Ai đó? - Chương 56: Bí mật của tuổi dậy thì
Việc buôn bán của các cửa hàng quanh trường Trung học trực thuộc có quy luật rất ngược đời: trong khi nơi khác đông khách nhất vào ngày nghỉ, thì ở đây lại náo nhiệt nhất vào ngày đi học.
Cuối tuần này rơi vào kỳ nghỉ hàng tháng, phần lớn học sinh đã về nhà nên quán nướng vắng hơn hẳn, nhưng vẫn có một hàng dài người đứng chờ. Nhờ ông chủ Triệu Hi ưu ái cho đi cửa sau, lớp A xí được khu vực rộng rãi nhất.
Lớp cũ của Thịnh Vọng cũng hay tụ tập ăn uống, nhưng gọi là cả lớp chứ 45 người đi được một nửa đã là thành công lắm rồi. Cậu cứ tưởng lớp A cũng thế, ai dè có tới tận 37 người tham gia. Trừ mấy đứa có hiềm khích với Thịnh Vọng, Giang Thiêm và một vài bạn bận việc riêng, còn lại gần như đông đủ.
Triệu Hi đã chuẩn bị sẵn chỗ, nhưng không ngờ lại chật ních như vậy. Nhìn đám học sinh nhung nhúc ùa vào, trong đầu anh chỉ còn lại một ý nghĩ: “Hôm nay xác định làm bục mặt rồi”.
“Lớp các em đông vui gớm nhỉ.” Anh vừa than thở vừa lao vào bếp. Các cụ bảo tuổi ăn tuổi lớn, sức ăn bằng cả thế giới. Ăn đồ nướng mà càng đông thì càng hăng, 37 cái miệng ăn tụ lại một chỗ… khác gì nạn châu chấu đâu?
Chẳng bao lâu sau, Chuy Tử – nhân viên phụ trách kho vận – phi xe máy phóng vù ra ngoài.
Thịnh Vọng đi tìm Triệu Hi và Lâm Bắc Đình thì thấy bóng xe vụt qua, cậu thắc mắc: “Anh Chuy Tử đi đâu thế ạ? Không ở lại nướng thịt giúp hai anh à?”
“Lát nữa làm cũng được, chưa vội.” Anh Hi vừa chỉ đạo nhân viên bê thùng bia lạnh và nước ngọt ra, vừa đáp: “Nó thấy đông quá nên sợ các em thiếu đồ ăn, phải chạy đi lấy thêm hàng gấp đấy.”
Cao Thiên Dương ló đầu ra hóng hớt: “Thêm hàng gì thế anh?”
Thịnh Vọng chốt hạ một câu xanh rờn: “Sợ các cậu ăn sập tiệm chứ sao.”
“Ôi dào, anh cứ lo xa. Bọn em có phải lợn đâu. Chưa kể ở đây có cả con gái nữa mà.” Cao Thiên Dương chỉ về phía Bé Ớt, Lý Dự: “Ngày nào mấy bả chả kêu gào giảm cân, nhịn ăn để thành tiên, ăn được mấy xiên đâu.”
Bé Ớt đập bốp vào lưng hắn: “Cậu mới thành tiên ấy!”
“Ái ái!!! Đù ——” Cao Thiên Dương định chửi thề nhưng phanh kịp trước ánh mắt hình viên đạn của các bạn nữ. Hắn xoa cái lưng đỏ ửng, mếu máo: “Tay cậu làm bằng sắt à? Đau chết tôi rồi!”
“Đáng đời!” Bé Ớt hừ mũi.
Cao Thiên Dương chắp tay vái lạy: “Dạ dạ dạ, em sai rồi. Chị không cần giảm cân, không cần nhịn ăn thành tiên. Chị ăn khỏe nhất, ăn nhiều hơn cả đám con trai bọn em cộng lại, được chưa?”
Chỉ vài câu nói, hắn đã biến cô bạn thành nữ hiệp Lý Quỳ phàm ăn. Bé Ớt lén liếc Thịnh Vọng, tai đỏ bừng, quay sang đấm đá túi bụi Cao Thiên Dương.
Triệu Hi chứng kiến tất cả, huých vai Thịnh Vọng cười ẩn ý: “Được hâm mộ phết nhỉ.”
Thịnh Vọng lảo đảo vì cú huých: “Hâm mộ gì cơ ạ?”
“Lại còn giả vờ.” Triệu Hi nhướng mày.
Thịnh Vọng gãi mũi, im lặng. Cậu hiểu ý Triệu Hi. Bé Ớt thẹn thùng rõ rành rành ra đấy, cậu đâu có mù.
