Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 42: Đại hội thể thao

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 42: Đại hội thể thao
Prev
Next

Vừa hết tiết, cả lớp như ong vỡ tổ, lập tức ùa tới vây quanh hai nhân vật chính.

“1, 2, 3 —–” Tống Tư Duệ vung tay như nhạc trưởng, cả đám đồng thanh gào lên: “Khao đê! Khao đê! Khao đê! Khao đê!”

Thịnh Vọng đang uống nước suýt sặc, ho sù sụ: “Vãi chưởng, còn bắt nhịp nữa cơ à?”

“Tất nhiên, đồng thanh cho nó khí thế chứ.” Tống Tư Duệ vẫn giữ nguyên tư thế chỉ huy, còn Cao Thiên Dương bên cạnh thì cười như được mùa.

“Mấy đứa này trước giờ vẫn hâm dở thế à?” Thịnh Vọng quay sang hỏi Giang Thiêm. “Hồi xưa cậu được giải chúng nó cũng làm thế này à?”

Giang Thiêm điềm nhiên đáp: “Tùy tình hình.”

“Tùy tình hình là sao?”

Mấy cậu con trai đứng gần đó cười hô hố giải thích: “Là xem lão Cao có sợ chết không ấy mà. Nếu lão Cao gan to dám đầu têu đòi khao thì bọn tôi cũng gào theo. Còn nếu lão Cao sợ chết im thin thít thì bọn tôi cũng chỉ dám gọi thầm tên anh Thiêm trong lòng thôi.”

“???” Thịnh Vọng nhìn chằm chằm cả đám: “Thế hôm nay các cậu ăn gan hùm à?”

“Tại có cậu bảo kê còn gì!”

“Đệt, hóa ra coi tôi là quả hồng mềm dễ nắn à?” Thịnh Vọng dở khóc dở cười.

Tống Tư Duệ chẳng thèm quan tâm, tiếp tục hô hào: “Anh Thịnh ——“

Cả đám như đã tập dượt từ trước, đồng thanh đáp: “Đẹp trai!”

Tống Tư Duệ: “Anh Thiêm —-“

Cả đám: “Ngầu lòi!”

Tống Tư Duệ: “Anh Thịnh —-”

“Chảnh chó!”

“Anh Thiêm —-“

“Hack game!”

“…”

Mẹ kiếp, điên hết cả lũ rồi!!!

Học sinh tầng dưới nghe tiếng ồn cũng chạy lên hóng hớt, hành lang chật ních người. Thịnh Vọng vội lấy quyển sách che mặt: “Khao khao khao, khao hết! Đừng gào nữa, nhục chết mất!”

“Vãi, cậu khao thật à?” Cao Thiên Dương cười đến tắc thở, cố ngoi lên nói: “Không nhận ra bọn nó chỉ hô cho sướng mồm thôi à?! Gào lấy lệ cho vui thôi, cậu không khao thì bọn nó cũng có làm gì được đâu!”

“Tôi chịu thua, tôi cần giữ sĩ diện.” Thịnh Vọng giơ tay đầu hàng, cười nói: “Thi tuần này xong, quán nướng Năm Tháng Ấy ngoài cổng trường, tôi bao trọn gói! Chúng ta đi ăn sập tiệm luôn!”

Cả đám lại được thể gào lên: “Ăn sập tiệm anh Lâm! Ăn sập tiệm anh Hi! Ăn sập cả cái quán luôn!”

“Các cậu bựa vừa thôi!” Bé Ớt vừa cười vừa mắng.

Lần đầu tiên Thịnh Vọng gặp đám bạn học “lầy lội” đến thế này, nhưng thú thật là cậu càng ngày càng thích cái lớp này rồi. À không đúng, là thích đại đa số thành viên trong lớp. Cậu từng tự nhận tính mình nhỏ nhen, hay để bụng, chẳng bao giờ biết rộng lượng là gì, cho nên ai dám chơi xỏ cậu thì đúng là dại dột.

Mọi người túm tụm ở cuối lớp cười đùa rôm rả, chỉ có mình Tề Gia Hào ngồi lẻ loi bên ngoài đám đông.

Hồi trước hắn lấy cớ thị lực kém, lằng nhằng mãi với cô chủ nhiệm mới đổi được lên bàn đầu. Dạo gần đây chuyển chỗ theo tổ, hắn bị đẩy sang tổ 5, trong khi nhóm Thịnh Vọng ngồi ở tổ 1.

Khoảng cách địa lý tuy xa, nhưng khoảng cách lòng người còn xa hơn gấp vạn lần.

Hắn nhớ lại ngày mình từ lớp 5 thi đỗ vào lớp A, không khí trong lớp cũng náo nhiệt như thế này. Đám bạn mới nửa quen nửa lạ cũng vây lấy hắn, hò reo đòi khao.

