Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 35: Bí kíp luyện chữ

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 35: Bí kíp luyện chữ
Prev
Next

Đầu giờ học, chẳng biết Tống Tư Duệ lỡ mồm nói bậy gì mà chọc tức cả đám. Cao Thiên Dương cầm đầu, đè hắn xuống bàn, vừa kẹp cổ vừa cù lét. Lần lượt từng đứa con trai khác nhao nhao nhảy vào đè lên lưng Tống Tư Duệ, suýt nữa làm hắn tắt thở.

Lý Dự chẳng buồn để ý cái trò đùa ngớ ngẩn của lũ con trai, vừa lắc đầu làm bài vừa tủm tỉm cười. Bé Ớt ngồi cạnh thì hùa theo, rút điện thoại ra quay phim, còn chuyên nghiệp di chuyển góc máy, tường thuật trực tiếp toàn bộ quá trình.

Tống Tư Duệ mặt đỏ tía tai, thều thào van xin: “Đệt, tao sai rồi! Tha cho tao!”

“Cứu với, tao chết mất —”

“Lũ điên này!”

…………

Phòng học ồn ào như vỡ chợ, nhưng tai Thịnh Vọng chỉ lọc được mỗi câu nói của Giang Thiêm.

Cậu suy nghĩ một lát rồi đáp: “Tính tôi xấu lắm, lòng dạ hẹp hòi, thù dai nhớ lâu cực kỳ.”

Giang Thiêm hơi nhoài người về phía trước, ngón tay thon dài miết nhẹ cây bút đen, xoay tròn chậm rãi.

Hắn gật gù: “Ừm. Thế nên?”

Thế nên cậu bảo mở cửa là tôi mở cửa ngay, thì tôi còn mặt mũi nào nữa?

Thịnh Vọng rụt chân đang gác lên thanh ngang bàn, hạ ghế xuống đất, không tựa lưng vào bàn Giang Thiêm nữa.

Cậu ném quyển sách Vật Lý vô dụng vào ngăn bàn, định mở miệng trả lời thì thấy Cao Thiên Dương đang khải hoàn trở về từ đầu lớp, hét toáng lên từ xa: “Anh Thịnh! Có chuyện gì mà vui thế?”

Thịnh Vọng: “Sủa cái gì đấy.”

Cao Thiên Dương: “????”

Hắn ngơ ngác, chỉ hỏi mỗi câu “Vui thế” thôi mà sao bị chửi là sủa? Nhìn kỹ lại, hắn mới thấy Giang Thiêm ngồi sau đang cong người cúi đầu cười khúc khích.

Sĩ diện của cậu chủ Thịnh quý giá lắm, dù có vứt đi cũng không thể vứt ngay được. Vì thế cậu kiên cường “chiến tranh lạnh” suốt cả buổi chiều cộng thêm 3 tiết tự học tối, kéo dài đến tận đêm khuya thanh vắng.

Đang ngồi giải câu Lý cuối cùng, điện thoại bên cạnh bỗng rung lên 3 lần báo tin nhắn WeChat.

Giờ này chắc chỉ còn Giang Thiêm thức. Thịnh Vọng theo thói quen quay đầu nhìn bức tường sau lưng rồi mở WeChat ra. Nhưng cái tên hiện lên trên cùng không phải anh bạn hàng xóm, mà là bạn cùng bàn kiêm bạn cùng phòng cũ – Bành Tạ.

[Con cua hình bát giác]: Anh Thịnh ơi em thấy anh trên mạng rồi!!!

[Con cua hình bát giác]: Quả nhiên, cái mặt đẹp trai này đi đến đâu cũng bị paparazzi săn đón.

[Con cua hình bát giác]: Mới đăng có tí thôi mà đã có cả đống người xếp hàng dài tỏ tình rồi này.

Thịnh Vọng chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, gửi lại ba dấu hỏi chấm.

[Đóng cửa]: ???

[Con cua hình bát giác]: Ớ, mày vẫn còn thức à?

[Đóng cửa]: Mày cũng thức đấy thôi.

[Con cua hình bát giác]: Haizz.

[Con cua hình bát giác]: Cuộc sống ở Giang Tô khắc nghiệt thật, ép bức anh Thịnh của chúng ta đến mức phải cày đêm cuốc sớm thế này.

[Đóng cửa]: Đừng nói nữa.

