Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 57: Bí mật

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 57: Bí mật
Prev
Next

Cửa phòng tắm vang lên tiếng lạch cạch mở khóa, chẳng bao lâu sau là tiếng sột soạt của quần áo và tiếng nước chảy róc rách.

Giang Thiêm nhìn cánh cửa nhỏ màu trắng ngà đóng kín. Làn hơi nước mỏng manh len qua khe thông gió bên dưới, làm ướt đẫm một mảng nền nhà.

Hắn chớp đôi mắt hẹp dài, dời tầm nhìn khỏi cánh cửa, quay sang hỏi Sử Vũ: “Cậu ấy bị làm sao thế?”

“Có làm sao đâu?” Sử Vũ giả ngu. Hiếm khi Giang Thiêm chủ động bắt chuyện với hắn, hắn cảm thấy vừa được quan tâm mà cũng vừa… hoảng sợ. Cảm giác chột dạ như đang làm chuyện xấu bị bắt quả tang vậy.

Giang Thiêm bước tới đặt cặp sách lên bàn. Cặp của Thịnh Vọng nằm ngay bên cạnh, khóa vẫn chưa mở, có vẻ từ lúc về đến giờ cậu chưa hề đụng tới.

Nhớ lại cảnh tượng ký túc xá tối om lúc mới bước vào, Giang Thiêm nghi ngờ nhìn Sử Vũ: “Vừa nãy các cậu tắt đèn làm gì thế?”

Sử Vũ đang lúi húi nhét máy tính xuống dưới gối, nghe thế thì giật bắn mình, suýt làm rơi máy.

Hắn gượng cười, nói giảm nói tránh: “À thì… trước khi cậu về bọn tôi đang xem phim kinh dị. Tôi nhát gan, ít khi dám xem mấy phim kiểu này, may có Thịnh Vọng về nên tôi kéo cậu ấy xem cùng cho đỡ sợ ấy mà.”

“Kéo cậu ấy xem cùng cho đỡ sợ à?” Giang Thiêm lại liếc nhìn cánh cửa phòng tắm đóng chặt, không nhịn được hỏi: “Rồi hai cậu ngồi run rẩy với nhau?”

“Đương nhiên là không rồi!” Sử Vũ dùng phim kinh dị để lấp liếm cho “phim hành động”, thao thao bất tuyệt: “Thịnh Vọng gan lì lắm. Có đoạn tôi sợ suýt tè ra quần mà cậu ấy mặt không đổi sắc, còn giúp tôi chỉnh tiếng, tua phim. Xem nửa chừng chán quá nên bỏ đi tắm rồi.”

Giang Thiêm sững lại, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên. Hắn nghe Sử Vũ kể lể mà cứ như nghe chuyện hoang đường. Cuối cùng hắn hỏi lại một cách khó tin: “Cậu bảo Thịnh Vọng gan lì á?”

“Đúng thế.” Sử Vũ gật đầu lia lịa: “Cậu ấy bảo xem mòn cả phim ma phim kinh dị rồi. Kể là hồi bé hay phải ở nhà một mình nên xem để luyện gan, xem nhiều quá thành ra chai lì cảm xúc luôn.”

Hắn huyên thuyên một hồi rồi sực nhớ ra người đang nghe mình kể chuyện lại chính là người ở cùng nhà với Thịnh Vọng. Người ta là anh em cơ mà, cần gì người ngoài như hắn kể lể. Thế là Sử Vũ ngượng ngùng dừng lại: “À mà chắc anh Thiêm biết thừa mấy chuyện này rồi nhỉ.”

Nhưng Giang Thiêm không biết. Trước giờ Thịnh Vọng chưa từng kể.

Hắn bỗng nhớ lại cái đêm mất trộm ấy. Dưới sân, cô quản lý và bảo vệ đang xì xào bàn tán, tiếng nói chuyện lúc to lúc nhỏ rồi dần im bặt.

Hắn vịn lan can giường hỏi Thịnh Vọng có sợ không. Đôi mắt trong veo của cậu phủ một lớp sương mờ ngái ngủ, rồi cậu nhích người sang một bên, vỗ vỗ xuống nệm, ý bảo hắn nằm xuống.

