Ai đó? - Chương 33: Ba mặt một lời
Trên đường đến tòa nhà Đốc Hành, chủ nhiệm Từ “miệng rộng” lải nhải không ngừng. Với tư cách là một học sinh “ngoan”, Thịnh Vọng rất chịu khó hùa theo, thỉnh thoảng lại “Dạ vâng” một tiếng cho có lệ, nhưng thực chất nội dung cụ thể là gì thì cậu chẳng lọt tai chữ nào.
Cậu liếc nhìn Giang Thiêm vài lần, không kìm được thắc mắc: “Cậu tìm Từ… à nhầm, chủ nhiệm Từ lúc nào thế?”
Giang Thiêm chối bay chối biến: “Tôi đâu có.”
Chủ nhiệm Từ chắp tay sau mông đi đằng trước, cách họ vài mét. Theo lẽ thường, ở khoảng cách và âm lượng này, ông không thể nghe rõ được. Nhưng là một tay lão làng trong nghề săn học sinh vi phạm, ông đã tôi luyện được một kỹ năng thượng thừa: tai thính như tai mèo.
Nghe thấy thế, ông quay phắt lại trừng mắt nhìn Giang Thiêm, chỉ vào mặt mình: “Cậu còn chối à? Ý cậu là tôi bịa chuyện nói nhăng nói cuội đấy hả?”
Giang Thiêm phanh gấp, người hơi ngả ra sau để tránh “mưa xuân” bắn ra từ miệng ông chú trung niên đang kích động.
Chủ nhiệm Từ chưa hả giận, quay sang kể tội với Thịnh Vọng: “Hôm đấy mạng trường bị lag, thầy Tôn lôi cậu ta đến phòng máy tính kiểm tra. Cậu ta thì hay rồi, lôi ngược thầy Tôn đi lòng vòng đến tận chỗ tôi chỉ để bàn chuyện trích xuất camera. Cậu dám lấy hệ thống mạng của trường ra làm con tin để uy hiếp tôi à?”
Giang Thiêm: “???”
Vẻ mặt ngơ ngác của hắn trông buồn cười đến lạ. Thịnh Vọng đoán nếu người đứng đối diện không phải là chủ nhiệm phòng Giáo dục đạo đức, chắc Giang Thiêm đã buột miệng hỏi xem người ta có vấn đề về thần kinh không rồi.
Cậu đã được mở mang tầm mắt về phong cách nói chuyện “bá đạo” của Giang Thiêm với giáo viên: vừa lạnh lùng, vừa kiêu ngạo lại vừa… gợi đòn.
Quả nhiên, Giang Thiêm bình thản đáp trả: “Tòa nhà Minh Lý ở phía Bắc, phòng máy tính ở phía Nam, đường đi kiểu gì cũng phải ngang qua tòa nhà Đốc Hành. Tiện đường thì em ghé thôi, sao gọi là đi lòng vòng được ạ?”
“Cậu còn già mồm à?”
“……….”
“Chủ nhiệm ơi.” Thịnh Vọng lên tiếng nhắc nhở: “Hình như bọn em là người bị hại mà thầy.”
Chủ nhiệm Từ như quả bóng xì hơi, hạ giọng bực dọc: “Thầy biết, đang điên tiết nên lỡ mồm thôi, không phải mắng hai đứa đâu. Thầy không kìm được cơn giận ấy mà.”
“À vâng.” Thịnh Vọng kéo Giang Thiêm lùi lại phía sau, chen vào giữa che chắn: “Thầy cứ tích tụ cơn giận đấy đi ạ, lát nữa tha hồ mà trút lên đầu đứa phạm luật.”
Chủ nhiệm Từ phì cười.
Cửa sổ văn phòng tầng 3 tòa nhà Đốc Hành đóng kín mít. Đứng ngoài cửa đã cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt bên trong.
Thịnh Vọng và Giang Thiêm nhìn nhau rồi theo chân chủ nhiệm Từ đẩy cửa bước vào.
Trong phòng đã có người ngồi sẵn, đông hơn Thịnh Vọng tưởng.
Bên cửa sổ có hai người đàn ông trẻ tuổi. Một người mặc áo phông đen, quần bò, ngồi vắt vẻo trên bệ cửa sổ. Thấy cửa mở, anh ta hớn hở vẫy tay chào.
Đó chính là Triệu Hi, chủ quán nướng “Năm Tháng Ấy”.
