Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 4: Mục tiêu nhỏ

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 4: Mục tiêu nhỏ
Prev
Next

[*] Chú thích về kỳ thi Đại học ở Giang Tô: Hệ thống thi cử ở Giang Tô có thể nói là “độc nhất vô nhị”. Tổng điểm xét tuyển Đại học là 480 (gồm 3 môn Toán, Văn, Anh).

Nếu chọn Khoa học Tự nhiên:

Toán: 200 điểm (Đề chính 160 + Đề phụ 40).

Văn: 160 điểm.

Anh: 120 điểm.

Nếu chọn Khoa học Xã hội:

Văn: 200 điểm (Đề chính 160 + Đề phụ 40).

Toán: 160 điểm.

Anh: 120 điểm.

Ngoài 3 môn bắt buộc, thí sinh còn phải thi thêm tổ hợp 2 môn khác, điểm số sẽ được quy đổi theo thang A, B, C, D.

Kiểu thi này được đánh giá là vô cùng khắc nghiệt, thậm chí là “dã man” trong mắt các sĩ tử.

Đây quả thực là cuộc thi dài đằng đẵng nhất trong cuộc đời học sinh của Thịnh Vọng.

Khi chỉ còn 30 phút nữa là hết giờ làm bài, Thịnh Vọng xoay bút quanh ngón trỏ hai vòng rồi đặt xuống bàn. Tiếng động rất khẽ nhưng vẫn thu hút không ít ánh mắt — tò mò có, hóng hớt có, đồng cảm có, và cả những cái nhìn bâng quơ tiện thể lướt qua.

Ở cái tuổi “nhất quỷ nhì ma” này, tin đồn lan nhanh hơn gió. Thiếu niên chẳng có bí mật nào cả, chuyện bé xíu cũng có thể thành chủ đề bàn tán của cả trường.

Chắc chắn qua tối nay, ai cũng sẽ biết tin: Cậu bạn đẹp trai mới chuyển vào lớp A đã “toang” sạch 5 môn thi khảo sát. Điểm số chắc lẹt đẹt một con số, thảm thương vô cùng! Đến mức thầy cô các lớp khác đi coi thi cũng không kìm được tò mò mà liếc nhìn cậu vài lần.

Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, thầy giám thị vỗ tay: “Hết giờ làm bài, tất cả bỏ bút xuống. Này, cậu nam ngồi bàn đầu cạnh cửa sổ, đừng viết cố nữa. Đều là dân lớp A cả, hơn thua gì mười, hai mươi giây? Phải cho các bạn lớp khác cơ hội vươn lên chứ.”

Cả lớp bật cười. Cậu bạn kia đỏ bừng mặt, buông bút xuống và lau vội bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

“Mày lo cái gì, có mỗi câu cuối thôi mà. Nhìn bạn mới kìa, người ta còn bình tĩnh hơn mày đấy.” Đứa ngồi sau đá nhẹ vào ghế cậu bạn, buột miệng trêu đùa. Mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía Thịnh Vọng.

Câu đùa ấy tuy không ác ý nhưng cũng chẳng thiện chí lắm. Nó vô tình vạch ra một ranh giới, đẩy người mới như cậu ra khỏi tập thể. Chuyện “ma cũ bắt nạt ma mới” kiểu này là điều thường thấy khi chuyển trường. Thịnh Vọng hiểu rõ nhưng chẳng buồn chấp nhặt, cậu chỉ cười đáp lại: “Chuẩn đấy.”

Cả lớp không ngờ cậu sẽ đáp lời, ai nấy đều ngớ người ra.

“Trật tự nào, các bạn ngồi cuối dãy thu bài từ dưới lên trên cho thầy.” Giám thị ra lệnh, tiếng ghế xê dịch vang lên rào rào.

Giang Thiêm cầm bài thi đứng dậy, gõ hai ngón tay “Cộc cộc” lên bàn Thịnh Vọng, ý bảo cậu nộp bài.

