Ai đó? - Chương 38: Hiểu lầm tai hại
Chuyện xin vào nội trú không được suôn sẻ như Thịnh Vọng mong đợi. Vừa mới đề xuất, cậu đã vấp phải sự phản đối quyết liệt từ rất nhiều phía: bố Thịnh Minh Dương, cô Giang Âu và cả thím Tôn giúp việc.
Bố cậu gọi video call ba cuộc liên tiếp. Thịnh Vọng nhận một cuộc, cúp hai cuộc, nhưng vẫn bị ông lải nhải đến mức đầu óc ong ong.
Đã 1 giờ sáng rồi mà ông bố vốn tôn thờ lối sống dưỡng sinh bỗng dưng “phá lệ”, siêng năng nhắn tin khủng bố con trai.
Thịnh Vọng đeo tai nghe, lướt nhanh qua hơn 10 tin nhắn thoại. Dù gì cũng là cha con ruột thịt, chỉ cần nghe câu đầu cậu đã đoán được ông định nói gì:
“Chắc chắn có chuyện gì đó làm con khó chịu rồi, chứ đang yên đang lành sao tự dưng lại đòi ra ngoài ở?”
“Vọng Tử ơi, tâm sự với bố đi con.”
“Đừng im lặng thế, có gì cứ nói thẳng ra. Tuổi này các con hay thấy bố mẹ cổ hủ, lạc hậu, nhưng thực ra không phải lúc nào bố mẹ cũng sai đâu.”
“Là do bố hay do cô Giang làm con không vui?”
…………
Thịnh Minh Dương là người có học thức, Thịnh Vọng lớn ngần này chưa từng thấy ông to tiếng với ai. Nhưng ông cũng là người rất kiên định, sự kiên định được bọc trong lớp vỏ bọc dịu dàng nên người ngoài khó mà nhận ra.
Ai nói chuyện với ông cũng thường bị cuốn theo suy nghĩ của ông một cách vô thức. Ông luôn có cách thuyết phục người khác, nhưng ngược lại, rất khó để thay đổi quan điểm của ông.
Giống như bây giờ, ông cứ khăng khăng cho rằng con trai mình muốn vào nội trú là vì đang giận dỗi chuyện gì đó, và cố tìm mọi bằng chứng để củng cố quan điểm này. Dù Thịnh Vọng đã giải thích hết nước hết cái rằng “Con không giận dỗi gì cả”.
Vô ích. Cứ như thể nếu cậu không thừa nhận thì bài ca này sẽ không bao giờ kết thúc.
Tin nhắn thoại cuối cùng dài tới 60 giây, Thịnh Vọng chỉ nghe được 5 giây rồi tắt luôn.
Cậu tháo tai nghe ném lên bàn, ruột gan nóng như lửa đốt. Cậu ngả người ra ghế, hít sâu một hơi rồi quyết định nói thẳng một lần cho xong.
Cậu ấn nút ghi âm: “Con đã bảo không phải vì giận dỗi mà, con không giận ai hết. Bố có thể lắng nghe con nói một lần được không?”
Bố cậu trả lời ngay lập tức: “Bố đang nghe đây. Có chuyện gì con cứ nói ra thì bố mới biết đường mà giải quyết chứ. Bố sợ con không vui.”
Cơn bực bội trong lòng Thịnh Vọng dâng cao, nhưng cậu có một điểm rất giống bố: không bao giờ lớn tiếng quát tháo bất lịch sự, vì như thế rất mất mặt.
Dù đang rất ức chế, cậu cũng chỉ nói nhanh hơn và nhấn mạnh hơn một chút thôi.
“Tính con hẹp hòi, hay cáu kỉnh, nhưng những lúc thực sự tức giận có lần nào con không nói thẳng với bố không? Có lần nào có tác dụng không? Con đã bảo con không muốn nhà mình có người lạ, con ở một mình quen rồi. Bố bận thì cứ đi, bao giờ về báo trước một tiếng là được, con chờ được. Bố nghe xong thì sao? Bố dẫn cô Giang về.”
“Sau đó con nghĩ thông suốt rồi. Mẹ mất cũng lâu rồi, bố còn trẻ, còn cả chặng đường dài phía trước, bố cần có người bầu bạn. Bố tìm người mới, con đồng ý. Chỉ cần đừng bắt cô ấy thay thế vị trí của mẹ là được. Kết quả thì sao? Bố để người ta bước vào không gian riêng của con, dùng đồ của mẹ, nấu những món mẹ từng nấu.”
