Ai đó? - Chương 40: Bạn cùng phòng
Ký túc xá trường Trung học trực thuộc có diện tích khá rộng rãi. Giường của Sử Vũ và Khâu Văn Bân kê sát một bên tường. Phía bên kia là giường của Thịnh Vọng, Giang Thiêm và một dãy tủ quần áo. Ở giữa phòng là một chiếc bàn dài đủ cho 6 người ngồi, trông y hệt bàn trong thư viện.
Bố Thịnh Minh Dương và cô Giang Âu vừa rời đi, Sử Vũ lập tức đu người từ giường tầng trên xuống, nhoài ra bàn hỏi dồn: “Hai cậu là người nhà của nhau à?”
Thịnh Vọng gật đầu: “Ừ.”
“Anh em thật à?” Sử Vũ tò mò không giấu được.
“’Thật’ ý cậu là sao?”
“Anh em ruột ấy?”
“Không phải.” Thịnh Vọng lắc đầu.
“Tôi đã bảo mà, nhìn hai cậu có giống nhau tí nào đâu. Thế là anh em họ à?”
“Không phải.” Thịnh Vọng liếc nhìn Giang Thiêm, thấy hắn chẳng buồn để ý nên đáp thẳng: “Hai bọn tôi đều xuất thân từ gia đình đơn thân, giờ hai nhà về ở chung, hiểu chưa?”
Đã ở cùng ký túc xá thì chuyện này sớm muộn gì cũng lộ. Hơn nữa bố mẹ hai bên còn lượn lờ quanh trường, giấu cũng chẳng được.
Nghe Thịnh Vọng giải thích toẹt ra như thế, Sử Vũ hiểu ngay.
Hắn cũng khá tinh tế, không đào sâu thêm nữa mà chuyển chủ đề: “Hôm nay nhìn danh sách dán ngoài cửa tôi đã thấy mình đỏ rồi. Tôi là Sử Vũ lớp B, tiết thể dục tuần trước hai lớp mình đấu bóng rổ đấy, cậu nhớ không?”
“Nhớ chứ, tôi biết cậu mà.”
Tuy Thịnh Vọng hay quên mặt người, nhưng cậu lại ấn tượng sâu sắc với anh chàng cùng phòng này. Lý do là vì trên sân bóng, Sử Vũ chơi cực kỳ “băm bổ”, càn lướt như xe ủi, húc bay mọi chướng ngại vật. Lúc đó Thịnh Vọng đã phải hỏi Cao Thiên Dương xem gã này là ai để mà “ghim” vào trí nhớ.
“Cậu biết tôi á?” Sử Vũ ngạc nhiên ra mặt. “Ở lớp B tôi sống kín tiếng lắm mà.”
“Ở lớp cậu kín tiếng hay không tôi không rõ, nhưng trên sân bóng thì cậu ‘cháy’ lắm. Tôi chơi có nửa trận mà bị cậu giẫm chân tận 6 lần.” Thịnh Vọng giơ chân phải lên vỗ vỗ. “Toàn giẫm đúng một chân này thôi, muốn quên cũng khó. Lần sau cậu đổi sang chân kia cho cân được không?”
Sử Vũ: “…”
Giang Thiêm biết tỏng cái tật quên mặt của Thịnh Vọng nên cũng hơi bất ngờ khi thấy cậu nhớ Sử Vũ. Nghe xong lý do, hắn liền quay mặt đi chỗ khác.
Thịnh Vọng quay ngoắt sang: “Cậu cười cái gì?”
Sử Vũ nhìn theo, thắc mắc không hiểu sao Thịnh Vọng chỉ nhìn gáy mà cũng biết Giang Thiêm đang cười.
“Hôm sau đi giày vào thấy chật ních. Nhìn ngoài thì không sao, nhưng bên trong cảm giác sưng vù lên như móng giò ấy.” Thịnh Vọng kể khổ tiếp.