Thịnh Vọng liếc xéo hắn. Đang định đưa bài thi thì Cao Thiên Dương tranh thủ lúc lộn xộn quay xuống hỏi: “Cậu ổn không đấy?”

“Chắc là ổn.” Thịnh Vọng đáp.

“Uầy, thế mà còn cười được.” Cao Thiên Dương giơ ngón cái thán phục: “Tâm lý vững thật. Phải tôi mà gặp tình huống này chắc trầm cảm luôn rồi.”

Làm sai không đáng sợ, ít ra còn có cái để viết. Đáng sợ nhất là không biết gì mà vẫn phải ngồi im thin thít suốt 2 tiếng đồng hồ, đó mới là cực hình.

Vài bạn học quay đầu nhìn sang, tò mò muốn xem bài thi của Thịnh Vọng “trắng” đến mức nào. Ai chẳng có tính hiếu kỳ, và Cao Thiên Dương cũng không ngoại lệ.

Nhưng chẳng ai kịp nhìn thấy gì, vì đã có một “hung thần” mặt lạnh đang đứng canh.

Chưa ai kịp nghía qua, Giang Thiêm đã nhanh tay thu bài rồi bước đi. Thịnh Vọng định nói gì đó nhưng tay đã trống trơn. Lúc ngẩng lên thì Giang Thiêm đã đứng gõ bàn Cao Thiên Dương.

“Đây đây đây.” Cao Thiên Dương uể oải nộp bài.

Cuối cùng cũng xong một môn.

Thịnh Vọng vươn vai thư giãn, rồi cầm cốc nước đứng dậy.

“Bạn kia, em đi đâu đấy?” Thầy giám thị ngơ ngác nhìn cậu.

Thịnh Vọng còn ngơ ngác hơn cả thầy: “Em đi lấy nước ạ.”

Nhìn quanh một vòng, cậu chợt nhận ra cả lớp vẫn đang ngồi ngay ngắn tại chỗ, chỉ có mỗi mình cậu là chuẩn bị đi nghỉ giải lao.

Thầy giám thị xếp gọn xấp bài thi vừa thu sang một bên, rồi cầm lấy tệp đề thi khác, hỏi: “Đã thi xong đâu, vẫn còn đề nữa mà, em quên à?”

………

Cái gì cơ????

Thịnh Vọng ngã ngồi xuống ghế. Thầy giám thị bắt đầu xé niêm phong phát đề thi tiếp theo.

Cao Thiên Dương ngả người ra sau, tì lưng vào bàn cậu thì thầm: “Ê này, cậu không biết thật à? Môn Toán bọn mình có 2 bài thi. Đề chính làm trong 120 phút, sau đó là đề phụ 30 phút. Đề chính thức được phát trước 5 phút để đọc.”

Hắn thao thao bất tuyệt mà không thấy ai trả lời. Quay lại thì thấy bạn học Thịnh đã ngửa mặt tựa lưng vào ghế, mặt mày tái mét như tàu lá chuối.

“Tôi muốn hỏi một câu, môn Toán của các cậu bao nhiêu điểm vậy?” Giọng Thịnh Vọng nghe như người không còn chút luyến tiếc nào với cuộc đời.

“Thi Khoa học Tự nhiên là 200 điểm. Tổng điểm thi Đại học có 480 thôi, cậu tự cảm nhận cái tỷ lệ đi nhé.”

“…”

Cậu ngửa mặt nhìn trần nhà vài giây thì bỗng bị ai đó chọc vào đỉnh đầu.

Giọng nói lạnh tanh của Giang Thiêm vang lên: “Đừng có dựa vào bàn tôi nữa, nhận đề đi.”

Cảm giác bị chọc vào đầu lạ hoắc khiến lông tóc gáy Thịnh Vọng dựng đứng. Cậu bật dậy như xác chết hồi sinh, rút tờ đề thi của mình rồi ném phần còn lại ra sau lưng.

Đã qua được cái ải môn Toán “hãm tài” kia rồi thì mấy môn sau chẳng là cái đinh gì nữa. Chớp mắt đã đến 9 giờ tối.