“Bố cố tình chứ gì.”
“Bố cố tình tìm một người giống mẹ, bố biết con sẽ không nỡ bắt bẻ cô ấy. Chỉ cần cô ấy tốt tính thì con sẽ chẳng có cớ gì để nổi cáu. Bố tính hết cả rồi, bố biết thừa sớm muộn gì con cũng phải chấp nhận.”
“Được thôi, giờ con chấp nhận rồi đấy.”
Thịnh Vọng vẫn ngả đầu ra ghế, điện thoại kề sát miệng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào bóng đèn trên trần nhà.
Để giữ tỉnh táo khi học bài, cậu đã nhờ thím Tôn thay bóng đèn tuýp thành đèn LED sáng trưng. Bình thường không để ý, giờ nhìn lâu mới thấy nó chói mắt kinh khủng.
Ánh sáng rọi thẳng vào mắt khiến cậu thấy cay xè, sống mũi cũng bắt đầu cay cay.
Cậu nói tiếp: “Con uống rượu say, cô pha nước mật ong cho con. Con bị ốm, cô chạy đôn chạy đáo mua thuốc. Con thèm ăn món cũ, cô cũng học cách làm cho con. Không ai thay thế được mẹ, nhưng con chấp nhận việc nhà mình có thêm hai thành viên mới.”
“Con đã nói với bố rồi, con không ghét cô Giang, con có thể coi cô như người nhà. Con với Giang Thiêm cũng thân nhau lắm, cực kỳ thân luôn. Con không giận ai, chẳng ai chọc tức con cả, con chỉ đơn giản là muốn thử cảm giác ở nội trú thôi.”
“Bố có thể thực sự lắng nghe con nói một lần được không?”
Cậu thả tay ra, gửi đi tin nhắn thoại cuối cùng, rồi quăng điện thoại ra sau đầu. Nó vẽ một đường parabol đẹp mắt rồi rơi xuống giường êm ái, chìm vào trong chăn và nằm im lìm.
Thịnh Vọng ngẩn ngơ nhìn trần nhà một lúc, rồi nhắm mắt lẩm bẩm: “Đệt.”
Giữa cậu và bố, trước giờ ông luôn là người nắm quyền chủ động trong mọi cuộc đối thoại. Đây là lần đầu tiên cậu nói nhiều như thế, mà lại là vì một chuyện cỏn con như xin vào nội trú…
Cảm giác thật lạ lẫm.
Nói ra những lời ấy khiến cậu thấy hơi áy náy, nhưng không thể phủ nhận rằng cảm giác được giải tỏa thật sự rất đã đời. Giống như bị nhốt trong cái bao tải chật chội quá lâu, nay bỗng xé toạc được một khe hở để hít thở khí trời vậy.
Cách phản đối của cô Giang Âu không quyết liệt như bố Thịnh, cô luôn cảm thấy áy náy với Giang Thiêm nên ngay cả khi phản đối cũng chỉ dám rụt rè, e ngại.
Nửa đêm, Giang Thiêm khát nước nên xuống nhà tìm đồ uống. Cầm cốc nước đi xuống, hắn thấy phòng khách vẫn sáng đèn. Cô Giang ngồi co ro một mình trên ghế sofa, ánh đèn vàng vọt hắt lên người cô tạo thành một cái bóng cô đơn. Tivi vẫn bật, chiếu một bộ phim cũ rích, diễn viên trên màn hình cười nói rôm rả nhưng căn phòng lại im phăng phắc.
Giang Thiêm dừng lại ở chân cầu thang.
Hắn đứng nhìn một lúc rồi mới bước tới gần.
Nghe tiếng bước chân, cô Giang giật mình quay lại, ngỡ ngàng mất vài giây mới hỏi: “Sao con dậy giờ này?”
“Khát nước ạ.” Giang Thiêm đáp, liếc nhìn tivi rồi hỏi: “Mẹ ngồi đây làm gì?”
“Mẹ không ngủ được nên xem tivi một lát.” Cô Giang nhỏ nhẹ trả lời.
“Xem tivi mà tắt tiếng ạ?”
“Mở tiếng ồn ào lắm, sợ ảnh hưởng đến các con.”