Tim Giang Thiêm như bị ai đó gảy nhẹ một cái.

Sử Vũ thì đang bận rộn cất máy tính, mắc màn, tìm điện thoại. Hắn đứng bên bàn một lúc lâu, bỗng thấy khát khô cả cổ, bèn lôi bình nước trong cặp ra uống ừng ực.

Thịnh Vọng tắm khá lâu. Khi bước ra, đôi mắt cậu long lanh ầng ậng nước, như thể vừa được gột rửa sạch sẽ. Cậu cúi đầu lau tóc, suýt nữa thì đâm sầm vào Giang Thiêm đang đứng cạnh tủ quần áo.

Cả hai giật mình vì khoảng cách quá gần, vội vàng lùi lại nửa bước. Thịnh Vọng chớp mắt cho bớt nước đọng trên mi, vừa lau tóc vừa cằn nhằn: “Sao cậu đứng lù lù ở đây thế, làm tôi giật hết cả mình.”

Nếu là Cao Thiên Dương hay ai khác, có lẽ Giang Thiêm đã buông câu: “Cậu gan lì lắm cơ mà, thế này đã sợ rồi à?”

Nhưng hắn không nói vậy. Hắn chỉ lấy quần áo và khăn mặt từ trong tủ ra, nói gọn lỏn: “Tôi đi tắm.”

“Ừ.” Thịnh Vọng né người nhường đường.

Trong phòng tắm vẫn còn hơi nước nóng ẩm, mùi sữa tắm thơm thoang thoảng. Con trai thường xuề xòa, chẳng mấy khi để ý những chuyện này. Nhưng Thịnh Vọng ma xui quỷ khiến thế nào lại buột miệng: “Hay cậu đợi một lúc nữa hẵng vào? Bên trong nóng lắm.”

Giang Thiêm nhìn cậu dò hỏi.

Thịnh Vọng trùm khăn kín đầu, mái tóc ướt rũ xuống che gần hết khuôn mặt. Cậu xua tay: “Thôi không có gì đâu, cậu vào đi.”

Giang Thiêm bước vào phòng tắm. Sử Vũ sau cơn sóng gió đã ngoan hiền hơn hẳn, lôi sách ra đọc, chẳng biết có chữ nào lọt vào đầu không.

Thịnh Vọng kéo ghế ngồi xuống bàn, cúi đầu lau tóc. Một lúc sau cậu ngẩng lên, thấy Sử Vũ đã bỏ sách xuống, đang dán mắt vào điện thoại, tủm tỉm cười một mình. Nụ cười ngây ngô đến mức người ngoài nhìn vào cũng thấy nổi da gà.

Cậu nhìn Sử Vũ một lúc, chợt nhớ tới lần bị thầy Từ “miệng rộng” thu điện thoại ở sân vận động. Thầy hỏi cậu có phải đang yêu sớm không. Lúc ấy cậu ngơ ngác chẳng hiểu tại sao thầy lại nghĩ thế, nhưng giờ… có lẽ cậu đã hiểu rồi.

“Chat với ai mà cười hớn hở thế?” Thịnh Vọng hỏi bâng quơ.

“Hả?” Sử Vũ ngẩng lên, vội thu lại nụ cười ngốc nghếch: “Còn ai vào đây nữa, Hạ Thư chứ ai.”

Quả nhiên.

Bàn tay đang lau tóc của Thịnh Vọng khựng lại, một lúc sau mới từ từ kéo khăn xuống.

Sử Vũ vẫn chưa phát hiện ra sự khác thường của cậu.

Tuổi này mà yêu đương thì tâm lý rất mâu thuẫn: nửa muốn giấu giếm, nửa lại muốn khoe khoang. Hắn vừa trả lời tin nhắn của Hạ Thư, vừa lướt xem lại lịch sử trò chuyện, cuối cùng không nhịn được mà quay sang Thịnh Vọng: “Tôi nhận ra là mấy cô nàng bình thường đanh đá, đến lúc yêu vào bỗng nhiên đáng yêu kinh khủng.”

Thịnh Vọng lơ đễnh gật đầu. Cậu chẳng quan tâm người hắn nhắc đến đáng yêu hay không.