“Giang Thiêm, thầy Ngô gọi cậu lên văn phòng.” Vừa nộp bài xong, một nữ sinh ngồi gần cửa sổ thông báo.

Thịnh Vọng quay sang nhìn. Tên “ôn thần” đang định xách cặp về nghe vậy thì nhíu mày: “Bây giờ à?”

“Ừ. Nãy thầy đi qua đây dặn thế.” Nữ sinh chỉ về phía cửa sổ. “Bảo cậu thi xong thì lên gặp thầy.”

Giang Thiêm có vẻ đang vội, nét mặt không vui lắm nhưng vẫn bỏ cặp xuống rồi bước ra ngoài.

Buổi tối trường có xe đưa đón học sinh ngoại trú về nội thành, chỉ cần quẹt thẻ là được. Xe chạy theo giờ tan học của từng khối. Hôm nay thi khảo sát nên 9 giờ 20 xe mới chạy, học sinh còn tha hồ thời gian thu dọn đồ đạc.

“Tôi đi xe trường, còn cậu?” Cao Thiên Dương hỏi.

Thịnh Vọng đang đứng lấy nước ở cuối lớp: “Tôi đợi người đón.”

“Ok, thế mai gặp nhé.” Cao Thiên Dương uốn lưỡi nói một câu chào kiểu miền Bắc, nghe buồn cười chết đi được. Nhưng vừa ra đến cửa, hắn đã quay lại: “Người anh em, cô Hà gọi cậu lên văn phòng, tôi vừa gặp cô ấy ở cửa xong.”

“Cô Hà nào?” Thịnh Vọng uống một ngụm nước, ngạc nhiên hỏi.

“Chủ nhiệm lớp mình chứ ai.” Cao Thiên Dương đáp. “À quên, hình như cậu chưa gặp cô ấy. Hôm qua cô có việc nghỉ, hôm nay lại đi coi thi lớp khác, chắc giờ mới rảnh.”

Cao Thiên Dương chuyển lời xong thì đi thẳng. Thịnh Vọng đặt cốc nước xuống, nhắn tin thoại báo chú Tiểu Trần đến đón rồi mới đi về phía khu văn phòng.

Khối 11 có một văn phòng lớn chung cho các giáo viên bộ môn. Nhưng lớp A thì đặc biệt hơn. Thầy “Khỉ miệng rộng” từng dẫn cậu đi tham quan nên cậu biết: các thầy cô dạy môn chính của lớp A chỉ dạy riêng lớp này nên có một văn phòng riêng cho 5 người.

Thịnh Vọng đi dọc theo hành lang. Tòa nhà Minh Lý có 4 tầng, là địa bàn của khối 11. Tầng cao nhất chỉ có lớp A, văn phòng giáo viên lớp A, nhà vệ sinh và 2 căn phòng trống luôn khóa cửa, không treo biển hiệu, chẳng biết để làm gì.

Khi cậu rảo bước gần đến văn phòng thì thấy trên hành lang có người. Trước cửa hai căn phòng tối om kia có hai bóng người đang đứng tựa lan can nói chuyện.

Nhìn qua là nhận ra ngay tấm lưng của Giang Thiêm, người còn lại chắc chắn là thầy Ngô.

Thịnh Vọng không có sở thích nghe lén, nhưng khoảng cách gần quá nên tiếng nói cứ lọt vào tai.

“Được rồi, chuyện cuộc thi cứ thế nhé, ngày mai thầy sẽ báo lại với thầy Từ.” Thầy Ngô nói.

“Vâng.” Giang Thiêm trả lời ngắn gọn.

“Vậy còn bố em —-”

Thầy Ngô vừa mở lời, Giang Thiêm đã ngắt ngang: “Chuyện của em không liên quan gì đến ông ta cả.”

Giọng điệu hắn lạnh như băng, toát lên sự chán ghét tột độ. Ngay cả Thịnh Vọng – kẻ đang “không đội trời chung” với hắn – cũng chưa từng thấy hắn nói chuyện với giọng điệu tệ đến thế.

