Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 54: Giấc mộng

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 54: Giấc mộng
Prev
Next

Đám nhóc bị gợi tò mò nhưng Triệu Hi lại chẳng kể tiếp. Anh thong thả dùng đũa gỡ miếng gân bò trên xiên nướng. Ngẩng đầu lên, anh bắt gặp hơn ba mươi cặp mắt đang hau háu nhìn mình.

“Gì đấy?” Triệu Hi cười.

“Sau đó thì sao hả anh Hi?”

“Sau đó gì cơ?” Triệu Hi giả ngốc.

“Anh kể tiếp đi mà!!” Mọi người vỗ bàn phản đối.

“Sau đó à?” Triệu Hi không định kể chi tiết, chỉ đáp gọn lỏn: “Sau đó thành tích trồi sụt kinh khủng, suýt làm chủ nhiệm lên cơn đau tim.”

Ai ngồi đây chẳng biết anh “trâu bò” cỡ nào, nghe vậy nhao nhao thốt lên: “Không thể nào! Thành tích như anh Hi mà cũng làm giáo viên tức á?”

“Tức chứ, chuyện bình thường.” Triệu Hi ung dung đáp: “Ai mà chẳng có lúc sa sút. Hồi đó tính anh nóng nảy lắm, đã sai còn hay cãi cùn, thế nên mới…”

Anh ngừng lại, ngón tay miết nhẹ miệng cốc, mỉm cười: “Rượu vào lời ra. Tóm lại là ẩu đả, mâu thuẫn như cơm bữa. Giờ nghĩ lại số anh đen thật, mười lần đánh nhau thì tám lần dính đúng đợt thi cử, thế là —-“

Anh nhún vai, ra hiệu “Các chú tự hiểu”.

Hồi đó anh ngông cuồng lắm, chẳng coi ai ra gì. Vui thì hai ngày cày xong quyển đề thi học sinh giỏi, buồn thì vứt sách vở sang một bên, thi với thố cái gì.

Mấy thằng như anh mà yêu đương thì không phải làm khổ mình, mà là hành hạ giáo viên. Tuần này vừa đứng nhất khối, bỏ xa hạng hai cả cây số. Tuần sau đã bay khỏi top 100. Tuần tới nữa lại cười tít mắt quay về vị trí cũ.

Giáo viên nào chịu nổi? Chẳng ai chịu nổi cả.

Ban đầu chủ nhiệm hết hồn, tưởng anh gặp chuyện gì, gọi lên văn phòng tâm sự suốt cả buổi tối. Dần dà về sau, thầy cô chẳng còn sốc nữa, chỉ còn lại sự bất lực và tức giận.

Chủ nhiệm lớp anh hồi đó là thầy Phương, nổi tiếng là “Diêm Vương” của trường Trung học trực thuộc. Thầy đã dữ thì không ai dám thở mạnh. Nghe tiếng bước chân thầy từ xa là đám học trò đang chạy nhảy lập tức về chỗ ngồi ngay ngắn.

Thỉnh thoảng thầy cũng cố gắng tạo không khí thoải mái bằng cách cho học sinh nghe nhạc sau giờ học. Nhưng quanh đi quẩn lại chỉ có hai bài: “Yesterday Once More” và “Don’t Cry”. Một bài năm 73, một bài năm 91, hơn đám học trò cả mấy giáp.

Lúc mở nhạc thầy cũng chẳng nói năng gì, cứ chống tay lên bàn nhìn xuống cả lớp qua cặp kính dày cộp. Chẳng đứa nào dám thư giãn hay thoải mái nổi.

Ấy thế mà người thầy khiến bao thế hệ học sinh khiếp sợ ấy lại bị Triệu Hi chọc tức đến bạc cả đầu.

Từ bé Triệu Hi đã gặp qua rất nhiều giáo viên. Thầy Phương là người nghiêm khắc nhất, mắng anh gay gắt nhất, nhưng cũng là người quan tâm anh nhất sau khi tốt nghiệp.

