Ai đó? - Chương 34: Tuổi trẻ
Thịnh Vọng thì sướng rơn, còn chủ nhiệm Từ thì suýt tức đến nổ phổi.
Đã thế, khi ông đang nhấp ngụm trà nguội để hạ hỏa và day day thái dương, thì Giang Thiêm lại bồi thêm một cú: “Thưa thầy, bây giờ cả 3 suất Ba tốt thành phố của lớp A đều bỏ trống, chỉ còn mỗi suất đứng đầu khối của em là không thay đổi gì đúng không ạ?”
Chủ nhiệm Từ chưa kịp nuốt trôi ngụm trà đã sặc sụa, ho khan đến mức gập cả người.
“Không ạ, giờ trống cả 4 suất luôn rồi.” Giang Thiêm tỉnh bơ nói tiếp.
Chủ nhiệm Từ trợn trừng mắt, mặt đỏ gay: “Cậu nói cái gì cơ? Nói lại lần nữa xem nào?”
“Cùng đánh nhau, cùng chịu phạt. Cậu ấy không được Ba tốt mà em được thì không công bằng.” Giang Thiêm đáp.
“Là tôi cấm cậu ta à?! Hả!” Chủ nhiệm Từ gào lên như muốn ăn tươi nuốt sống học trò.
Nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, ông thấy cũng có phần hợp lý.
Ông ngậm ngùi im lặng, vuốt vuốt mái đầu thưa thớt vì lo nghĩ.
Mấy thằng nhóc 16, 17 tuổi này đúng là ngông cuồng, bốc đồng, toàn hành động theo cảm tính và đi tìm sự công bằng ở những chỗ quái gở. Ông không tài nào hiểu nổi và cũng không thể chấp nhận được. Giống như những thiếu niên sáng sủa kia sẽ chẳng bao giờ hiểu được sự thận trọng, lo xa của một người đàn ông trung niên như ông.
Có những người có thể vượt qua định kiến để thấu hiểu nhau, nhưng cũng có những người thì không.
Bất lực, chủ nhiệm Từ đập bàn đuổi thẳng cổ hai đứa ra ngoài, chốt hạ một câu: “Tôi sẽ chống mắt lên xem hai cậu hối hận khóc lóc thế nào! Cứ chờ đấy!”
Sáng nay, tiết 3 là Tiếng Anh. Thịnh Vọng và Giang Thiêm đến muộn 10 phút. May mắn là cô Dương Tinh cũng đến muộn và bước vào lớp cùng lúc với hai người, nên các bạn trong lớp không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ cô gọi họ ra ngoài nói chuyện như thường lệ.
Chỉ có Cao Thiên Dương là tinh ý hơn cả.
Hắn quay xuống thì thầm với Thịnh Vọng: “Có biến gì thế?”
“Hửm?” Thịnh Vọng cúi đầu lôi vở ghi chép ra, giả vờ không nghe thấy.
Cao Thiên Dương hất hàm: “Cậu, anh Thiêm với lão Tề lần lượt bị gọi đi. Giờ hai cậu về rồi mà chỗ lão Tề vẫn trống trơn, rốt cuộc là sao?”
Thịnh Vọng ngẩng đầu nhìn hắn, không nói gì mà chỉ nháy mắt liên tục ra hiệu.
Cao Thiên Dương ngơ ngác: “Ơ kìa, nháy mắt là ý gì?”
“Ý là mời cậu đứng dậy.” Giọng nói lanh lảnh của cô Dương Tinh vang lên từ bục giảng: “Cao Thiên Dương, ngoái cổ nói chuyện không thấy mỏi à?”
Cao Thiên Dương giật bắn mình.
Hắn vội vàng ngồi thẳng lưng, mắt dán chặt vào đề thi, giả bộ chăm chú lắm. Nhưng cô Dương Tinh đâu dễ tha cho hắn: “Đứng lên xem nào.”
Cao Thiên Dương đẩy ghế đứng dậy, lí nhí: “Cô ơi em sai rồi.”
“Đừng nhận lỗi vội, cậu có sai gì đâu? Tôi đang cần người hợp tác trả lời câu hỏi, thấy cậu hăng hái quá nên gọi thôi. Nào, cho cậu cơ hội ——” Cô Dương Tinh nói: “Hôm nay tôi muốn ôn lại các trường hợp sử dụng câu chủ động mang nghĩa bị động và ngược lại. Cậu liệt kê cho tôi xem nào, chưa xong thì đừng hòng ngồi xuống.”
Cao Thiên Dương muốn khóc tiếng Mán.