Người còn lại tóc cắt ngắn cũn cỡn, nhuộm màu xanh xám khói, trông khá “chất chơi”. Hắn đứng cạnh nói chuyện với Triệu Hi, nghe tiếng cửa mở liền quay đầu lại, gật đầu chào xã giao.
Thịnh Vọng lén chọc vào tay Giang Thiêm, thì thầm: “Ai kia?”
“Ông chủ quán nướng.” Giang Thiêm đáp gọn lỏn.
“Nói thừa, tôi biết Triệu Hi rồi.”
“Tôi nói người kia cơ.” Giang Thiêm giải thích: “Lâm Bắc Đình.”
Thịnh Vọng nhớ ra quán nướng là do Triệu Hi hùn vốn mở cùng bạn, hóa ra anh chàng Lâm Bắc Đình “chất chơi” này mới là ông chủ thực sự. Cậu cứ tưởng chủ quán nướng phải mặc áo ba lỗ, quần đùi, đi dép tổ ong, người ám mùi khói than cơ. Không ngờ phong cách lại sành điệu thế này.
Ngoài hai ông chủ quán nướng, trong văn phòng còn có cô Dương Tinh.
Cô ngồi sau bàn làm việc, đôi lông mày thanh tú cau chặt. Ánh mắt cô dán chặt vào ba nam sinh đang đứng cúi đầu trước mặt với vẻ giận dữ.
Cả ba đều mặc đồng phục trường Trung học trực thuộc, nhìn từ phía sau na ná nhau. Một người cứ cúi gằm mặt suốt, hai đứa còn lại thì mặt dày hơn, dám len lén nhìn dáo dác xung quanh.
“Nhìn cái gì mà nhìn?” Chủ nhiệm Từ vừa bước vào đã quát, chỉ tay vào cậu học sinh đang ngó nghiêng: “Địch Đào, cậu tự đếm xem tháng này cậu lên đây đứng bao nhiêu lần rồi? Có tí thái độ hối lỗi nào không hả?!”
Với Thịnh Vọng và Giang Thiêm, tên này đã là người quen cũ. Chẳng có gì bất ngờ khi gặp gã ở đây.
Còn người đứng cạnh Địch Đào thì Thịnh Vọng thấy hơi quen quen, nhưng không nhớ đã gặp ở đâu.
Cậu lại chọc Giang Thiêm hỏi nhỏ: “Cái cậu đứng giữa ấy, cậu biết không?”
Giang Thiêm chưa kịp trả lời thì chủ nhiệm Từ đã vuốt mặt than trời: “Là cậu ta đấy! Cái đứa lừa em là cô Dương gọi đến lấy đề thi đấy! Em có phải người bị hại thật không thế, sao cái gì cũng không nhớ vậy?”
Thịnh Vọng cười trừ, xua tay: “Xin lỗi thầy, em mắc chứng hay quên mặt người khác ạ.”
Triệu Hi đứng bên cửa sổ phì cười, khiến cậu học sinh kia càng thêm bẽ bàng.
Để che giấu sự thiếu nghiêm túc của mình, Triệu Hi hắng giọng, bước lại gần: “Tôi thấy Tiểu Thịnh có vẻ vẫn lơ mơ lắm. Chủ nhiệm, thầy chưa kể cho thằng bé nghe đầu đuôi câu chuyện à?”
“Chưa, đã thống nhất là sẽ thông báo công khai cho cả trường biết rồi còn gì?” Chủ nhiệm Từ hậm hực.
“Thế để tôi tóm tắt sơ qua nhé.” Triệu Hi chỉ vào Lâm Bắc Đình: “Hôm đó anh với Lâm tử tóm được hai tên côn đồ đến gây sự ở quán, chuyện này em biết rồi chứ?”
Thịnh Vọng liếc nhìn Giang Thiêm rồi gật đầu: “Biết ạ, em xem ảnh rồi. Cảm ơn anh Hi.”
“Ôi dào, chuyện nhỏ.” Triệu Hi tiếp tục: “Camera nhà bố anh cũng ghi lại được. Sáng hôm đó lúc 7 giờ 10, hai tên đó trèo tường khu tập thể sang trường, rồi phục kích ở cầu Hỉ Thước —–”
Chủ nhiệm Từ tái mặt: “Cầu gì cơ?!”