Trước đó, hắn chỉ gặp học sinh lớp A loáng thoáng trên hành lang hay sân tập, chưa từng nói chuyện, càng không thể gọi là thân quen. Nhưng hắn nhớ tên từng người một, bởi mỗi người trong số họ đều là mục tiêu mà hắn muốn vượt qua.

Thế nên khi được mọi người trêu đùa, trong lòng hắn vừa sợ hãi lại vừa tự mãn, vừa lo lắng lại vừa hả hê. Nhưng khi hắn thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man định đồng ý khao thì đám đông đã giải tán từ lúc nào.

Sau hôm đó, Tề Gia Hào trở thành “lão Tề” của lớp A.

Hắn phát hiện ra người lớp này rất cởi mở, dường như chỉ cần họ muốn thì việc kết bạn chỉ là chuyện trong một nốt nhạc.

Hắn ngưỡng mộ, rồi ghen tị. Ghen tị với sự tự tin bẩm sinh của họ. Tại sao họ có được điều đó? Chắc là do được cưng chiều từ bé, sống trong nhung lụa chứ gì.

Không như hắn, có một ông bố bất tài chỉ giỏi khoác lác và một bà mẹ thất bại trong thi cử nên dồn hết áp lực lên đầu con trai. Thi điểm cao thì mẹ hắn gọt hoa quả bón tận miệng. Thi kém một chút là đủ thứ lời chì chiết, mỉa mai tuôn ra.

Họ hàng hay bảo hắn có hai cái xoáy trên đầu là thông minh. Nhưng chỉ mình hắn biết, một cái là thật, cái kia là sẹo do hồi cấp 1 trốn học đi chơi bị mẹ đánh bằng móc áo để lại.

Đôi khi hắn thấy mình như con sâu may mắn lọt vào bầy rồng. Đôi khi lại thấy mình như dũng sĩ diệt rồng đơn độc, chờ đợi công lý được thực thi.

Hắn bắt đầu bắt chước cách cư xử của người lớp A: vồn vã, thân thiện, gọi bạn xưng bè, làm như mình vốn dĩ hòa đồng lắm. Nhưng thực tâm hắn ghét rất nhiều người.

Hắn ghét Giang Thiêm, kẻ chỉ cần học qua loa cũng đạt điểm tối đa, chễm chệ ngôi đầu bảng. Hắn ghét Cao Thiên Dương, thành tích lẹt đẹt nhất lớp mà ai cũng quý. Hắn ghét cả Từ Thiên Thư, nếu bố nó không phải chủ nhiệm phòng Giáo dục thì một đứa tầm thường như nó sao có cửa vào lớp A?

….

Nhưng kẻ hắn ghét nhất là Thịnh Vọng.

Rõ ràng chỉ là đứa chen ngang, thành tích đầu vào kém xa mọi người, lại còn chẳng thèm cố gắng hòa đồng, thế mà cả lớp lại đón nhận nó dễ dàng như vậy. Dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu mà nó chẳng cần nỗ lực gì cũng có sẵn sự tự tin và hào quang vượt trội hơn hắn?

Tề Gia Hào cảm thấy mình bị người ta đè đầu cưỡi cổ ở mọi mặt trận, chỉ trừ môn Tiếng Anh. Chỉ trong giờ của cô Dương Tinh, hắn mới thực sự cảm thấy mình xứng đáng là học sinh lớp A. Hắn không sợ bị gọi tên, thậm chí còn khao khát được gọi. Bài thi của hắn là đáp án chuẩn, vở ghi chép của hắn được mọi người tranh nhau mượn, ngay cả Giang Thiêm cũng phải chịu lép vế.

Nhưng rồi Thịnh Vọng xuất hiện và phá hỏng tất cả.

Ở lớp A, trong giờ Tiếng Anh, Thịnh Vọng mới là đáp án chuẩn, Giang Thiêm cam tâm tình nguyện để cậu ta vượt mặt.

Người như thế, làm sao Tề Gia Hào ưa nổi.

Hắn ngồi cúi gằm mặt, vuốt phẳng tờ giấy khen, cẩn thận kẹp vào giữa quyển sách bài tập rồi cất vào cặp. Đợi hết giờ tự học tối sẽ về báo tin vui cho bố mẹ. Từ lần trượt danh hiệu Ba tốt thành phố đến giờ, mẹ hắn chưa từng nở nụ cười.

Các bạn khác vẫn đang vây quanh Thịnh Vọng và Giang Thiêm cười nói. Nếu không có chuyện đó xảy ra, thì người được vây quanh lúc này lẽ ra phải là hắn.

Hắn hối hận, tủi thân và chua xót. Tình bạn ở lớp A sao mà mong manh thế.

