Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 52: Quy chế mới

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 52: Quy chế mới
Prev
Next

Giang Thiêm không quen ngủ chung giường với người khác.

Hồi nhỏ ở nhờ nhà cụ Đinh, hắn luôn cuộn tròn một mình trên cái ghế sofa cũ kỹ, dù cụ có khuyên nhủ dỗ dành thế nào cũng nhất quyết không chịu lên giường ngủ.

Duy nhất một lần, con mèo “Đội Trưởng” tè bậy lên ghế sofa. Mùi hôi nồng nặc khiến cụ Đinh phải lột sạch vỏ bọc và đệm mang đi giặt phơi. Tối đó, Giang Thiêm đành cắn răng ngủ chung giường với cụ một đêm.

Giường gỗ rất rộng, đủ chỗ cho hai người lớn nằm thoải mái. Hồi đó Giang Thiêm còn bé tí, chiếm chưa đến một nửa chỗ. Chăn của cụ lại to và dày. Cứ tưởng sẽ ổn thôi, ai ngờ nửa đêm cụ Đinh tỉnh giấc, thấy thằng bé đã nằm sát mép giường, suýt rơi xuống đất.

Cụ nhìn nó chằm chằm như đang nghiên cứu một sinh vật lạ, rồi cuối cùng cũng hiểu ra:

Cơ thể thằng nhóc này khi ngủ như một cái ra-đa sống. Chỉ cần có người nhích lại gần một chút, nó sẽ vô thức lùi ra xa, thà chịu rét co ro ở mép giường còn hơn chạm vào người khác.

Đêm đó, cả hai ông cháu đều mất ngủ.

Ban đầu cụ Đinh tưởng thằng bé ghét ở đây, sau mới hiểu không phải thế. Chỉ là nó đã quen cô độc quá lâu rồi. Vứt nó vào hoàn cảnh nào nó cũng sống được, nhưng nó không quen gần gũi với bất kỳ ai.

Tất nhiên Giang Thiêm không biết đêm đó mình ngủ thế nào, chỉ nhớ sáng hôm sau mắt cụ Đinh thâm quầng và ngáp ngắn ngáp dài.

Từ đó về sau, hắn không bao giờ ngủ chung giường với ai nữa…

Kể cả lần luyện chữ hôm nọ.

Hôm đó Thịnh Vọng nằm lì trên giường hắn, nói được hai câu đã lăn ra ngủ say như chết.

Giường trong ký túc xá rộng hơn giường gỗ của cụ Đinh, ba người nằm cũng vừa, hai người thì càng thoải mái. Trong thoáng chốc, Giang Thiêm thực sự đã do dự.

Nhưng cuối cùng hắn vẫn không leo lên.

Hắn chỉ quấn chăn quanh người Thịnh Vọng, lặng lẽ bó cậu thành con nhộng như một trò đùa tinh quái. Còn mình thì lôi cái chăn mỏng trong tủ ra, gục đầu lên bàn học chợp mắt.

Hắn biết Thịnh Vọng rất tinh ý, nên sáng hôm sau phải giả vờ như mình cũng vừa ngủ dậy từ trên giường.

Nhưng lần này thì khác.

Lần này chính hắn là người mở lời trước, ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi Thịnh Vọng: “Sợ à?”

Tách ——

“Đờ ra đấy làm gì?” Thịnh Vọng búng tay cái “tách” trước mặt hắn.

Giang Thiêm hoàn hồn, nhìn cậu rụt tay về chăn, ngồi thu lu như một con mèo ngái ngủ. Cậu cúi đầu ngáp dài, đôi mắt trong veo phủ một lớp sương mờ.

Dây thần kinh lý trí trong đầu Giang Thiêm giãy giụa yếu ớt.

“Tôi ngủ hay cựa quậy lắm, sợ làm cậu tỉnh.” Hắn biện minh.

Thịnh Vọng mơ màng đáp: “Đâu có, tôi với cậu ngủ chung một lần rồi mà?”

Giang Thiêm: “…”

“Lần trước ngủ ngon lắm, tôi có bị đánh thức đâu.”

Giang Thiêm cảm thấy mình vừa tự đào hố chôn mình, giờ không cách nào leo lên được.

Dây thần kinh lý trí cuối cùng cũng đứt phựt. Hắn thầm nhủ “Thôi được rồi”, đưa tay vén chăn lên.

Anh bạn đang buồn ngủ bỗng lên tiếng: “Cái giường này rộng có mét mốt, nhét hai cái chăn vào chắc chật ních nhỉ?”

Đương nhiên là chật.

Giang Thiêm vịn thành giường im lặng một lát, chấp nhận số phận ngủ chung chăn.