Triệu Hi vội sửa lời: “À nhầm, vườn Tu Thân. Bọn chúng phục ở vườn Tu Thân. Khoảng 8 giờ 20, hai tên đó trèo ra, người ngợm lấm lem bùn đất, mặt mũi bầm dập. Chuyện xảy ra bên trong thì khỏi bàn nữa nhé. Tại đồn công an, hai tên đó khai là có đứa em kết nghĩa bị bắt nạt ở trường, nuốt không trôi cục tức nên nhờ các anh đến dằn mặt hộ.”
Anh chỉ vào Địch Đào: “Đây —— đây chính là ‘đứa em kết nghĩa’ quý hóa đó.”
Địch Đào họ Địch. Tên đầu đinh bị Thịnh Vọng lên gối cho đo ván họ Ngô. Tên tóc vàng còn lại họ Lư. Anh em kết nghĩa cái nỗi gì, toàn là bè lũ tụ tập đầu đường xó chợ nhận vơ thôi.
Con trai ở tuổi này đang trong thời kỳ nổi loạn đỉnh cao, luôn khao khát sự chú ý và muốn khẳng định vị thế. Địch Đào học hành chẳng ra sao, tài cán không có, nhưng lại cực kỳ háo danh. Gã dựa hơi vào đám bạn bè xã hội đen để ra oai, tự phong mình là đại ca khối 11.
Nhưng cái danh “đại ca” ấy cũng chẳng vẻ vang gì, vì trong khối đầy người khinh thường gã. Họ chỉ nể phục những người học giỏi, mà ở khoản này, Giang Thiêm là trùm.
Gã không dám động vào Giang Thiêm, nhưng vẫn muốn thị uy, nên quay sang nhắm vào Thịnh Vọng – học sinh mới chuyển trường.
Theo “luật rừng” ở các trường học, học sinh mới thường yếu thế và không có ai bảo kê.
Lần bị chủ nhiệm Từ phạt quét đường số 3, gã thấy cô Dương Tinh gọi Thịnh Vọng và Giang Thiêm đi thi học sinh giỏi. Dù chưa thi bao giờ nhưng gã thừa biết quy trình: làm đề, làm đề và làm đề. Cứ vài ngày lại phải đi lấy đề mới.
Gã biết Thịnh Vọng chơi với Giang Thiêm và Cao Thiên Dương, nhưng mới chuyển đến được mấy ngày thì thân thiết được đến đâu? Kiểu gì cũng có lúc đi lẻ.
Thế là gã bày ra cái kế hoạch “điệu hổ ly sơn”: Lợi dụng việc lấy đề thi học sinh giỏi để dụ Thịnh Vọng ra vườn Tu Thân vắng vẻ. Chỗ đó không có camera, tha hồ mà “xử đẹp” mà không sợ bị bắt quả tang.
Địch Đào nghe đồn Thịnh Vọng công tử bột, trói gà không chặt, nên nghĩ rằng chỉ cần hai thằng anh xã hội là đủ dọa cho cậu ta khóc thét.
Người được gã sai đi dụ Thịnh Vọng tên là Đinh Tu, cũng là học sinh chuyển trường. Cậu ta chuyển đến từ học kỳ 2 lớp 10, được xếp vào lớp chuyên Lý – Sinh.
Số phận của học sinh chuyển trường thường không mấy suôn sẻ. Môi trường lạ lẫm, chênh lệch kiến thức, sự cô đơn… dễ khiến người ta nản lòng. Đinh Tu là một ví dụ điển hình.
Cậu ta lạc lõng ở trường suốt một học kỳ, thành tích tụt dốc không phanh, bị đẩy xuống tận phòng thi lớp 12. Trong lúc tuyệt vọng, cậu ta tìm đến Địch Đào để nương tựa, trở thành một trong số đàn em của gã.
Khi Địch Đào sai bảo, Đinh Tu rất sợ hãi, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý. Một phần vì sợ Địch Đào, một phần vì… đố kỵ.
Cùng là học sinh chuyển trường, tại sao Thịnh Vọng lại tỏa sáng như vậy, còn cậu ta thì chìm nghỉm dưới đáy?
Chủ nhiệm Từ đã điều tra ra Địch Đào và Đinh Tu. Tưởng thế là xong, ai ngờ khi bị gọi lên văn phòng, Địch Đào lại cắn thêm một người nữa, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu người này.
“Em chỉ định dọa nó tí thôi, chứ không muốn làm lớn chuyện.” Địch Đào gân cổ cãi: “Thầy không tin thì hỏi đi! Hỏi Đinh Tu này! Hỏi cả hai ông anh em nữa! Em đã bảo nó sợ là tha, không đánh nữa. Tất cả là do thằng đó xúi giục. Nó bảo lần thi tháng này rất quan trọng với thằng Thịnh Vọng, nếu phá hỏng bài thi thì Thịnh Vọng sẽ tức chết, hiệu quả hơn dọa dẫm nhiều.”