Thịnh Vọng không đành lòng nhìn bạn mình chết đuối, bèn nhanh tay mở vở ra. Thực ra cậu ít khi đọc lại vở ghi, nhưng hễ cần tìm gì là cậu có thể lật đến đúng trang ngay lập tức. Trí nhớ của cậu về vị trí ghi chép cực tốt: câu nào viết góc trái, câu nào góc phải, dùng bút màu gì… cậu đều nhớ như in.
Chỉ mất một giây để lật đến trang ngữ pháp cần tìm, cậu lấy bút đánh dấu ngoặc nhọn rồi lén tuồn lên bàn trên cho Cao Thiên Dương.
Cao Thiên Dương giơ ngón cái ra sau lưng cảm kích, rồi cúi xuống nhìn…
Chữ của người anh em xấu như gà bới lại còn viết nối nét lia lịa, hắn căng mắt ra cũng chẳng dịch nổi chữ nào.
“Tôi nói cho các cậu biết, có cơ hội thì lên bục giảng đứng thử một lần đi. Từ góc độ này, các cậu làm trò mèo gì bên dưới tôi đều thấy hết.”
Cô Dương Tinh chống tay lên bàn giáo viên, thong thả lật giáo án: “Định giở trò ngay dưới mũi tôi à? Không sao, Cao Thiên Dương, cậu cứ cố gắng dịch đi. Nếu cậu đọc được cái chữ như vẽ bùa của Thịnh Vọng thì tôi cho cậu ngồi xuống ngay lập tức.”
Cả lớp cười ồ lên. Cao Thiên Dương cũng cười méo xệch.
Thịnh Vọng ngẩng đầu giả vờ bình tĩnh, nhưng làn da trắng trẻo đã tố cáo sự xấu hổ của cậu khi hai vành tai dần đỏ ửng. Mấy bạn nữ ngồi cạnh thấy thế lại càng được dịp trêu chọc.
Đậu xanh, đúng là tai bay vạ gió. Thịnh Vọng thầm than.
“Tôi nghe nói trong khối gọi các cậu là ‘Bộ ba trùm Tiếng Anh lớp A’ phải không?” Nhắc đến danh hiệu này, mặt cô thoáng hiện vẻ thất vọng nhưng rồi nhanh chóng biến mất. “Cùng là trùm với nhau, cậu có thể học tập chữ viết của bạn ngồi sau một chút được không hả, Thịnh Vọng?”
“Đừng giả điếc nữa.” Cô Dương Tinh truy cùng giết tận.
Thịnh Vọng đành miễn cưỡng đứng dậy, cười gượng: “Em biết rồi ạ.”
“Hôm nọ cô dạy Văn còn bảo với tôi là nếu cậu chịu khó luyện chữ thì bài thi sẽ được cộng thêm mấy điểm đấy.” Cô tiếp tục giáo huấn: “Cậu tưởng tự nhiên bị trừ điểm trình bày à? Chữ xấu quá giám khảo nhìn ngứa mắt nên trừ đấy.”
“Vâng ạ.”
“Về nhà luyện viết chữ ngay cho tôi, đừng hành hạ mắt thầy cô nữa.”
Cả lớp lại được trận cười vỡ bụng, tiếng đập bàn chan chát.
Thịnh Vọng chỉ biết “Vâng” dạ, cười trừ cho qua chuyện.
Điện thoại trong cặp sách bỗng rung lên. Giữa tiếng ồn ào của lớp học, chỉ mình cậu cảm nhận được.
Cậu cúi người lôi điện thoại ra, thấy tin nhắn WeChat từ chính cái người mà cô Dương Tinh vừa bảo cậu noi gương.
[Giang Thiêm]: Triệu Hi rủ đi ăn.
Thịnh Vọng ngạc nhiên, cúi đầu nhắn lại.
[Đóng cửa]: Bao giờ?
[Giang Thiêm]: Trưa nay tan học.
[Đóng cửa]: Quán nướng mở cửa sớm thế á?
[Giang Thiêm]: …….
Vài giây sau, Giang Thiêm gửi một bức ảnh chụp màn hình đoạn chat.
Trong ảnh, Triệu Hi gửi định vị một quán lẩu gần cổng Bắc trường, rủ cả Giang Thiêm và Thịnh Vọng đến.
[Đóng cửa]: Quán đấy đông lắm, xếp hàng dài cổ. Ăn xong có kịp về kiểm tra 30 phút của lão Ngô không đấy?
[Giang Thiêm]: Hai người họ đi trước giữ chỗ rồi.
[Đóng cửa]: Hai người?
[Đóng cửa]: À, anh Lâm gì đó cũng đi hả?
