Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 49: Chăm sóc bệnh nhân

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 49: Chăm sóc bệnh nhân
Prev
Next

Sáng sớm tháng 5, trời sáng rất nhanh. Mới hơn 5 giờ, ánh nắng trong veo đã tràn xuống ban công, chiếu lên mặt Thịnh Vọng.

Tiết trời lúc bình minh se lạnh. Thịnh Vọng có thói quen ngủ xấu, chăn chỉ đắp một nửa, chân tay vung vẩy lung tung. Lăn lộn cả đêm, rốt cuộc cũng thấy hơi lạnh.

Cậu cựa mình, rúc chân tay vào trong chăn, kéo chăn trùm kín đến tận cằm, cuộn tròn như một con mèo trong ổ.

Giang Thiêm dùng cùng loại sữa tắm với cậu: mùi muối biển pha lẫn hương gỗ nhẹ nhàng. Mùi hương quen thuộc ấy bao bọc lấy Thịnh Vọng, cộng thêm ánh nắng ấm áp khiến cậu lại thiu thiu ngủ. Nhưng vừa mới chợp mắt được một chút thì cơn đau nhức ở mắt cá chân đã kéo cậu tỉnh dậy.

Thịnh Vọng bực bội đạp chăn, hầm hừ một lúc rồi đành lồm cồm bò dậy. Mắt cá chân sưng vù, đau nhói. Cậu vén chăn lên nhìn, quả nhiên nó đã sưng to như cái bánh bao.

Món móng giò hầm của thím Tôn hiệu nghiệm thật, giờ chân cậu trông y hệt cái móng giò.

Giường trên có tiếng động. Thịnh Vọng ôm cái chân đau ngẩng lên, thấy Giang Thiêm đang leo xuống.

Hai người bạn cùng phòng vẫn đang ngáy o o. Thịnh Vọng thì thào: “Tôi làm cậu tỉnh à?”

“Không.” Giang Thiêm đáp: “Tự tỉnh thôi.”

Trông hắn tỉnh táo thật, không có vẻ gì là ngái ngủ.

Thịnh Vọng ngạc nhiên: “Sớm thế?”

“Đồng hồ sinh học.” Giang Thiêm đáp gọn lỏn.

Thịnh Vọng liếc điện thoại: 5 giờ 20.

Đồng hồ sinh học cái khỉ mốc.

Học sinh nội trú trường trực thuộc không phải dậy quá sớm. Từ ký túc xá đến lớp học chỉ mất chưa đầy 5 phút, căng tin nằm ngay giữa đường. Cô Hà từng bảo nếu muốn ngủ nướng thêm chút thì có thể mang đồ ăn sáng vào lớp, miễn đừng lộ liễu quá là được. Vì thế ưu điểm lớn nhất của nội trú là được ngủ muộn hơn một chút.

Đồng hồ sinh học của học sinh nội trú từ lâu đã được điều chỉnh theo giờ giấc này rồi.

Thịnh Vọng giơ màn hình điện thoại ra trước mặt Giang Thiêm, vạch trần lời nói dối của hắn. Giang Thiêm liếc qua rồi tiện tay giật luôn điện thoại của cậu.

“Ơ, thẹn quá hóa giận à?” Thịnh Vọng buột miệng, rồi vội hạ giọng: “Cậu cầm điện thoại tôi đi đâu đấy?”

Giang Thiêm bỏ điện thoại vào túi quần, đi ra bồn rửa mặt. Lát sau, hắn quay lại, mang theo hơi nước ẩm ướt và mùi bạc hà mát lạnh.

“Ê, giúp tôi một việc.” Thịnh Vọng nhờ vả.

“Nói đi.”

“Hôm qua tôi vứt tuýp thuốc mỡ trong ngăn tủ ấy, cậu lấy hộ tôi với. Giờ tôi mà bò dậy thì ồn lắm.”

Giang Thiêm lấy một chiếc tăm bông, mở nắp tuýp thuốc rồi bước lại gần giường Thịnh Vọng.