Chủ nhiệm Từ tức điên người, cho gọi ngay “kẻ chủ mưu” trong lời khai của Địch Đào đến.
Trước khi Thịnh Vọng và Giang Thiêm vào, ba người họ đã đối chất một hồi nhưng vẫn chưa ngã ngũ.
Địch Đào và Đinh Tu thì cãi chày cãi cối. Còn cậu học sinh thứ ba kia cứ cúi gằm mặt, không nói một lời.
Đỉnh đầu cậu ta có hai cái xoáy, một cái thật, một cái là sẹo. Thịnh Vọng tuy hay quên mặt nhưng lại ấn tượng sâu sắc với vết sẹo này.
Cậu nhíu mày, bước tới trước mặt nam sinh nọ, nhìn chằm chằm hồi lâu rồi khẽ hỏi: “Là cậu thật ư, lão Tề?”
Tề Gia Hào không ngẩng đầu lên.
Từ góc nhìn của Thịnh Vọng, có thể thấy khóe miệng hắn giật giật, vẻ mặt nhục nhã ê chề. Mới hôm nào hắn còn đứng trên bục giảng nhận danh hiệu Ba tốt, cười nói cảm ơn mọi người, giờ thì thảm hại không để đâu cho hết.
Có lẽ do bị Thịnh Vọng nhìn chằm chằm quá lâu, Tề Gia Hào đột nhiên bùng nổ: “Không phải tôi! Không liên quan gì đến tôi hết! Tôi còn chẳng nói chuyện với hai đứa nó được mấy câu! Tự bọn nó gây chuyện rồi đổ vạ cho tôi!”
Địch Đào nổi đóa: “Đệt! Chẳng nói chuyện mấy câu á? Hồi mày ở lớp 5, ngày nào chả chơi bóng rổ với tao! Giờ vào lớp A rồi tính phủi sạch quan hệ hả? Mày sống chó thế bạn bè mày có biết không? Cả khối này đầy người, sao tao không đổ vạ cho ai mà lại đổ lên đầu mày?!”
“Tao biết vì sao không?!” Tề Gia Hào gào lên, cổ đỏ gay: “Vào lớp A hay không thì liên quan gì? Tao nhận ra bộ mặt thật của mày nên không muốn chơi cùng nữa, không được à?!”
“Nhìn rõ cái đéo gì!” Địch Đào chửi: “Lúc mày bị đánh, ai là người dẫn mày đi ăn đi chơi giải khuây? Chuyển lớp cái là mất trí nhớ luôn à? Thằng vong ơn bội nghĩa! Mày nói đi ——”
Gã chỉ thẳng vào mặt Thịnh Vọng: “Chuyện kỳ thi tháng quan trọng với nó, có phải mày nói cho tao biết không?!”
“Tao không nói!”
“Mẹ kiếp, mày còn chối!”
“Đủ rồi!” Chủ nhiệm Từ đập bàn cái rầm, quát: “Tôi gọi các cậu đến đây để chửi nhau à?”
Tề Gia Hào định cãi tiếp thì cô Dương Tinh lên tiếng.
“Cán sự môn.”
Tề Gia Hào khựng lại, cúi gằm mặt. Người hắn sợ đối diện nhất trong căn phòng này chính là cô Dương Tinh.
“Lúc thầy Từ nói với Thịnh Vọng về điều kiện tăng 50 hạng để đạt Ba tốt, trong văn phòng chỉ có 4 người: tôi, thầy Từ, Thịnh Vọng và Giang Thiêm.” Cô Dương Tinh chậm rãi nói: “Tuy tôi không chủ nhiệm lớp A, nhưng tôi biết các em chơi thân với ai. Chuyện này đến Cao Thiên Dương còn không biết, tôi nghĩ Thịnh Vọng và Giang Thiêm cũng chẳng kể với ai đâu. Vậy thì chỉ còn mỗi em thôi.”
“Hôm đó tôi gọi em đến in đề, trong lúc nói chuyện có lỡ miệng nhắc đến.” Cô nhìn thẳng vào mắt hắn: “Chỉ có em biết thôi. Nếu em không nói, thì làm sao Địch Đào biết được?”
Bình thường cô hay mắng mỏ, dạy đời, nhưng lúc này giọng cô không hề hung dữ, mà chỉ tràn đầy sự thất vọng.
