Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 37: Ngoài rặng ngô đồng

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 37: Ngoài rặng ngô đồng
Prev
Next

10 năm trước, khoảng sân này thậm chí còn chật chội hơn bây giờ.

Khu tập thể “Ngoài Rặng Ngô Đồng” vừa được sơn mới, thoạt nhìn gọn gàng và đẹp đẽ, nhưng lại lấn át những ngôi nhà cũ kỹ nằm lọt thỏm trong góc khuất. Cụ Đinh là một trong những hộ bị che lấp ấy.

Nhưng hồi đó tóc cụ chưa hói, tinh thần phấn chấn, sức khỏe dồi dào. Cụ trồng đủ các loại hoa cỏ trong những chiếc bồn sứ, vại gốm xếp dọc chân tường, còn nuôi một con mèo mướp tên là “Đội Trưởng” để dọa chuột.

“Đội Trưởng” là con mèo khôn nhất cụ Đinh từng nuôi, hiểu tiếng người hơn cả chó, bảo đâu nghe đấy. Chính nhờ nó mà cụ mới lừa được Giang Thiêm vào nhà.

Giang Thiêm hồi 5-6 tuổi cũng lầm lì ít nói y hệt bây giờ, lúc nào mặt mũi cũng rầu rĩ. Nhưng dù sao vẫn còn bé, rất dễ bị thu hút và mủi lòng. Chỉ cần “Đội Trưởng” nằm ườn ra trên chân là cậu nhóc chịu chết, không nỡ đi đâu.

Các hộ gia đình ở “Ngoài Rặng Ngô Đồng” đã làm hàng xóm với nhau mấy chục năm nên hiểu nhau lắm. Các ông bà già rảnh rỗi không có việc gì làm thường tụ tập chơi cờ, tán gẫu chuyện nhà này nhà kia.

Cụ Đinh không thích buôn chuyện, nhưng lại mê cờ tướng, nhờ thế mà dần dà nghe được hết chuyện về bệnh tình của bà ngoại Giang Thiêm. Cụ vốn quen biết với nhà họ Giang, lại quý Giang Thiêm nên coi thằng bé như cháu ruột.

Cụ thường ra lệnh cho “Đội Trưởng” nằm phục trên bờ tường, hễ thấy Giang Thiêm đi ngang qua là nhảy bổ xuống chặn đường.

Giang Thiêm đang đi, bỗng nhiên bị một con mèo rơi trúng đầu. Dù đã phanh lại kịp thời, nhưng con mèo vẫn cứ nằm lì trên giày hắn, mềm nhũn và ấm áp.

Cụ Đinh rất thích nhìn cảnh tượng đó: đứa trẻ hoảng hốt đứng chôn chân tại chỗ, đi không được mà ở cũng chẳng xong, đành trân trân nhìn con mèo. Lúc này, cụ sẽ giả vờ mắng mèo để giải vây, tiện thể kéo Giang Thiêm vào sân chơi.

Khi thì gói sủi cảo, khi thì bát cháo trắng, lúc lại hấp con cá hay ninh bát canh, cụ Đinh nghĩ đủ mọi cách để dụ Giang Thiêm ăn.

Thằng bé vừa xấu hổ vừa bướng bỉnh. Hỏi có đói không, nó gật đầu lí nhí: “Có ạ.”

Hỏi sao không về nhà, nó trưng cái mặt nghiêm túc ra đáp: “Ra ngoài chơi ạ.”

Cụ Đinh nhớ nhất là buổi chiều hôm ấy. Chân trước cụ mới nghe đồn bà cụ nhà họ Giang dạo này lẫn nặng, không nhận ra ai, khóa cửa nhốt cả cháu ngoại ở ngoài. Chân sau đã thấy Giang Thiêm đứng thập thò ngoài bờ tường nhà mình.

Hồi đó nó gầy nhom, chân tay dài ngoằng, đã lờ mờ thấy được bóng dáng cao ráo sau này. Nó xách cái balo, ngón tay cứ vân vê sợi dây đeo chìa khóa trên cổ. Có chìa khóa mà chẳng để làm gì.

Cụ Đinh vỗ vai, cúi xuống hỏi: “Có muốn ăn cơm không?”

Nó lưỡng lự một chút rồi gật đầu: “Có ạ.”

Trời nhá nhem tối, đèn đường trong ngõ đã bật sáng, mùi thức ăn thơm nức bay ra từ các căn bếp, thời khắc ấm cúng nhất trong ngày.

Nó đứng ngoài tường nhà người ta, ngập ngừng nói: “Ông ơi, cháu xem mèo một tí được không ạ?”

