Ai đó? - Chương 47: Cầu Hỉ Thước
Ga tàu điện ngầm gần đó bị đứt cáp điện đang sửa chữa. Sẩm tối, trường Trung học trực thuộc đột nhiên mất điện.
Thực ra trường có máy phát điện dự phòng, nhưng xui xẻo thay, đúng lúc cần kíp thì nó lại dở chứng không chạy. Ban giám hiệu đành phải họp gấp và quyết định cho học sinh nghỉ tự học tối. Đám học trò được một phen sướng rơn.
Đứa nào ngoại trú thì xách cặp vọt lẹ ra khỏi trường. Còn đám nội trú vì không được ra cổng nên đành lục tục kéo nhau về ký túc xá chờ có điện.
Mới thi tuần xong hôm qua, tâm hồn vẫn còn treo ngược cành cây nên chẳng ai tập trung học nổi. Sử Vũ đi ra đi vào mãi, nhận liền ba cuộc điện thoại, cuối cùng đành gạt bỏ sĩ diện, hỏi Giang Thiêm: “Anh Thiêm, em nghe đồn anh giả chữ ký giáo viên giống y như thật à?”
Giang Thiêm đang ngồi trên giường nhắn tin, nghe vậy nhíu mày: “Ai bảo thế?”
Chuyện này đồn đại trong lớp A đã lâu. Giang Thiêm viết chữ đẹp, kiểu chữ nào cũng cân được. Có người bảo hắn chỉ cần liếc qua chữ ký của giáo viên một lần là bắt chước được 80-90%.
Sử Vũ chẳng biết tin đồn từ đâu ra, chỉ biết muốn nhờ vả thì phải khéo léo. Hắn ngập ngừng hai giây rồi đáp bừa: “Nghe Thịnh Vọng bảo thế.”
Giang Thiêm thoáng mím môi, “À” một tiếng.
Sử Vũ thở phào, tưởng mình đã thành công một nửa.
Giang Thiêm vẫn cúi đầu gõ chữ. Trông tâm trạng hắn khá tốt, ít nhất là không cau có hay lạnh lùng như mọi khi. Sử Vũ tò mò không biết hắn đang nhắn tin với ai, nhưng không dám nhòm trộm.
Trong trường có cả tá nữ sinh theo đuổi Giang Thiêm. Bình thường Sử Vũ toàn bị các em gái chặn đường xin WeChat của hắn. Biết đâu đấy, có cô nàng nào đã làm tan chảy được tảng băng ngàn năm này?
Sử Vũ rút tờ “Đơn xin ra ngoài”, định bụng nhân lúc Giang Thiêm vui vẻ thì nhờ hắn ký hộ chữ ký của thầy Từ. Ai ngờ vừa chìa tờ giấy ra, Giang Thiêm đã giơ màn hình điện thoại lên trước mặt hắn.
Trên màn hình là khung chat WeChat, nickname đối phương hiện lù lù: Sticker.
Sử Vũ thầm than trời: Cái định mệnh, nhắn tin cả buổi hóa ra là nhắn với thằng em trai hờ à???
Hắn còn chưa kịp than xong thì đập vào mắt đoạn chat:
[Giang Thiêm]: Cậu đi rêu rao với người khác là tôi biết giả chữ ký giáo viên à?
[Sticker]: Đâu có đâu.
[Sticker]: Oan quá, ông trời chứng giám.
[Sticker]: Thằng súc vật nào tung tin vịt bêu xấu tôi đấy?
Thế này gọi là xử phạt công khai chứ còn gì nữa.
Tên “súc vật tung tin vịt” bám thành giường quỳ xuống, khẩn khoản: “Anh Thiêm em sai rồi, xin anh thương xót ký cho em một chữ thôi, em muốn ra ngoài chơi quá….”
“Tự ký.” Giang Thiêm phũ phàng.
Sử Vũ thất bại thảm hại, ủ rũ ra ban công gọi điện thoại.
Giang Thiêm chẳng quan tâm, hắn kéo ghế ngồi vào bàn, rút một quyển sách trong đống tài liệu rồi hỏi Khâu Văn Bân đối diện: “Cho tôi mượn cái đèn tích điện được không?”
Khâu Văn Bân gật đầu lia lịa: “Cậu cứ dùng đi.”
