Ai đó? - Chương 50: Tốc độ thần thánh
Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, số lượng học sinh ở lại trường nhiều hơn Thịnh Vọng tưởng tượng.
Cậu cứ ngỡ sẽ phải đối mặt với cảnh tượng ảm đạm: cả tòa nhà ký túc xá chỉ còn mỗi cậu và Giang Thiêm. Nào ngờ, ngoại trừ tầng 6 ra thì 5 tầng còn lại chẳng tầng nào vắng người, chưa kể đến khối 12 đang ôn thi đại học.
Lý do ở lại trường thì muôn hình vạn trạng: nhà xa, muốn tranh thủ ôn bài, vân vân và mây mây.
Bên cạnh đó cũng có những lý do khá “đặc sắc”: Bố mẹ quản chặt quá nên muốn ở lại trường để “sổ lồng”; hay bố mẹ đi du lịch hết, ở lại trường ăn bám căng tin cho tiện…
Thậm chí có người ở lại chỉ vì… muốn tham quan trường vào ngày nghỉ.
Nghe thì có vẻ lạ lùng, nhưng phòng 602 sát vách lại có tận hai người như thế. Họ đến từ một lớp học khá đặc biệt của khối 11: lớp Sử – Hóa.
Trường Trung học trực thuộc vốn nổi tiếng mạnh về Lý – Hóa, nên các lớp chuyên Lý Hóa chiếm hơn nửa giang sơn. Ngoài ra còn có các lớp Lý – Sinh và các lớp Xã hội truyền thống. Nhưng lớp Sử – Hóa lại là một trường hợp ngoại lệ hiếm hoi.
Trong kỳ thi Đại học ở Giang Tô, tổ hợp xã hội bắt buộc phải chọn Lịch sử, còn tổ hợp tự nhiên bắt buộc chọn Vật lý. Môn tự chọn còn lại tùy ý học sinh. Vì thế mới sinh ra cái tổ hợp “dị hợm” Lịch sử kết hợp với Hóa học này.
Thịnh Vọng chuyển đến đây mới biết trên đời tồn tại cái lớp “ba chấm” như vậy. Và cả phòng 602 đều thuộc cái tổ hợp ấy.
Học sinh lớp này học thuộc lòng ít hơn lớp chuyên Chính trị, làm bài tập ít hơn lớp chuyên Lý. Đặt trong môi trường cạnh tranh khốc liệt của trường trực thuộc, họ chính là những học sinh nhàn nhã nhất khối.
Mà con người ta hễ rảnh rỗi quá thì rất dễ sinh nông nổi.
Sự “nông nổi” của lớp Sử – Hóa và lớp A gặp nhau, thế là một lớp ở tầng trên cùng, một lớp ở tầng dưới cùng, cách nhau cả một đường chéo tòa nhà Minh Lý bỗng trở nên thân thiết lạ thường.
Phòng 602 có hai chiến hữu thân thiết của Cao Thiên Dương: Mao Hiểu Bác (Lão Mao) và Vu Đồng (Đồng Tử). Quan hệ của cả hai với Giang Thiêm cũng khá tốt, nhân dịp Quốc khánh ở lại trường, họ nhanh chóng kết thân với Thịnh Vọng.
Ngày nghỉ đầu tiên, Lão Mao và Đồng Tử sang “phá đám” tới ba lần.
Lần đầu là lúc 10 giờ sáng. Hai người cầm xấp bài thi xông vào, vừa mở cửa đã than khóc: “Anh Thịnh, anh Thiêm ơi! Lớp các anh có nhiều bài tập về nhà không?”
Lúc đó Giang Thiêm vừa mua bữa sáng từ căng tin về, còn Thịnh Vọng đang thong thả thổi thìa cháo nóng.
Thịnh Vọng hất hàm về phía bàn học: “Có, để cả đống ở kia kìa.”
Lão Mao nhìn theo, tròn mắt: “Vãi, dày thế? Bao nhiêu tờ vậy?”
Thịnh Vọng tỉ mẩn nhặt từng sợi cà rốt trong bát cháo ra, rồi múc từng hạt đậu xanh lên ăn, quay sang hỏi Giang Thiêm: “34 hay 36 tờ ấy nhỉ? Tôi chả đếm, chỉ nghe lão Cao kêu trời thôi.”
“36.”