Cụ Đinh ngẩn ngơ hồi lâu, tay vuốt ve mép cuốn album đã cong queo, nói: “Cháu biết tính thằng Tiểu Thiêm rồi đấy, cạy miệng nó cũng chẳng chịu nhờ vả ai cái gì, từ bé đã thế rồi.”

“Nó bảo muốn xem mèo, nghĩa là nó thực sự không còn chỗ nào để đi nữa.”

Ánh nắng ban trưa chói chang, nhưng rọi xuống căn nhà cũ kỹ này chỉ còn lại một khoảng sân nhỏ, xung quanh đều tối tăm ẩm thấp.

Đây là góc khuất nhất của “Ngoài Rặng Ngô Đồng”, nhưng lại là nơi duy nhất Giang Thiêm sẵn lòng lui tới, cũng là nơi duy nhất dang tay che chở cho hắn suốt một quãng thời gian dài đằng đẵng.

Thịnh Vọng bỗng thấy lồng ngực thắt lại.

Đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự cô độc đến nghẹt thở qua câu chuyện của một người khác.

Cậu bé trong ảnh dừng lại ở khoảng thời gian đó, không biết gì về tương lai. Thịnh Vọng nhìn bức ảnh hồi lâu rồi mới cất tiếng: “Cô Giang rất tốt, rất dịu dàng, cháu cứ tưởng…..”

“Cháu gặp mẹ nó rồi à?” Cụ Đinh hỏi.

Thịnh Vọng im lặng một lát rồi đáp: “Cô Giang đang qua lại với bố cháu. Thực ra cháu với Giang Thiêm không chỉ là bạn học, hiện giờ hai nhà chúng cháu đang sống chung ạ.”

“À à à.” Cụ Đinh vỡ lẽ, lẩm bẩm: “Ông đã bảo mà, Tiểu Thiêm chưa bao giờ dẫn bạn bè tới đây. Thảo nào, thảo nào. Thế hai đứa coi như là anh em rồi nhỉ?”

Thoáng chốc, Thịnh Vọng cảm thấy từ “anh em” nghe thật gượng gạo. Rõ ràng trước đó chính cậu đã nói với Giang Thiêm rằng mình từng mong có anh em trai.

Nhưng quả thực không tìm được từ nào chính xác hơn.

Cậu chần chừ vài giây rồi gật đầu: “Coi như thế đi ạ.”

Rồi bồi thêm một câu: “Tóm lại là rất thân thiết.”

Cụ Đinh cười rạng rỡ. Bình thường cụ hay cau có, nhưng khi cười lên trông rất hiền từ, thậm chí còn hơi trẻ con.

“Cháu với Tiểu Thiêm đứa nào lớn hơn?”

“Chắc là cậu ấy, cháu sinh tháng 12.”

“À, nó sinh đầu năm.” Cụ Đinh nói: “Thế cháu phải gọi nó là anh rồi, sao ông chưa bao giờ nghe thấy cháu gọi hả?”

Thịnh Vọng: “………”

Ông cụ xụ mặt giả bộ không vui.

Thịnh Vọng dỗ dành: “Lần sau, lần sau cháu nhất định sẽ gọi ạ.”

Cụ Đinh: “Mấy thằng ranh con chúng mày toàn hứa lèo.”

Thịnh Vọng: “………”

Cụ Đinh đùa vài câu rồi lại chìm vào hồi ức: “Mẹ nó tìm được bến đỗ mới thì tốt quá rồi. Ông cũng coi như nhìn con bé ấy lớn lên, học hành chăm chỉ, hiếu thắng lắm, chẳng chịu thua ai bao giờ. Hồi trẻ thì nóng nảy hấp tấp, sau này lớn lên trầm tính hẳn, cứ như chẳng biết giận là gì. Cũng do hoàn cảnh xô đẩy cả thôi.”

“Trước kia bố nó ham mê cờ bạc, nợ nần chồng chất. Mẹ nó làm giáo viên lương ba cọc ba đồng sao trả nổi, toàn nhờ con bé đi làm ăn buôn bán mới dần dần trả hết nợ. Rồi sau đó mẹ nó đổ bệnh, đầu óc không minh mẫn, thuốc thang tốn kém, lại thêm đứa con mọn, gánh nặng đè lên vai, sao mà nó dám nghỉ ngơi?”

“Nó thấy có lỗi với Tiểu Thiêm lắm. Có mấy lần đến đón con mà mắt sưng húp như quả óc chó, khóc suốt đấy.” Cụ Đinh chép miệng: “Ông chưa từng thấy con bé khóc nhiều như thế trong suốt 20 năm qua. Thực ra hồi đó kinh tế nó khá giả hơn thằng Quý Hoàn Vũ, nhưng thằng kia thì… sĩ diện hão, lo nghĩ nhiều.”