Thầy Phương không khéo ăn nói, không biết thể hiện tình cảm. Ngày lễ tết Triệu Hi gọi điện về, thầy vẫn giữ nguyên cái giọng điệu như đang giáo huấn trong giờ tự học để hỏi thăm sức khỏe, công việc, bao giờ về nước.

Bao nhiêu năm trôi qua, Triệu Hi chẳng về được mấy lần, nhưng lần nào về cũng phải đến thăm thầy Phương.

Rồi một ngày, thầy Phương đổ bệnh. Ung thư hạch bạch huyết, di căn rồi. Triệu Hi vội vàng bay về nước, nhưng chỉ kịp dự đám tang thầy.

Ngày hôm ấy, Triệu Hi ngồi trong xe nghe đi nghe lại hai bài hát thầy Phương thích nhất, chợt nhận ra cuộc đời thật vô thường. Chẳng biết ngày nào sẽ là lần cuối cùng được gặp một người.

Không hóng được thêm drama, đám nhóc vẫn chưa thỏa mãn, nhưng Triệu Hi mặc kệ chúng nó nhao nhao. Cuộc khởi nghĩa thất bại, cả lũ đành hậm hực chuyển chủ đề, chẳng mấy chốc lại rôm rả bàn tán chuyện khác. Đám thiếu niên tràn trề sức sống tụ tập với nhau thì không bao giờ thiếu chuyện để nói.

Về sau Triệu Hi ít nói hẳn, chỉ mỉm cười nhìn bọn trẻ, thỉnh thoảng thì thầm vài câu với Lâm Bắc Đình. Khoảng 9 giờ, Triệu Hi có điện thoại. Lâm Bắc Đình chào mọi người, uống cạn chỗ rượu còn lại rồi cùng Triệu Hi ra về trước.

“Anh Lâm với anh Hi thân nhau thật đấy.” Tống Tư Duệ nhìn qua cửa sổ, thấy bóng hai người rẽ vào góc phố, ngưỡng mộ nói: “Bố tao bảo bạn bè cấp 3 mấy ai giữ được liên lạc đâu, toàn bạn đại học thôi.”

“Chưa chắc.” Cao Thiên Dương phản bác: “Mấy mẹ nuôi của tao toàn là bạn cấp 3 của mẹ tao đấy.”

“Đúng đấy, có liên lạc hay không là do tình cảm thôi.” Một người khác phụ họa: “Tao thấy lớp mình thân nhau mà, sau này chắc chắn vẫn giữ liên lạc.”

“Chắc chắn rồi!” Tống Tư Duệ uống nhiều nên mặt đỏ gay, quàng vai bá cổ Cao Thiên Dương và một nam sinh khác: “Bọn mình siêu thân luôn! Như anh Thiêm với anh Thịnh ấy, em thấy hai anh giống hệt anh Hi với anh Lâm, sau này kiểu gì cũng thân thiết như thế.”

Giang Thiêm đang nói chuyện nhỏ với Thịnh Vọng, nghe vậy liền ngước lên nhìn Tống Tư Duệ. Môi hắn mấp máy định nói gì đó nhưng lại thôi.

Còn Thịnh Vọng đã uống đến mức “đắc đạo thành tiên”, ai nói gì cũng chỉ trưng ra vẻ mặt ngạo nghễ bất cần đời.

Cao Thiên Dương hất tay Tống Tư Duệ ra, mắng: “Mày nói nhảm cái gì thế! Người ta là người một nhà, đương nhiên là thân rồi.”

“À à à, đúng.” Tống Tư Duệ vỗ trán, giơ cốc về phía Thịnh Vọng: “Em sai rồi, phạt!”

Thịnh Vọng cũng nâng cốc, tự giác uống một ngụm.

Giang Thiêm: “….”

Hắn giơ tay trước mặt Thịnh Vọng, xòe mấy ngón tay hỏi: “Mấy đây?”

Thịnh Vọng hừ mũi, gập từng ngón tay hắn lại: “Dọa ai đấy? Bốn.”

Giang Thiêm: “….”

Trên bàn bát đĩa ngổn ngang, chẳng ai còn bụng dạ nào nhét thêm bia nữa. Mọi người đã no căng, nhưng tan cuộc ngay thì chưa đã. Chẳng biết đứa nào đề xuất chơi trò “Số 7”, ai thua thì uống một ngụm, uống hết bia rồi về.

