Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 55: Vượng Tử

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 55: Vượng Tử
Prev
Next

Mấy ngày sau đó, Thịnh Vọng chẳng có đêm nào ngon giấc.

Ban ngày thì vẫn bình thường. Học sinh cấp 3 thiếu gì chứ không bao giờ thiếu chuyện phiếm và những trò nghịch ngợm. Chỉ cần một đứa nói hớ là cả lớp nhao nhao hùa vào trêu chọc. Trong không khí ồn ào náo nhiệt ấy, chỉ cần Thịnh Vọng không cố tình nghĩ đến thì mọi chuyện vẫn êm đẹp.

Cao Thiên Dương và Tống Tư Duệ là hai cây hài chính, chuyên bày trò chọc cười cả lớp, thỉnh thoảng lại lôi kéo cả Thịnh Vọng vào cuộc. Thịnh Vọng liền quay sang kéo cả Giang Thiêm vào, hai người một nóng một lạnh kẻ tung người hứng, “bật” lại khiến Cao Thiên Dương chỉ biết than trời: “Ôi cái mồm hại cái thân, sao mà kém cỏi thế này cơ chứ.”

Lúc đó, Thịnh Vọng sẽ cười sằng sặc, tựa người vào lưng ghế, không cần quay đầu lại cũng chạm nắm đấm ăn ý với Giang Thiêm ngồi sau.

Những lúc như thế, cậu lại tự nhủ rằng sự rung động thoáng qua vào buổi sáng sớm hôm nọ chỉ là ảo giác. Rõ ràng cậu vẫn vô tư, trong sáng thế cơ mà, đối xử với Giang Thiêm cũng chẳng khác gì với Cao Thiên Dương, Tống Tư Duệ hay những người bạn khác.

Nhưng sự tự tin ấy chẳng duy trì được lâu. Nó thường tắt ngúm trong những khoảnh khắc vô tình chạm mắt hay những cái chạm nhẹ bất ngờ, nhường chỗ cho một cảm xúc lạ lùng, âm ỉ cuộn trào như sóng ngầm dưới mặt biển tĩnh lặng.

Đến buổi tối thì càng tệ hại hơn.

Ở trường Trung học trực thuộc, sau giờ tắt đèn sẽ có giáo viên đi kiểm tra. Phòng nào vắng người, phòng nào ồn ào sẽ bị bêu tên lên bảng tin. Thế nên ký túc xá về đêm yên tĩnh đến lạ thường, chỉ nghe thấy tiếng ho húng hắng của giáo viên trực và tiếng thì thầm to nhỏ của các phòng bên cạnh. Khung cảnh ấy giống hệt đêm hôm đó trong con hẻm nhỏ, giống đến mức ám ảnh!

Và kết quả là ba ngày sau, dưới mắt cậu chủ Thịnh xuất hiện hai quầng thâm đen sì.

Da cậu vốn trắng, bình thường lúc nào cũng chỉn chu, nên khi mệt mỏi trông càng thêm bơ phờ, gai mắt.

Sáng nay, Thịnh Vọng bỏ bữa sáng, vào lớp nằm gục xuống bàn ngủ bù. Trong 20 phút ngắn ngủi, cậu mơ liền hai giấc mơ lộn xộn. Mãi đến khi chuông báo vào tiết reo lên, cậu mới lồm cồm bò dậy, thoát khỏi cơn mộng mị.

Lơ mơ cảm thấy có thứ gì đó sượt qua người, cậu cứ tưởng Cao Thiên Dương lại mò sang lục lọi bài tập. Ai ngờ ngay sau đó nghe tiếng hắn gào lên cách đó mấy bàn: “Bé Ớt ơi! Đưa vở Hóa đây nhanh lên! Lão Hà sắp vào rồi!”

“Lần cuối cùng đấy nhé.” Bé Ớt cằn nhằn câu quen thuộc.

“Lần cuối, thề luôn! Nhanh lên!”