Cô ngồi co cụm một góc trên chiếc ghế dài rộng thênh thang. Giang Thiêm đặt cốc nước xuống bàn rồi ngồi vào chiếc ghế đơn đối diện.
Hành động của hắn hoàn toàn vô thức, không hề có ý xa cách. Nhưng chính sự vô tư ấy lại vô tình cứa vào lòng người mẹ một vết xước nhỏ.
Cô Giang quay mặt đi, chớp mắt liên tục để ngăn dòng nước mắt chực trào. Đợi cảm giác chua xót lắng xuống, cô mới quay lại nhìn con trai: “Tiểu Thiêm, ở đây con thấy không thoải mái à?”
Giang Thiêm im lặng một lát rồi đáp: “Ở ký túc xá tiện hơn ạ.”
Dù đã hỏi thẳng, dù câu trả lời đã quá rõ ràng, hắn vẫn chọn cách nói tránh đi để mẹ đỡ đau lòng, cho dù giọng điệu có phần cứng nhắc.
Cô Giang nhìn vào màn hình tivi câm lặng, sống mũi cay cay. Mãi lâu sau cô mới khàn giọng nói: “Hai năm nay mẹ luôn tự hỏi, rốt cuộc ngày xưa mẹ đã làm sai ở đâu.”
“Nếu mẹ không quá hiếu thắng, biết lùi một bước… Hoặc nếu mẹ cố gắng làm thêm chút nữa cho xong việc để có thời gian ở nhà nhiều hơn, không phải gửi con sang bà ngoại… thì có phải mọi chuyện sẽ khác không?”
“Hôm nọ mẹ nằm mơ thấy con hồi bé. Lúc đó con mới 2-3 tuổi, vừa đi mẫu giáo. Mẹ sợ nhất là khi con nhìn mẹ chằm chằm, ánh mắt ấy khiến mẹ không nỡ bước đi. Nên mỗi lần có việc phải ra ngoài, mẹ toàn phải đợi con ngủ say mới dám đi.”
Hồi đó cô Giang có một chiếc áo sơ mi thắt nơ ruy băng ở tay áo. Thỉnh thoảng cô thấy cái nơ bị tuột ra mà không hiểu tại sao.
Sau này cô mới biết là do Giang Thiêm.
Khi ấy Giang Thiêm còn bé xíu, lúc ngủ trưa cô hay nằm cạnh. Trước khi ngủ, bé con thường nắm lấy dải ruy băng ấy, quấn chặt vào ngón tay nhỏ xíu của mình.
Ban đầu cô cứ tưởng đó là thói quen kỳ lạ của trẻ con, đi ngủ phải nắm vật gì đó mới yên tâm.
Cho đến một ngày, cô đợi con ngủ rồi rón rén dậy đi làm. Dải ruy băng bị kéo căng, sắp tuột khỏi bàn tay nhỏ bé thì đứa trẻ đang ngủ bỗng mở to mắt nhìn cô.
Lúc ấy cô mới vỡ lẽ, đó chẳng phải sở thích gì cả. Bé con chỉ muốn giữ mẹ lại, muốn mẹ ở bên lâu hơn chút nữa, muốn biết khi nào mẹ đi, để không phải tỉnh dậy trong căn phòng trống vắng.
Giang Thiêm định nói “Con không nhớ rõ lắm”, nhưng sợ mẹ buồn nên lại thôi, chỉ im lặng lắng nghe.
“Chú Thịnh kể cho mẹ nghe chuyện hồi nhỏ của Tiểu Vọng. Mẹ thấy nó với con hồi bé giống nhau lắm. Có lẽ đứa trẻ nào cũng vậy. Nhưng nó được nuôi dạy để trở thành một chàng trai vui vẻ, hoạt bát, còn con thì bị mẹ nuôi dạy thành ra thế này…”
“Nhìn nó cười nói với mọi người, trêu đùa, thậm chí cáu kỉnh với bố nó, mẹ cứ nghĩ mãi… Giá như ngày xưa mẹ chăm sóc con khác đi, thì có phải giờ con cũng sẽ vui vẻ hơn, biết trêu đùa, biết làm nũng với mẹ không?”
Giang Thiêm không nhìn cô.