Giang Thiêm chỉ Thịnh Vọng: “Cậu ấy thôi nhé.”

“Sao lại thôi? Không được!” Mọi người nhao nhao phản đối.

“Say rồi.” Giang Thiêm đáp gọn lỏn.

“Say á?” Cao Thiên Dương nhìn sang. Thịnh Vọng đang cười lắc đầu, vẻ mặt bình thản, không lảm nhảm, không quậy phá. Say chỗ nào?

“Anh Thiêm anh lừa trẻ con à? Nó thế này mà bảo say thì em là ngộ độc cồn rồi!” Cao Thiên Dương xua tay: “Không ai được nghỉ hết, nào!”

Hắn đặt tay lên thùng bia, chỉ cô bạn ngồi đối diện: “Bé Ớt, cậu bắt đầu đi, không được tha cho đứa nào hết.”

Trò Số 7 là đếm số lần lượt. Đến số 7 hoặc bội số của 7 thì phải vỗ tay thay vì đọc số. Ai đọc nhầm hoặc vỗ tay sai là thua. Trò chơi đơn giản đến mức ngớ ngẩn, bình thường đám học sinh lớp A có thể đếm đến vô tận. Nhưng rượu vào rồi thì khác, não bộ đình trệ, rất dễ mắc lỗi.

Vòng đầu, lớp trưởng Lý Dự uống phạt xong thì gục luôn xuống bàn ngủ. Mấy bạn tửu lượng kém cũng ngã vật ra ghế cười ngặt nghẽo. Nhưng người sai nhiều nhất lại là Thịnh Vọng.

Cậu chủ nhỏ bề ngoài điềm tĩnh nhưng cái miệng lại phản chủ, chuyên đếm vào số 7 và bội số của 7. Cuối cùng, Cao Thiên Dương bê cả thùng bia đặt trước mặt cậu, rót đầy cốc: “Anh Thịnh, anh cố tình sai để được uống đúng không?”

Bia vàng óng sóng sánh, bọt trắng tràn ra khỏi miệng cốc. Thịnh Vọng lười nhấc tay, cứ thế cúi xuống húp một ngụm bọt, nhăn mặt: “Thực ra tôi không uống nổi nữa rồi.”

Cao Thiên Dương gào lên: “Giỏi thì đừng sai nữa!”

“Tôi có cố ý đâu.”

Môi cậu dính một vòng bọt trắng xóa, cậu lè lưỡi liếm nhẹ. Đang loay hoay không biết xử lý cốc bia thế nào thì thấy một cánh tay vươn tới.

Phản ứng của Thịnh Vọng lúc này chậm chạp vô cùng. Cậu nhìn chằm chằm nốt ruồi nhỏ xíu trên cổ tay người đó, ngẩn ra một lúc rồi mới quay sang nhìn chủ nhân cánh tay —–

Giang Thiêm rũ mắt, ngửa cổ uống cạn cốc bia. Hắn đặt cốc xuống bàn cái “cạch”, hất đầu về phía cửa: “Tan cuộc.”

Đám Cao Thiên Dương cười ồ lên: “Đại thần bao ngầu!” Tiếng kéo ghế rầm rập, mọi người lục tục đứng dậy.

Thịnh Vọng cũng đứng dậy theo, lảo đảo chạy ra ngoài.

Giang Thiêm giữ cậu lại: “Chạy đi đâu đấy?”

“Nhà vệ sinh.” Thịnh Vọng hỏi: “Đi cùng không?”

“…” Giang Thiêm buông tay: “Tôi đợi ở cửa.”

Thực ra Thịnh Vọng không đi vệ sinh mà chạy đi trả tiền. Say đến mức không biết đếm số nhưng vẫn nhớ mình là người khao. Cậu nhoài người lên quầy thu ngân, nói với chị nhân viên: “Thanh toán phòng riêng ạ.”

“Không cần đâu em, anh Lâm bảo bữa nay các anh ấy mời. Các em ăn xong chưa? Anh Lâm với anh Hi dặn đám nhân viên gọi xe đưa các em về rồi đấy.”