Giang Thiêm bật đèn, mở vở ra bắt đầu viết sột soạt.
Khâu Văn Bân vốn định leo lên giường nằm ườn rồi. Tối nay cậu chẳng muốn làm gì sất, mất điện là cái cớ hoàn hảo để nghỉ ngơi. Nhưng nhìn anh bạn đứng đầu khối vẫn chăm chỉ đèn sách thế kia, cậu lấy tư cách gì mà lười biếng?
Khâu Văn Bân cảm thấy như đang nằm trên bàn chông, trở mình qua lại mấy lần rồi đành bò dậy ngồi vào bàn.
Nhưng khi ngồi đối diện, cậu mới phát hiện ra: Ông lớn đứng đầu khối đâu có làm bài tập. Hắn cứ lật chừng mười trang sách, mắt lướt qua rồi ghi chép lại số trang, số bài vào vở.
“Đại thần ơi, cậu làm gì thế?” Khâu Văn Bân tò mò.
“Sắp xếp.” Giang Thiêm đáp gọn lỏn.
“Sắp xếp cái gì?”
“Bài tập hữu ích.”
Khâu Văn Bân nhìn hắn cắm cúi ghi chép, thầm nghĩ: Thú vui của thiên tài đúng là người thường không thể hiểu nổi. Thôi anh vui là được.
Dĩ nhiên Giang Thiêm làm thế không phải để cho vui.
Hôm qua cô Hà Tiến đã thông báo: kỳ thi tuần này là bài tập dượt cuối cùng. Sắp thi giữa kỳ rồi, quy chế “sàng lọc” của lớp A có thể sẽ thay đổi để tăng tính cạnh tranh, không chỉ giới hạn ở 3 người cuối lớp nữa.
Tuy chưa có quy tắc cụ thể, nhưng Giang Thiêm cảm thấy vị trí của Thịnh Vọng chưa an toàn. Dù cậu đã tăng 200 hạng trong hai tháng, khiến thầy cô cũng phải nể phục, nhưng hiện tại mới xếp hạng 79, vẫn còn nguy hiểm lắm.
Đám Cao Thiên Dương hay đùa Thịnh Vọng là “tool hack”, nhưng hack game cũng cần thời gian cày cấp chứ đâu thể một bước lên mây. Giang Thiêm muốn giúp cậu rút ngắn thời gian cày cuốc.
Chưa kể….
Có người nào đó suốt ngày than vãn trên WeChat là chán đến mốc meo cả người.
Giang Thiêm muốn soạn cho cậu một bộ đề “tăng tốc” để giết thời gian, chắt lọc những dạng bài quan trọng nhất từ đống bài tập khổng lồ.
Sử Vũ gọi điện thoại xong thì rời ký túc xá với vẻ mặt bất cần đời. Khâu Văn Bân ngồi đối diện vẫn đang cắn bút vật lộn với bài tập. Giang Thiêm lọc xong một quyển, đang định lấy quyển thứ hai thì điện thoại sáng lên.
Hắn cầm lên xem. Quả nhiên là anh bạn “mốc meo”.
[Sticker]: Giang Thiêm.
[Sticker]: Giang Thiêm.
[Sticker]: Giang Thiêm.
[Giang Thiêm]: ….
[Giang Thiêm]: Đây.
Hắn cảm giác Thịnh Vọng bỗng dưng hăng hái hẳn lên, chẳng biết vì lý do gì.
[Sticker]: Có điện chưa?
[Giang Thiêm]: Vẫn chưa.
[Sticker]: À đúng rồi, hôm qua cậu bảo tối nay bận việc gì đúng không?
[Giang Thiêm]: Ừm.
[Sticker]: Việc gì thế?
Giang Thiêm liếc nhìn quyển vở bên cạnh. Hôm qua hắn chỉ thuận miệng nói thế, thực ra là định giúp Thịnh Vọng tổng hợp bài tập. Nhưng cái bệnh sĩ diện hão đã ăn vào máu, đời nào hắn chịu nói thẳng ra, nghe cứ như đang kể công vậy.
Chưa kịp trả lời thì tin nhắn mới đã nhảy ra.
[Sticker]: Định ra ngoài trường à?
Giang Thiêm chưa nghĩ ra lý do nào khác, đành hùa theo: Ừ, ra Ngoài Rặng Ngô Đồng.