“Bao nhiêu cơ???” Lão Mao tưởng mình nghe nhầm.
“36 tờ.” Giang Thiêm nhắc lại.
Lão Mao và Đồng Tử nhìn nhau, nín khóc ngay lập tức, kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn.
Đồng Tử giơ ngón cái thán phục: “Đúng là thánh! 36 tờ đề đang chờ ‘xử trảm’ mà hai anh vẫn ung dung ăn sáng được à? Phải em với lão Mao thì chắc cắm đầu chép cũng không kịp. Lúc giao bài tập lớp anh không ai phản đối à?”
“Có chứ.” Thịnh Vọng đáp. “Tôi gào to lắm. Tôi bảo cứ tưởng là nghỉ đông cơ đấy. Tiếc là lúc đó tôi không ở trong lớp nên cô giáo không nghe thấy.”
Lão Mao cười sặc sụa.
“Lớp bọn em có 19 tờ thôi, bằng một nửa các anh.” Đồng Tử kính cẩn rải đề thi lên bàn. “Hôm nay hai đứa em xin phép ‘ăn bám’ ở đây nhé? Được hưởng chút hào quang của thần đồng, biết đâu làm bài suôn sẻ hơn.”
“Được thôi.” Thịnh Vọng vui vẻ đồng ý. “Tôi thích nhất là có người chịu khổ cùng mình.”
“Đâu dám, bọn em vẫn khổ hơn các anh nhiều.” Lão Mao khách sáo.
Hai người lôi bút ra, chờ hai vị đại thần ăn xong để cùng học. Ai ngờ đợi 5 phút, anh Thịnh của họ vẫn đang miệt mài nhặt cà rốt.
Giang Thiêm đẩy hộp sủi cảo sang: “Đừng bới nữa, trong này không có cà rốt đâu.”
“Cậu chắc chứ?” Thịnh Vọng bán tín bán nghi gắp một cái. “Tôi thắc mắc mãi, trường mình thầu hết ruộng cà rốt hay sao mà món nào cũng cho vào thế? Giá mà cho nhiều thịt được như thế thì tốt biết mấy.”
Lão Mao cười gượng: “Thịt băm nhỏ đến mức lọt qua lỗ kim thì làm sao mà nhiều được.”
Hai người nín thở chờ đợi. Thịnh Vọng cắn một miếng sủi cảo, rồi đột nhiên nhăn mặt.
Lại sao nữa đây…
Đồng Tử lo lắng siết chặt tờ đề thi.
Thịnh Vọng chìa nửa cái sủi cảo ra, chỉ vào một chấm cam bé tí xíu lẫn trong nhân thịt: “Thấy chưa? Đã bảo là có mà.”
“Mắt cậu 10/10 để soi cái này đấy à?” Giang Thiêm lạnh lùng đẩy hộp cháo của mình lên, ra hiệu cho Thịnh Vọng bỏ nửa cái sủi cảo vào đó.
Đồng Tử đơ người.
Giây phút ấy, hắn cảm giác mình và Lão Mao là hai bóng đèn công suất lớn. Nhưng khao khát học tập đã nhanh chóng dập tắt suy nghĩ đó.
Thịnh Vọng cũng khá bất ngờ. Cậu nhìn chằm chằm hộp cháo của Giang Thiêm một lúc, rồi ngoan ngoãn bỏ tọt nửa cái sủi cảo vào miệng nhai ngấu nghiến.
Nuốt xong, cậu uống ngụm nước ấm rồi bảo: “Tôi lỡ cắn rồi, lần sau đền cậu cái nguyên vẹn.”
Giang Thiêm nhướng mày, không nói gì, tập trung ăn nốt bát cháo.
Thấy Giang Thiêm dọn dẹp hộp đồ ăn, Đồng Tử và Lão Mao thở phào, nghĩ bụng cuối cùng cũng xong. Ai ngờ ngẩng lên lại thấy Thịnh Vọng đang gặm một cái bánh trứng.
Trời ơi là trời…
Lão Mao và Đồng Tử tuyệt vọng toàn tập.
Nhìn vẻ mặt đau khổ của hai người bạn, Thịnh Vọng cũng thấy áy náy, không dám nuốt trôi. Cậu ngập ngừng chỉ vào hộp bánh: “Hai cậu chưa ăn sáng à? Ăn chút không?”