Cụ chỉ vào cậu bé trong ảnh, nói: “Thực ra hồi bé bố nó cũng khổ lắm, mồ côi cha mẹ. Sau đó… sau đó nó với mấy đứa nữa được người ta nhặt về nuôi.”

“Cô nhi viện ạ?” Thịnh Vọng hỏi.

“Không chính quy đâu.” Cụ Đinh lắc đầu: “Như nhặt chó mèo về nuôi thôi, thấy thương thì cho miếng cơm manh áo. Tên nó được đặt theo họ người nuôi. Mấy năm sau trại giải tán, lũ trẻ tản mát mỗi đứa một nơi, chỉ còn thằng Quý Hoàn Vũ trụ lại vùng này.”

“Lúc đó nó đang học cấp 2 nội trú. Lên cấp 3 chẳng hiểu sao lại yêu đương với con bé nhà họ Giang, tốt nghiệp Đại học xong là cưới luôn. Hồi bé nó hay bị bắt nạt, nên lớn lên muốn chứng tỏ bản thân, muốn ra thành phố lớn, muốn làm ông nọ bà kia, không chịu an phận ở nhà chăm con.”

“Vì chuyện thằng Tiểu Thiêm mà hai vợ chồng cãi nhau không biết bao nhiêu lần. Có một đợt thằng Quý Hoàn Vũ đổi tính, không muốn con trai phải nay đây mai đó nữa nên chủ động dọn về ‘Ngoài Rặng Ngô Đồng’ sống với con một năm. Khi đó Tiểu Thiêm chưa học hết tiểu học, bà ngoại nó vừa mất, hai bố con ở đây.”

“Ban đầu thì tốt lắm, ít ra thằng bé không bị nhốt ngoài đường nữa. Nhưng càng về sau càng tệ.” Cụ Đinh thở dài: “Cái loại như thằng Quý Hoàn Vũ thì biết chăm sóc ai, thế là Tiểu Thiêm lại chạy sang nhà ông. Có lần ông phát hiện sau gáy thằng bé bị bỏng một mảng lớn, sốt li bì 2 ngày trời. Sau đó mẹ nó đến đón đi, không lâu sau thì nghe tin hai đứa ly hôn.”

Thịnh Vọng nhớ tới vết sẹo sau gáy Giang Thiêm, nhíu mày: “Chẳng lẽ… bố cậu ấy làm cậu ấy bị bỏng?”

“Lúc đó ông có hỏi, Tiểu Thiêm bảo không phải. Nhìn mặt nó là biết không nói dối. Thằng Quý Hoàn Vũ tuy tệ bạc nhưng chắc không đến mức làm chuyện đó đâu.”

“Thế sao lại bị bỏng ạ?”

“Chịu.” Ông cụ lắc đầu: “Tiểu Thiêm lì lợm lắm, cạy miệng cũng không nói thì chịu chết. Ông cũng không dám gặng hỏi, sợ chạm vào nỗi đau của nó. Đời nó đã khổ thế rồi, hiếm khi được vui vẻ, ông nỡ lòng nào làm nó buồn thêm.”

Cụ già hay kể lể dông dài, chuyện nọ xọ chuyện kia, nhưng qua đó Thịnh Vọng đã hình dung được phần nào tuổi thơ của Giang Thiêm.

Cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao quan hệ giữa Giang Thiêm và mẹ lại xa cách đến thế. Vì hắn không có cảm giác thuộc về. Hắn hiểu nỗi khổ và sự áy náy của mẹ nên luôn bảo vệ bà, nhưng hắn không thể coi nơi có bà là nhà.

Cùng là lo lắng, nhưng bố Thịnh Minh Dương chỉ sợ Thịnh Vọng giận dỗi sẽ phớt lờ ông, còn cô Giang Âu lại sợ Giang Thiêm khó chịu sẽ bỏ đi.

Vì hắn luôn luôn trong tư thế sẵn sàng rời đi.

Thịnh Vọng ngờ rằng, đối với Giang Thiêm, những nơi hắn từng ở, hay căn nhà số 7 ngõ Bạch Mã hiện tại, có lẽ chẳng mang lại cảm giác an toàn bằng ký túc xá trường học. Ít nhất ở ký túc xá, hắn biết mình sẽ ở đó bao lâu, khi nào dỡ hành lý ra và khi nào phải thu lại.