Lần này thì đến cả Sử Vũ cũng thấy yết hầu Giang Thiêm đang rung lên vì cố nhịn cười.
“Vãi chưởng? Cậu biết cười á?” Sử Vũ buột miệng kinh ngạc.
Giang Thiêm nhíu mày quay lại, ánh mắt như muốn nói: “Cậu đang nói cái quái gì thế?”
Sử Vũ ngượng ngùng im bặt, còn Thịnh Vọng thì cười ngặt nghẽo.
Cậu luôn cảm thấy chọc cho Giang Thiêm “biến sắc” là một thú vui tao nhã, nhưng hình như người khác không nghĩ thế.
Nhân lúc cậu đang cười, Sử Vũ vội vàng chắp tay tạ lỗi: “Xin lỗi nhé người anh em, giẫm cậu tận 6 phát. Lần sau tôi sẽ chú ý hơn.”
Thịnh Vọng xua tay: “Không sao đâu, người cùng phòng cả mà. Xuống sân tôi giẫm lại cậu là hòa.”
Sử Vũ cười hề hề.
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên thân thiện hơn hẳn. Lúc này Khâu Văn Bân mới rụt rè lên tiếng: “À ừm, tớ là Khâu Văn Bân, học lớp 11 thường.”
So với Sử Vũ, cậu bạn này hiền lành và e thẹn hơn nhiều. Nãy giờ cậu chỉ ngồi nghe và cười theo chứ không dám xen vào.
Cậu ấp úng: “Các cậu toàn là đại thần, chắc không biết tớ đâu nhỉ.”
Ai ngờ Giang Thiêm bỗng lên tiếng: “Từng gặp rồi.”
Lần này đến lượt Thịnh Vọng ngạc nhiên.
Thực ra Giang Thiêm biết mặt rất nhiều người, trái ngược hoàn toàn với Thịnh Vọng. Chỉ cần lướt qua một lần là hắn nhớ mặt, có điều hắn lười nói ra thôi. Với hắn, nếu không thân thiết đến mức độ nhất định thì có quen hay không cũng chẳng quan trọng.
Việc hắn chủ động mở miệng nói “Từng gặp rồi” như thế này quả là hiếm thấy. Thịnh Vọng nhìn Giang Thiêm đầy thắc mắc.
“Cậu ấy thi cùng phòng với Đinh Tu.” Giang Thiêm khẽ giải thích.
Nghe đến cái tên Đinh Tu, mặt Khâu Văn Bân đỏ bừng lên. Cậu định nói thêm câu “Thành tích tớ kém lắm” thì bị Thịnh Vọng cắt ngang: “Đinh Tu? Ai thế?”
Giang Thiêm: “…..”
Hắn im lặng một lát rồi hỏi ngược lại: “Thế xin hỏi cậu còn nhớ Địch Đào là ai không?”
Câu hỏi sặc mùi cà khịa khiến Thịnh Vọng cười trừ. Cuối cùng cậu cũng nhớ ra vụ bị chơi xấu mất bài nghe Tiếng Anh đợt trước.
“À đúng đúng, nhớ rồi. Đinh Tu là cái thằng lừa tôi đi tìm cô Dương Tinh.”
Giang Thiêm day huyệt thái dương: “Trí nhớ kém thế này tôi khuyên cậu nên đi khám não sớm đi.”
“Cút.” Thịnh Vọng đáp trả.
Rồi cậu lại thắc mắc: “Cậu biết Đinh Tu thì bình thường, nhưng sao cậu biết cả người thi cùng phòng với nó?”
Giang Thiêm nhìn cậu với vẻ mặt “cạn lời”, nửa muốn nói nửa không.
Thịnh Vọng “À” lên một tiếng, ra vẻ đã hiểu: “Cậu đi nhờ chủ nhiệm Từ trích xuất camera chứ gì.”