[Giang Thiêm]: Ừm.
[Đóng cửa]: Cả ông chủ thật và giả đều là cựu học sinh trường mình à?
[Giang Thiêm]: Mỗi Triệu Hi thôi, Lâm Bắc Đình không phải.
Thịnh Vọng nhớ lại cảnh tượng trong văn phòng lúc nãy, Triệu Hi tỏ ra khá thân thiết với chủ nhiệm Từ, còn Lâm Bắc Đình thì giữ khoảng cách khách sáo hơn.
[Giang Thiêm]: Xem lịch ôn thi học sinh giỏi chưa?
[Đóng cửa]: Rồi, thấy có tên Triệu Hi.
[Giang Thiêm]: Có cả Lâm Bắc Đình nữa.
Thịnh Vọng đang ngạc nhiên thì nghe tiếng cô Dương Tinh: “Thịnh Vọng, cúi đầu làm cái gì đấy? Đứng dậy giải cứu Cao Thiên Dương đi nào.”
Cậu giật bắn mình, chột dạ nhét điện thoại vào cặp rồi đứng phắt dậy, giả bộ nghiêm túc tuôn một tràng về câu chủ động bị động mà không cần nhìn vở.
Cậu nhìn cô Dương Tinh với ánh mắt mong chờ: Cô ơi tha cho em đi mà.
Nhưng không khí trong lớp bỗng trở nên kỳ quặc, im phăng phắc như tờ. Cậu đang hoang mang thì nghe cô phán một câu xanh rờn: “Phần này tôi giảng xong từ nãy rồi, cậu không nghe giảng à?”
“……..”
Nếu có cái lỗ nẻ nào ở đây, Thịnh Vọng thề sẽ chui xuống ngay lập tức.
Cô Dương Tinh lườm cậu cháy mắt rồi gọi tiếp: “Giang Thiêm, đứng dậy cứu bồ nào.”
Thịnh Vọng nghe tiếng ghế xê dịch phía sau, Giang Thiêm cũng đứng dậy.
Vài giây trôi qua trong im lặng, giọng nói bình thản của Giang Thiêm vang lên: “Em cũng không nghe.”
Cả lớp ồ lên kinh ngạc. Tống Tư Duệ không sợ chết giơ ngón cái lên, khẩu hình miệng nói: “Ngầu! Quá dũng cảm!”
Thịnh Vọng cảm giác như hai đứa trẻ hư làm việc xấu bị bắt quả tang tại trận.
Nhờ phúc của hai “trùm sỏ”, lớp A lần đầu tiên trải qua một giờ Tiếng Anh dễ thở đến thế. Cô Dương Tinh tức đến mức chẳng buồn gọi ai nữa, tha bổng luôn cho Cao Thiên Dương.
Chỉ có hai cậu chàng, một trước một sau, đứng chịu trận hết cả tiết học.
Quán lẩu cạnh cổng Bắc mới khai trương được một tháng, chiếm vị trí đắc địa nhất, tối nào khách cũng xếp hàng dài, buổi trưa thì đỡ hơn chút. Quán phục vụ lẩu kiểu miền Bắc, nồi nhỏ gọn, rất được học sinh và giáo viên ưa chuộng.
Triệu Hi và Lâm Bắc Đình đã ngồi chờ sẵn.
Họ chọn bàn cạnh cửa sổ tầng 2. Thịnh Vọng vừa ngồi xuống đã đưa mắt nhìn ra ngã tư đường tấp nập người qua lại bên dưới.
“Thay đổi nhiều thật đấy.” Triệu Hi nhìn quanh rồi quay sang Lâm Bắc Đình: “Nhỉ?”
“Ừ, trước đây chỗ này vắng tanh.” Lâm Bắc Đình đáp.
“Sao cơ ạ?” Thịnh Vọng thắc mắc.
“Nói cái quán này này.” Triệu Hi chỉ xuống sàn. “Hồi anh học cấp 3, chỗ này nổi tiếng là ‘cửa hàng bị ám’, ai thuê mở gì cũng lỗ chỏng gọng, không trụ nổi 3 tháng. Thế mà hai năm nay lại phất lên, lạ thật.”
Lâm Bắc Đình khui nước ngọt rót cho hai cậu em, rồi bật nắp lon bia lạnh cho mình và Triệu Hi: “Lúc ấy mà chúng ta thuê chỗ này thì ngon ăn rồi.”
“Chuẩn.” Triệu Hi gật gù. “Hồi đó cả hai mặt tiền đều đang treo biển cho thuê.”
“Thế sao các anh không thuê?” Thịnh Vọng hỏi.