Hắn không giỏi đối phó với nước mắt phụ nữ, nhất là nước mắt của mẹ mình. Ánh mắt hắn dừng lại trên màn hình tivi, một lúc sau mới nói: “Mẹ đừng nghĩ nhiều về chuyện quá khứ nữa.”
Cô Giang im bặt.
“Trước mẹ bảo muốn đi làm lại đúng không ạ?” Giang Thiêm nói lảng sang chuyện khác. “Con thấy ý đó hay đấy.”
Cô Giang ngẩn người. Tính cô vốn mạnh mẽ, hiếu thắng, nhưng hoàn cảnh xô đẩy khiến cô từ một người phụ nữ xông pha ngoài xã hội trở thành bà nội trợ quanh quẩn trong bếp.
“Công việc thì lúc nào làm chẳng được.” Cô nghẹn ngào. “Mẹ chỉ không muốn nhìn thấy con trai mẹ lại lủi thủi xách hành lý đi ở trọ một mình nữa thôi.”
“Nhìn cảnh đó nhiều quá rồi, mẹ đau lòng lắm.”
Phòng khách lại chìm vào im lặng. Ánh sáng từ tivi hắt lên tường những vệt sáng tối nhập nhòe.
“Lần này không giống thế đâu ạ.” Giang Thiêm cuối cùng cũng lên tiếng.
Cô Giang ngạc nhiên: “Không giống chỗ nào?”
Giang Thiêm liếc nhìn lên tầng trên, nói khẽ: “Lần này con không đi một mình.”
Lần này có người đi cùng con.
Sáng hôm sau, Thịnh Vọng ngủ một mạch đến sáng, nghe tiếng chuông báo thức mới lồm cồm bò dậy tìm điện thoại. Cậu chần chừ một chút rồi mở WeChat.
Bố cậu vẫn giữ thói quen “ngâm” tin nhắn qua đêm, sáng dậy mới trả lời vỏn vẹn một từ: “Được.”
Rồi bồi thêm một câu: “Lần này bố nghe theo con.”
Vì nộp đơn muộn nên trường thông báo ký túc xá nam tạm thời hết chỗ do phải nhường cho các huấn luyện viên quân sự của khối 10. Phải đợi hết đợt tập quân sự, trả phòng xong xuôi thì học sinh nộp đơn muộn mới được sắp xếp chỗ ở.
Vậy là hai đứa phải ở lại ngõ Bạch Mã thêm một thời gian nữa.
Thịnh Minh Dương tranh thủ giải quyết công việc rồi về nhà nghỉ ngơi vài ngày. Hai bố con ngầm hiểu không nhắc lại chuyện đêm hôm đó, không khí gia đình nhờ vậy mà hòa thuận hơn hẳn.
Quan hệ giữa cô Giang và Giang Thiêm cũng có chút biến chuyển tích cực.
Vì hai đứa sắp vào nội trú nên cô Giang không cần phải kè kè ở nhà 24/7 nữa. Cô đề xuất muốn đi làm lại, lần này bố Thịnh đồng ý. Hai người bàn bạc sắp xếp thời gian hợp lý để vẫn đảm bảo có người ở nhà vào những ngày nghỉ hàng tháng khi bọn trẻ về.
Nhờ vậy, cảm giác áy náy trong lòng cô Giang vơi đi phần nào, mà thời gian dành cho con cái cũng không bị ảnh hưởng nhiều.
Gia đình chắp vá này dường như đã tìm được nhịp sống phù hợp, thậm chí đôi lúc còn có những khoảnh khắc vui vẻ, đầm ấm thực sự.
Thời gian này tâm trạng Thịnh Vọng rất tốt. Đương nhiên không chỉ vì không khí gia đình cải thiện, mà phần lớn là nhờ Giang Thiêm.
Từ cái hôm rủ nhau cùng ở nội trú, quan hệ giữa cậu và Giang Thiêm đã tiến thêm một bước dài.
Tất nhiên, với cái tính lạnh lùng “khó ở” của mình, Giang Thiêm chẳng bao giờ viết chữ “Tôi rất vui” lên mặt. Hắn vẫn độc miệng, vẫn hay “phũ” cậu như thường.
Thịnh Vọng không biết Giang Thiêm đối xử với cụ Đinh hay con mèo “Đội Trưởng” thế nào, nhưng cậu cảm giác cách hắn đối xử với mình có chút gì đó… khác biệt.
