Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 39: Ký túc xá

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 39: Ký túc xá
Prev
Next

“Điện thoại đâu? Bị tóm rồi à?” Cao Thiên Dương ngó bàn tay trống trơn của Thịnh Vọng.

“Ừ.”

“Miệng rộng đúng là kẻ thù chung của toàn dân!” Cao Thiên Dương than trời hộ bạn, tay vẫn ôm chặt túi quần đầy cảnh giác: “Mà này, lúc nãy cậu nhắn tin với ai thế?”

Thịnh Vọng ngớ người: “Sao thế?”

“Thầy Từ có thấy khung chat không? Nếu cậu nhắn cho người ngoài trường thì còn đỡ, chứ nếu nhắn cho đứa nào trong trường, ví dụ như anh Thiêm chẳng hạn, thì khéo thầy thu nốt cái điện thoại của người kia đấy.” Cao Thiên Dương phân tích.

Thịnh Vọng: “….”

Cậu chửi thầm một tiếng “Đệch”, rồi quay đầu chạy biến về phía khu giảng đường.

Trên đường số 3, học sinh thong thả tản bộ, các cô gái khoác tay nhau cười nói rôm rả. Thịnh Vọng suýt đâm sầm vào người khác, miệng hét “Cho qua nhờ” mà chân không hề giảm tốc.

Cậu cắt ngang qua bồn hoa đi đường tắt, vạt áo đồng phục bay phần phật trong gió, loáng cái đã mất hút cuối con đường nhỏ.

Cao Thiên Dương chạy theo sau, không gọi với lại mà hướng về phía sân vận động vẫy tay hét lớn: “Lão Tống! Chạy mau!”

Sau đó hắn dốc sức đuổi theo.

Cao Thiên Dương vốn là cán sự thể dục lừng danh của khối. Hồi lớp 10, một mình hắn cân hết các giải Nhất điền kinh trong đại hội thể thao của trường, gánh team còng lưng.

Hắn chạy như bay, đến tận cửa tòa nhà Minh Lý mới kịp nhìn thấy vạt áo Thịnh Vọng rẽ lên cầu thang tầng 2.

“Bị thầy Từ nhìn thấy thật à?” Cao Thiên Dương vừa nhảy cóc ba bậc cầu thang một lúc vừa hỏi, hơi thở hổn hển: “Ai thế?”

“Giang Thiêm.” Thịnh Vọng đáp gọn lỏn.

“Vãi chưởng?!!! Thế thì toang thật rồi —-” Cao Thiên Dương kêu trời: “Anh Thiêm của em, tiền mồ hôi nước mắt, cái điện thoại đó, không thể để bị thu được!”


Trong lớp học, Giang Thiêm liếc nhìn màn hình WeChat. Tin nhắn cuối cùng là câu “Xem anh da đen đi đều à?”. Sau đó Thịnh Vọng im bặt, không biết là do mải xem diễn tập hay có biến gì.

Hắn tắt màn hình, cất điện thoại và phong bì chìa khóa vào cặp, chợt thấy một bóng người lao sầm sập vào lớp.

Hắn ngạc nhiên ngẩng lên. Thịnh Vọng chạy thẳng đến bàn hắn, chống tay thở dốc, hơi nóng hầm hập từ ngoài trời phả vào người hắn.

“Miệng rộng có đến đây không?”

Thịnh Vọng thở hồng hộc, trán ướt đẫm mồ hôi.

“Không.” Giang Thiêm ngơ ngác: “Sao phải chạy vội thế?”

Vừa dứt lời, Cao Thiên Dương cũng lao vào: “Anh Thiêm! Thầy Từ có thu điện thoại anh không?”

“Không.” Giang Thiêm hiểu ra vấn đề, quay sang Thịnh Vọng: “Cậu bị thu à?”

Thịnh Vọng gật đầu, vẻ mặt lại giãn ra nhẹ nhõm.

“Chạy muốn đứt hơi, mệt hơn cả chạy 3000m.” Cậu gục đầu xuống bàn, thở dần đều lại. Cần cổ trắng ngần phập phồng theo nhịp thở, môi hơi tái đi.