Đồng Tử khó nhọc thốt ra từng chữ: “Thôi, chưa đói. Bọn em không có thói quen ăn sáng. Deadline dí sát mông rồi, chỉ mong làm xong sớm để mai còn được xả hơi thôi.”
Lúc này Thịnh Vọng mới hiểu tại sao hai tên này lại vội vàng thế. Cậu phủi vụn bánh trên tay, trêu chọc: “Thế hai cậu cứ làm trước đi, còn đợi bọn tôi hô khẩu hiệu bắt đầu nữa à?”
Nói vậy nhưng cậu cũng không rề rà nữa. Cậu xem giờ trên điện thoại: “Vẫn kịp.”
Dọn dẹp xong xuôi, cậu xòe hai tay ra trước mặt Giang Thiêm, ngoắc ngoắc ngón tay: “Nào, đưa đề đây.” Giang Thiêm đứng dậy, đi vòng qua hai người bạn hàng xóm, lấy hai chồng đề thi ở góc bàn, đặt một chồng nặng trịch lên tay Thịnh Vọng.
Suốt hơn 40 phút vừa qua, Giang Thiêm chưa một lần rời khỏi ghế, mọi việc đều được sắp xếp đâu ra đấy.
Đồng Tử nhìn Lão Mao, thì thầm: “Đây có phải anh Thiêm mà tao biết không?”
Lão Mao lắc đầu quầy quậy: “Chắc chắn không phải.”
Thịnh Vọng phì cười, duỗi cái chân trái đang đi dép lê ra lúc lắc: “Thương binh thì phải được ưu tiên chứ.”
Đồng Tử thắc mắc: “Nếu tao đau chân thì có được bạn cùng phòng chăm sóc thế không nhỉ?”
Lão Mao phũ phàng: “Mơ đi cưng.”
Giang Thiêm đi ngang qua vỗ đầu mỗi đứa một cái, rồi ngồi xuống, đặt đồng hồ bấm giờ lên bàn: “Nói nhảm nữa thì cút về phòng tự làm.”
Hai đứa im bặt ngay lập tức: “Dạ vâng, bọn em câm ngay đây.”
Tiến độ học tập của khối 11 không chênh lệch nhiều, nhưng độ khó thì khác hẳn. Đề của lớp A có nhiều phần trùng khớp với bài tập của Lão Mao và Đồng Tử. Đó cũng là lý do họ chạy sang đây “ăn bám” —–
Chắc chắn hai câu cuối cùng trong đề sẽ không làm được, lúc đó có thể nhờ hai “đại thần” giải giúp. Có người “gánh team” thì đời sẽ bớt khổ đau.
Nhưng chẳng mấy chốc, cả hai nhận ra mình đã lầm to. Sai lầm trầm trọng!
Khi Giang Thiêm ấn nút bắt đầu đồng hồ đếm ngược, Thịnh Vọng liếc qua rồi chỉnh thời gian từ 2 tiếng xuống còn 1 tiếng rưỡi.
Đồng Tử và Lão Mao thầm thán phục: Học giỏi đúng là khác bọt, làm bài tập bình thường mà nghiêm túc như đi thi thật, còn bấm giờ nữa chứ.
Thời gian thi Hóa là 1 tiếng 40 phút, bấm giờ thế kia cũng hợp lý. Thế là hai người đồng loạt rút đề Hóa ra. Ai dè Thịnh Vọng và Giang Thiêm lại lôi đề Toán ra làm.
Đồng Tử ngơ ngác nhìn Lão Mao, rồi vội vàng đổi sang đề Toán cho giống “thần tượng”.
Và thế là cuộc đua hành xác bắt đầu.
Khoảng 1 tiếng 15 phút sau, khi Lão Mao và Đồng Tử mới bò đến ý đầu tiên của câu tự luận thứ ba, Giang Thiêm đã buông bút.
Hắn bẻ khớp tay răng rắc, soát lại bài một lượt rồi gõ nhẹ lên bàn.
Đồng Tử và Lão Mao ngẩng lên với vẻ mặt lo lắng. Giang Thiêm liếc nhìn họ, lạnh lùng phán: “Không liên quan đến hai cậu.”
Hai thanh niên lại cắm đầu làm tiếp.
Từ đầu đến cuối Thịnh Vọng giả điếc. Giang Thiêm thong thả đặt chiếc đồng hồ bấm giờ tạm thời không dùng đến ngay cạnh tay cậu.