Thịnh Vọng chia cho hắn một nửa cái chăn. Giường ký túc xá hẹp, giường tầng dưới lại không có thanh chắn. Đúng như lời cụ Đinh nói mười năm trước, chẳng mấy chốc hắn sẽ lăn xuống đất mà thôi.

Hắn nhắm mắt, nhìn ánh trăng bạc lạnh lẽo xuyên qua rèm cửa sổ mỏng manh, trong đầu thoáng qua vài suy nghĩ tự giễu. Hắn cảm nhận được Thịnh Vọng khẽ cựa mình, sống lưng cong cong và bả vai tì vào người hắn, truyền sang một hơi ấm lạ lùng qua lớp áo cotton, nóng hơn thân nhiệt hắn một chút.

Dù miệng kêu buồn ngủ rũ rượi nhưng Thịnh Vọng vẫn chưa ngủ ngay, hắn biết điều đó.

Thi thoảng đối phương lại cựa quậy khẽ khàng, tấm lưng áp sát vào hắn phập phồng theo nhịp thở, chẳng biết đang nghĩ ngợi điều gì.

Không lâu sau, cuối cùng Thịnh Vọng cũng không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, hơi thở trở nên đều đặn, êm đềm.

Giang Thiêm quay sang nhìn phần gáy trắng ngần của cậu.

Người ta hay bảo buồn ngủ có tính lây lan. Hắn cứ tưởng mình sẽ thức trắng đêm, nhưng thực tế chưa đầy vài phút sau, cơn buồn ngủ đã ập đến, kéo dài miên man như hơi ấm từ cơ thể người bên cạnh đang dán chặt vào da thịt hắn.

Tiếng mở cửa lạch cạch đánh thức Giang Thiêm. Khi mở mắt ra, trời đã sáng rõ.

Để miêu tả một giấc ngủ ngon, người ta thường nói “một mạch đến sáng”. Hắn không được diễm phúc ấy. Thay vào đó, hắn tranh thủ từng giây từng phút để mơ liền tù tì 3 giấc mơ kỳ quặc trong vòng 2 tiếng đồng hồ.

Giấc mơ đầu tiên, hắn thấy mình bị rong biển quấn chặt tay chân trên hoang đảo. Giấc mơ thứ hai, hắn lạc vào ngôi trường ma ám, ký túc xá sập xuống đè một tảng đá nặng trịch lên người. Giấc mơ cuối cùng, hắn đang chơi bóng rổ thì bị trúng độc, người nặng như đeo chì, không nhảy lên nổi, lại còn nóng hầm hập.

Hắn nheo mắt cho quen với ánh sáng, định ngồi dậy thì phát hiện mình không thể cử động —– Cậu chủ Thịnh lúc ngủ chê nóng nên đã đạp hết chăn sang người hắn, sau đó sờ thấy “cái gối ôm” êm ái bèn ôm chặt cứng, gần như nằm đè lên người hắn mà ngủ.

Giang Thiêm trân trối nhìn dát giường tầng trên, cuối cùng cũng hiểu nguồn gốc của mấy giấc mơ quái đản kia. Lời tiên tri của cụ Đinh mười năm trước đã hoàn toàn sai bét, vì có người không cho hắn cơ hội lăn xuống đất.

“Vãi chưởng!”

Giọng Sử Vũ thảng thốt vang lên, kéo theo tiếng kêu thất thanh của Khâu Văn Bân vấp ngã. Tiếng bước chân loạng choạng và tiếng cặp sách va vào cột giường leng keng khiến Giang Thiêm tỉnh ngủ hẳn.

Hắn quay đầu lại, bắt gặp hai anh bạn cùng phòng đang há hốc mồm nhìn mình như nhìn thấy người ngoài hành tinh.

Thịnh Vọng cựa quậy trong tiếng ồn ào, ngái ngủ ngóc đầu lên nhìn quanh… Mọi thứ mờ ảo nhòe nhoẹt. Cậu lại gục xuống, dụi đầu vào “cái gối”, định ngủ tiếp thì phát hiện “gối” cứng ngắc.

Thịnh Vọng hoang mang ngẩng lên, đập vào mắt là gương mặt phóng đại của Giang Thiêm.

Thịnh Vọng: “…”

Cơn ngái ngủ khiến cậu đơ mất vài giây, rồi hoảng hồn lăn lông lốc bò dậy.

“Tôi ngủ thế này cả đêm á???”

Cuối cùng Giang Thiêm cũng được giải thoát. Hắn tựa lưng vào thành giường, xoa bóp cánh tay phải tê rần, bình thản đáp: “Không, tôi đâu có ngốc.”

“Cũng đúng.” Thịnh Vọng thở phào.