Nhưng cậu nghĩ chuyện đó chẳng nói lên điều gì. Người ta hay xấu hổ thì sao? Lớp cậu có cậu bạn tên Trình Văn, nói chuyện với ai cũng đỏ mặt tía tai, chẳng lẽ cậu ta thích cả lớp?
Thịnh Vọng định lấy ví dụ đó ra giải thích thì nghe Triệu Hi trêu: “Cô bé đuổi đánh thằng nhóc kia là vì cái gì? Vì nó dám bảo cô bé ăn nhiều hơn con trai ngay trước mặt em đấy.”
Thịnh Vọng thầm nghĩ: Ơ kìa, đang nói chuyện hay xấu hổ cơ mà?
Lý lẽ cùn của cậu hết đường dùng, đành ngậm miệng lại.
Đám trẻ con đùa nghịch ầm ĩ, nhưng Triệu Hi lại ngắm nhìn say sưa. Dường như anh đang nhớ về những ngày xưa cũ. Anh cảm thán: “Cái tuổi này tràn trề nhựa sống, trò đùa nào cũng dám chơi, chỉ trước mặt người mình thích mới biết giữ ý tứ thôi.”
“Ai bảo thế?” Thịnh Vọng phản bác.
Triệu Hi chỉ vào mình: “Anh bảo đấy, chú có ý kiến gì không?”
Thịnh Vọng thầm nghĩ: Trước mặt ai em chả giữ hình tượng, không tin anh hỏi Giang Thiêm mà xem. Nhưng thôi, tranh cãi làm gì cho mệt, cậu bèn làm động tác mời: “Dạ dạ, em nào dám. Mời thầy Triệu an tọa ạ.”
Triệu Hi bật cười, cốc đầu cậu một cái.
Ngoại trừ hồi mới khai trương, Triệu Hi và Lâm Bắc Đình chẳng mấy khi ra dáng ông chủ. Hai người ít khi đến quán, mà đã đến là chiếm trọn một bàn to đùng để nhậu nhẹt.
Thế nên dù hai người có mặt hay không thì nhân viên vẫn phục vụ đâu ra đấy. Lớp A giữ lại hai chỗ cho họ. Triệu Hi chào hỏi nhân viên xong liền thoải mái bước vào phòng riêng.
“Bò nướng, gà nướng, dê nướng, sườn nướng… Cho em thêm cái này, cái này nữa ạ.” Thịnh Vọng gọi món xong, rửa tay rồi vào phòng.
Vừa mở cửa đã nghe có người hỏi Cao Thiên Dương: “Anh Thiêm đâu? Sao mãi chưa thấy?”
Cao Thiên Dương vừa thoát khỏi nanh vuốt của Bé Ớt, đang đứng trước điều hòa hóng gió, đáp mà không thèm quay đầu: “Đừng hỏi tao, tao nóng muốn chết, không cầm điện thoại đâu. Hỏi anh Thịnh ấy.”
Một đứa khác hùa theo: “Chuẩn, mày phải hỏi Thịnh Vọng chứ hỏi lão Cao làm gì.”
“Ơ anh Thịnh đến rồi kìa.” Người nọ quay sang Thịnh Vọng: “Anh Thiêm đâu rồi anh?”
“Cậu ấy tạt vào con ngõ đằng trước lấy ít đồ.” Thịnh Vọng nhìn quanh: “Có giữ chỗ cho tôi không? Tôi ngồi đâu đây?”
Cao Thiên Dương chỉ vào hai ghế trống giữa mình và Triệu Hi: “Có, cậu với anh Thiêm ngồi đây này.”
Lại có người thắc mắc: “Anh Lâm đâu rồi ạ? Sao anh Lâm cũng chưa tới?”
Triệu Hi đáp: “Cậu ấy đi lấy thuốc rồi.”
“Anh Lâm bị bệnh ạ?” Mọi người lo lắng.
Triệu Hi xua tay: “Không không, thuốc giải rượu ấy mà. Sợ các em hứng lên uống say bí tỉ lăn quay ra đây nên phải chuẩn bị trước.”
“Đừng có lừa trẻ con, nói rõ ra xem sợ ai uống say lăn quay nào?” Một giọng nói trầm ổn vang lên, vạch trần lời nói dối không chút nể nang.
Mọi người quay lại, thấy Lâm Bắc Đình cầm một hộp thuốc nhỏ đứng ở cửa.
“Sao cậu đến đúng lúc thế?” Triệu Hi càu nhàu.
“Đúng giờ mà.” Lâm Bắc Đình đi xuyên qua hàng ghế, ngồi xuống bên phải Triệu Hi. Khi hắn đặt hộp thuốc xuống bàn, đồng hồ điểm đúng 6 giờ, không sai một giây so với giờ hẹn.