“Mai mà còn chép nữa thì cậu đổi họ đi.”

“Rồi rồi, mai chép nữa em gọi chị bằng bố luôn.”

Cái tên Cao Thiên Dương này vì bài tập mà chuyện gì cũng dám thề thốt.

Thịnh Vọng vừa lẩm bẩm chửi thầm Cao Thiên Dương, vừa giật mình tỉnh hẳn. Khoan đã, không phải tên đó lục ngăn bàn mình thì là ai???

Cậu nhíu mày, cúi xuống nhìn vào ngăn bàn. Vở bài tập vẫn nằm yên đó, nhưng bên cạnh có thêm một cái túi nilon in logo màu xanh đậm quen thuộc của căng tin trường.

Mở túi ra, bên trong là một bát tào phớ, một quả trứng gà luộc và một lon sữa tươi.

Căng tin trường có 2 tầng với hương vị khác hẳn nhau. Tầng 2 vắng khách hơn vì tào phớ hơi chua. Tầng 1 đông nghịt người vì tào phớ ngon hơn, rắc thêm quả óc chó và lạc rang giã nhỏ.

Thịnh Vọng thích vị tầng 1 hơn nhưng lại lười xếp hàng nên hay ăn ở tầng 2.

Bát tào phớ này mua ở tầng 1, nước sốt rưới đẫm lên những miếng tào phớ trắng ngần, vẫn còn nóng hổi.

Nhưng quả trứng gà luộc thì khiến cậu bất ngờ, vì cậu chẳng bao giờ ăn trứng luộc nhạt thếch kiểu này. Có lẽ do luộc thì tiện hơn rán chăng?

Còn lon sữa tươi thì vẫn là loại màu đỏ quen thuộc, in hình cậu bé Vượng Tử giống hệt ảnh đại diện cũ của cậu.

Bữa sáng nào Giang Thiêm mua cho cậu cũng có một lon Vượng Tử. Ban đầu chỉ là để trêu chọc lại trò đùa trên WeChat của cậu, nhưng dần dần nó trở thành thói quen, một dấu hiệu nhận biết riêng giữa hai người.

Nhìn lon sữa đỏ chót, Thịnh Vọng thở phào nhẹ nhõm.

Trong đầu cậu diễn ra cuộc tranh luận nảy lửa giữa hai thiên thần và ác quỷ tí hon.

Một đứa bảo: “Ngon rồi, mọi thói quen vẫn y nguyên, chắc Giang Thiêm không phát hiện ra gì đâu.”

Đứa kia phản bác: “Vớ vẩn, có cái quái gì đâu mà phát hiện.”

Đứa đầu: “Ý tui là cái phản ứng sinh lý sáng hôm ấy kìa.”

Đứa sau: “Xàm xí, con trai đứa nào sáng ra chả thế.”

“Nhưng mà vẫn ngại chết đi được.”

“Thôi quên đi cho đỡ nhục.”

“Hoặc nghĩ theo hướng tích cực là biết đâu người ta còn ngại hơn mình.”

“Ý mày là sáng hôm đó Giang Thiêm cũng —–“

Chưa kịp nghĩ hết câu, hai đứa tí hon đã bị Thịnh Vọng bóp chết không thương tiếc.

Lúc Cao Thiên Dương quay về chỗ thì đụng ngay bản mặt lạnh tanh của Thịnh Vọng. Hắn giật mình thon thót: “Vãi chưởng! Anh Thịnh, sao mắt cậu thâm quầng thế kia?”

“Mất ngủ.” Thịnh Vọng đáp gọn lỏn.

“Thế sao cổ cậu đỏ lừ thế?”

Thịnh Vọng: “…”

Cậu chỉ tay ra cửa: “Lão Hà vào kìa, có về chỗ ngay không?”