Hàng ngày hắn và Thịnh Vọng đều đến nhà cụ Đinh ăn cơm. Chuyện này đã báo cáo với thầy Từ và được cấp một tờ giấy phép ra vào dài hạn, chỉ cần đảm bảo về trước giờ kiểm tra phòng là được.
[Sticker]: Thế cậu đi đi nhé, tôi ăn cơm đây.
Gửi xong câu đó, cậu im bặt.
Màn hình mãi không sáng lên, Giang Thiêm thấy lạ. Hắn vừa chọn bài tập vừa chốc chốc lại liếc nhìn điện thoại. Cứ thế gần nửa tiếng trôi qua mà Thịnh Vọng vẫn không nhắn thêm gì.
Xung quanh chẳng có gì đặc biệt, cũng chẳng có chuyện gì để nói. Ánh mắt Giang Thiêm dừng lại ở một đề bài cực kỳ hóc búa, đang tính chụp ảnh gửi sang để bắt chuyện thì bên kia có tin nhắn tới.
[Sticker]: Tôi ăn xong rồi. Cậu còn lâu không?
[Giang Thiêm]: Xong rồi.
[Sticker]: Nhanh thế???
[Giang Thiêm]: Thì sao?
[Sticker]: Không có gì. Thế cậu về trường chưa?
Giang Thiêm đắn đo vài giây giữa “Ừ” và “Vẫn chưa”, cuối cùng chọn phương án nhiều chữ hơn.
Gửi xong hắn bồi thêm: Đang về đây rồi.
Thịnh Vọng gửi một cái icon cười tủm tỉm đầy ẩn ý gian xảo.
Giang Thiêm ngơ ngác một lúc.
Vài phút sau, Thịnh Vọng nhắn: Cậu đi đến cổng Tây chưa?
[Giang Thiêm]: Mới ra khỏi ngõ, qua đường là đến cổng Tây.
Bên kia im lặng vài giây. Giang Thiêm cau mày, càng nghĩ càng thấy sai sai.
Đột nhiên, đèn tuýp trên trần nhà lóe sáng. Ánh sáng trắng lóa ập xuống xua tan bóng tối, chói mắt đến mức Giang Thiêm phải nheo lại.
Cùng lúc đó màn hình điện thoại sáng lên.
Giang Thiêm che bớt ánh đèn, nhìn xuống màn hình. Hai tin nhắn mới của Thịnh Vọng hiện ra:
[Sticker]: Cậu đi đến cổng Tây rồi á?
[Sticker]: Sao tôi không thấy cậu đâu???
Chắc do ánh đèn chói quá nên Giang Thiêm mất vài giây mới load xong thông tin. Khi hoàn hồn lại, hắn đã cầm điện thoại lao xuống cầu thang.
Giọng Khâu Văn Bân với theo từ tầng trên: “Đại thần ơi cậu đi đâu thế?”
“Đón người.” Giang Thiêm đáp vọng lại.
Cả trường học như bừng tỉnh sau giấc ngủ tối. Ánh đèn từ các tòa nhà dạy học và ký túc xá lần lượt sáng lên, hắt xuống con đường số 3 những vệt sáng trắng ngà.
Trên đường, giáo viên và học sinh chưa về ký túc xá đi lại tấp nập.
Giang Thiêm len qua đám đông chạy vội đi. Làn da trắng bệch lấm tấm mồ hôi càng làm tăng vẻ lạnh lùng, khiến mấy cô nữ sinh đi qua chỉ dám ngoái nhìn chứ không dám lại gần.
Thịnh Vọng ỉ ôi mãi mới dụ được chú Tiểu Trần chở đi, giờ đang khoác cặp một bên vai, đứng dựa vào bốt bảo vệ cổng Tây.
Hai hôm nay chân cậu đi lại được rồi, nhưng chân trái vẫn yếu, trọng tâm dồn hết sang phải nên dáng đứng cứ xiêu vẹo, trông lờ đờ như người mất hồn.
Cậu quay lưng về phía cổng trường, mắt ngóng sang đầu ngõ “Ngoài Rặng Ngô Đồng”, tay gõ chữ trách móc người nào đó. Tin nhắn gõ được một nửa thì bị cuộc gọi đến cắt ngang.
Tên Giang Thiêm hiện lên màn hình. Thịnh Vọng ấn nghe, gào lên: “Cậu lừa tôi à?!”