“Tại bọn anh kết cái quán kia rồi.” Triệu Hi cười lớn, cụng ly với cậu. “Hồi xưa ở đó cũng có một quán nướng. Anh với Lâm tử gặp nhau lần đầu ngay tại đấy, sau này cứ tụ tập ăn uống là lại kéo ra đó.”
“Em nghe Giang Thiêm bảo anh Lâm không học trường trực thuộc ạ?” Thịnh Vọng tò mò.
“Ừ.” Triệu Hi chỉ tay về một hướng xa xăm. “Cậu ấy học trường Trung học số 1, ngày xưa là ‘đại ca’ khét tiếng bên đấy đấy, phải không Lâm ca?”
Anh nháy mắt trêu chọc Lâm Bắc Đình.
Nghe đến “đại ca”, Thịnh Vọng liên tưởng ngay tới tên Địch Đào.
Thấy vẻ mặt cậu, Triệu Hi vội thanh minh: “Không phải kiểu đại ca đầu óc ngu si tứ chi phát triển như em nghĩ đâu. Cậu ấy học lớp chọn đội tuyển của trường số 1 đấy, học giỏi nhưng tính tình cục súc như chó…”
Chưa dứt lời đã bị Lâm Bắc Đình lườm cho cháy mặt, anh cười hề hề sửa lại: “Tóm lại là được nhiều em gái mê mệt, làm bao nhiêu thằng con trai ghen nổ mắt. Bên trường số 1 gấu hơn trường mình nhiều, dăm bữa nửa tháng lại có người đến gây sự. Mà tính cậu ta thì lười giải thích, ngứa mắt là đấm. Đánh riết thành danh luôn.”
Lâm Bắc Đình múc một muôi đầy đồ ăn vào bát, càu nhàu: “Cậu nói ít thôi.”
“Đấy, làm thì dám làm mà không cho người ta nói.” Triệu Hi vẫn thao thao bất tuyệt.
“Chẳng lẽ hai anh quen nhau nhờ đánh nhau à?” Thịnh Vọng đoán mò.
“Thông minh!” Triệu Hi chỉ vào Lâm Bắc Đình. “Hôm ấy bọn anh đều đi thi học sinh giỏi, hình như là Lý hay Hóa gì đó, thi ở trường trực thuộc. Thi xong anh với đám bạn ra quán nướng, cậu ta cũng bị bạn bè kéo tới. Mấy thằng con trai rượu vào lời ra, khích bác xem trường nào trâu hơn, thế là lao vào tẩn nhau. Rồi sao nữa nhỉ?”
Anh nhìn sang Lâm Bắc Đình, chuyện xưa quá lâu nên quên bớt chi tiết rồi.
Lâm Bắc Đình liếc anh một cái sắc lẹm: “Quên rồi. Chỉ nhớ lúc tôi đi vệ sinh vào thì thấy các cậu đang hỗn chiến tưng bừng, cậu chẳng thèm nhìn đã đấm thẳng vào mặt tôi một cú.”
Triệu Hi nâng cốc cười hì hì: “Biết đâu đấy, cứ thấy không mặc đồng phục trường mình là địch hết.”
Lâm Bắc Đình lắc đầu ngán ngẩm.
Thịnh Vọng nghe đến đây thì đủ hiểu thời đi học Triệu Hi cũng thuộc dạng “anh chị” trong trường, chẳng vừa gì.
“Sau trận đó thành bạn thân luôn ạ?” Cậu hỏi.
“Làm gì có chuyện dễ thế.” Lâm Bắc Đình nói: “Phải đánh nhau không dưới 10 trận nữa mới tạm đình chiến.”
Triệu Hi tiếp lời: “Nhờ thành tích thi học sinh giỏi Lý khá tốt nên cả hai được vào đội tuyển thành phố, ở chung ký túc xá tập huấn. Chẳng hiểu sao lại dính lấy nhau.”
“Sau đó thi cùng đại học ạ?” Thịnh Vọng tưởng tượng ra một cái kết đẹp như phim.
Ai ngờ Triệu Hi cười buồn, lắc đầu: “Không, đại học mỗi đứa một nơi, mất liên lạc mấy năm liền. Về sau tình cờ thế nào lại cùng ra nước ngoài du học, mới nối lại liên lạc. Hai đứa về nước cùng đợt, nghe tin mặt tiền cũ cho thuê nên rủ nhau mở quán nướng cho vui, coi như hoài niệm thời trẻ trâu.”
Cách nói chuyện của anh luôn toát lên vẻ phóng khoáng, bất cần, như thể mọi chuyện trên đời chỉ là cuộc dạo chơi. Chẳng hiểu sao Thịnh Vọng thấy hai ông anh này ngầu bá cháy.