Thầy Ngô không nói thêm gì nữa, chỉ vỗ vai hắn.

“Thầy còn việc gì nữa không ạ?” Giang Thiêm hỏi thẳng.

“Không, thế thôi.”

“Vậy em xin phép.”

Hắn quay người định đi thì va phải ánh mắt của Thịnh Vọng. Trong khoảnh khắc đó, Thịnh Vọng bỗng cảm thấy chột dạ một cách kỳ lạ.

Rõ ràng nội dung cuộc đối thoại vừa rồi không thích hợp để người ngoài nghe thấy.

Thịnh Vọng buột miệng giải thích ngay: “Cô Hà gọi tôi lên văn phòng.”

Đôi mắt đen thẳm của Giang Thiêm nhìn chằm chằm vào Thịnh Vọng, không rõ là tin hay ngờ. Hắn đứng im vài giây rồi lạnh lùng bước đi. Khi lướt qua Thịnh Vọng, hắn bỗng cúi đầu, buông một câu lạnh tanh: “Cô Hà mới ngoài 30 thôi, chưa già đến mức bị gọi là ‘lão Hà’ đâu.”

Nói xong hắn bỏ đi thẳng, không thèm ngoảnh lại.

Thịnh Vọng đứng ngẩn ra một lúc. Cậu thầm “hừ” một tiếng rồi bước vào văn phòng. Bàn làm việc đầu tiên có đặt bảng tên “Hà Tiến” chính là của giáo viên chủ nhiệm.

Đúng như lời Giang Thiêm, cô chủ nhiệm trông chỉ mới ngoài 30, khuôn mặt trái xoan đeo kính, da trắng, tóc xoăn nhẹ, trang điểm nhẹ nhàng trông rất ưa nhìn. Chỉ có điều cô quá gầy, gầy đến mức trông như người ốm dậy.

Đúng vậy, Hà Tiến là cô giáo, dạy môn Vật Lý của lớp A.

Nhớ lại mình vừa gọi cô là “lão Hà”, Thịnh Vọng ngượng ngùng đưa tay dụi mũi. Tất cả là tại tên Cao Thiên Dương ngốc nghếch kia, tự nhiên lại gọi cô giáo xinh đẹp thế này là “lão”, đúng là hết thuốc chữa.

“Em đến rồi à?” Đôi mắt sau lớp kính của cô Hà cong lên cười, trông rất dịu dàng.

Thịnh Vọng mỉm cười lễ phép: “Cô tìm em có việc gì ạ?”

“Cũng không có gì to tát đâu. Hôm qua cô không ở trường đón em được nên thấy hơi áy náy.” Cô Hà nói. “Vấn đề chính là về tiến độ học tập của em.”

Cô chống cằm nhìn Thịnh Vọng: “Cô nghe thầy Từ nói chương trình học cũ của em chậm hơn ở đây. Hôm qua cô không có mặt, chứ nếu biết trước thì cô đã xin cho em miễn thi khảo sát hôm nay rồi, không cần phải cố quá đâu.”

Thịnh Vọng ngoài mặt vẫn cười nhưng trong lòng đang gào thét: Sao cô không nói sớm hơn!

Nhìn thấu nỗi đau khổ sau nụ cười của cậu học trò, cô Hà bật cười: “Mười mấy tiếng vừa rồi chắc là vất vả lắm nhỉ?”

Thịnh Vọng khiêm tốn: “Dạ, đâu chỉ là vất vả thôi đâu ạ.”

Các thầy cô khác trong phòng cũng cười theo. Thầy Ngô vừa vào tới nơi cũng tiếp lời: “Không sao đâu, thầy cô đều hiểu hoàn cảnh của em nên kết quả lần này sẽ không tính vào điểm tổng kết. Có được 5 điểm hay 10 điểm cũng là chuyện bình thường, đừng tự tạo áp lực quá.”