Giang Thiêm lấy chai nước trong ngăn bàn, mở nắp đưa cho cậu: “Chạy bộ từ sân vận động về đấy à?”

“Ừ.”

Thịnh Vọng đón lấy, đưa lên miệng định uống. Bình thường cậu hay uống ké nước của Giang Thiêm, con trai với nhau chẳng nề hà gì. Nhớ ra thì uống không chạm miệng, quên thì cứ thế tu ừng ực là chuyện thường.

“Tôi đang mải nhắn tin thì thầy Từ thình lình xuất hiện.”

Vừa nói cậu vừa ngửa cổ lên. Môi sắp chạm vào miệng chai thì bỗng khựng lại. Đôi mắt đen láy liếc xuống, lướt qua mặt Giang Thiêm rồi cụp xuống. Cậu bỗng chần chừ trong tích tắc, không biết có nên chạm môi vào hay không.

“Sao thế?” Giang Thiêm hỏi.

Thịnh Vọng giật mình, lắc đầu: “Không sao.”

Ngón tay cậu khẽ động, rồi quyết định uống một hơi dài. Suy cho cùng, thầy Từ cũng chỉ dọa nạt lung tung thôi, nghe xong để đấy chứ bận tâm làm gì.

Như gió thoảng qua tai thôi mà.

Chỉ là… trong một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, có một suy nghĩ nào đó vừa vụt qua trong đầu cậu.

Cao Thiên Dương ngồi phịch xuống ghế, lầm bầm: “Tha cho anh Thiêm cơ á? Nay thầy Từ đổi tính đổi nết à?”

Đúng lúc đó chuông vào lớp vang lên. Đám học sinh ngoài hành lang ùa vào, Thịnh Vọng cũng về chỗ ngồi.

Cậu vừa định lôi đề Lý ra thì Tống Tư Duệ lao vào lớp như một cơn gió, hét toáng lên: “Toang rồi anh em ơi! Thầy Từ với 2 thầy giám thị đang đi càn quét điện thoại từng lớp một!”

“Tao cũng thấy rồi!” Một bạn khác bồi thêm: “Lên đến tầng 3 rồi, thu được cả rổ, đựng trong túi nilon to đùng ấy.”

“Vãi đạn!” Cả lớp đồng thanh chửi thề.

Phản ứng đầu tiên của mọi người là nhét điện thoại vào sâu trong cặp, phản ứng thứ hai là buồn cười.

“Đựng túi nilon thật á? Thu được bao nhiêu mà kinh thế?”

“Lần đầu thấy may mắn vì lớp mình ở tầng cao nhất.”

“Tầng cao sóng khỏe, tin tức cập nhật nhanh.”

“Cảm ơn anh em tầng dưới đã hi sinh. Lớp mình ngoài lão Cao ra hình như chưa ai bị bắt bao giờ nhỉ?”

“Đừng quên anh Thịnh vừa ‘cống nạp’ một cái nhé.” Tống Tư Duệ nhắc nhở. “Không thì bọn tao chạy hộc tốc về làm gì. Mọi người giấu kỹ vào, địch bất động ta bất động, chỉ cần không chột dạ thì…”

Chưa nói hết câu, một bạn khác chạy từ cầu thang lên báo tin dữ: “Thôi xong rồi các ông giáo ơi! Thầy Từ cầm theo máy dò kim loại!”

Cả lớp: “???”

Thu điện thoại thì bình thường, nhưng vác cả máy dò kim loại đi thì đúng là “chơi lớn” quá rồi!

Thịnh Vọng há hốc mồm: “Phòng Giáo dục đạo đức trường này bá đạo thế á?”

Lớp A đang bình tĩnh bỗng nhốn nháo như kiến bò chảo nóng.

“Làm sao bây giờ?”

“Giấu đâu bây giờ? Chuông reo rồi.”

“Hay chạy vào nhà vệ sinh?”

“Cả lớp vào nhà vệ sinh á? Mày nghĩ thầy cô bị ngốc chắc?”

