôi hết đồ đạc trong ngăn bàn ra: balo, hộp bút, đề thi… Với sải tay dài, hắn gom hết sách vở trên bàn ném lên bàn trên, rồi xách balo ngồi xuống chỗ của Thịnh Vọng.

Cao Thiên Dương mắt tròn mắt dẹt nhìn hành động kỳ quặc này, mãi mới hỏi: “Anh Thiêm làm cái gì thế?”

“Đổi chỗ. Không thấy à?”

“Thấy thì thấy rồi. Nhưng mà —-” Cao Thiên Dương gãi đầu: “Sao tự dưng lại đổi?”

Giang Thiêm cất đồ, không ngẩng lên: “Chỗ này ban đầu là của tôi, có vấn đề gì không?”

Lúc này Cao Thiên Dương mới nhớ ra, trước khi Thịnh Vọng đến, Giang Thiêm đúng là ngồi chỗ này. Giờ Thịnh Vọng đi rồi, hắn lại quay về chốn cũ.

Hắn thấy hơi buồn, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Không vấn đề gì, đổi cũng được. Để lúc nào em muốn buôn chuyện, quay xuống lẩm bẩm mà bị bạn mới bơ thì quê lắm.”

Giang Thiêm nhìn hắn, phũ phàng: “Tôi cũng sẽ bơ cậu thôi.”

“Em biết mà. Anh chẳng những bơ em mà còn bắt em câm miệng quay lên nữa cơ.” Cao Thiên Dương lắc đầu ngán ngẩm: “Kể ra thì anh Thịnh vẫn tốt chán.”

Giang Thiêm mím môi không đáp. Hắn lấy sách bút ra, cúi đầu làm việc riêng. Cao Thiên Dương than ngắn thở dài, quay lên “cà khịa” Tống Tư Duệ vài câu rồi cũng lôi đề ra làm.

Phần lớn lớp tranh thủ ngủ trưa. Lớp trưởng tắt bớt đèn, phòng học tối đi một chút. Bên ngoài mưa gió tơi bời, trong phòng yên tĩnh như bao buổi trưa bình thường khác.

Những câu hỏi trong đề thi học sinh giỏi dài lê thê, rắc rối. Giang Thiêm nhìn chằm chằm vài phút mà chẳng chữ nào lọt vào đầu. Hắn nhận ra mình đang mất tập trung.

Hắn tựa lưng vào ghế, tay buông thõng, tay kia xoay bút trên bàn. Xoay đến vòng thứ năm thứ sáu mà vẫn không giải quyết được câu nào, hắn đành chịu thua ngẩng đầu lên.

Bóng lưng bàn trước đã đổi thành Cao Thiên Dương to con. Không còn người thích kéo trễ áo khoác khi trời nóng, hay phẩy cổ áo cho mát. Không còn người dám gác chân lên thanh ngang bàn hắn, rung đùi khiến bàn ghế va vào nhau, rồi quay lại cười hì hì xin lỗi.

Hắn rũ mắt, không nhìn nữa. Tự dưng cảm thấy mình cứ đi một vòng tròn luẩn quẩn, rồi lại quay về điểm xuất phát. Như thể cậu học sinh chuyển trường kia chưa từng xuất hiện ở nơi này.

Nếu không quay đầu lại nhìn những gương mặt mới trong lớp, hắn còn tưởng mình vừa gục xuống bàn ngủ một giấc mơ dài.

Khi nhắm mắt là giữa hè, mở mắt ra đã là cuối thu.

Điện thoại trong cặp sáng lên. Giang Thiêm theo thói quen mở WeChat, nhưng không có tin nhắn mới. Hắn ngẩn ra một lúc mới biết là thông báo của ứng dụng khác.

Hắn lặng lẽ nhìn khung chat ghim trên cùng. Tên: Sticker. Ảnh đại diện: Vượng Tử.

Thực ra Giang Thiêm có thói quen lưu tên danh bạ rất đơn giản, khô khan: tên thật hoặc chức danh đầy đủ. Người nằm trên cùng kia là ngoại lệ đầu tiên.

Hắn từng đổi tên người đó thành “Thịnh Vọng”, rồi vài ngày sau, vào một đêm khuya thanh vắng, ma xui quỷ khiến thế nào lại đổi về như cũ. Lúc ấy hắn không hiểu tại sao mình làm vậy, giờ thì lờ mờ hiểu ra —- hắn muốn nhìn thấy những thay đổi nhỏ nhặt của người đó, xem cậu có đổi ảnh đại diện không, tâm trạng có vui vẻ không.

Hắn chợt nhớ đến một buổi trưa mưa dầm dề nhiều năm trước. Con mèo tên “Đội Trưởng” nằm trong ổ, trút hơi thở cuối cùng.

Thực ra trước đó nó đã có nhiều dấu hiệu: bỏ ăn, ủ rũ. Hắn đã chạy khắp các tiệm thuốc, tra cứu đủ mọi trang web, thử mọi cách để níu giữ nó thêm vài năm.

Cụ Đinh bảo: “Mèo già rồi, đến lúc phải đi thì không giữ được đâu.”

Cuối cùng đúng là không giữ được thật.

….

Lúc nào cũng vậy.

Ngày bé, hắn từng quấn chặt dải ruy băng trên tay áo mẹ vào ngón tay, nhưng mở mắt ra mẹ đã đi mất. Sau này, hắn dán ảnh và tên mình lên giấy nhớ, buộc vào tay bà ngoại, nhưng bà vẫn chẳng nhớ nổi hắn là ai. Rồi hắn chụp cho Đội Trưởng bao nhiêu ảnh và video, nhưng người bạn bốn chân gắn bó suốt thời thơ ấu cũng vùi sâu dưới lòng đất lạnh lẽo.

Hắn vốn không giỏi níu giữ, cũng chưa từng giữ được thứ gì.

Mấy ngày nay Thịnh Vọng liên tục gọi hắn là “anh”, nhưng hắn chẳng vui chút nào. Ngược lại, hắn toàn nhớ đến những chuyện xưa cũ. Hắn biết người từng bá vai hắn nói “Chúng mình cùng ở nội trú đi” đang dần rời xa, nhưng hắn không biết phải làm sao để giữ lại.

Bao nhiêu năm trôi qua, hắn vẫn chẳng học được cách níu giữ người khác. Hoặc có chăng chỉ là những cách ngốc nghếch, cố chấp và vụng về.

Chưa bao giờ thành công, nhưng lần này… hắn vẫn muốn thử một lần nữa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_jo9t0mjo9t0mjo9t
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Lâm Phong
04/03/2026
aDp1wJPfybt7vtpTK148VD1w6GVS2sIfPOb43ESR
Quỷ Nhân Diệp Gia Thôn – Diệp Thiếu Dương (FULL)
29/11/2025
shopping (1)
Thương Tiến Tửu
20/11/2025
555491_do-de-xuong-nui-vo-dich-thien-ha_upscayl_2x_realesrgan-x4fast
Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Diệp Bắc Minh
04/03/2026
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247