Tên này đúng là trêu ngươi người khác. Thịnh Vọng lườm xéo hắn một cái, tiện tay vớ quyển sách úp lên cái đồng hồ, rồi tiếp tục viết như bay để hoàn thành nốt công thức cuối cùng.
Càng vội chữ càng bay bướm, rồng bay phượng múa.
Giang Thiêm ngồi đối diện chứng kiến trọn vẹn những nét chữ “xấu đau xấu đớn” ấy, không nhịn được nhắc nhở: “Cậu luyện chữ để làm cảnh à?”
Ngón tay Thịnh Vọng khựng lại. Cậu hậm hực giảm tốc độ, nắn nót viết nốt mấy chữ cuối cùng. Đặt bút xuống, cậu ấn dừng đồng hồ: chậm hơn Giang Thiêm 10 phút.
Thịnh Vọng tức tối ngả người ra sau ghế, một lúc sau mới chỉ vào mặt Giang Thiêm mắng: “Biến thái.”
Giang Thiêm chẳng thèm chấp.
Từ này nếu thốt ra từ miệng Sử Vũ thì nghe rất nhạt nhẽo, nhưng từ miệng Thịnh Vọng thì lại nghe khá vui tai. Chủ yếu là do người nói có đủ “trình” hay không.
“Còn bao nhiêu nữa?” Mắng xong, Thịnh Vọng mới nhớ ra quan tâm đến hai đồng bào đang vật lộn bên cạnh.
Nhưng Đồng Tử và Lão Mao chẳng mong được quan tâm lúc này. Hai người mặt đỏ tía tai vì cuống, cuối cùng giơ hai ngón tay lên: “Còn 2 câu rưỡi!”
Giang Thiêm khó hiểu: “Lúc nãy tôi làm xong đã thấy các cậu làm đến câu 3 rồi, sao giờ vẫn ở câu 3?”
Đồng Tử ngước lên với ánh mắt đầy tủi nhục và phẫn uất. Thịnh Vọng quyết định ngăn Giang Thiêm xát muối vào trái tim mong manh của họ.
“Đừng có khinh người. Nhìn tôi đây này.” Cậu vỗ tay cái bốp thu hút sự chú ý của Giang Thiêm, chỉ vào đồng hồ đếm ngược: “Tiếp theo làm đề nào?”
“Còn 3 đề Toán nữa.” Giang Thiêm đáp.
“Được thôi.” Thịnh Vọng cài lại thời gian đếm ngược, rút đề thi mới ra.
Đồng Tử thực sự không thể hiểu nổi: “Hai anh làm 3 đề Toán liên tục mà không thấy ngán à?”
“Hai đề này nhẹ nhàng thôi, một đề điền khuyết và một đề phụ.” Thịnh Vọng đáp: “Nhanh ấy mà.”
Đồng Tử và Lão Mao bị kẹt cứng ở hai câu Toán cuối cùng. Mỗi câu thử đến 5-6 cách giải mà cách nào cũng đi vào ngõ cụt. Đến khi cả hai vất vả giải quyết xong hai ý đầu của câu 4 và ý 1 của câu cuối, thì hai vị đại thần kia đã làm xong đề điền khuyết và một nửa đề phụ.
Lão Mao thều thào: “Bọn nó có ngán không thì tao không biết, nhưng tao buồn nôn lắm rồi….”
Hai người mượn bài giải của Thịnh Vọng và Giang Thiêm để tham khảo. Đến khi họ hiểu ra vấn đề thì hai cậu bạn kia đã làm xong nốt đề phụ.
“Làm tiếp không?” Đồng Tử gục xuống bàn, giọng yếu ớt.
Thịnh Vọng đáp: “Tùy các cậu. Bọn tôi thì chắc chắn phải làm rồi, còn hơn 30 đề nữa cơ mà.”
Đồng Tử cắn răng: “Thế làm thêm một đề Hóa nữa.”
Hắn tự nhủ thời gian thi Hóa chỉ có 1 tiếng 40 phút, chắc chênh lệch không nhiều đâu. Chưa kể hắn là cán sự môn Hóa, cũng có chút “máu mặt”.
Lần này Thịnh Vọng và Giang Thiêm không chơi trội nữa, đàng hoàng đặt đồng hồ 100 phút. Đồng Tử và Lão Mao yên tâm bắt đầu.