Mà thôi kệ đi, tóm lại là cậu thấy rất hài lòng.
Khi tâm trạng vui vẻ, con người ta cũng trở nên rạng rỡ hơn hẳn.
Cao Thiên Dương chơi với cậu hàng ngày nên tinh ý nhận ra ngay. Một lần chạy thể dục xong, hắn quàng vai Thịnh Vọng trêu: “Dạo này nhìn cậu phơi phới thế? Có tin vui gì à? Nắng hạn gặp mưa rào, tha hương gặp cố tri, hay là… động phòng hoa chúc, tên đề bảng vàng? Anh Thịnh thuộc trường hợp nào đây?”
Thịnh Vọng đang mồ hôi nhễ nhại, định đi cướp nước của Giang Thiêm thì bị hỏi một câu chẳng đâu vào đâu: “Cái gì cơ? Mới sáng ra đã say à? Nói linh tinh cái gì thế.”
Tên Cao Thiên Dương dở hơi lập tức hùa theo, giả vờ say rượu lảo đảo ngay tại chỗ.
Hôm đó Thịnh Vọng không hiểu ý hắn, mà thực ra chính Cao Thiên Dương cũng chỉ buột miệng nói đùa cho vui thôi.
Cái nóng oi ả của mùa hè kéo dài mãi, đến tận cuối tháng 9 mới chịu nhường chỗ cho những cơn mưa thu se lạnh.
Đợt tập quân sự của khối 10 kết thúc bằng buổi lễ diễu binh hoành tráng chiếm trọn sân vận động. Khối 11 và 12 được miễn chạy thể dục giữa giờ, tha hồ đứng ngoài hàng rào hóng chuyện.
Thịnh Vọng vừa đi mua nước ở Hân Hoan về thì bị nhóm Cao Thiên Dương tóm được, lôi vào hội hóng hớt.
Cậu chẳng hứng thú gì mấy vụ diễu hành này, mắt đảo qua loa rồi cúi xuống nhắn tin với Giang Thiêm.
[Giang Thiêm]: Xếp phòng ký túc rồi đấy.
[Sticker]: Thật á? Sao cậu biết?
[Giang Thiêm]: Cô Hà vừa đưa chìa khóa cho tôi.
[Sticker]: Phòng nào thế?
[Giang Thiêm]: 601 tòa nhà số 2.
[Sticker]: Trông như nào?
Giang Thiêm gửi một bức ảnh chụp phong bì đựng chìa khóa, bên trên ghi rõ “Tòa 2 – Phòng 601”.
[Sticker]: ……..
[Sticker]: Tôi mù chữ chắc?
[Sticker]: Tôi hỏi cái phòng trông như nào cơ mà?
[Giang Thiêm]: Chịu.
[Giang Thiêm]: Cậu có thể cúp tiết Lý đi xem thử.
[Sticker]: ……..
[Sticker]: Tôi chưa chán sống.
[Sticker]: Có chìa khóa rồi, bao giờ được dọn vào?
[Giang Thiêm]: Tối nay.
Thịnh Vọng gửi liền 3 cái icon hất tóc sang chảnh.
Đang nhắn tin hăng say, cậu ngẩng lên bắt gặp ánh mắt tò mò pha lẫn hóng hớt của Tống Tư Duệ.
Thịnh Vọng nhướng mày nhìn hắn, tay vẫn gõ chữ lia lịa.
[Sticker]: Tôi đang bị Cao Thiên Dương với lão Tống bắt cóc, ép xem diễu binh đây này.
[Giang Thiêm]: Diễu binh á?
[Giang Thiêm]: Xem “anh da đen” đi đều bước à?
Hiếm khi thấy hắn nói đùa (dù là đùa nhạt), Thịnh Vọng cười khúc khích. Đang định trả lời thì bị ai đó huých mạnh vào tay.
“Gì đấy?” Thịnh Vọng ngẩng lên, thấy Cao Thiên Dương đang che mặt thì thầm: “Toang rồi.”
Ngay lập tức, một bàn tay thò ra từ hư không, nhanh như chớp giật phăng chiếc điện thoại trên tay Thịnh Vọng. Cậu chỉ kịp ấn nút tắt màn hình theo phản xạ.
Vãi đạn.
Chủ nhiệm Từ!