“Thuốc này có tác dụng thật không ạ?” Thịnh Vọng tò mò.
“Cũng tạm.” Triệu Hi bóc một viên bỏ vào miệng.
Thịnh Vọng nhớ lại lần say rượu làm đủ trò con bò, lòng lại rạo rực: “Uống vào là uống bia thoải mái không say ạ?”
“Không, chỉ đỡ say hơn thôi.” Triệu Hi hỏi: “Sao? Em muốn uống à?”
Thịnh Vọng gật đầu cái rụp.
Kết quả Triệu Hi phũ phàng: “Mơ đi cưng.”
Thịnh Vọng: “….”
Cậu tức mình, nhắn tin mách lẻo với Giang Thiêm:
[Sticker]: Anh Hi keo kiệt kinh khủng.
[Giang Thiêm]: ?
[Sticker]: Xin ổng viên thuốc mà không cho.
[Giang Thiêm]: ?
[Giang Thiêm]: Cậu uống thuốc làm gì?
[Sticker]: Không phải thuốc bệnh, là thuốc giải rượu.
[Giang Thiêm]: ….
Vài giây sau, màn hình hiện lên một tin nhắn thoại. Thịnh Vọng lỡ tay ấn vào.
“Có nguyên nhân cả đấy —-“
Vì không cắm tai nghe nên loa ngoài oang oang phát ra với âm lượng lớn nhất.
Giọng nói lạnh lùng đặc trưng của Giang Thiêm vang lên khiến cả phòng quay lại nhìn. Thịnh Vọng chửi thầm “Cha bà nó”, vội vàng giảm âm lượng xuống mức thấp nhất.
“Giang Thiêm à?” Triệu Hi hỏi.
“Vâng.” Thịnh Vọng gật đầu.
“Sao nghe tin nhắn của nó mà lén lút như đi ăn trộm thế?” Triệu Hi trêu: “Có phải đang nói xấu ai không đấy?”
Bị bắt quả tang, Thịnh Vọng đành chìa điện thoại ra cho “đương sự” xem. Triệu Hi cười khẩy, bấm chuyển tin nhắn thoại thành văn bản: “Để xem nó nói gì nào.”
[Giang Thiêm]: Có nguyên nhân cả đấy. Hồi mới về nước tụ tập rượu chè nhiều quá nên dạ dày bị hỏng, phải thủ sẵn thuốc. Tửu lượng của cậu mà cần dùng đến cái này á?
Dù chỉ là dòng chữ vô tri nhưng Thịnh Vọng vẫn tưởng tượng ra giọng điệu đầy mỉa mai của Giang Thiêm khi nói câu cuối.
Triệu Hi bật cười, nhớ lại dáng vẻ ôm khư khư cốc bia của Thịnh Vọng lần trước. Đang định trêu vài câu thì tin nhắn mới lại đến.
[Giang Thiêm]: Cậu nghĩ uống thuốc rồi thì sẽ không bắt tôi quay video làm bằng chứng nữa chắc?
Thịnh Vọng: “…”
Tên khốn này thù dai nhớ lâu kinh khủng, toàn lôi chuyện cũ ra đay nghiến.
Thịnh Vọng gửi lại một loạt icon dao búa đầy đe dọa.
Rep xong, cậu khóa màn hình, ngẩng lên thì thấy vẻ mặt Triệu Hi là lạ.
“Anh Hi?” Thịnh Vọng gọi.
Triệu Hi giật mình: “Hả?”
“Sao thế ạ?”
“Không sao.” Triệu Hi uống ngụm nước, cười trừ: “Đang mải nghĩ linh tinh thôi. Giang Thiêm sắp đến chưa?”
“Ấy, quên chưa hỏi.” Thịnh Vọng lại mở điện thoại, hỏi Giang Thiêm đưa đồ xong chưa.
Mãi lúc sau Giang Thiêm mới trả lời: Chưa đưa.
Mấy hôm trước bố mẹ Thịnh Vọng xách về một túi lê ngon, hai đứa chọn mấy quả mang sang biếu cụ Đinh.
Thịnh Vọng khó hiểu, gửi một tràng dấu hỏi chấm.
[Giang Thiêm]: Cụ đang có khách.
[Giang Thiêm]: Tôi về quán trước đây, ăn xong rồi đưa sau.
[Sticker]: Ò.
[Sticker]: Thế cậu đi đến đâu rồi?
[Giang Thiêm]: Cửa phòng riêng.
Thịnh Vọng sững sờ ngẩng đầu lên. Cửa phòng mở ra, Giang Thiêm đang đứng đó, tay cầm nắm cửa. Hắn cụp mắt khóa màn hình điện thoại rồi thả vào túi quần.