Kết quả khi đồng hồ đếm ngược về số 0, hai người đồng thanh chửi thề. Yên tâm cái con khỉ!
Trong 100 phút, đúng là họ làm xong một đề Hóa thật, nhưng Giang Thiêm và Thịnh Vọng đã giải quyết gọn 2 đề….
Biết là lớp A làm bài nhanh, nhưng nhanh đến mức này thì đúng là quá sức tưởng tượng!
Hai người vốn định sang đây “hưởng sái” hào quang của học sinh giỏi, ai ngờ lại bị vùi dập tơi tả. Đồng Tử vội vàng thu dọn sách vở, chắp tay: “Cáo từ.”
Thịnh Vọng dở khóc dở cười: “Về thật à? Không làm bài tập nữa sao?”
Lão Mao đáp: “Về thôi, không về thì chết mất xác ở đây mất.”
Hai người chạy biến như bị ma đuổi, để lại Thịnh Vọng và Giang Thiêm mắt to trừng mắt nhỏ.
Thịnh Vọng phe phẩy tờ đề Tiếng Anh vừa rút ra, hỏi: “Làm tiếp không? Cậu đói chưa?”
“Chưa, ăn sáng muộn quá mà.” Giang Thiêm đáp.
Thịnh Vọng gãi mũi ngượng ngùng. Lý do ăn sáng muộn là vì cậu nằm ườn ra giường ăn vạ, Giang Thiêm gọi mãi không dậy, đến tận 10 giờ mới chịu chui ra khỏi chăn.
“Làm xong đề Anh rồi đi ăn nhé?” Cậu ướm hỏi.
Giang Thiêm gật đầu.
Khán giả đã về hết, Thịnh Vọng vẫn đặt đồng hồ đếm ngược. Tốc độ làm bài của cậu và Giang Thiêm ban đầu ngang ngửa nhau, càng về sau càng nhanh hơn chứ không hề giảm sút.
Cậu liếc nhìn đồng hồ bắt đầu chạy, rồi cúi xuống làm bài.
Với Tiếng Anh, cậu chẳng cần lo lắng gì cả. Cậu làm xong trước Giang Thiêm, gỡ hòa cho môn Toán lúc nãy. Nếu hành động đặt đồng hồ bấm giờ cạnh tay cậu của Giang Thiêm được gọi là khiêu khích ngầm, thì hành động của cậu bây giờ chính là trêu chọc công khai.
Cậu bắt chước Giang Thiêm, gõ ngón tay lên bàn. Người đối diện chẳng thèm ngẩng lên. Ngón tay cậu lại giả làm người đi bộ, lạch bạch tiến về phía trước, gõ thêm vài cái nữa.
Giang Thiêm vẫn phớt lờ.
Ngón tay Thịnh Vọng tiếp tục lấn tới, dí thẳng vào tờ bài thi của đối phương, gõ lộp cộp lên mặt giấy. Quấy rối đến mức này mà còn nhịn được thì đúng là thánh.
Cuối cùng Giang Thiêm cũng phản ứng.
Tay phải hắn vẫn viết không ngừng, tay trái đưa ra gạt ngón tay phá đám của Thịnh Vọng. Gạt hai cái không được, hắn bèn chộp lấy cả bàn tay cậu giữ chặt.
Thịnh Vọng giật mình.
Bàn tay Giang Thiêm áp lên mu bàn tay cậu, ngón tay thon dài ấn nhẹ lên xương cổ tay, mang đến cảm giác man mát dễ chịu.
Cậu cụp mắt nhìn bàn tay đang bị nắm, nụ cười trên môi dần tắt. Xúc giác bỗng trở nên nhạy cảm lạ thường. Cậu định rụt tay về theo phản xạ, nhưng chẳng hiểu sao tay chân cứ cứng đờ, không nhúc nhích nổi.
Có vẻ Giang Thiêm cũng cảm nhận được sự khác thường thoáng qua ấy. Thịnh Vọng thấy hắn dừng bút, liếc mắt nhìn sang bàn tay đang nắm chặt của hai người.
Một hai giây trôi qua, hắn vẫn giữ nguyên tư thế.
Một lúc lâu sau, hắn mới buông tay ra như sực tỉnh.
Hắn bẻ khớp tay kêu răng rắc, đặt bút xuống và nói: “Tôi làm xong rồi.”