Thầy Từ “miệng rộng” chẳng biết chui từ đâu ra, trên tay đang cầm điện thoại của Thịnh Vọng, cười gằn: “Gan to nhỉ! Dám ngang nhiên dùng điện thoại giữa thanh thiên bạch nhật, sợ thầy không nhìn thấy hay sao?”
Bị bắt quả tang tại trận, hết đường chối cãi.
Thịnh Vọng cười gượng, chuẩn bị tinh thần nghe giáo huấn.
Ai ngờ thầy Từ ngoắc tay bảo cậu: “Em đi theo tôi.”
Thịnh Vọng ngoan ngoãn đi theo đến một góc khuất dưới bóng cây.
Thầy Từ chắp tay sau lưng, ngửa mặt nhìn Thịnh Vọng chằm chằm khiến cậu sởn cả gai ốc.
“Có chuyện gì thế ạ thầy?”
“Có phải em đang yêu sớm không?” Thầy Từ nghiêm mặt hỏi.
Thịnh Vọng: “Hả???”
Thầy Từ nhìn cậu đầy nghi hoặc, như muốn soi mói tìm ra chút sơ hở nào đó. Một lúc sau, ông dịu giọng: “Tuổi các em đang tò mò, muốn khám phá nhiều thứ, cũng dễ rung động. Em lại đẹp trai sáng sủa thế này, chắc chắn được nhiều bạn nữ để ý. Chuyện tình cảm tuổi học trò cũng có cái hay, cái đẹp của nó…”
Thịnh Vọng nghe mà đầu đầy dấu hỏi chấm.
Thầy Từ vẫn tiếp tục bài ca: “…Thầy cô cũng từng trải qua tuổi này nên rất hiểu. Nhưng mà ——”
“Khoan đã thầy ơi.” Thịnh Vọng dở khóc dở cười cắt ngang. “Ai đồn với thầy là em yêu sớm thế ạ?”
Thầy Từ nheo mắt: “Thế em vừa nhắn tin với ai mà cười tủm tỉm thế kia?”
Thịnh Vọng nghẹn lời một giây rồi đáp: “Với một người bạn ạ.”
Vẻ mặt thầy Từ càng thêm nghi ngờ.
Thịnh Vọng đành khai thật: “Là Giang Thiêm ạ.”
“Không thể nào! Thầy bắt bao nhiêu vụ yêu sớm rồi, đừng hòng qua mắt thầy.” Thầy Từ khẳng định chắc nịch. “Đừng có lươn lẹo.”
Thịnh Vọng ngẩn người.
Hóa ra vì thấy cậu nhắn tin cười một mình nên thầy Từ mới nghi cậu yêu sớm?
Lúc mới nghe thì thấy buồn cười. Nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, tim cậu bỗng đập lệch một nhịp. Cảm giác hụt hẫng như bước hụt chân cầu thang, lại vừa nhưng nhức như bị ai gãi nhẹ vào lòng bàn tay.
“Mở điện thoại ra cho thầy kiểm tra.” Thầy Từ chìa điện thoại ra trước mặt cậu.
Ngón tay Thịnh Vọng khẽ co lại.
“Nhanh lên nào.”
Thịnh Vọng giơ tay ấn mở khóa. Màn hình sáng lên, khung chat WeChat vẫn còn đó, tên người nhận hiển thị rõ ràng: Giang Thiêm.
“Ơ kìa, đúng là Giang Thiêm thật.” Thầy Từ thở dài thất vọng (hoặc nhẹ nhõm?). “Thôi được rồi, thầy trách nhầm em. Nhưng thầy vẫn phải nhắc nhở: học sinh nhiệm vụ chính là học tập. Em rất thông minh, thầy mong em tập trung học hành để có hai năm cấp 3 trọn vẹn, đừng để chuyện tình cảm làm xao nhãng.”
Giảng giải một thôi một hồi xong, ông trả điện thoại rồi bỏ đi.
Thịnh Vọng đứng chôn chân tại chỗ, không nhúc nhích.
Gió thu lướt qua tán cây, mang theo hơi lạnh se sắt.
Cao Thiên Dương chạy tới vỗ vai cậu: “Làm gì mà đứng đần ra đấy thế đại ca? ‘Miệng rộng’ đi rồi à?”
“Hả?” Thịnh Vọng giật mình như tỉnh mộng. Cậu lấy lại bình tĩnh, đáp: “Ừ, đi rồi.”