“Anh Thiêm!”
Cả phòng nhao nhao chào hỏi. Cao Thiên Dương gào lên: “Mãi mới đến! Em sắp chết đói rồi đây này!”
“Chết đói sao không ăn trước đi?” Giang Thiêm lách qua các bàn, vừa đáp lời Cao Thiên Dương vừa thản nhiên kéo ghế ngồi xuống cạnh Thịnh Vọng.
“Đợi anh chứ sao!” Cao Thiên Dương phân trần: “Cả một lũ ‘mồm rộng’ thế này, anh có tin nếu không chờ thì đến cái que xiên anh cũng chẳng có mà gặm không?”
Giang Thiêm tựa lưng vào ghế, mỉm cười với hắn, rồi chào Triệu Hi và Lâm Bắc Đình. Cuối cùng hắn mới quay sang nhìn Thịnh Vọng, hơi cúi đầu nói nhỏ: “Ăn xong qua ‘Ngoài Rặng Ngô Đồng’ nhé?”
“Được.” Thịnh Vọng đáp. “Lê đâu?”
“Gửi ở quầy thu ngân rồi, lát về lấy.”
Nhân viên phục vụ vào xác nhận số người rồi bắt đầu bưng từng bó xiên thịt nướng thơm phức vào. Hôm nay đông, Thịnh Vọng gọi mỗi món 100 xiên, nhìn chất đống như núi.
Đám “quỷ đói” trong phòng gõ bát gõ đũa ầm ĩ, rót bia rót nước, không khí nóng lên hừng hực.
Triệu Hi và Lâm Bắc Đình tuy lớn tuổi hơn đám học trò nhưng ngồi giữa cũng chẳng hề lạc lõng. Học sinh lớp A coi hai anh như những người anh lớn trong nhà, vừa ngưỡng mộ vừa gần gũi, thoải mái trêu đùa.
Tụ tập ăn uống quan trọng nhất là phải có chuyện để “chém”.
Cả lũ thi nhau kể khổ, than vãn đủ chuyện trên trời dưới bể: quy chế đổi lớp mới quá “biến thái”, thầy Từ nghĩ ra đủ chiêu trò quái đản để bắt học sinh vi phạm, bọn lớp 10 trèo tường đi net bị tóm sống, lúc bị bắt còn bị trùm túi nilon đen lên đầu, chuyện tình tay ba tay tư lâm li bi đát của mấy em lớp 7 với mấy anh lớp 9 bị mời phụ huynh, vân vân và mây mây…
Tuổi 16, 17 tò mò đủ thứ. Chủ đề tình yêu gà bông kéo dài mãi không dứt. Cao Thiên Dương cầm đầu, cả lũ “FA” chưa mảnh tình vắt vai say sưa bàn tán chuyện thiên hạ.
Cao hứng quá, bọn nó còn quay sang “tra khảo” cả Triệu Hi. Lâm Bắc Đình mặt lạnh quá nên không ai dám hỏi.
“Anh Hi, hồi cấp 3 anh đã từng làm chuyện ấy chưa?” Cao Thiên Dương cười gian xảo.
“Chuyện gì?” Triệu Hi không giận, xoay xoay cốc nước hỏi lại.
“Còn chuyện gì nữa? Yêu sớm ấy.”
Cả đám ồ lên, nín thở chờ đợi câu trả lời.
Triệu Hi nhướng mày: “Anh á? Nếu hỏi anh bây giờ, dưới góc độ khách quan và lý trí, thì anh khuyên các em nên nén cái sự rạo rực ấy lại. Còn chưa đầy hai năm nữa là thi đại học rồi. Giờ lo học đi, kẻo sau này lại hối hận bảo ‘giá như hồi đó không mải yêu đương thì giờ đã không nát thế này’. Tiếc lắm.”
Tưởng anh bắt đầu giảng đạo lý, cả đám ngoan ngoãn ngồi im nghe.
Ai ngờ anh nói tiếp: “Nhưng mà… hồi cấp 3 anh cũng chẳng phải đứa ngoan hiền gì cho cam. Thế nên… ừ, anh từng vi phạm nội quy, yêu sớm rồi.”
Bữa nay Thịnh Vọng mới uống 3 cốc bia, mặt vẫn tỉnh bơ nhưng đầu óc bắt đầu lâng lâng. Chẳng biết có phải do men rượu hay không mà cậu cảm thấy, lúc Triệu Hi nói câu đó, ánh mắt anh đã liếc sang Lâm Bắc Đình.
Và rồi….
Chắc vẫn do cơn say ảnh hưởng, cậu lơ ngơ liếc nhìn sang Giang Thiêm.