Đầu ngõ vắng tanh, chỉ có hai ông bà già đang dìu nhau đi, chẳng thấy bóng dáng ai khác.
“Tôi đứng đợi mọc rêu rồi đây này. Bác bảo vệ còn tưởng tôi đứng làm mẫu tượng nữa cơ. Cậu bảo qua đường là đến cổng Tây mà cậu đang ở cái xó nào thế hả?”
Vừa dứt lời, tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía sau. Cậu quay phắt lại, thấy Giang Thiêm dừng lại ngay trước mặt.
Chạy nhanh quá nên hơi thở hắn dồn dập. Cánh tay buông thõng bên người nổi rõ gân xanh.
Hắn cúi đầu điều hòa nhịp thở, tháo một bên tai nghe xuống, nói với Thịnh Vọng: “Tôi đang ở đây.”
Thịnh Vọng bỗng nhiên cứng họng.
Cậu nhìn Giang Thiêm trân trân một lúc, rồi rụt người lại, “À” một tiếng: “Thấy cậu chạy đến nhanh thế này nên tôi tha cho đấy.”
“Sao tự dưng lại về trường?” Giang Thiêm hỏi.
“Còn sao nữa.” Thịnh Vọng bực dọc: “Đến trường tôi còn được động đậy chân tay, chứ ở nhà bị cấm cung trong phòng chán muốn chết. Cậu cứ thử nằm liệt giường 5 ngày xem có chịu nổi không.”
Giang Thiêm đưa tay xách cặp giúp cậu. Ban đầu cậu còn sĩ diện từ chối, nhưng nghĩ đến quãng đường dài dằng dặc về ký túc xá lại thôi — đi tay không còn khó, nói gì vác thêm cái của nợ này.
“Cậu biết không, thím Tôn ninh móng giò cho tôi ăn ngày ba bữa liền, tin được không?” Thịnh Vọng càm ràm suốt dọc đường, liệt kê đủ lý do khiến cậu phải đào tẩu khỏi nhà: “Người ta gãy chân thì ninh xương ống, thím ấy ninh móng giò là có ý gì?”
“Ý là ăn gì bổ nấy.” Giang Thiêm phán.
“Cút.”
Thịnh Vọng vừa đi vừa lo lắng hỏi: “Trông tôi có thay đổi gì không?”
“Có.”
Thịnh Vọng nhìn hắn chằm chằm: “Cậu nghĩ cho kỹ rồi hãy nói nhé.”
Giang Thiêm gật đầu: “Béo lên.”
Thịnh Vọng suy sụp toàn tập. Nhưng chưa buồn được hai giây thì thấy Giang Thiêm quay mặt đi nén cười.
“……”
Mẹ kiếp, biết ngay là bị troll mà!
Thịnh Vọng vươn tay kẹp cổ hắn: “Cậu không trêu tôi một ngày là ăn không ngon ngủ không yên à?”
Giang Thiêm đứng im chịu trận, chắc sợ làm cậu đau chân. Hai người đùa giỡn một lúc, ngẩng lên mới phát hiện đã đi vào con đường tắt trong vườn Tu Thân theo thói quen.
Ban ngày vườn Tu Thân vắng vẻ, đi qua chẳng có cảm giác gì. Nhưng giờ này thì khác hẳn. Thịnh Vọng liếc qua đã thấy ngay hai bóng người đang nắm tay nhau đi dạo tình tứ, xa hơn chút nữa là một đôi đang ôm ấp, cọ trán vào nhau.
Bầu không khí mập mờ, hường phấn này khiến Thịnh Vọng thấy không hợp chút nào, tự dưng lại thấy ngại ngùng.
Cậu định bảo: “Hay mình đi đường khác đi.” Nhưng vừa quay sang đã chạm phải ánh mắt của Giang Thiêm. Rõ ràng ánh mắt ấy chẳng khác gì mọi ngày, thế mà tự dưng làm cậu luống cuống chân tay.
Cậu vội vàng thu ánh mắt về, liếm môi khô khốc, lảng sang chuyện khác: “Đông vui ghê nhỉ, thảo nào gọi là cầu Hỉ Thước.”
Giang Thiêm đảo mắt nhìn quanh tìm lối ra, giọng trầm ấm vang lên bên tai Thịnh Vọng: “Ừm.”