“Để tôi xem nào.” Hắn ra hiệu cho Thịnh Vọng lật chăn ra.

Thịnh Vọng ngần ngại. Cái chân sưng vù xấu xí quá, cậu chẳng muốn Giang Thiêm nhìn thấy, dù hôm qua đã bị thiên hạ nhìn chán chê rồi.

Thấy cậu chần chừ, Giang Thiêm nhìn cậu đầy thắc mắc.

Thịnh Vọng đành miễn cưỡng thò chân ra.

“Sao sưng to thế này?” Giang Thiêm nhíu mày.

“Ai biết được.” Thịnh Vọng cười gượng: “Nhìn kinh dị lắm đúng không?”

Cậu định giơ tay nhận tăm bông tự bôi, nhưng Giang Thiêm tránh đi. Hắn cúi người, nhẹ nhàng chấm thuốc lên chỗ sưng rồi dùng tăm bông tản đều ra.

Được người khác bôi thuốc cảm giác rất lạ. Thuốc mỡ mát lạnh chạm vào da khiến Thịnh Vọng giật mình co chân lại.

“Ơ cậu —–“

“Đau à?” Giang Thiêm dừng tay ngay lập tức.

“Không đau.” Thịnh Vọng lúng túng. Thuốc ngấm vào da mát rượi, làm dịu đi cơn đau nhức. Cậu cử động ngón chân, thôi không làm khó hắn nữa: “Được rồi, cậu bôi đi, nhẹ tay chút là được.”

Giang Thiêm cẩn thận bôi hai lớp thuốc rồi mới đứng dậy. Thịnh Vọng ngắm nghía cái chân, tự giễu: “Lúc nãy giống cái bánh bao hấp, giờ bôi thuốc nâu nâu vào trông như bánh bao chiên ấy nhỉ.”

Giang Thiêm: “….”

Công nhận giống thật.

Hắn vứt tăm bông vào thùng rác, nghiêm giọng: “Hôm nay ngoan ngoãn ở lại ký túc xá, cấm lên lớp.”

“Tại sao?” Thịnh Vọng bật dậy phản đối.

“Hôm qua đi lại nhiều nên hôm nay mới sưng vù lên thế đấy. Chưa chừa à?” Giang Thiêm mắng: “Muốn phế luôn cái chân này hả?”

Thịnh Vọng đuối lý, hậm hực lườm hắn. Giang Thiêm mặc kệ, với tay lên giường trên lấy đồ.

Hắn mặc quần thể thao xám nhạt, khi vươn tay để lộ một đoạn cạp quần. Túi quần bên phải hơi cộm lên hình chữ nhật, chính là chỗ hắn cất điện thoại của Thịnh Vọng.

Thịnh Vọng nheo mắt, bất ngờ tấn công, thò tay vào túi quần hắn định cướp lại.

Vừa thò vào cậu đã hối hận.

Giang Thiêm phản xạ nhanh, cúi người xuống, chộp lấy tay cậu qua lớp vải túi quần. Hai người giằng co, lảo đảo ngã dúi dụi vào đầu giường.

Khoảng cách quá gần, gần đến mức nghe rõ cả nhịp thở của nhau.

“Đánh lén à?” Giang Thiêm ngước mắt lên.

Thịnh Vọng mím môi, tóc tai rối bù, hơi thở gấp gáp: “Cậu phải hỏi xem ai lấy điện thoại trước chứ?”

Tư thế này quá ám muội, cậu vội vàng rụt tay về.

Cả hai rơi vào im lặng. Bầu không khí ngượng ngùng bao trùm căn phòng.

Đúng lúc đó, cứu tinh xuất hiện ——

Tối qua Sử Vũ uống nhiều nước quá nên giờ buồn đi vệ sinh. Hắn dụi mắt ngồi dậy, lơ mơ nhìn thấy hai bóng người đang quấn lấy nhau ở đầu giường đối diện.

Hắn há hốc mồm, lẩm bẩm như mộng du: “Ôi mẹ ơi…”

Thịnh Vọng giật mình hoàn hồn.