Cao Thiên Dương rụt cổ, chạy biến về chỗ. Về đến nơi mới nhận ra bị lừa, bục giảng trống trơn, chuông vào lớp còn chưa reo. Hắn lại quay xuống, bám riết lấy câu hỏi ban đầu: “Mà sao tự nhiên cậu lại mất ngủ?”

Thịnh Vọng thầm nghĩ: Cậu hỏi tôi tôi biết hỏi ai? Chưa kịp bịa ra lý do, tên Cao Thiên Dương ngốc nghếch lại oang oang: “Anh Thiêm —-“

Hắn ngó qua vai Thịnh Vọng, hỏi Giang Thiêm: “Gần đây ký túc xá lại có biến gì à? Sao anh Thịnh khỏe như trâu mà lại mất ngủ thế?”

Thịnh Vọng suýt thổ huyết. Mẹ kiếp, cảm ơn chú mày nhiều nhé.

Sống lưng cậu cứng đờ, im lặng vài giây mới nhận ra mình cũng đang nín thở chờ câu trả lời của Giang Thiêm. Dù biết câu hỏi chẳng đâu vào đâu, chắc hắn sẽ chẳng thèm đáp.

Quả nhiên, Giang Thiêm trả lời qua loa “Không có gì” rồi đuổi Cao Thiên Dương đi. Vừa lúc đó cô Hà bước vào lớp, tiếng chuông báo giờ học vang lên. Cao Thiên Dương dù lì lợm đến đâu cũng không dám ho he trước mặt chủ nhiệm, đành bĩu môi ngồi thẳng dậy.

Chương trình lớp 11 đã học xong, dạo gần đây cô Hà và các giáo viên Lý Hóa đang dạy chuyên đề thực hành thí nghiệm. Trước mỗi bài giảng đều chiếu video minh họa. Dạy xong phần này sẽ chuyển sang chương trình lớp 12, dự kiến nửa tháng là xong xuôi. Thời gian còn lại dành cho ôn thi học sinh giỏi.

Để xem video cho rõ, rèm cửa hai bên lớp được kéo kín mít. Phòng học tối om, chỉ có ánh sáng từ màn hình máy chiếu hắt ra chập chờn.

Người ngồi sau lưng vẫn im lặng. Thịnh Vọng chờ thêm một lúc, sống lưng đang căng cứng mới từ từ thả lỏng.

Giang Thiêm không hùa theo Cao Thiên Dương hỏi han chuyện mất ngủ của cậu, tránh cho cậu thêm xấu hổ. Lẽ ra cậu phải thấy nhẹ nhõm mới đúng. Nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại dấy lên một cảm giác hụt hẫng mơ hồ.

Không nhiều lắm đâu, chỉ một chút xíu thôi.

Chắc là vì…. đến người vô tâm như Cao Thiên Dương còn nhận ra sự bất thường, vậy mà Giang Thiêm lại dửng dưng như không.

Thịnh Vọng uể oải dựa lưng vào ghế, tay xoay bút trong vô thức. Cậu nhìn chằm chằm màn hình, tự cười giễu mình: Thôi đi, mày đúng là đồ dở hơi.

Đang mải xua đi những suy nghĩ vẩn vơ để tập trung ghi chép, cậu thấy ánh sáng lóe lên từ khe hở chiếc cặp trong ngăn bàn.

Thịnh Vọng tay vẫn cầm bút, tay kia luồn vào cặp lấy điện thoại ra. Cậu vuốt màn hình, thấy thông báo WeChat từ Giang Thiêm: đã gửi một hình ảnh.

Hình ảnh?

Meme à?

Cậu ấn vào khung chat im lìm suốt ba ngày nay, mở bức ảnh Giang Thiêm vừa gửi.

Đó là ảnh chụp màn hình kết quả tìm kiếm Baidu, nội dung hướng dẫn cách dùng trứng gà luộc để giảm quầng thâm mắt: lăn như thế nào, chú ý nhiệt độ để không bị bỏng, vân vân.