Nhưng Sử Vũ và Khâu Văn Bân thì không thể bình tĩnh nổi.

Hai người họ xách hành lý lỉnh kỉnh, cặp sách trễ xuống tận khuỷu tay, bộ dạng nhếch nhác đến buồn cười, đứng đờ ra đó hồi lâu mới lắp bắp: “Anh… anh Thiêm, hai người… có chuyện gì thế?”

Sử Vũ nhìn quanh phòng: “Ký túc xá có tận 6 cái giường mà…”

Không đủ cho 2 người ngủ ư???

Thịnh Vọng nghẹn lời. Cậu liếc nhìn Giang Thiêm, rồi nghiêm túc giải thích: “Tối qua có trộm vào phòng, hai cậu biết chưa?”

Sử Vũ ngơ ngác, còn Khâu Văn Bân thì “Á” lên: “Thảo nào lúc nãy tớ xuống phòng quản lý thấy cô bắt đăng ký danh sách tài sản…”

“Đăng ký tài sản á?” Sử Vũ khó hiểu.

“Quy định mới đấy.” Khâu Văn Bân thật thà đáp: “Cậu chưa đăng ký à?”

“Phiền phức, chả ai kiểm tra đâu mà lo.” Sử Vũ xua tay: “Thôi bỏ qua đi, cậu kể tiếp chuyện trộm cắp xem nào.”

“Cô quản lý bảo phải cẩn thận, tối qua tầng mình nhiều phòng mất đồ lắm, tớ còn nghe nói có người nhìn thấy bóng đen nữa.”

“Bóng đen á?”

Thịnh Vọng chớp cơ hội kể lại câu chuyện tối qua, thêm mắm dặm muối li kỳ như phim kinh dị. Sử Vũ nghe mà mặt cắt không còn giọt máu.

“Cậu có ổn không đấy?” Thịnh Vọng buồn cười hỏi.

“Không phải sợ đâu, tôi chỉ đang lo lắng cho an nguy chung thôi.” Sử Vũ cố vớt vát sĩ diện, rồi quay sang Thịnh Vọng: “Bắt được chưa?”

“Mơ à, tối qua mới báo công an thôi.” Thịnh Vọng tranh thủ trích dẫn lời cô quản lý: “Ghê lắm đấy, nên cô bảo nếu sợ thì có thể ghép giường ngủ chung cho an toàn.”

Khâu Văn Bân định bảo “Cũng chẳng đáng sợ lắm”, nhưng thấy ánh mắt tha thiết của Sử Vũ: “Bân Tử, hay là hai đứa mình cũng ghép giường đi?”

“…Ừm.”

Tin đồn ký túc xá nam có trộm lan nhanh như gió. Rất nhiều người tò mò đến hỏi Thịnh Vọng và Giang Thiêm. Kẻ lo lắng thật sự cũng có, mà kẻ hóng hớt cho vui cũng nhiều.

Một câu “Không nhìn thấy gì” của Giang Thiêm đã đuổi khéo hết đám tò mò. Ban đầu Thịnh Vọng còn lịch sự kể lại, sau bị hỏi nhiều quá cũng chán, toàn đáp qua loa “Hỏi cô quản lý ấy” hoặc “Chờ thông báo của trường”.

Trớ trêu thay, Sử Vũ – người không có mặt đêm hôm đó – lại là kẻ kể chuyện hăng say nhất, cứ như nhân chứng sống.

Vài ngày sau, tin đồn trong trường biến tướng thành đủ thể loại dị bản kinh dị. Nào là nữ sinh nghe tiếng gõ cửa lúc nửa đêm, dấu chân lạ ngoài ban công, tiếng mở khóa lạch cạch… Phòng nào cũng nhao nhao nhận mình bị mất đồ. Thật giả lẫn lộn khiến lòng người hoang mang.

Thế là phong trào “ghép giường” bỗng dưng nở rộ.

Sử Vũ tuyên bố chừng nào tin đồn chưa lắng xuống thì hắn quyết không về giường mình. Giường hắn đối diện tủ quần áo, cánh tủ bị lỏng chốt thi thoảng lại kẽo kẹt hé ra, nhìn ghê chết đi được.

Kể ra cũng đáng sợ thật. Tuy Thịnh Vọng không sợ nhưng vẫn thông cảm cho hắn.

Chỉ khổ thân Khâu Văn Bân. Cậu ta vốn béo, chịu nóng kém. Giờ lại phải chia sẻ cái giường chật hẹp với một ông tướng nhát gan, sáng nào dậy người cũng ướt đẫm mồ hôi, muốn đuổi đi mà không được.

Có Sử Vũ làm tấm gương “nhát gan”, việc Thịnh Vọng và Giang Thiêm ngủ chung giường cũng chẳng ai lấy làm lạ nữa.