Giang Thiêm buông tay, đứng thẳng dậy. Thịnh Vọng cũng rụt tay về, giả vờ vẩy vẩy cổ tay như bị mỏi.

“Hai cậu làm trò gì thế?” Sử Vũ xỏ dép, giọng vẫn còn ngái ngủ.

Giang Thiêm đáp tỉnh bơ: “Đứng không vững.”

Thịnh Vọng đồng thanh: “Lấy điện thoại.”

Hai câu trả lời chả liên quan gì nhau mà Sử Vũ vẫn gật gù tin sái cổ. Hắn ngáp dài, lảo đảo đi vào nhà vệ sinh, lầm bầm: “Làm tôi giật cả mình.”

Giang Thiêm trả điện thoại cho Thịnh Vọng rồi đi tìm đồng phục. Thịnh Vọng vò đầu bứt tai, trùm chăn kín mít.

Từ lúc đó, hai người không nói với nhau câu nào nữa.

Ba người kia đi học lúc 6 giờ 45. Khoảng 6 giờ 50, Thịnh Vọng nhận được điện thoại của cô Hà.

Cô giáo thuyết giảng một bài dài về việc “thương gân động cốt một trăm ngày”, rồi ra lệnh cấm túc cậu ở ký túc xá, không được chạy lung tung.

Cậu vâng dạ rối rít rồi cúp máy. Vừa lúc đó, Khâu Văn Bân hớt hải chạy vào.

“Tớ quên mang đề.” Cậu bạn đặt ba hộp đồ ăn lên bàn rồi lục lọi tìm đề thi. “Tiện thể đại thần mua đồ ăn sáng cho cậu, tớ mang về luôn đây.”

“Nhiều thế? Nuôi lợn à?” Thịnh Vọng lò cò ra bàn, mở hộp: “Sao cậu ấy không về?”

“Vừa ra khỏi căng tin thì bị thầy Ngô túm đi rồi.”

“À.”

Thịnh Vọng mở đến hộp cuối cùng, thấy một hàng bánh bao chiên nhỏ xíu xếp ngay ngắn, liền trợn mắt.

Người không về mà còn gửi đồ ăn về trêu ngươi mình.

Nhìn hàng bánh bao, Thịnh Vọng quyết định chiến tranh lạnh đơn phương cả buổi sáng. Bình thường cậu hay nhắn tin trêu chọc Giang Thiêm, nhưng hôm nay WeChat cũng chẳng thèm mở, lôi đề ra làm để xả giận.

Làm xong ba đề, cậu vươn vai, lắc cổ thì phát hiện đã hơn 12 giờ. Bên ngoài ồn ào tiếng người.

Thịnh Vọng nhảy lò cò ra ban công, thấy biển người đang ùn ùn kéo về phía căng tin.

Cao Thiên Dương to con chạy dẫn đầu đoàn quân đói khát.

Như có thần giao cách cảm, hắn ngẩng đầu lên thấy Thịnh Vọng, liền vẫy tay gào toáng lên: “Anh Thịnh —–”

Thịnh Vọng vội thụp xuống trốn. Cái giọng oang oang của tên này khiến bao nhiêu người ngước lên nhìn, xấu hổ chết mất.

Thịnh Vọng chỉ tay về phía nhà ăn, ý bảo hắn im mồm đi ăn đi. Ai ngờ tên ngốc đó lại hiểu nhầm, tưởng cậu đói bụng, bèn gào lên: “Đợi tí, anh Thiêm đi lấy cơm cho cậu rồi —-“

“…”

Ok fine. Số người ngước nhìn tăng gấp đôi.

Thịnh Vọng quay đầu bỏ vào phòng, đóng cửa ban công cái rầm.

Sau hôm chuyển vào ký túc, tin đồn Giang Thiêm và Thịnh Vọng là anh em sống chung nhà đã lan ra khắp trường.

Nhưng tin đồn chỉ là tin đồn, chưa ai có bằng chứng xác thực. Giang Thiêm lạnh lùng ít nói, chẳng ai dám hỏi thẳng. Mọi người chỉ dám xì xào bàn tán sau lưng.