“Nhanh lên! Thầy đến lớp B rồi!” Một tên ngồi cửa sau thò đầu ra thám thính rồi rụt vội vào.

“Nhanh cái gì mà nhanh!”

Thịnh Vọng tuy có gương mặt học sinh ngoan hiền nhưng phản ứng cực nhanh trong mấy tình huống này. Cậu lôi cái cặp rỗng trong ngăn bàn ra, mở toang miệng cặp bảo Giang Thiêm: “Thả điện thoại vào đây.”

Giang Thiêm ngơ ngác: “Làm gì?”

Thịnh Vọng hất hàm ra phía cửa sổ.

Mọi người chưa hiểu gì nhưng Giang Thiêm đã bắt sóng ngay. Hắn giơ tay: “Chờ chút.”

Hắn cởi áo khoác đồng phục, cuộn tròn nhét xuống đáy cặp Thịnh Vọng để làm lớp đệm, rồi thả điện thoại vào. Thịnh Vọng giơ cao cái cặp: “Ai còn điện thoại thì ném hết vào đây, nhanh!”

Dù chưa hiểu lắm nhưng Cao Thiên Dương hưởng ứng nhiệt tình nhất, nộp ngay điện thoại. Sau đó 10-20 người khác cũng lao tới, vội vàng tống khứ “tang vật” vào chiếc cặp thần kỳ của Thịnh Vọng.

“Nhanh lên! Lên đến nơi rồi!”

Mấy bạn ngồi cửa sau giục giã. Vẫn còn vài người chần chừ, nhưng Thịnh Vọng không đợi được nữa. Cậu lao ra cửa sổ, mở toang cánh cửa rồi vung tay ném mạnh chiếc cặp xuống dưới.

Cả lớp sững sờ.

Mấy đứa ngồi gần cửa sổ nhoài người ra xem. Bên dưới tòa nhà Minh Lý là bồn hoa rộng với lớp đất xốp dày. Rơi từ tầng 4 xuống nền đất mềm đó chắc chắn không sao.

Chiếc cặp của Thịnh Vọng nằm gọn trong bụi cây, được cành lá che khuất hoàn toàn.

Lúc này mọi người mới vỡ lẽ, vội vàng lôi cặp của mình ra, gom nốt số điện thoại còn lại rồi cũng ném xuống theo.

Vừa đóng cửa sổ xong thì nghe tiếng hắng giọng quen thuộc. Chủ nhiệm Từ tay cầm máy dò kim loại bước vào từ cửa sau. Cả lớp ngồi ngay ngắn, im phăng phắc như chưa từng có cuộc chia ly.

“Tôi nói cho các thầy biết, cái lớp A này lắm trò ma mãnh lắm.” Thầy Từ nói với hai đồng nghiệp đi cùng. Một người trong số đó xách cái túi nilon đựng 30-40 chiếc điện thoại chiến lợi phẩm.

Thầy Từ rút một cái túi nilon khác từ trong túi áo ra, giũ giũ rồi liếc xéo về phía Giang Thiêm: “Lớp này có vài anh chị cậy học giỏi mà coi trời bằng vung. Hôm nay tôi dành riêng cái túi này cho các anh chị đấy! Tôi đoán chỉ riêng lớp này cũng đủ lấp đầy nó rồi. Nào để xem…”

Nói đoạn, ông bật máy dò kim loại và bắt đầu rà soát từng dãy bàn.

Cả lớp nín thở, giả bộ ngoan ngoãn nhìn ông đi hết tổ 1, tổ 2, tổ 3… và sắc mặt ông ngày càng tím tái.

Đi hết cả 5 tổ, máy dò kim loại im thin thít.

Thầy Từ nhìn chằm chằm vào cái máy, nghi ngờ nó bị hỏng. Ông còn đi vòng quanh chỗ Giang Thiêm mấy vòng, vẫn không có động tĩnh gì.

Cuối cùng ông nhận ra mình đã bị lũ “nhất quỷ nhì ma” này qua mặt.