Nhưng Sử Vũ chẳng cần biết cậu có nghe lọt tai hay không, chỉ cần có người gật đầu là được. Hắn thao thao bất tuyệt về Hạ Thư, nào là cười lên có má lúm đồng tiền xinh xắn, nào là tóc dưới nắng ánh lên màu rất đẹp, tuy tính hơi hiếu thắng nhưng thực ra rất đáng yêu… Hắn chốt lại bằng một tràng khen ngợi: da trắng, xinh xắn, chân dài.

Thịnh Vọng ngồi đờ đẫn. Mấy câu trước gió thoảng qua tai, chỉ có câu cuối cùng là lọt vào đầu cậu rõ mồn một.

Nghe Sử Vũ miêu tả, trong đầu cậu bỗng hiện lên hình ảnh Giang Thiêm —–

Giang Thiêm chơi bóng rổ xong rất hay vuốt ngược mái tóc ướt đẫm mồ hôi ra sau, rồi vắt áo khoác đồng phục lên vai. Ngón tay hắn thon dài, đôi chân dài miên man, làn da trắng đến phát sáng, lúc nào cũng toát ra vẻ lạnh lùng, xa cách.

Thịnh Vọng chớp mắt, cố xua đi những hình ảnh đó. Sau đó cậu bất ngờ hỏi Sử Vũ: “Sao cậu biết cậu thích cô ấy?”

“Hả?” Sử Vũ sững sờ.

“Có rất nhiều cô gái da trắng, xinh xắn, chân dài. Sao cậu biết chắc chắn là cậu thích Hạ Thư?”

Sử Vũ chưa từng gặp câu hỏi hóc búa thế này bao giờ, ngẩn người ra một lúc.

Hắn suy nghĩ nghiêm túc rồi ấp úng đáp: “Tôi… tôi không nhìn thấy những cô gái khác. Đại hội thể thao lần trước, tôi được giải nhất chạy nước rút và nhảy xa. Cả đám con gái lớp tôi xúm lại đưa nước đưa khăn, nhưng tôi chỉ nhìn thấy mỗi cô ấy thôi. Lúc nhận chai nước cô ấy đưa, tôi lỡ chạm vào tay cô ấy, tim đập thình thịch, tay đổ mồ hôi như tắm. Với cả… tôi còn… tôi còn rất muốn hôn —–“

“——- Thôi thôi thôi, dừng lại, không cần kể chi tiết thế đâu.” Mặt hắn đỏ bừng như gấc chín, cứ như thể người vừa lén xem phim đen lúc nãy không phải là hắn vậy. “Chuyện này phải tự cảm nhận thôi. Thích ai, ghét ai, trong lòng mình rõ nhất mà.”

Thịnh Vọng chống khuỷu tay lên đầu gối, bàn tay nắm hờ chiếc khăn bông. Cậu im lặng lắng nghe, ậm ừ một tiếng rồi không nói gì nữa.

Cậu giặt khăn, phơi ra ngoài ban công rồi leo lên giường tầng trên.

“Ngủ sớm thế à?” Sử Vũ vẫn chưa kể lể đã đời, thấy người nghe bỏ đi thì tiếc rẻ.

“Sáng mai phải thi đấy người anh em.” Thịnh Vọng đáp qua loa, rồi cuộn chăn quay mặt vào tường.

Một lát sau, cửa phòng tắm mở ra, Giang Thiêm tắm xong đi ra.

Cậu nghe thấy tiếng bước chân dừng lại bên giường mình. Giang Thiêm khẽ hỏi: “Ngủ rồi à?”

Sử Vũ ngồi đối diện đáp thay: “Chắc ngủ rồi, bảo là mai thi nên phải ngủ sớm.”

Giang Thiêm đứng yên một lúc. Giường hơi rung nhẹ, chắc là hắn ngồi xuống mép giường. Lát sau, Khâu Văn Bân ôn bài xong trở về, họ trao đổi vài câu rồi tiếng loa thông báo tắt đèn vang lên.

Đầu tháng 11, trời đã vào cuối thu. Đêm về, hơi lạnh len lỏi qua khe cửa sổ ùa vào phòng.