Thịnh Vọng lầm bầm: “Lớn tướng rồi mà còn tranh trả tiền với em.”

Chị thu ngân cười ngặt nghẽo: “Đúng rồi, mấy ổng hư quá.”

Chị xách túi lê từ trong tủ ra đưa cho Thịnh Vọng: “Tiểu Giang gửi cái này ở đây, lát nữa hai em về trường à?”

Thịnh Vọng gật đầu. Cậu xách túi lê, tìm đại một cái bàn đứng dựa vào chờ.

“Em đừng đứng đấy, bàn đó để đồ thất lạc đấy.” Chị thu ngân nhắc.

“Dạ, em đang chờ người đến nhận lại mà.” Thịnh Vọng đáp tỉnh bơ.

Chị gái cười bò.

Chẳng bao lâu sau, “đồ thất lạc” xách túi lê lẽo đẽo theo sau “người nhận” – Giang Thiêm – ra về.

Lần trước say rượu, Thịnh Vọng và Giang Thiêm vẫn đang chiến tranh lạnh nên hắn chỉ đi theo chụp ảnh dìm hàng. Lần này thì khác, ai đó khoác vai Giang Thiêm, ép hắn tham gia trò chơi “đi thẳng hàng” suốt dọc đường về.

Con ngõ ở khu “Ngoài Rặng Ngô Đồng” không được bằng phẳng, chỗ rộng chỗ hẹp. Dưới sự lôi kéo nhiệt tình của Thịnh Vọng, vai Giang Thiêm va vào tường đến ba lần.

“Sao cậu cứ đi xiêu vẹo thế nhỉ?” Thịnh Vọng thắc mắc.

“Cậu buông tay ra thì tôi sẽ đi thẳng.” Giang Thiêm đáp.

“Không buông.”

“…”

Giang Thiêm bó tay toàn tập.

Thà chụp ảnh dìm hàng còn hơn.

Nghĩ bụng thế nhưng tay hắn vẫn giữ chặt Thịnh Vọng. Ngõ nhỏ nhiều đá sỏi, lỡ dẫm phải lại trẹo chân thì khổ. Đi ngoằn ngoèo một tí trông hơi ngốc nghếch nhưng ít ra cũng an toàn hơn.

Nhà cụ Đinh là kiểu nhà cổ, bậc cửa rất cao. Chân Thịnh Vọng nặng trịch không bước qua nổi. Cậu cáu kỉnh ngồi bệt xuống bậc đá ngoài cổng, xua tay: “Tôi không vào đâu, tôi ngồi đây đợi.”

“Đừng chạy lung tung nhé.” Giang Thiêm dặn.

Thịnh Vọng gật đầu, thầm nghĩ: Chân mọc trên người tôi, thích đi đâu thì đi chứ.

Giang Thiêm vào nhà. Tiếng ho khan của cụ Đinh vọng ra từ bên trong bức tường thấp, vang vọng trong con ngõ vắng.

Đây là khu vực sâu nhất của “Ngoài Rặng Ngô Đồng”, đa phần là người già sinh sống. Các cụ ngủ sớm nên đèn đóm tắt ngúm, không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng chó sủa văng vẳng xa xa.

Thịnh Vọng loáng thoáng nghe tiếng người nói chuyện nho nhỏ từ con hẻm bên phải. Cậu quay sang, thấy hai bóng người cao lớn đi ngang qua đầu ngõ, bóng họ đổ dài dưới ánh đèn đường rồi khuất dần sau bức tường.

Cậu nhìn trân trân vào khoảng không một lúc mới nhận ra: hai người đó trông rất giống Triệu Hi và Lâm Bắc Đình.

Với bản năng tò mò của một học sinh xuất sắc, cậu đứng dậy, đôi chân run rẩy xiêu vẹo mò ra đầu ngõ, thò đầu nhìn. Bất ngờ thay, hai người họ chưa đi xa, chỉ cách cậu chừng 7-8 mét.

Họ như đang đi dạo, vừa đi vừa dừng lại nói chuyện. Dưới ánh đèn đường, Thịnh Vọng nhận ra đúng là Triệu Hi và Lâm Bắc Đình.