Với một học sinh luôn khao khát sự công nhận như Tề Gia Hào, sự thất vọng ấy còn đáng sợ hơn cả đòn roi.
Hắn ngọ nguậy người, lí nhí: “Em thực sự không….”
Nhưng rồi im bặt, không thốt nên lời nào nữa.
Cả văn phòng chìm vào im lặng.
Hồi lâu sau, chủ nhiệm Từ thở dài, vuốt mặt nói: “Sự việc đại khái là như vậy. Có những chuyện chúng tôi không thể ép cung, sự thật thế nào lương tâm các cậu tự biết. Bất kể động cơ là gì, hậu quả là các cậu đã hại bạn học mất trắng bài nghe, ảnh hưởng nghiêm trọng đến kết quả thi cử. Các cậu nghĩ thi tháng không quan trọng ư? Sai lầm! Người ta vì thế mà mất danh hiệu Ba tốt, mất cơ hội xét tuyển thẳng đại học. Các cậu định đền bù thế nào đây?”
Ông chắp tay sau lưng, gằn từng chữ: “Thi đại học tuy không phải là tất cả, nhưng nó ảnh hưởng đến một giai đoạn quan trọng của cuộc đời. Các cậu làm xáo trộn cuộc đời người khác, lấy gì ra mà đền?”
Ông nhìn Tề Gia Hào: “Chính em cũng nỗ lực để đạt được danh hiệu Ba tốt, em phải hiểu nó quan trọng thế nào chứ? Sao em nỡ lòng nào đạp đổ công sức của bạn? Em thấy mình còn xứng đáng với danh hiệu đó không?”
Tề Gia Hào nghiến chặt răng, quai hàm run lên bần bật.
“Riêng tôi, tôi thấy không xứng.” Chủ nhiệm Từ phán quyết.
Ông quay sang hỏi Thịnh Vọng và Giang Thiêm: “Lớp các em bầu bạn này làm Ba tốt phải không?”
Thịnh Vọng im lặng. Chủ nhiệm Từ cũng chẳng đợi câu trả lời, quay sang nói với cô Dương Tinh: “Cô bảo cô Hà cho lớp bầu lại đi. Gạch tên Tề Gia Hào ra. Địch Đào, Đinh Tu và Tề Gia Hào chuẩn bị nhận án kỷ luật.”
Xử lý xong ba “tội đồ”, ông quay sang Thịnh Vọng, giọng dịu lại: “Còn về danh hiệu Ba tốt của em. Theo thống kê, em là người tiến bộ nhất trong hai kỳ thi vừa qua. Thầy đã tham khảo ý kiến cô Dương, nếu em làm bài nghe đầy đủ thì điểm số sẽ rất cao, việc tăng 50 hạng là hoàn toàn trong tầm tay. Vì thế… Thầy quyết định xóa bỏ điều kiện ban đầu, vẫn giữ một suất Ba tốt cho em. Em thấy thế nào?”
Thịnh Vọng không trả lời ngay.
Thực ra cậu chẳng tha thiết gì cái danh hiệu hão huyền đó. Cái cậu cần là sự công bằng, là nỗ lực bỏ ra phải được đền đáp xứng đáng.
Lúc trước, danh hiệu đó lẽ ra thuộc về cậu một cách hiển nhiên, nhưng lại bị tước đoạt vô lý. Giờ khi cậu đã chấp nhận buông bỏ, người ta lại bưng nó đến đặt lên tay cậu như một sự ban ơn.
Dựa vào đâu chứ? Cậu đâu có thiếu thốn đến mức cần người ta bố thí.
Thịnh Vọng ngẩng cao đầu, dõng dạc nói với chủ nhiệm Từ: “Em không cần ạ.”
Chủ nhiệm Từ trợn tròn mắt. Địch Đào, Đinh Tu và Tề Gia Hào cũng quay phắt sang nhìn cậu như nhìn quái vật. Chỉ có Giang Thiêm đứng bên cạnh khẽ nhếch mép cười, ánh mắt thoáng vẻ tự hào.
Thịnh Vọng bỗng thấy sảng khoái đến tận cùng lục phủ ngũ tạng.
Cậu nói tiếp: “Quân tử nhất ngôn. Không đạt được điều kiện tăng 50 hạng là không đạt được. Danh hiệu Ba tốt này, em xin phép không nhận ạ.”
Sướng không? Quá sướng! Chỉ cần sướng cái thân mình là đủ rồi.