Vừa dứt lời, cậu thấy mặt Giang Thiêm càng thêm khó coi, bèn vội vàng sửa lại: “À không không, không phải cậu đi nhờ, mà là chủ nhiệm Từ chủ động tìm cậu, nài nỉ xin cậu xem camera giúp.”
Giang Thiêm: “….”
“Cậu im miệng đi.” Hắn gằn từng chữ.
Thịnh Vọng khoác vai hắn cười ngặt nghẽo: “Rồi rồi, tôi sai, tôi sai. Chuyện cũ bỏ qua nhé. Thế cậu thấy cậu ấy trong camera à?” Cậu chỉ tay về phía Khâu Văn Bân.
“Ừ. Chủ nhiệm Từ có tìm cậu không?” Giang Thiêm hỏi Khâu Văn Bân.
“Hả?” Khâu Văn Bân ngớ ra một lúc mới nhận ra Giang Thiêm đang hỏi mình. “Có có, thầy Từ có tìm tớ. Thực ra không chỉ tớ mà còn 2 bạn nữa, thầy hỏi bọn tớ thấy Đinh Tu ra vào phòng thi lúc mấy giờ để xác minh lại.”
Tuy chủ nhiệm Từ chỉ thông báo qua loa về án phạt của nhóm Địch Đào trong buổi chào cờ, nhưng việc nhiều học sinh bị gọi lên hỏi chuyện như Khâu Văn Bân đã khiến tin đồn lan ra, chắp vá lại cũng đủ dựng lên một nửa sự thật.
Thịnh Vọng gật đầu với Khâu Văn Bân: “Cảm ơn cậu nhé.”
Khâu Văn Bân giật mình: “Cảm ơn gì cơ?”
“Thì thầy Từ tìm các cậu hỏi chuyện đấy. Nếu các cậu không xác nhận thì vụ này chìm xuồng rồi, tôi bị oan uổng à?” Thịnh Vọng cười nói: “Phải cảm ơn chứ sao.”
Nói thế hơi quá, vì công lớn thuộc về Giang Thiêm và cái camera. Lời khai của nhóm Khâu Văn Bân chỉ là bổ sung thêm thôi, không hỏi cậu thì hỏi người khác cũng được.
Nhưng câu nói của Thịnh Vọng khiến Khâu Văn Bân cảm thấy mình vừa làm được một việc tốt.
Cậu bạn da trắng, hơi mập mạp, tính tình nhút nhát thật thà xua tay: “Thôi đừng khách sáo, người cùng phòng cả mà.”
Có lẽ vì câu cảm ơn ấy mà sau khi dọn dẹp xong đồ đạc của mình, Khâu Văn Bân lại sang giúp Thịnh Vọng và Giang Thiêm một tay, bận rộn đến vã mồ hôi. Sau đó cậu còn chạy đi xin quản lý ký túc xá hai tờ nội quy dán cửa.
“Cái này mỗi phòng phải dán một tờ.” Khâu Văn Bân giải thích: “Bọn mình đến muộn, hình như tờ nội quy cũ bị mất rồi.”
Thịnh Vọng cầm lấy tờ giấy.
Trên đó ghi số điện thoại báo hỏng hóc, quản lý, trung tâm phục vụ, và có cả sơ đồ chỉ dẫn phòng nước nóng, phòng giặt là.
Vừa nhìn thấy vị trí phòng giặt, Thịnh Vọng reo lên: “Cậu đúng là Bồ Tát sống!”
“Sao thế?” Khâu Văn Bân ngượng ngùng.
Thịnh Vọng xách cái cặp sách dính bùn đất ở góc nhà lên: “Đang tìm chỗ giặt cái của nợ này đây.”
Dịch vụ ở ký túc xá trường khá tốt. Phòng giặt không chỉ có máy giặt tự động quét mã QR mà còn có cả các cô lao công nhận giặt tay thuê. Những món đồ không tiện giặt máy mà lười giặt tay thì có thể gửi ở đó.
Thịnh Vọng xách cặp đi giặt.