Nửa đêm, tiếng sấm rền vang phía chân trời báo hiệu cơn mưa lớn. Mưa xối xả đổ xuống, tạt vào ban công, vỗ lộp bộp vào cửa kính, lúc dồn dập lúc thưa thớt.

Ánh đèn đường hắt lên từ xa, hòa cùng những giọt nước mưa đọng trên kính tạo thành những vệt sáng lốm đốm nhập nhoè.

Thịnh Vọng nhìn chằm chằm những vệt sáng ấy, một lúc sau cầm điện thoại lên xem giờ —– 3 giờ 14 phút sáng. 7 giờ sáng trường sẽ có xe đưa học sinh đến điểm thi trường Nam Sung. Cậu còn chưa đầy 4 tiếng để ngủ, nhưng mắt vẫn mở thao láo, không chút buồn ngủ.

Cậu đeo tai nghe, định tìm một bản nhạc êm dịu để ru ngủ thì phát hiện WeChat có một tin nhắn chưa đọc —–

[Giang Thiêm]: Ngủ thật rồi à?

Thịnh Vọng kinh ngạc, theo bản năng quay đầu nhìn xuống giường dưới. Cậu thấy Giang Thiêm nằm nghiêng, vẫn thói quen gác tay lên trán che mắt, khuỷu tay che đi nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối.

Có lẽ do bóng tối đánh lừa thị giác, cậu thấy hắn ngủ mà mày vẫn cau lại, dường như không được vui vẻ cho lắm.

Cậu nằm ngửa ra giường, lướt xem lại lịch sử trò chuyện, lúc này mới để ý thời gian gửi tin nhắn —- 23 giờ 20 phút. Đó là lúc vừa tắt đèn, mọi tiếng ồn đều lắng xuống để không làm phiền giấc ngủ của mọi người.

Thịnh Vọng nhìn chằm chằm vào dòng thời gian ấy, thầm nghĩ có lẽ đây chính là nguyên nhân.

Người ngủ ở giường dưới kia, thoạt nhìn thì lạnh lùng, cứng nhắc, nhưng thực ra lại chu đáo hơn bất kỳ ai. Và thật trùng hợp, cậu lại là một người nhạy cảm, luôn để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Chắc chắn là vì cậu đã cô đơn quá lâu, mà Giang Thiêm lại ở ngay bên cạnh, gần gũi như thế nên cậu mới nảy sinh cảm giác dựa dẫm.

Cậu chẳng có kinh nghiệm yêu đương gì, chỉ biết vin vào cái cớ ấy để tự trấn an.

Sử Vũ nói đúng, chuyện tình cảm phải tự mình cảm nhận. Thích ai, ghét ai, chỉ có trái tim mình mới biết rõ nhất.

Có lẽ cậu đã nhận ra từ lâu rồi…

Cậu thích Giang Thiêm.

Nhưng làm sao mà được chứ? Cậu ấy là anh trai mình mà. Thịnh Vọng thầm nhủ.

Thịnh Vọng nhìn chằm chằm màn hình điện thoại đến ngẩn ngơ. Cuối cùng, cậu ấn vào trang thông tin cá nhân của Giang Thiêm, xóa đi cái biệt danh đã đặt từ lâu.

Khi thoát ra, giao diện WeChat tự động làm mới. Con mèo tên “Đoàn trưởng” nằm dài trên bờ tường xám trắng vẫn chễm chệ ở vị trí đầu tiên, ánh mắt như xuyên qua thời gian lặng lẽ nhìn cậu.

Ảnh đại diện vẫn giữ nguyên, nhưng tên hiển thị đã được sửa lại, chỉ vỏn vẹn một chữ: “Anh”.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

btTndpdT8Wzn7ZvTzmc0TSuBALH9E9Pftpdl662Y
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
01/03/2026
RuSCu1DnuYgG9jTfCC0B7kknN2bMIejdHOG6bF4M
Hệ Thống Bá Đạo_Lâm Phàm (FULL Dịch)
01/03/2026
images
Hệ Thống Học Bá Lầy Lội
20/11/2025
xTtynRWhi2rHgdqDddv6cFRPvBabH8s1iKuchkCK
Siêu Cấp Thần Cơ Nhân – Thế Giới Săn Thú
30/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247