Nhìn hướng đi thì chắc họ vừa từ quán Hân Hoan về.

Lâm Bắc Đình nói gì đó khiến Triệu Hi dừng lại cười ngặt nghẽo, tay khoác lên vai Lâm Bắc Đình.

Thịnh Vọng phân vân không biết có nên chào hỏi không, dù sao cũng vừa bị hai ông anh cướp mất quyền thanh toán.

Đang do dự định bước ra gọi thì cậu thấy Triệu Hi đứng thẳng dậy, ánh mắt lấp lánh nhìn Lâm Bắc Đình. Anh nhấc cánh tay đang khoác vai đối phương lên, ngoắc ngoắc ngón tay đầy khiêu khích.

Hình như Lâm Bắc Đình nhướng mày.

Hắn gạt ngón tay đang trêu chọc kia ra, nghiêng đầu cúi xuống hôn Triệu Hi.

Con hẻm nhỏ hẹp, vắng vẻ, ngày thường ít người qua lại, giờ đây trở thành chốn bí mật an toàn.

Chỉ có một ngọn đèn đường vàng vọt tỏa ánh sáng yếu ớt. Ánh đèn kéo dài cái bóng của hai người quấn quýt lấy nhau in trên mặt đất lổn nhổn đá sỏi, mập mờ và day dứt.

Rộp rộp.

Đế giày giẫm lên đá vụn phát ra tiếng động khẽ khàng. Âm thanh nhỏ bé ấy lại khiến Thịnh Vọng giật bắn mình. Khi hoàn hồn lại, cậu đã lùi sát vào bức tường phía sau, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Giang Thiêm bước ra, thấy bệ đá trống trơn. May mà ngay sau đó có tiếng động phát ra từ chân tường. Hắn vừa định gọi to thì thấy Thịnh Vọng, liền thở phào nhẹ nhõm.

“Đứng đây làm gì?” Hắn bước lại gần.

Thịnh Vọng đang ngẩn ngơ, nghe tiếng hỏi mới giật mình. Chẳng biết do bóng tối hay do điều gì khác mà ánh mắt cậu toát lên vẻ hoảng hốt.

Dù biết không nên trông mong gì ở một kẻ say rượu, nhưng Giang Thiêm vẫn hỏi nhỏ: “Sao trông hoảng hốt thế?”

Hắn nhìn quanh, ngó đầu ra con hẻm. Vắng tanh, không chó mèo hoang, cũng chẳng có dơi hay bướm đêm.

Thịnh Vọng không trả lời. Cậu ngơ ngác nhìn Giang Thiêm một lúc, men rượu lại bắt đầu dâng lên. Người say hay khát nước, cậu liếm môi dưới khô khốc, cụp mắt xuống: “Ai hoảng đâu? Có gì đâu mà hoảng. Tôi ăn no quá nên đứng tí cho tiêu cơm thôi.”

Giang Thiêm nửa tin nửa ngờ.

Thịnh Vọng hỏi tiếp: “Ông ngủ chưa? Tôi muốn đi ngủ, mệt quá rồi.”

Giang Thiêm cúi đầu nhìn cậu, rồi đứng thẳng dậy: “Vậy về thôi, về ký túc xá.”

Các bạn cùng phòng đã tắm rửa xong xuôi, trong phòng thoang thoảng mùi sữa tắm dầu gội. Sử Vũ ngồi trên giường chơi game, Khâu Văn Bân đang cắm cúi học bài dưới ánh đèn tích điện.

Về đến phòng, cơn say của Thịnh Vọng ập đến dữ dội, chân nam đá chân chiêu. Khâu Văn Bân vội vàng chạy lại định đỡ nhưng bị cậu đẩy ra. Cậu buồn ngủ đến mức mắt díp lại nhưng vẫn cố lết vào nhà tắm dội nước qua loa, rồi kéo lê cơ thể ướt át, nóng hổi leo lên giường của Giang Thiêm nằm vật ra.

“Vãi chưởng, nó uống bao nhiêu thế?” Sử Vũ hỏi.