Ông tức giận chỉ tay khắp lớp, cuối cùng dừng lại ở chỗ Giang Thiêm và Thịnh Vọng: “Không có điện thoại thì các cậu liên lạc bằng sóng não à? Hai thằng ranh con cứ chờ đấy, lần sau thì đừng hòng…”

“Thầy làm gì thế ạ?” Cô Hà Tiến ôm chồng đề Lý bước vào, ngạc nhiên nhìn bộ dạng trang bị tận răng của thầy Từ: “Thầy chủ nhiệm đi đánh trận giả ạ?”

Giáo viên “thứ dữ” của trường chẳng ngán ai bao giờ. Thầy Từ tức anh ách: “Tôi đang đau tim đây này!”

Cô Hà né người sang một bên: “Thế thầy về nghỉ ngơi sớm đi ạ.”

Mặt thầy Từ càng tím hơn. Ông hậm hực thu dọn đồ nghề, dắt hai thầy giám thị bỏ đi.

Vừa đi khuất, cô Hà đóng cửa lại, quét mắt nhìn cả lớp: “Nhịn cười vất vả lắm phải không?”

Cả lớp đồng loạt “Phì” một tiếng rồi cười phá lên.

“Giấu điện thoại kiểu gì đấy?” Cô Hà hỏi.

“Bí mật quân sự cô ơi.” Tống Tư Duệ đáp: “Bọn em còn phải giữ đường sống cho lần sau chứ.”

Cô Hà lườm yêu: “Được rồi, tóm lại là cả lớp bao che cho nhau làm bậy đúng không? Đứng hết lên! Tiết này tôi đứng giảng thì các anh chị cũng đừng hòng ngồi.”

Lý Dự hô to: “Cả lớp đứng lên!”

Cả lớp rầm rập đứng dậy: “Chúng em cảm ơn cô ạ!”

Cô Hà mắng: “Hư hỏng hết cả, tự kiểm điểm lại bản thân đi.”

Cả lớp lại cười hề hề.

Trong tiếng cười rộn rã, Thịnh Vọng quay xuống hất hàm với Giang Thiêm: “Tôi thông minh không?”

“Thông minh tuyệt đỉnh.” Giang Thiêm đáp tỉnh bơ.

Thịnh Vọng tặc lưỡi, quay lên.

Một lát sau, cậu chắp tay sau lưng, xòe ra trước mặt Giang Thiêm.

“Gì thế?” Giang Thiêm hơi nhoài người tới.

Thịnh Vọng mắt nhìn bảng nhưng miệng lầm bầm: “Dù gì tôi cũng có công cứu điện thoại của cậu, quà cảm ơn đâu, tự giác đi chứ.”

Bàn tay cậu vẫy vẫy phía sau lưng như cái đuôi cún, chủ yếu là trêu cho vui thôi.

Ai ngờ vẫy được mấy cái thì bị ai đó nắm lấy ngón tay.

Chỗ Giang Thiêm ngồi ngay dưới điều hòa, tay hắn lạnh ngắt. Cái nắm tay rất nhẹ nhưng cảm giác da thịt chạm nhau lại rõ ràng đến lạ.

Mí mắt Thịnh Vọng khẽ rung lên.

Cậu cảm thấy một vật kim loại mát lạnh được đặt vào lòng bàn tay. Giang Thiêm buông tay ra.

“Quà cảm ơn thì không có, chỉ có chìa khóa ký túc xá thôi.” Giang Thiêm nói.

“Ồ.” Thịnh Vọng rụt tay về, nhét chìa khóa vào túi quần. “Cũng được.”

Cô Hà đang say sưa giảng bài. Mãi đến khi cần ghi chép, Thịnh Vọng mới chịu rút tay ra khỏi túi quần, cầm bút lên.


Hết tiết Lý, một tốp học sinh chạy xuống nhặt lại cặp sách. Mọi người chia nhau nhận lại điện thoại, ai nấy đều vui vẻ bảo toàn lực lượng, trừ Thịnh Vọng.

Bản thân cậu không quá để tâm chuyện mất điện thoại, nhưng Giang Thiêm và Cao Thiên Dương thì có vẻ rất bứt rứt.