“Từ từ đã, môn khác tôi không nói, nhưng Văn mà 5 điểm, 10 điểm thì còn ra thể thống gì nữa?”

“Tiếng Anh cũng không thể tệ thế được chứ.”

Mỗi người một câu bông đùa khiến không khí trong phòng trở nên thoải mái hơn hẳn. Cô Hà quan sát Thịnh Vọng, dường như muốn xem cậu có bị căng thẳng không, nhưng thấy tâm lý cậu học trò mới này khá vững vàng.

Cô đi thẳng vào vấn đề: “Kỳ thi này không đáng lo, nhưng việc em bị chậm chương trình mới là vấn đề lớn. Lớp A học rất nhanh, chúng tôi phải dạy xong toàn bộ kiến thức cấp 3 ngay trong học kỳ 1 lớp 11 này nên không thể dừng lại đợi một mình em được. Vì thế… em buộc phải tự vận động thôi. Vừa học bài mới trên lớp, vừa phải tự lấp đầy lỗ hổng kiến thức cũ.”

Chuyện này Thịnh Vọng đã đoán trước được nên cậu gật đầu đồng ý.

Cô Hà tiếp tục: “Em phải tranh thủ thời gian sau giờ học. Sẽ rất vất vả đấy, nhưng cố gắng thì sẽ qua thôi. Đang nghỉ hè nên thời gian khá thoải mái, giờ tự học buổi tối chỉ đến 8 giờ. Đặc biệt, tối trước ngày thi còn được nghỉ tự học nữa.”

Lần đầu tiên nghe thấy kiểu lịch học “căng não” thế này mà gọi là “nghỉ ngơi”, Thịnh Vọng chỉ biết cười trừ.

Các thầy cô khác lại bật cười. Cô Hà xua tay: “Thôi, nghiêm túc nào. Kỳ thi hôm nay coi như nháp, nhưng cuối tuần sau sẽ có bài thi tuần. Lúc đó hãy cho cô thấy sự tiến bộ của em, được không?”

“Dạ, đương nhiên là được ạ.”

Cô Hà và các giáo viên nhìn nhau rồi nói: “Chúng tôi đã ước lượng tiến độ và đặt ra cho em một mục tiêu nho nhỏ trong vòng 1 tuần tới.”

Thịnh Vọng dứt khoát: “Vâng, mục tiêu là bao nhiêu ạ?”

“Lý và Hóa thang điểm 120, hy vọng sau 1 tuần em đạt trên 50 điểm mỗi môn. Toán bỏ qua đề phụ, tính trên thang 160 điểm, cố gắng đạt 70 điểm. Văn và Anh thì tùy cơ ứng biến, chưa đặt chỉ tiêu cụ thể.”

Nói xong, thấy vẻ mặt Thịnh Vọng hơi lạ, cô Hà hỏi: “Sao thế? Thấy khó quá à?”

“Dạ không ạ.”

“Thế em thấy sao?”

Thịnh Vọng ngập ngừng một chút rồi đáp: “Không có gì đâu ạ, cứ quyết định thế đi ạ.”

Các thầy cô lo lắng cho cậu học trò mới cả ngày trời. Kết quả là, đến buổi tự học tối hôm sau, khi bài thi tuần đã chấm xong, điểm số của cậu học sinh mới – người chỉ vừa nhận sách giáo khoa ngay trước ngày thi – đã khiến tất cả ngỡ ngàng:

Hóa và Lý: một môn 62, một môn 68. Toán: 83. Văn và Anh: Điểm cao hơn hẳn mức trung bình của lớp A.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

btTndpdT8Wzn7ZvTzmc0TSuBALH9E9Pftpdl662Y
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
01/03/2026
Gemini_Generated_Image_15ipwg15ipwg15ip
Khi Đại Lão Mãn Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ
20/11/2025
truyen-trong-sinh-hay-nhat-2021
Sau Khi Tái Sinh, Ta Kết Hôn Lần Nữa – Ninh Tú Phân
24/11/2025
âss
Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị – Dương Thiên (full)
19/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247