Trong phòng chỉ còn lại Giang Thiêm. Sử Vũ và Khâu Văn Bân đã đi lấy nước nóng. Giang Thiêm đang xếp chồng sách vở cuối cùng vào tủ. Vừa xong việc, hắn ngẩng lên thì thấy Thịnh Vọng đã quay về, đang đứng vịn cánh tủ quần áo nhìn chằm chằm vào trong.
“Làm gì đấy?” Giang Thiêm đứng thẳng dậy.
“Không có gì, nhìn chơi thôi.” Thịnh Vọng quay sang nhìn hắn, tâm trạng có vẻ khá tốt.
Giang Thiêm khó hiểu bước lại gần.
Tủ quần áo của hắn vẫn mở, bên trên treo quần áo gọn gàng, dưới đáy là chiếc vali hành lý chưa khóa.
Bấy lâu nay, vali của hắn lúc nào cũng đầy ắp đồ đạc, chia thành từng ngăn gọn ghẽ, sẵn sàng xách lên và đi bất cứ lúc nào. Tiện lợi, đỡ mất công, riết rồi thành thói quen cố hữu.
Hắn đã quên mất thói quen ấy bắt nguồn từ đâu.
Cho đến lúc này, nhìn chiếc vali rỗng tuếch nằm im lìm trong tủ, hắn bỗng thấy lạ lẫm. Hắn chợt nhận ra: đã rất lâu rồi hắn không có cảm giác được “dừng chân” thực sự.
Hắn không để ý, nhưng có người lại để tâm thay hắn.
“Không đóng vali vào à?” Thịnh Vọng lầm bầm.
Hắn khựng lại một chút, rồi cúi xuống đóng nắp vali, kéo khóa và đẩy sâu vào góc tủ. Khi ngẩng lên, hắn bắt gặp ánh mắt cười của Thịnh Vọng. Cậu đang dựa lưng vào cánh tủ, khóe môi cong lên vui vẻ.
Mắt Thịnh Vọng dài nhưng không hẹp, ánh đèn hắt xuống hàng mi tạo thành bóng râm cong cong, đôi mắt trong veo lấp lánh ý cười.
Giang Thiêm thoáng ngẩn ngơ.
Cô giáo dạy Văn từng đọc một bài văn mẫu trên lớp, có câu: “Thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi luôn tỏa sáng rực rỡ.” Lúc đó hắn đang mải giải toán nên chỉ nghe loáng thoáng.
Một câu nói bâng quơ, lúc đó hắn chẳng để tâm. Nhưng rất lâu sau này, hắn bỗng nhiên nhớ lại.
Ký túc xá rơi vào khoảng lặng trong giây lát. Thịnh Vọng thấy môi Giang Thiêm mấp máy như định nói gì đó. Nhưng đúng lúc này, ngoài hành lang vang lên tiếng ồn ào. Giọng ồm ồm vỡ tiếng của Sử Vũ rất dễ nhận ra.
“Ê, tránh đường, nước sôi nước sôi!” Hắn và Khâu Văn Bân xách phích nước nóng quay về. Thịnh Vọng né người cho họ vào. Quay lại thì thấy Giang Thiêm đã lấy dây sạc từ trong tủ ra, cắm sạc điện thoại ở bàn học.
Đã xin nghỉ tiết tự học tối nên không cần lên lớp nữa.
Thịnh Vọng gãi mũi, lấy vài quyển sách ra, kéo ghế ngồi vào bàn.
Khâu Văn Bân đã bày sẵn một chồng sách đối diện, nào là bài tập, đề thi các môn, bên cạnh là chiếc đèn học tích điện. Cậu rót cho mình chén trà, cười hiền lành với hai người bạn mới rồi ngồi xuống học.
“Cậu đọc sách thật đấy à?” Sử Vũ kinh ngạc nhìn Giang Thiêm.
Giang Thiêm tháo một bên tai nghe, nhíu mày nhìn lại: “Tôi không đọc sách thì đọc cái gì?”