Vừa hết tiết, Cao Thiên Dương đã bám lấy Từ “miệng bé” nhờ vả. Còn Giang Thiêm thì cậy mình học giỏi không sợ trời không sợ đất, lên thẳng văn phòng hỏi cô Hà cách lấy lại điện thoại.

Cô Hà cũng nói thẳng: “Một là viết bản kiểm điểm, viết đến khi nào thầy Từ hài lòng thì thôi. Hai là mời phụ huynh lên phòng Giáo dục đạo đức.”

Thịnh Vọng thầm than trời. Dạo này cậu chọc giận thầy Từ hơi nhiều, chắc chắn không thể qua ải kiểm điểm dễ dàng được. Còn mời phụ huynh thì… càng không thể.

Bố cậu đào đâu ra thời gian? Thay vì tốn mấy tiếng đồng hồ lên trường nghe giáo huấn, ông thà chuyển khoản cho cậu mua cái điện thoại mới còn nhanh hơn.

Thịnh Vọng tính toán: Tối nay rủ Giang Thiêm ra cổng Tây, ghé qua khu phố thương mại mua tạm cái máy dùng trước vậy.

Ai ngờ vừa ra khỏi cổng trường, họ nhận được điện thoại của chú Tiểu Trần, báo xe đang đợi sẵn. Cậu cứ tưởng chú đến chở hành lý vào ký túc xá, ai dè cửa xe mở ra, ông bố “trăm công nghìn việc” Thịnh Minh Dương bước xuống, theo sau là cô Giang Âu.

Lần cuối bố đến trường tìm cậu là bao giờ nhỉ? Thịnh Vọng chẳng nhớ nổi nữa.

Cậu sững sờ một lúc mới hỏi: “Trưa nay bố với cô bay đi Thẩm Quyến cơ mà?”

Cô Giang dịu dàng giải thích: “Sáng nay bố con gọi điện dời lịch sang sáng mai rồi. Chuyến bay đổi thành 11 rưỡi đêm nay.”

Trước đây bố cậu hay đi tiếp khách, uống rượu nhiều nên sức khỏe kém, rất ít khi thức khuya và càng không bao giờ bay đêm.

Thịnh Vọng chưa kịp tiêu hóa thông tin, cứ đứng ngây ra đó.

Thịnh Minh Dương kéo vali đi tới, vỗ nhẹ đầu con trai: “Bố với cô Giang đã nói chuyện với nhau nhiều rồi. Gần đây cả hai đang tự kiểm điểm bản thân. Giờ mời lãnh đạo nghiệm thu kết quả xem sao nhé?”

Thịnh Vọng im lặng, một lúc sau mới đi cùng Giang Thiêm quay lại trường, bám sát hai vị phụ huynh phía trước.

Cậu nhìn bóng lưng bố, huých tay Giang Thiêm thì thầm: “Già đầu rồi còn bày đặt tự kiểm điểm.”

Giang Thiêm gọi điện xin cô Hà cho nghỉ tiết tự học tối. Cả gia đình kéo vali đến tòa nhà ký túc xá số 2. Dọc đường đi, bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía họ.

Ai cũng biết Thịnh Vọng và Giang Thiêm thân thiết, nhưng việc có thêm hai vị phụ huynh đi cùng thì lại là chuyện khác.

Bạn bè? Họ hàng? Hay thông gia từ bé?

Ai đi ngang qua cũng nhìn với ánh mắt tò mò hóng hớt.

Lâu lắm rồi ông Thịnh mới vào trường học, lần đầu tiên cảm nhận được sự chú ý lộ liễu của đám trẻ. Lúc đứng chờ đăng ký phòng, ông không nhịn được hỏi: “Bố thấy hôm nay nhiều người đến đăng ký nội trú mà, sao bọn nó cứ nhìn nhà mình chằm chằm thế nhỉ?”

Thịnh Vọng tỉnh bơ: “Tại đẹp trai đấy ạ.”

Thịnh Minh Dương: “…..”