“Hôm nay ở văn phòng nghe em bảo không cần danh hiệu Ba tốt, anh thấy em hợp tính anh ghê.” Triệu Hi chỉ Thịnh Vọng, rồi quay sang Giang Thiêm: “Mà cậu cũng làm anh giật mình đấy.”
“Sao ạ?” Nãy giờ Giang Thiêm im lặng nghe chuyện, giờ bị điểm danh mới ngước lên.
“Cậu lúc nào cũng trưng cái mặt ông cụ non ra, làm anh tưởng cậu chín chắn, lo nghĩ nhiều lắm.” Triệu Hi uống ngụm bia, chép miệng. “Cơ mà nhớ lại hồi bé cậu cũng kiêu ngạo ra phết, tại cậu ít nói quá làm anh suýt quên mất cái nết đấy.”
Giang Thiêm mặt lạnh tanh uống nước, Triệu Hi nhìn mà phì cười.
Thịnh Vọng ngẫm nghĩ rồi nói: “Em cứ tưởng anh sẽ thấy bọn em trẻ con, bốc đồng chứ.”
Triệu Hi cười: “Sao thế được. Ngày xưa anh cũng trải qua bao chuyện y hệt mà. Sống mà cứ lý trí quá thì chán lắm. Sẽ có nhiều người bảo em sau này sẽ hối hận, nhưng kệ họ.”
“Thế anh có hối hận không?”
“Em nhìn mặt anh có giống hối hận không?”
Thịnh Vọng bật cười. Cậu thực sự rất quý hai người anh này.
“Anh nghĩ tuổi nào làm việc nấy. Lúc cần chơi mà không chơi thì sau này mới hối hận đấy.” Triệu Hi nói. “Còn mấy chục năm cuộc đời phía trước để mà lo nghĩ, vội gì.”
Thịnh Vọng di ngón tay cái lên lớp hơi nước đọng ngoài cốc thủy tinh. Qua khóe mắt, cậu thấy Giang Thiêm thu ánh nhìn từ cửa sổ về, đôi mắt rũ xuống vẻ đăm chiêu.
Giữa trưa, ngã tư đường nhộn nhịp người xe qua lại, ồn ào náo nhiệt rồi lại vội vã lướt qua.
Chiều hôm đó, mãi đến giờ ra chơi Tề Gia Hào mới lủi thủi về lớp. Hắn cứ cúi gằm mặt, ai hỏi gì cũng không nói.
Có lẽ sợ bị Thịnh Vọng và Giang Thiêm bêu rếu chuyện xấu, suốt buổi học hắn cứ nhấp nhổm không yên, chốc chốc lại lén nhìn ra phía sau.
Nhưng Thịnh Vọng đâu rảnh mà quan tâm đến hắn, vì lớp trưởng Lý Dự lại cầm đơn đăng ký nội trú đến tìm.
Cô bạn đứng ngập ngừng trước bàn hai người một lúc rồi hỏi: “À ừm, đơn xin nội trú sắp hết hạn rồi, hai cậu có nộp không?”
Câu hỏi như một gáo nước lạnh dội tắt nụ cười trên môi Thịnh Vọng. Cậu đang cười hớn hở vì trò đùa của Cao Thiên Dương thì khựng lại, mặt xìu xuống.
Cậu thắc mắc một câu vô nghĩa rồi sực tỉnh, uống ngụm nước chữa ngượng, cười trừ với Lý Dự: “Tớ không nộp nữa đâu, cậu hỏi người khác đi.”
Lý Dự lặng lẽ nhìn sang “người khác” ngồi bàn sau.
Thịnh Vọng thuận tay rút một quyển sách trong ngăn bàn ra, cúi đầu lật giở. Lật được 4 trang mới phát hiện mình đang xem sách Vật Lý đã học xong từ đời nào.
Ngón tay cậu cứng lại, rồi lặng lẽ cất sách đi.
Ngay sau đó, cậu nghe tiếng Giang Thiêm nói với Lý Dự: “Tôi cũng không nộp nữa.”
Lý Dự đi lúc nào cậu không hay biết. Chỉ nhớ khi hoàn hồn lại, người ngồi sau đang dùng bút gõ nhẹ lên vai cậu.
Theo phản xạ, cậu ngả người ra sau, lưng tựa vào mép bàn học của Giang Thiêm.
Và rồi giọng nói trầm thấp của Giang Thiêm vang lên ngay sát bên tai cậu: “Bao giờ mới chịu khai trương lại đây?”