“À không, ý tôi không phải thế.” Sử Vũ phân bua: “Nghe đồn mấy đứa lớp A các cậu toàn là quái vật… à nhầm, thần thánh phương nào, lên lớp không cần nghe giảng vẫn được điểm tuyệt đối.”
Giang Thiêm thấy nhạt nhẽo, đáp cụt lủn: “Thế thì biến thái quá.”
Nói xong hắn đeo tai nghe lên, xoay bút bắt đầu làm đề.
Thịnh Vọng ngồi cạnh cười khúc khích, giải thích hộ: “Nếu cậu nói đến kiểu giờ Văn làm Toán, giờ Toán làm Lý thì lớp tôi đầy.”
Sử Vũ gật gù: “Lớp A chăm chỉ hơn tôi tưởng nhiều. Lớp tôi thì nhiều đứa chẳng thèm nghe giảng, tôi cũng thế. Ngồi học chán quá toàn lôi điện thoại ra chơi game, thành tích cứ tàn tàn.”
Hắn nói “tàn tàn” là hơi khiêm tốn, vì lớp B cũng là lớp chọn top đầu chỉ sau lớp A.
“Ghê gớm.” Thịnh Vọng giơ ngón cái trêu: “Đúng là cao thủ ẩn mình.”
Giữa ba con người chăm chỉ đèn sách, Sử Vũ thấy mình lạc loài quá. Hắn đi loanh quanh một lúc rồi cầm thẻ học sinh vào nhà tắm: “Tôi tắm trước đây, lát đỡ phải tranh nhau.”
Ký túc xá trang bị vòi hoa sen thông minh, cắm thẻ vào là có nước nóng, tự động trừ tiền.
Bình thường Sử Vũ đi tắm nhanh như đánh trận, hôm nay lại thong thả lạ thường. Có lẽ vì thấy mấy “đại thần” cũng bình thường như ai, không phải quái vật ba đầu sáu tay như lời đồn. Hắn nghĩ thầm: Thịnh Vọng là học sinh mới mà cày cuốc một tháng đã leo lên top 100. Mình có nền tảng tốt hơn, nếu chăm chỉ thêm tí chút thì sao nhỉ? Chắc thừa sức vào lớp A chứ đùa.
Hôm nay Thịnh Vọng không làm đề. Kiến thức đã vững, cậu không cần phải cày cuốc điên cuồng như trước nữa.
Giang Thiêm ngồi bên cạnh đang làm đề thi học sinh giỏi, đúng chuẩn “con nhà người ta” vừa giỏi vừa chăm.
Thịnh Vọng cũng chăm chỉ không kém, nhưng là chăm… luyện chữ.
Cậu miệt mài tập viết theo phương pháp Giang Thiêm chỉ dạy được nửa tháng nay, nét chữ đã tiến bộ rõ rệt, từ “bò lổm ngổm” đã biết “đứng dậy đi lại”.
Dạo này không có bài kiểm tra nào phải nộp nên cô Chiêu Tài và cô Dương Tinh chưa có cơ hội chiêm ngưỡng. Nếu không chắc chắn họ sẽ phải trầm trồ khen ngợi.
Viết xong một trang, Thịnh Vọng ngẩng lên thấy Khâu Văn Bân đang cắm cúi chép cái gì đó rất hăng say.
Cậu tò mò hỏi: “Cậu cũng đang luyện chữ à?”
Khâu Văn Bân ngưng bút: “Tớ đang làm vở tổng kết.”
Thịnh Vọng: “…Xin lỗi.”
Tên Giang Thiêm chết tiệt ngồi cạnh đeo tai nghe mà vẫn nghe thấy, hắn cúi đầu cười trộm một cái.
Mặt Khâu Văn Bân đỏ bừng: “Tớ làm sai nhiều quá nên phải chép lại nhiều.”