Ai mà chẳng có quá khứ, hắn chỉ sai lầm một lần thôi mà. Giờ đây mọi cuộc vui không còn phần hắn, mọi lời tung hô không dành cho hắn, vinh quang cũng gạch tên hắn. Có cần phải tuyệt tình đến thế không?

Hắn vẫn ngồi đây, trong lớp A này, nhưng cảm giác như đã bị đào thải từ lâu.

…

Sáng thứ Sáu, Giang Thiêm gọi điện cho Triệu Hi. Hắn sợ đám “sói đói” lớp mình ăn sập quán thật nên gọi báo trước để ông chủ chuẩn bị tinh thần.

Thịnh Vọng ngồi ngược trên ghế, cằm gác lên lưng ghế, vừa nghe đám Cao Thiên Dương ỉ ôi đòi ăn, vừa dỏng tai nghe cuộc điện thoại bên cạnh. Kết quả càng nghe càng thấy có gì đó sai sai.

“Ơ, không phải anh Hi nghe máy à?” Giang Thiêm vừa cúp máy, Thịnh Vọng hỏi ngay.

“Không.” Giang Thiêm thả điện thoại vào cặp. “Anh Lâm nghe. Họ có việc phải đi Bắc Kinh rồi, anh ấy đang cầm máy của anh Hi.”

“Bắc Kinh á? Đi làm gì?” Thịnh Vọng tò mò.

“Chẳng biết, bảo là có việc gấp.” Giang Thiêm nhớ lại âm thanh ồn ào bên kia đầu dây, tiếng loa thông báo vang lên văng vẳng: “Chắc đang ở ngân hàng hoặc bệnh viện.”

“Trước đây chú Triệu từng phẫu thuật, thỉnh thoảng phải đi kiểm tra định kỳ. Chắc anh Lâm đưa chú đi Bắc Kinh khám rồi, hôm qua không thấy chú ở cửa hàng Hân Hoan.”

“Bệnh gì thế?”

“Ung thư dạ dày.”

Thịnh Vọng sững sờ.

Lúc này cậu mới nhớ ra lần đầu gặp ông chủ Triệu, cậu đã nghĩ bác ấy gầy gò như con bọ ngựa, mắt hơi lồi. Chắc do mẹ mất sớm nên Thịnh Vọng khá nhạy cảm với chuyện sinh lão bệnh tử.

Giang Thiêm im lặng một chút rồi bổ sung: “Phẫu thuật được 7, 8 năm rồi.”

Thịnh Vọng vẫn chưa hết bàng hoàng: “Lâu thế rồi à?”

“Bác sĩ bảo sau 5 năm phẫu thuật mà không tái phát thì coi như ổn, chỉ cần đi kiểm tra định kỳ thôi.”

Thịnh Vọng ngẩn ngơ một lúc, nhớ lại dáng vẻ hoạt bát, hay cười đùa của ông chủ Triệu, cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa định thần lại thì bắt gặp ánh mắt của Giang Thiêm. Có lẽ do khoảng cách quá gần nên ánh nhìn ấy trông dịu dàng đến lạ.

“Nhìn cái gì?” Thịnh Vọng vuốt gáy, ngồi thẳng dậy, cố che giấu sự bối rối.

Giang Thiêm khẽ nhíu mày rồi lại giãn ra, vẻ mặt trở lại bình thản như thường. Hắn cầm chai nước uống một ngụm, thản nhiên đáp: “Mặt cậu là danh lam thắng cảnh hay sao mà phải mua vé mới được nhìn?”

Thịnh Vọng cười khẩy một tiếng, liếc xuống gầm bàn. Hôm nay Giang Thiêm đi giày thể thao trắng. Thế là không nói hai lời, cậu giơ chân đạp mạnh một phát, in dấu giày lên đó.

Giang Thiêm: “….”

Cùng là con trai với nhau, thừa biết điểm yếu nằm ở đâu để mà tấn công cho đau nhất.

Cao Thiên Dương hóng hớt xong liền gào lên thông báo tin dữ: Triệu Hi và Lâm Bắc Đình đi vắng. Cả lớp rên rỉ thất vọng tràn trề.

Lớp ôn thi học sinh giỏi của khối 11 hoạt động được một thời gian rồi. Cả hai anh đều được mời đến thỉnh giảng. Hôm đầu tiên, mấy cậu bạn lớp khác đến dự thính đã sốc toàn tập: “Ơ, đây là ông chủ quán nướng ngoài cổng trường mà? Trường mình bị làm sao thế, mời dân bán thịt xiên về dạy Vật Lý á?”

Đúng lúc đó cô Hà Tiến đi vào dự giờ, nghe thấy liền nghiêm mặt: “Tôi mời đấy, có ý kiến gì không?”

Làm mấy cậu kia sợ xanh mặt.

Đến khi cán sự môn Lý chiếu slide giới thiệu profile “khủng” của Triệu Hi và Lâm Bắc Đình, cả đám mới há hốc mồm câm nín, thầm thốt lên hai chữ “đại thần”.