[Đóng cửa]: Xót ruột.

[Con cua hình bát giác]: Vẫn đang làm đề à? Rốt cuộc bọn mày có bao nhiêu bài tập thế?

Thịnh Vọng thuận tay chụp tờ đề đang làm dở gửi qua.

[Đóng cửa]: Câu cuối cùng đây. Mày nhắn muộn tí nữa là tao đi ngủ rồi.

Đầu bên kia im lặng. Thịnh Vọng không đợi nữa, đeo tai nghe tiếp tục tính toán. Khoảng 5 phút sau, vừa giải xong câu cuối, điện thoại lại rung lên.

[Con cua hình bát giác]: Tao vừa đọc đề.

[Con cua hình bát giác]: Thế giới quan của tao đang sụp đổ.

[Con cua hình bát giác]: Tao không hiểu một chữ nào luôn á???

Thịnh Vọng phì cười, gửi tin nhắn thoại: “Đừng sụp vội. Bình thường có ai kiểm tra cái này đâu. Tại trường ép thi học sinh giỏi, đây là đề luyện tập phát thêm, tao làm cũng muốn nổ não đây.”

[Con cua hình bát giác]: Tao chả thấy nổ não gì cả.

[Con cua hình bát giác]: Ấy khoan đã!

[Con cua hình bát giác]: Mày đang học bù kiến thức hổng cơ mà? Sao đã nhảy sang làm đề học sinh giỏi rồi?

Thịnh Vọng gửi một cái icon mặt cười đầy gợi đòn: “Bù xong rồi.”

[Con cua hình bát giác]: …….

[Con cua hình bát giác]: Chưa đầy một tháng á???

[Con cua hình bát giác]: Đệt.

[Con cua hình bát giác]: Tao sai rồi, không nên đi tìm sự kích thích lúc nửa đêm thế này.

Nhắc đến chuyện ban nãy, Thịnh Vọng sực nhớ ra: “Mày vừa bảo thấy tao trên mạng là sao?”

[Con cua hình bát giác]: À, từ từ, để tao gửi cho xem.

Sau đó là một tấm ảnh chụp màn hình.

Ảnh chụp một bài đăng trên trang confession của trường Trung học trực thuộc. Trong ảnh là Thịnh Vọng đứng bên sân thể dục, có lẽ là giờ giải lao sau khi chạy bộ. Cậu mặc áo phông trắng, áo khoác đồng phục vắt vẻo trên vai trái, một tay cầm chai nước lạnh, tay kia đang quệt mồ hôi bên khóe miệng. Tóc mai bết mồ hôi, cậu đang cười nói với ai đó bên cạnh.

[Con cua hình bát giác]: Lâu rồi mày không vào nhóm lớp cũ trên QQ đúng không?

[Con cua hình bát giác]: Tối nay tao thấy mấy đứa con gái spam ầm ầm, khóc lóc bảo mối tình đầu bay mất rồi, giờ bị nữ sinh trường khác xếp hàng tranh cướp.

[Đóng cửa]: ……….

Thịnh Vọng cạn lời, quẳng hai cái icon dở khóc dở cười rồi mở ảnh ra soi kỹ hơn.

Bên dưới bài đăng là hàng loạt bình luận tỏ tình, khen ngợi cậu đẹp trai, tỏa nắng. Nhưng có một bình luận rất đáng chú ý: “Cái tay lọt vào bên trái bức ảnh là của ai thế? Nhìn tay thôi đã thấy đẹp trai rồi.”

Một người khác trả lời: “Nếu là tay đẹp thì tôi mạnh dạn đoán là Giang Thiêm.”

Thịnh Vọng thầm nghĩ: Không cần đoán đâu, chính xác là Giang Thiêm đấy.

Cậu phóng to bức ảnh. Bàn tay thon dài sạch sẽ, bên cạnh xương cổ tay nhô ra có một nốt ruồi nhỏ xíu.

Hè này có hai tiết thể dục. Con gái lớp A sợ nắng nên trốn trong lớp làm bài tập hết. Đám con trai thì hăng hái mượn bóng rổ chơi, thầy giáo làm trọng tài. Thịnh Vọng tuy lười nhưng nể mặt cán sự thể dục Cao Thiên Dương nên cũng ra sân cả hai lần. Và xui xẻo thay, cả hai lần cậu đều phải đối đầu trực tiếp với Giang Thiêm.