Ngoài cổng có người đạp xe cọc cạch đi qua, tiếng chuông reng reng inh ỏi.

Thịnh Vọng giật mình, đứng thẳng dậy.

Điện thoại trong túi quần rung lên. Cậu lấy ra xem, thấy có người kết bạn qua nhóm chat lớp, tên hiển thị là “Lý Dự”.

Thịnh Vọng chấp nhận, bên kia nhắn tin ngay lập tức.

[Cá chép bảy màu]: Thịnh Vọng ơi cậu đi đâu thế? Có giáo viên đi kiểm tra giờ nghỉ trưa đấy, hôm nay đến phiên tớ trực.

Giờ nghỉ trưa ở trường có quy định nghiêm ngặt, học sinh không được ra khỏi lớp.

Lúc này Thịnh Vọng mới sực nhớ ra giờ nghỉ trưa sắp hết, cậu đã trốn ra ngoài được nửa tiếng rồi.

[Sticker]: Xin lỗi lớp trưởng nhé, tớ về ngay đây.

[Cá chép bảy màu]: Nhanh lên.

[Cá chép bảy màu]: Tớ bảo cậu mệt nên xuống phòng y tế lấy thuốc rồi, đừng để lộ nhé.

[Sticker]: Cảm ơn cậu.

Thịnh Vọng định cất điện thoại, nhưng chợt nghĩ ra điều gì đó.

[Sticker]: Lớp trưởng ơi, đơn xin nội trú còn nộp được không?

[Cá chép bảy màu]: …….

[Sticker]: 😭

[Sticker]: Tớ biết hỏi câu này hơi gợi đòn…

[Cá chép bảy màu]: Cũng….. được……

[Cá chép bảy màu]: Nhưng có thể sẽ bị xếp vào phòng cuối cùng đấy.

[Sticker]: Ok.

[Sticker]: Cảm ơn nhiều.

Cậu chào tạm biệt cụ Đinh rồi vội vã chạy về trường. Vừa ra đến cổng, cậu sực nhớ ra, quay lại hỏi với vào: “Ông ơi, con mèo Đội Trưởng đâu rồi ạ?”

“Nó mất rồi.” Cụ Đinh đáp vọng ra. “Mèo già mà.”

Thịnh Vọng thoáng buồn, gật đầu rồi chạy đi.

Chạy ngang qua tòa nhà Đốc Hành, cậu nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc. Giang Thiêm vừa bước ra khỏi phòng máy tính, đang đi về phía tòa nhà Minh Lý.

Từ bụi cây trước cửa tòa nhà, một con mèo hoang bất ngờ lao ra, nhảy phắt lên bệ cửa sổ. Bước chân Giang Thiêm khựng lại, ngẩng đầu nhìn theo con mèo.

Trong khoảnh khắc ấy, Thịnh Vọng như nhìn thấy hình ảnh “Ngoài Rặng Ngô Đồng” của mười năm về trước. Cậu bé trong bức ảnh ố vàng dường như bước ra khỏi quá khứ, trở nên sống động ngay trước mắt cậu.

Chỉ có điều, chú mèo hay quấn quýt bên chân hắn đã không còn nữa.

Thịnh Vọng dừng lại một chút, rồi tăng tốc lao về phía Giang Thiêm.

Sân trường buổi trưa yên tĩnh lạ thường, chưa có tiếng chuông báo thức, chim chóc vẫn ngủ say trong tổ. Chàng trai đang lao tới từ phía sau là sự chuyển động duy nhất phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng ấy ——

Giang Thiêm cảm thấy có ai đó chồm lên lưng mình, theo quán tính cúi người xuống để giữ thăng bằng. Cả hai lảo đảo vài bước. Hắn kinh ngạc quay đầu lại, bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Thịnh Vọng.

Hắn nghe thấy cậu nói: “Giang Thiêm, chúng mình cùng ở nội trú đi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

RuSCu1DnuYgG9jTfCC0B7kknN2bMIejdHOG6bF4M
Hệ Thống Bá Đạo_Lâm Phàm (FULL Dịch)
01/03/2026
329-5
Thần Chủ Ở Rể – Thần Chủ Bí Ẩn – Vương Bác Thần – Triệu Thanh Hà
28/11/2025
hoNIMsKTfdQ7kPjH7CGcPV1V0fhMZarBTq5c6ALA
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn) – Kim Phi (FULL)
29/11/2025
aDp1wJPfybt7vtpTK148VD1w6GVS2sIfPOb43ESR
Quỷ Nhân Diệp Gia Thôn – Diệp Thiếu Dương (FULL)
29/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247