“Không nhiều lắm.” Giang Thiêm đáp.

Tửu lượng kém nhưng ý chí kiên cường, chẳng ai biết cậu bắt đầu say từ lúc nào.

Khâu Văn Bân nhìn tư thế ngủ bá đạo của Thịnh Vọng, ái ngại hỏi: “Đại thần, tối nay anh ngủ giường trên à?”

Giang Thiêm không thể chuyển đi được, vì Thịnh Vọng ngủ rất hay xoay người, đạp chăn. Giường ký túc xá bé tí, lăn hai vòng là rơi xuống đất ngay.

Thế là Giang Thiêm vẫn ngủ giường dưới, làm thanh chắn sống cho cậu.

Đêm nay Giang Thiêm ngủ không yên giấc, và Thịnh Vọng cũng vậy.

Hình ảnh trong con hẻm nhỏ cứ ám ảnh tâm trí cậu, len lỏi vào giấc mơ. Cậu mơ thấy rất nhiều cảnh tượng lộn xộn, nhưng cảnh nào cũng kết thúc bằng việc cậu đứng dưới cột đèn đường ấy.

Hai bên là bức tường loang lổ kéo dài vô tận, dưới chân là nền đá rêu phong nứt nẻ. Trong mơ đèn luôn sáng, bóng người khi in trên tường, khi ngả dài trên mặt đất.

Tối tăm, yên lặng, mập mờ và ướt át.

Rồi cậu nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình. Lần nào ngẩng đầu lên, cậu cũng nhìn thấy gương mặt của Giang Thiêm.

Chẳng biết qua bao nhiêu giấc mơ, Thịnh Vọng choàng tỉnh.

Khi mở mắt ra, cảm xúc của cậu vẫn còn vương vấn ở đoạn cuối giấc mơ, trán và thái dương ướt đẫm mồ hôi.

Nửa người cậu nằm đè lên Giang Thiêm, tay ôm cổ, chân gác lên chân đối phương. Chăn bị đạp văng từ bao giờ, đùn cả đống xuống cuối giường. Nơi tiếp xúc giữa hai cơ thể gần như không có gì ngăn cách.

Lớp vải quần mềm mỏng chẳng ngăn nổi hơi nóng, càng không che giấu được phản ứng sinh lý đáng xấu hổ nào đó.

Trời chưa sáng hẳn. Ánh sáng mờ ảo từ ban công len qua khe cửa hắt vào phòng. Ký túc xá im phăng phắc. Thịnh Vọng nhắm mắt lại, nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch như trống dồn và hơi thở dồn dập của chính mình.

Cậu hoảng hốt rút chân về, cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể để không đánh thức Giang Thiêm. Cậu ngẩng lên nhìn gương mặt đang ngủ say của hắn một chút, rồi vội vã trèo xuống giường, leo tót lên giường tầng trên của mình, không dám nán lại thêm một giây nào nữa.

Bởi vì khoảnh khắc nhìn Giang Thiêm, cậu bỗng nảy sinh khao khát muốn dính chặt lấy hắn, muốn cúi xuống chạm vào đôi môi luôn mím chặt lạnh lùng kia, xem nó có lạnh như ánh mắt hắn hay không.

Trần nhà phía trên trắng toát, sắc mặt Thịnh Vọng cũng trắng bệch y hệt.

Cậu nhìn trân trân lên trần nhà, người đờ đẫn, tiếng tim đập vẫn rộn rã bên tai.

Cậu thậm chí không nhận ra người nằm giường dưới vừa khẽ trở mình. Và đương nhiên cậu không biết Giang Thiêm đã kéo chăn đắp lên người, rồi mở mắt nhìn vào khoảng không.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_f4zt4bf4zt4bf4zt
Vận Động Viên Bị Sự Nghiệp Nghệ Sĩ Làm Chậm Trễ
15/11/2025
images
Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn
24/11/2025
329-5
Thần Chủ Ở Rể – Thần Chủ Bí Ẩn – Vương Bác Thần – Triệu Thanh Hà
28/11/2025
300
Bệ hạ hắn dùng mỹ nhân kế
20/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247