Giang Thiêm chơi bóng hay đeo băng cổ tay. Mỗi khi hắn dẫn bóng, nốt ruồi nhỏ xíu ấy lại ẩn hiện ngay mép băng cổ tay theo từng nhịp đập.

Thật là…. ngầu quá đi mất.

Điện thoại rung lên bần bật kéo Thịnh Vọng về thực tại. Cậu giật mình nhận ra mình vừa nhìn chằm chằm vào tay Giang Thiêm trong ảnh một lúc lâu.

Cậu vội tắt ảnh, uống ừng ực mấy ngụm nước lạnh cho tỉnh táo rồi mới quay lại WeChat.

Con cua hình bát giác gửi thêm vài tin nhắn nữa. Thịnh Vọng đọc lướt qua, hết hứng tám chuyện nên trả lời qua loa rồi chúc ngủ ngon.

Chỉ lát sau bên kia đã im bặt, nhưng Thịnh Vọng vẫn chưa buồn ngủ.

Cậu cất quyển Lý vào cặp, liếc nhìn đồng hồ: 1 giờ 07 phút sáng.

Từ khi đuổi kịp tiến độ học tập, cậu không cần thức đến 2 giờ sáng nữa. Có lẽ do chưa quen nhịp sinh học mới nên dù buồn ngủ díu mắt, đầu óc cậu vẫn cứ muốn tìm việc gì đó để làm.

Cậu lục lọi cặp sách: bài tập xong rồi, đề ôn thi học sinh giỏi cũng xong, văn cổ đã thuộc làu làu. Hay là học lại từ vựng Tiếng Anh?

Nghĩ thế nhưng tay cậu lại vô thức bấm vào WeChat. Cậu vào rồi lại ra trang cá nhân của mình mấy lần, cuối cùng quyết định thừa dịp đêm khuya thanh vắng, đổi ảnh đại diện và nickname.

Cậu chọn hình Vượng Tử đang chắp tay làm ảnh đại diện, rồi gõ bốn chữ vào khung nickname: Khai trương đại cát.

Sửa xong chưa đầy 2 phút, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ nhẹ.

Hành lang tầng hai chỉ bật một ngọn đèn mờ, hắt xuống trước cửa phòng một vòng sáng vàng vọt. Mái tóc mới gội của Giang Thiêm đã khô, ánh đèn phủ lên người hắn một lớp hào quang dịu dàng.

Hắn giơ một vật trên tay lên: “Quà khai trương.”

“Cái gì thế?”

Thịnh Vọng tò mò nhận lấy, mở ra xem….

Đệt, bảng luyện chữ mẫu.

“Cậu ngứa đòn à?” Cậu cáu kỉnh hỏi.

Giang Thiêm chẳng thèm đáp, đưa tay định lấy lại: “Không cần thì trả tôi.”

Thịnh Vọng trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Chữ của cậu luyện theo cái này à?”

“Gần như thế.”

“Gần như thế là sao?”

“Luyện qua loa 2 lần thôi.” Giang Thiêm đáp tỉnh bơ.

“Luyện 2 lần mà gọi là luyện chữ á?” Thịnh Vọng bức xúc: “Thà cậu bảo cậu viết đẹp bẩm sinh tôi còn đỡ tức.”

Ai ngờ Giang Thiêm gật đầu cái rụp: “Ừm.”

Mắt Thịnh Vọng muốn lồi ra ngoài: “Tôi biết rồi, cậu chắc chắn là đang ngứa đòn.”

Giang Thiêm bật cười khẽ trong cổ họng, rồi nghiêm mặt: “Thực ra luyện nhanh lắm.”

Thịnh Vọng bĩu môi không tin: “Nhanh thì cũng phải mất cả năm chứ?”

“Không đến.”

“Đừng có điêu.” Thịnh Vọng nghiêm túc phản bác: “Nói ra chắc cậu không tin, hồi bé tôi cũng từng đi học luyện chữ rồi đấy. Chăm chỉ cần cù suốt…” Cậu giơ 2 ngón tay lên: “…2 năm trời.”

Lần này Giang Thiêm bật cười thành tiếng.

Hắn chống tay lên khung cửa, nghiêng đầu cười một lúc lâu, yết hầu rung lên khe khẽ.

“Cười cái gì mà cười.” Thịnh Vọng xị mặt.