Mắt cá chân của Thịnh Vọng dưới sự chăm sóc của… Giang Thiêm đã hồi phục thần tốc. Đến cuối tháng 10, cậu đi lại gần như bình thường, chỉ khi vận động mạnh mới hơi sưng nhẹ.

Thịnh Vọng chủ yếu ngủ ở giường tầng trên của mình. Nhưng thi thoảng chân đau, cậu lại mò xuống ngủ ké giường Giang Thiêm vài hôm, hết đau lại leo lên.

Kỳ thi giữa kỳ vốn dự kiến vào giữa tháng 10, nhưng do vụ lùm xùm mất trộm nên bị lùi lại đến đầu tháng 11.

Cuối tháng 10, sau cuộc họp toàn trường, cô Hà Tiến mang về một tin động trời về quy chế “Đổi lớp theo kỳ”.

“Nói thật là tình hình khá nghiêm trọng, đặc biệt với những bạn đang có tư tưởng ‘nước đến chân mới nhảy’.” Cô Hà nghiêm mặt. “Trước đây chỉ có 3 bạn cuối lớp bị loại sau thi giữa kỳ và cuối kỳ. Nhưng các em thừa biết, lớp ta không chỉ có 3 người nằm ngoài top 50 của khối.”

“Cô hiểu, thi cử có lúc thăng lúc trầm, phong độ thất thường là chuyện bình thường. Nhưng —-“

Cô ngừng lại một chút rồi tiếp tục: “Không thể phủ nhận thứ hạng phản ánh kết quả học tập trong một giai đoạn. Quy chế mới không phải để làm khó các em, mà để giúp các em không bị cuộc đời làm khó sau này.”

“Quy chế mới là gì thế cô?” Một học sinh không kiên nhẫn hỏi.

Cô Hà dõng dạc: “Lớp ta có 45 chỗ ngồi. Trong kỳ thi giữa kỳ này, 45 em có điểm cao nhất khối sẽ được vào lớp A. Xếp hạng bao nhiêu sẽ vào lớp tương ứng: từ 46-90 vào lớp B, 91-136 vào lớp 1… Cứ thế mà tính. Bất kể là học sinh cũ hay mới, cứ lọt top 45 là được vào.”

Cả lớp nhao nhao phản đối.

Cao Thiên Dương rên rỉ: “Chết tôi rồi, lần nào tôi cũng đứng thứ 4 từ dưới lên, phen này chắc chắn bị đá đít khỏi lớp rồi.”

Thịnh Vọng an ủi: “Yên tâm, tôi đi cùng cậu. Tôi cũng nằm trong nhóm nguy hiểm đây.”

“Cậu mà nguy hiểm cái nỗi gì? Rõ ràng là cậu bay vèo vèo lên top rồi!” Cao Thiên Dương phản bác.

“Từ lúc trẹo chân tôi có học hành gì đâu, kiến thức rơi rụng hết rồi. Chắc lần này tôi cũng ‘tạch’, đến lúc đó anh em mình dắt tay nhau xuống lớp dưới cho vui.” Thịnh Vọng đang định an ủi thêm thì quay sang bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Giang Thiêm.

Thịnh Vọng: “?”

Giang Thiêm xoay bút, đập mạnh xuống bàn một cái “bộp”, mặt lạnh tanh.

Thịnh Vọng ngẫm nghĩ vài giây rồi đổi giọng ngay tắp lự: “À thôi, tôi sẽ cố gắng trụ hạng vậy.”

Cao Thiên Dương: “?”

Một tuần rưỡi trước kỳ thi giữa kỳ, Thịnh Vọng tranh thủ ghé phòng y tế kiểm tra lại. Cuối cùng cậu cũng nhận được “lệnh ân xá” của cô Lục: chân đã khỏi hẳn, không cần bôi thuốc hay kiêng khem gì nữa.

Để ăn mừng sự kiện trọng đại này, cậu quyết định mời cả lớp đi ăn thịt nướng vào Chủ nhật tại quán “Năm Tháng Ấy”, ăn tẹt ga không lo về giá. Triệu Hi và Lâm Bắc Đình đã đi công tác về, bữa tiệc khao thưởng nợ nần bấy lâu nay cuối cùng cũng đến lúc phải trả.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

309374231-256-k392591
Tên Alpha Này Sao Lại Như Vậy?
24/11/2025
re-quy-troi-cho-poster
Rể Quý Trời Cho
23/11/2025
Gemini_Generated_Image_jo9t0mjo9t0mjo9t
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Lâm Phong
04/03/2026
16b9d4134397a46e421031bcebd57252
Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)
20/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247