Triệu Hi bước lên bục giảng còn không quên đùa: “Lúc cô Hà rủ rê tôi vụ này, tôi với thầy Lâm đây vẫn đang ở nước ngoài, chưa lấn sân sang mảng ẩm thực đường phố đâu nhé. Các bạn đừng nhìn cô ấy nghiêm nghị thế kia, trong lòng đang hối hận lắm đấy.”

Cô Hà đứng cuối lớp cười mắng: “Cậu đi chết đi.”

“Đấy thấy chưa, thẹn quá hóa giận rồi kìa.” Triệu Hi cười lớn.

Giọng anh không cao nhưng rất rõ ràng, phong thái ung dung, tự tin pha chút ngông nghênh rất cuốn hút. Anh nói: “Yên tâm đi, tôi với thầy Lâm chỉ đóng vai trò khơi gợi cảm hứng thôi, cho các bạn biết thế giới Vật Lý cao siêu nó như thế nào. Chủ yếu là giao lưu chém gió, không làm hỏng kiến thức nền tảng của các bạn đâu.”

Lâm Bắc Đình thì nghiêm túc hơn, nhưng cuối giờ cũng buông một câu đùa. Hắn chỉ vào Triệu Hi đang ngồi cuối lớp: “Nhân tiện đính chính một chút, học Vật Lý chưa chắc đã bị hói đâu nhé, miễn là đừng sống ở nước Anh.”

Sau hôm đó, cả khối đều biết lớp A mời được hai thầy giáo siêu đẹp trai, siêu giỏi về dạy đội tuyển, một người còn là cựu học sinh trường mình, có thể gọi là đàn anh khóa trên.

Đến lớp khác còn mê, huống chi là lớp A, ai cũng quý hai anh như vàng. Bảo là khao cả lớp đi ăn, nhưng thực ra ai cũng muốn rủ cả Triệu Hi và Lâm Bắc Đình đi cùng cho vui. Hai anh vắng mặt thì bữa tiệc mất ngon một nửa.

Lâm Bắc Đình bảo phải đến Quốc khánh mới về, thế là kế hoạch ăn mừng của Thịnh Vọng đành hoãn lại.

Tiết trời chuyển lạnh nhanh như một cái chớp mắt. Cuối tháng 9, Đại hội thể dục thể thao của trường rục rịch khởi động.

Cuối cùng Cao Thiên Dương cũng có đất dụng võ. Giờ ra chơi nào hắn cũng chạy đôn chạy đáo khắp lớp để huy động lực lượng.

Học sinh lớp A vốn chẳng mặn mà gì với thể thao, nhất là mấy môn thi đấu kỳ quặc của trường.

“Tiếp sức hỗn hợp 8x200m là cái quái gì thế?” Thịnh Vọng cầm tờ đăng ký hỏi.

Tên súc vật Cao Thiên Dương cậy quyền cậy thế, tự tiện điền tên Thịnh Vọng và Giang Thiêm vào mấy hạng mục, trong đó có cái món này.

“Nam nữ phối hợp, 4 nam 4 nữ, thứ tự chạy tùy ý, vừa thi thể lực vừa thi chiến thuật.” Cao Thiên Dương giải thích với vẻ bí hiểm.

Thi cái khỉ mốc nhà cậu.

Thịnh Vọng nhìn hắn bằng ánh mắt tuyệt vọng.

Lớp A “dương thịnh âm suy”, đếm đi đếm lại được đúng 8 mống nữ sinh. Trong đó chỉ có mỗi Bé Ớt là biết chạy nhảy, mấy bạn còn lại chạy 800m xong là thở không ra hơi, nôn thốc nôn tháo. Chưa kể có 3 bạn sức khỏe yếu được miễn thể dục. Thế này khác nào ép người quá đáng?

Thịnh Vọng quay sang Giang Thiêm, nghiêm túc hỏi: “Tối nay tôi nhảy từ giường tầng trên xuống cho gãy chân, liệu có kịp xin miễn thi không?”

Giang Thiêm lạnh lùng đáp: “Không nhanh bằng để tôi đập gãy chân cậu luôn đâu.”

Thịnh Vọng: “…”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hpn9XzrZpHToZ2GbiErw2718D0eTU6Ly7Wrdpcpt
Đỉnh Cấp Tông Sư – Cường Giả Tông Sư – Tô Minh
29/11/2025
images
Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn
24/11/2025
555491_do-de-xuong-nui-vo-dich-thien-ha_upscayl_2x_realesrgan-x4fast
Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Diệp Bắc Minh
04/03/2026
truyen-trong-sinh-hay-nhat-2021
Sau Khi Tái Sinh, Ta Kết Hôn Lần Nữa – Ninh Tú Phân
24/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247