Giang Thiêm nhìn cậu, hỏi: “Muốn học cấp tốc không?”

“Hỏi thừa!” Thịnh Vọng nhìn hắn đầy nghi hoặc: “Chẳng lẽ… luyện chữ cũng có bí kíp võ công à?”

“Không đến mức đẹp như thư pháp, nhưng ít nhất là nhìn được.”

Thịnh Vọng nghi ngờ hắn đang “kháy đểu” mình, nhưng thôi, được ăn xôi chùa thì ngại gì. Vì mục tiêu chữ đẹp, cậu nhịn: “Nhìn được là ngon rồi, tôi có định đi thi viết chữ đẹp đâu.”

Giang Thiêm ngoắc ngón tay: “Đưa bút đây.”

Thịnh Vọng đẩy hắn vào thẳng phòng bên cạnh.

Bàn học đã dọn dẹp gọn gàng. Giang Thiêm không ngồi ghế mà lấy cây bút đỏ trong cặp ra, cúi xuống khoanh tròn vài chữ trên bảng mẫu.

“Quốc, liêu, khê, đàm, nha, lưỡng….” Thịnh Vọng lẩm nhẩm đọc theo, chẳng thấy quy luật gì sất.

Giang Thiêm lật hết 10 trang, khoanh tròn chưa đến 30 chữ, rồi đặt bút xuống: “Luyện thế này là đủ. Mỗi ngày chép vài lần, lúc viết bình thường chú ý một chút là ổn.”

“Thật á?” Thịnh Vọng bán tín bán nghi: “Mấy chữ này có gì đặc biệt?”

“Đại diện cho các kết cấu điển hình: bao quanh hoàn toàn, bao quanh một nửa, trên dưới, trái phải.” Giang Thiêm giải thích: “Giống như làm bài tập ấy, nắm vững mấy chữ này là được, các chữ khác cũng tương tự thôi.”

Thịnh Vọng ngắm nghía một hồi rồi hỏi: “Có vở trắng không? Tôi thử luôn.”

Giang Thiêm tìm cho cậu một quyển vở, khuyến mãi thêm cây bút máy.

“Cậu viết đi, tôi học thuộc bài.” Hắn cầm quyển sách Ngữ văn úp trên bàn, ngồi lên bệ cửa sổ quen thuộc.

Tiếng côn trùng rả rích vang vọng khắp con ngõ vắng. Thịnh Vọng đứng ngẩn ra một lúc rồi kéo ghế ngồi xuống, bắt đầu nắn nót từng nét theo những chữ được khoanh tròn.

Năm phút sau, cậu thở phào nhẹ nhõm, cầm quyển vở phe phẩy trước mặt Giang Thiêm: “Xong rồi, cậu xem đi, tôi thấy tiến bộ vượt bậc luôn.”

Giang Thiêm liếc mắt nhìn, gương mặt đẹp trai lập tức “đóng băng”.

Hắn dẹp luôn chuyện học thuộc lòng, đặt quyển vở lại trước mặt Thịnh Vọng, chống tay lên bàn ra dáng giám thị nghiêm khắc: “Viết lại.”

“……..”

Thịnh Vọng thầm chửi thề, cảm giác như mình bị tống cổ về mẫu giáo học lại từ đầu.

Cậu chủ nhỏ không ngờ vì chuyện luyện chữ mà mình phải thức đến tận 2 rưỡi sáng. Đến khi “quản đốc” Giang Thiêm chịu gật đầu thông qua, cậu đã buồn ngủ đến mức hoa mắt chóng mặt, không phân biệt nổi đâu là cửa ra vào.

Diễn biến sau đó cậu hoàn toàn không nhớ gì, chỉ biết sáng hôm sau mở mắt ra đã thấy trần nhà quen thuộc của phòng Giang Thiêm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

images (1)
Vạn Cổ Cuồng Đế – Tịch Thiên Dạ (FULL)
30/11/2025
Gemini_Generated_Image_15ipwg15ipwg15ip
Khi Đại Lão Mãn Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ
20/11/2025
Oey6lSJNLlp9xaie79JthAPUtkkQlub9S9KMUmYi
Bá Chủ Thiên Hạ – Lạc Thần
28/02/2026
5
Vô Địch Tiên Nhân – Ngạo Thế Tiên Giới – Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên – Dương Bách Xuyên
28/02/2026
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247