Nếu không phải con trai mình thì ông đã mắng cho một trận vì tội tự luyến, nhưng ngẫm lại thấy cũng… thú vị phết.

Bị câu nói đùa của con trai làm phân tâm nên lúc đăng ký họ không nhìn kỹ, cứ tưởng phòng 601 chỉ có hai anh em ở. Ai ngờ xách hành lý lên tận tầng 6 mới thấy cửa phòng 601 đã mở toang, có người đến trước đang dọn dẹp rồi.

“Nhầm phòng à?” Thịnh Vọng lầm bầm, định quay ra.

Giang Thiêm gõ cửa: “Không nhầm đâu, tên dán đây này.”

Thịnh Vọng nhìn lên bảng tên dán cửa. Phòng ký túc xá 6 người, 3 giường tầng. Phòng 601 hiện tại mới có tên 4 người.

Hai người bạn cùng phòng mới là Sử Vũ lớp B và Khâu Văn Bân lớp 11 thường.

Họ đến sớm nên đã chiếm hai giường tầng dưới. Ông Thịnh chào hỏi xã giao vài câu rồi ngắm nghía chiếc giường tầng còn trống duy nhất, quay sang bảo: “Tiểu Thiêm cao hơn ngủ giường dưới nhé, Vọng Tử ngủ giường trên, được không?”

“Cháu không vấn đề gì ạ.” Giang Thiêm đáp.

Thịnh Vọng “Vâng” một tiếng rồi lầm bầm: “Con đang tuổi ăn tuổi lớn, nhỡ sau này con cao hơn cậu ấy thì sao?”

Giang Thiêm liếc nhìn cậu: “Bớt ảo tưởng đi, tôi cưa chân cậu còn nhanh hơn đấy.”

“Đệch.”

Thịnh Vọng muốn “xử” hắn ngay tại chỗ.

Cô Giang vừa lau tủ vừa cười tủm tỉm: “Thế hành lý của các con tính sao đây?”

Thịnh Vọng nhìn Giang Thiêm rồi đáp: “Bọn con tự lo được ạ. Bố với cô về nhanh kẻo muộn giờ bay.”

Cô Giang hơi chần chừ. Bố Thịnh vừa ra ban công nghe điện thoại quay vào, nói nhỏ gì đó với cô rồi bảo Thịnh Vọng: “Nãy thầy chủ nhiệm gọi điện, bảo điện thoại con đang ở chỗ thầy ấy. Bố với cô qua phòng Giáo dục đạo đức một lát nhé.”

“Vâng vâng, đi đi ạ.” Thịnh Vọng vẫy tay. “Nhớ lấy lại điện thoại cho con là được.”

Con trai tuổi này rất ngại bố mẹ kè kè bên cạnh, cứ như cần bảo mẫu vậy. Nên đa số phụ huynh đến trường đều bị con cái giục về sớm.

Hai vị phụ huynh không lấy làm lạ, nhưng trước khi đi, ông Thịnh buông lại một câu khiến hai cậu bạn cùng phòng mới được phen “mở rộng tầm mắt”.

Ông dặn dò: “Hai anh em nhớ bảo ban, chăm sóc lẫn nhau nhé.”

Ông chỉ thuận miệng nói thế thôi.

Nhưng câu nói ấy làm cậu bạn Sử Vũ đang leo lên giường suýt trượt chân ngã sấp mặt.

Hắn nhìn Khâu Văn Bân, hai đứa mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau.

Khâu Văn Bân há hốc mồm, khẩu hình hỏi: “Chú ấy bảo hai cậu ấy là gì cơ???”

Anh em???

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_f4zt4bf4zt4bf4zt
Vận Động Viên Bị Sự Nghiệp Nghệ Sĩ Làm Chậm Trễ
15/11/2025
16b9d4134397a46e421031bcebd57252
Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)
20/11/2025
btTndpdT8Wzn7ZvTzmc0TSuBALH9E9Pftpdl662Y
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
01/03/2026
re-quy-troi-cho-poster
Rể Quý Trời Cho
23/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247