Thịnh Vọng vội xua tay: “Không phải, tôi không có ý chê cậu đâu.”
Khâu Văn Bân thi cùng phòng với Đinh Tu tức là thuộc nhóm cuối bảng. Ngày ngày phải đối mặt với Giang Thiêm đứng đầu khối chắc áp lực lắm. Thịnh Vọng thấy thương cảm thay cho cậu bạn.
Cậu ngó sang quyển vở của Khâu Văn Bân, không nhịn được hỏi: “Câu nào sai cậu cũng chép lại hết à? Chép cả đề bài luôn?”
Khâu Văn Bân ngơ ngác: “Đúng rồi, thầy cô bảo phải làm vở tổng kết cho nhớ lâu mà.”
“Hầy….” Thịnh Vọng đang tìm cách giải thích sao cho khéo.
Chắc do cậu ậm ừ ồn ào quá, hoặc Giang Thiêm mọc mắt sau gáy, hắn bỏ sách xuống, tháo tai nghe, lạnh lùng hỏi Khâu Văn Bân: “Cậu chép kiểu gì? Chép hết tất cả các câu sai trong ngày à?”
Thịnh Vọng: “….”
Sao cậu ăn nói phũ phàng thế hả?
Mặt Khâu Văn Bân chuyển sang màu gan lợn.
Thịnh Vọng vội đỡ lời: “Ý cậu ấy không phải thế đâu. Cậu ấy muốn nói là… à mà thực ra tôi cũng muốn nói là làm thế tốn thời gian lắm. Hồi mới chuyển đến tôi sai nhiều ngang cậu, chép tay thì đến bao giờ mới xong.”
Khâu Văn Bân ngạc nhiên: “Thế phải làm thế nào?”
Thịnh Vọng dở khóc dở cười: “Không chép.”
“Hả?”
“Tôi tính ẩu, không giữ gìn sách vở lắm đâu. Tôi cứ cắt thẳng đề bài ra.” Thịnh Vọng diễn giải: “Cắt phần bài sai, dán vào vở, phân loại theo dạng bài. Thế là xong vở tổng kết.”
Cậu chỉ sang Giang Thiêm: “Còn cậu này thì làm bài ra vở riêng, đánh dấu câu sai vào đề, lần sau làm lại những câu đã đánh dấu. Đấy, cậu xem cách nào hợp thì làm. Đừng chép tay nữa, tốn thời gian lắm.”
Khâu Văn Bân như được khai sáng, mắt sáng rực lên.
“Mặt cậu biểu cảm gì thế kia?” Thịnh Vọng buồn cười.
Khâu Văn Bân gãi đầu: “Cảm giác như vừa nhặt được bí kíp võ công ấy.”
Tuổi trẻ rất dễ hăng hái, nhiệt huyết. Dù chưa bắt tay vào làm nhưng Khâu Văn Bân cảm thấy như một cánh cửa thần kỳ vừa mở ra trước mắt.
Cậu xúc động hỏi: “Nếu sau này gặp bài khó, tớ có thể hỏi các cậu được không? Thành tích tớ kém quá, bố mẹ phiền lòng lắm, tớ muốn tiến bộ hơn.”
Giang Thiêm ngẫm nghĩ rồi hỏi một câu chí mạng: “Giờ cậu xếp hạng bao nhiêu?”
“…”
Mặt Khâu Văn Bân lại chuyển màu gan lợn tập hai.
Thịnh Vọng nhanh tay bịt miệng Giang Thiêm lại, bình tĩnh nói với Khâu Văn Bân: “Anh tôi không biết ăn nói đâu, cậu đừng chấp. Cứ coi như cậu ấy bị câm đi nhé.”
Cậu chỉ định đùa cho vui, nhưng hình như Giang Thiêm không nghĩ thế.
Hắn gạt tay Thịnh Vọng xuống, liếc mắt nhìn sang, nhướng mày hỏi: “Cậu vừa gọi tôi là gì cơ?”