Ngòi bút trên tay Thịnh Vọng trượt đi một đường dài trên trang vở. Cuối cùng cậu cũng hiểu quả trứng gà luộc lạc quẻ trong bữa sáng dùng để làm gì rồi.

Hóa ra Giang Thiêm đã nhận ra từ lâu, trước cả Cao Thiên Dương rất nhiều.

Thịnh Vọng nhoẻn miệng cười, gõ chữ “Cảm ơn”, nhưng thấy khách sáo quá không giống phong cách của mình nên xóa đi, đổi thành “À”, lại thấy cụt lủn quá.

Cuối cùng cậu nhắn: “Tôi đã bảo mà, tự dưng mua trứng luộc nhạt thếch cho tôi làm gì.” Cậu tự thấy câu này vừa tự nhiên, thoải mái lại không quá lạnh nhạt.

Giang Thiêm trả lời: Ừm.

Trên bục giảng, cô Hà chiếu đến video cuối cùng. Ánh sáng đầy màu sắc từ màn hình hắt xuống chỗ ngồi. Thịnh Vọng chán nản vuốt màn hình điện thoại, định tắt máy thì tin nhắn mới lại đến.

Giang Thiêm hỏi: Sao lại mất ngủ?

Lông mày Thịnh Vọng dựng ngược, ngón tay khựng lại trên nút khóa màn hình.

Trong khoảnh khắc đó, cậu suýt thì hoang mang nghĩ rằng Giang Thiêm đã phát hiện ra điều gì, hoặc sáng hôm ấy hắn đã tỉnh rồi. Nhưng lý trí mách bảo cậu bình tĩnh lại, chuyện đó là không thể nào.

Cậu cụp mắt, lặng lẽ nhìn dòng tin nhắn. Một lát sau, cậu trả lời bằng một lý do nghe có vẻ hợp lý:

[Sticker]: Không, tại dạo này hay gặp ác mộng nên ngủ không ngon thôi.

[Sticker]: Chưa đến mức mất ngủ đâu.

Cậu học được chiêu này từ bố Thịnh Minh Dương: cách nói dối tốt nhất là trộn lẫn nửa thật nửa giả. Tuy không hay ho gì nhưng đôi khi lại cứu cánh cho những tình huống khó xử.

Giang Thiêm không trả lời ngay, chẳng biết có tin hay không.

Thịnh Vọng đợi một lúc, đến khi màn hình tự tắt ngấm. Cậu bỗng thấy vừa đói vừa khát, bèn thò tay vào ngăn bàn lấy lon sữa Vượng Tử, lén xoay hình thằng bé mắt lé về phía Giang Thiêm, rồi hí hửng uống trộm hai ngụm.

Đang uống đến ngụm thứ ba thì bị ai đó vỗ nhẹ vào vai từ phía sau. Cậu cứng đờ người, rồi cố tỏ ra bình tĩnh tựa lưng vào bàn sau, miệng vẫn ngậm lon sữa.

Cậu hơi ngửa đầu, uống từng ngụm nhỏ, nhưng mọi sự chú ý dồn hết ra sau lưng. Cậu cảm nhận được Giang Thiêm đang nhoài người tới, thì thầm bên tai: “Đêm hôm đó ở Ngoài Rặng Ngô Đồng, có phải cậu bị chuyện gì dọa cho sợ mất hồn không?”

“….”

“Khụ ———“

Ngụm sữa sặc trong cổ họng khiến Thịnh Vọng ho sù sụ suýt chết.

Ông anh này có vẻ không muốn cho cậu đường sống đây mà.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

âss
Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị – Dương Thiên (full)
19/11/2025
Gemini_Generated_Image_fdihicfdihicfdih
[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Không Muốn Làm Hoàng Tử
20/11/2025
truyen-trong-sinh-hay-nhat-2021
Sau Khi Tái Sinh, Ta Kết Hôn Lần Nữa – Ninh Tú Phân
24/11/2025
re-quy-troi-cho-poster
Rể Quý Trời Cho
23/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247