Hai câu nói hớ hênh của Cao Thiên Dương hôm nay chẳng khác nào ném đá xuống mặt hồ đang yên ả. Thịnh Vọng vừa trốn đi, hắn lập tức bị đám đông vây kín, tra hỏi tới tấp:

“Anh Dương! Hai người đó là anh em thật à?”

“Sao bảo lúc đầu ghét nhau lắm mà?”

“Lớp A các ông sướng thế. Giang Thiêm đã bá đạo rồi, giờ thêm Thịnh Vọng nữa thì ai chơi lại.”

“Một nhà đẻ được hai đứa con như thế, bố mẹ chắc mát lòng mát dạ lắm nhỉ.”

….

Đầu Cao Thiên Dương ong ong như muốn nổ tung. Hắn hối hận vì cái mồm “loa phóng thanh” của mình. Bị chen lấn đến mức không đi nổi, hắn tuyệt vọng gào lên: “Chúng mày không đói à? Ăn drama thay cơm à? Ừ thì anh em, thân thiết, keo sơn, được chưa? Hỏi nữa tao tự sát đấy!”

Trong khi người anh em tốt đang vật lộn dưới sân, Thịnh Vọng nghe thấy tiếng mở khóa cửa phòng.

Giang Thiêm xách một túi đồ ăn, tay kia đóng cửa lại.

“Căng tin vừa mới mở cửa thôi mà?” Thịnh Vọng ngạc nhiên. “Lão Cao chạy nhanh thế còn chưa tới nơi mà cậu đã về rồi á?”

Giang Thiêm chưa bao giờ chạy đi ăn trưa cả.

“Không mua ở căng tin.” Giang Thiêm lấy các hộp thức ăn ra. Hộp đầu tiên là món không bao giờ có ở căng tin trường.

Cụ Đinh nấu ăn rất ngon, có những món tủ không ai bắt chước được. Ví dụ như món đậu phụ sốt thịt băm này. Thịnh Vọng từng tả cho thím Tôn nghe, nhưng thím làm mãi không ra vị giống thế.

“Cậu ra Ngoài Rặng Ngô Đồng à?” Thịnh Vọng hỏi.

“Cụ làm xong trước rồi, nhờ chú Câm mang tới đây.”

Giang Thiêm nói ngắn gọn, bỏ qua vô số chi tiết: nào là phải báo tin Thịnh Vọng bị đau chân, nào là cậu đã về trường nhưng không leo cầu thang được, và quan trọng nhất là… phải có người biết cậu thèm ăn món gì.

Thịnh Vọng ngồi xuống bàn, mở hộp cơm ra. Mùi thơm nức mũi bốc lên khiến cậu quyết định chấm dứt chiến tranh lạnh ngay lập tức.

Cậu xúc một thìa đậu phụ, thầm nghĩ bố mẹ lo xa quá rồi. Ở ký túc xá cũng được phục vụ tận răng thế này, sướng hơn ở nhà bao nhiêu.

Thịnh Vọng “làm tổ” trong ký túc xá chưa được hai ngày thì đến kỳ nghỉ Quốc khánh. Trường cho nghỉ đúng 3 ngày, học sinh sướng rơn.

Lúc này Thịnh Vọng mới thấy mình dở hơi. Biết thế ở nhà thêm mấy hôm nữa có phải đỡ khổ không. Giờ thì hay rồi, hôm qua vừa khập khiễng chạy về trường, mai lại khập khiễng chạy về nhà? Cái chân đau có tội tình gì đâu!

Thế là hai đứa bàn bạc, quyết định không về nhà nữa, ở lại ký túc xá luôn cho lành.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

images
Hệ Thống Học Bá Lầy Lội
20/11/2025
1753365141986
Bắt Được Rồi – Hồ Linh
22/11/2025
trong-sinh-tro-thanh-manh-nhat-vu-tru-cuc-dia-phong-nhan
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ – Diệp Tinh
30/11/2025
aaa
[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 – Tôi Không Phải Hoàng Tử
20/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247