Ai đó? - Chương 32: Cuộc họp phụ huynh
Bỏ qua những thay đổi nhỏ nhặt đó, cuộc sống ở số 7 ngõ Bạch Mã vẫn diễn ra khá êm đềm. Tiếc thay, sự bình yên ấy chẳng kéo dài được lâu.
Rắc rối cũ của Thịnh Minh Dương chưa giải quyết xong thì rắc rối mới trong công việc làm ăn lại ập đến. Sáng thứ Sáu, Thịnh Vọng từ trên tầng đi xuống thì bắt gặp bố và cô Giang Âu đang tranh luận.
Nội dung cuộc tranh luận rất đơn giản: Cô Giang muốn giúp một tay, nhưng bố Thịnh lại muốn cô ở nhà chăm sóc hai đứa trẻ.
Cả cô Giang và bố Thịnh đều là người điềm đạm, ít khi to tiếng. Chính vì thế, cuộc cãi vã của họ mang lại cảm giác bế tắc, ngột ngạt khó tả.
“Nếu không thì anh thức khuya dậy sớm vất vả như thế để làm gì?” Bố Thịnh chống tay lên bệ bếp, day day ấn đường mệt mỏi.
“Nhưng mà —–”
Cô Giang định phản bác thì bị ông chặn lời: “Trước đây em từng kể với anh chuyện của Tiểu Thiêm, anh biết chắc chắn em không muốn chuyện đó tái diễn lần nữa.”
Cô Giang sững lại, lời muốn nói nghẹn ở cổ họng. Không biết cô nhớ đến chuyện gì mà bỗng dưng mất hết ý chí tranh luận, chỉ biết cúi đầu im lặng.
Bố Thịnh đặt tay lên vai cô, nhẹ giọng: “Thế nên lần này nghe lời anh có được không?”
Một lúc lâu sau, cô Giang khẽ gật đầu.
……….
Không ai nhận ra Thịnh Vọng đang đứng ở chân cầu thang. Hai người lớn nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, quay lại thái độ bình thường. Bố Thịnh mở cửa kính bước ra khỏi bếp, cô Giang vội vàng nở nụ cười với Thịnh Vọng rồi quay sang múc cháo.
“Hai người sao thế ạ?” Thực ra Thịnh Vọng không nghe rõ họ cãi nhau chuyện gì. Cậu nhìn theo bóng lưng cô Giang, vô thức liếc nhìn lên tầng.
May mà Giang Thiêm để quên đề thi nên phải quay lại phòng lấy, không chứng kiến cảnh vừa rồi. Nếu không, chẳng biết hắn sẽ phản ứng thế nào.
Thỉnh thoảng Thịnh Vọng cảm thấy quan hệ giữa Giang Thiêm và mẹ hắn rất kỳ lạ.
Nói quan hệ không tốt thì không đúng, vì Giang Thiêm luôn thể hiện thái độ bảo vệ mẹ rất rõ ràng. Bất kể chuyện gì, chỉ cần cô Giang mở lời là hắn khó lòng từ chối.
Nhưng bảo quan hệ tốt… thì hình như vẫn thiêu thiếu một cái gì đó.
Điện thoại của bố Thịnh rung lên bần bật. Ông vội vàng nghe máy rồi quay sang nói với Thịnh Vọng: “Không có chuyện gì to tát đâu con. Bố phải đi công tác vài hôm nữa, lát nữa ra sân bay luôn.”
Thịnh Vọng đã quá quen với cảnh bố nay đây mai đó nên chẳng hề bất ngờ: “Bố đi bằng gì ạ?”
“A lô?” Bố Thịnh đang trả lời điện thoại đầu bên kia, tranh thủ quay sang đáp lời con trai: “Chú Tiểu Trần chở con với Tiểu Thiêm đến trường rồi, bố tự bắt xe đi được.”
“Để chú Tiểu Trần chở bố đi đi ạ, bọn con đi xe của trường cũng được.” Thịnh Vọng nói.
“Xe gì cơ?” Bố Thịnh mải nghe điện thoại nên không nghe rõ.
“………”
Thịnh Vọng xua tay: “Thôi bố cứ nghe điện thoại đi ạ, con đi ăn sáng đây.”
Bố Thịnh chắp tay làm động tác xin lỗi, rồi mở cửa kính bước ra ngoài sân tiếp tục cuộc gọi.
Đến khi ông kết thúc cuộc điện thoại đau đầu và quay vào nhà, Thịnh Vọng và Giang Thiêm đã ăn sáng xong và đi học rồi. Chú Tiểu Trần đang đứng đợi ông ngoài sân.
Mỗi con phố cổ trong thành phố này đều được trồng ngô đồng. Những hàng cây đứng bên đường chứng kiến dòng người và xe cộ qua lại suốt bao năm tháng, cành lá đan xen che rợp cả bầu trời.
Ánh nắng chỉ có thể len qua kẽ lá, rọi xuống mặt đường những đốm sáng lấp lánh. Dòng người hối hả bước qua những vệt nắng ấy.
Con đường bên ngoài ngõ Bạch Mã tấp nập những xe bán đồ ăn sáng, khói bốc nghi ngút, người xếp hàng đông nghịt.
Thịnh Vọng lách qua dòng người, đứng chờ đèn đỏ. Cậu quay đầu nhìn lướt qua khu phố cổ, nói với Giang Thiêm: “Hồi bé tôi phiền phức lắm, mới sáng sớm tinh mơ đã đòi dậy rồi.”
“Sau đó thì sao?” Giang Thiêm hỏi.
“Sau đó tôi chạy ra con đường này ‘thị sát dân tình’.” Thịnh Vọng kể. “Nhất quyết phải đi bộ từ đầu phố đến cuối phố, nhìn thấy mọi người sinh hoạt bình thường mới yên tâm về ngủ tiếp.”
Giang Thiêm mỉm cười: “Sao lại chọn đường này?”
“Vì nó náo nhiệt.” Thịnh Vọng đáp. “Phải có tiếng người ồn ã mới vui chứ.”
Thấy nét mặt Giang Thiêm hơi thay đổi, cậu cười xòa chữa cháy: “Ấy không không, tôi không có ý ám chỉ cậu đâu. Cậu lạnh lùng cũng… ổn lắm, tôi chỉ nói thế thôi.”
“Nhưng mà nói thật nhé.” Thịnh Vọng nheo mắt nhìn đèn giao thông. “Nếu cậu đến đây sớm hơn vài năm thì chắc chắn tôi sẽ rất hoan nghênh cậu.”
“Tại sao?”
Dạo này Giang Thiêm nói chuyện đã khác trước, không chỉ ậm ừ cho qua chuyện mà còn biết hỏi lại để tiếp lời.
“Vì hồi đó tôi rất muốn có anh em trai, lớn hơn hay nhỏ hơn đều được, nhưng tốt nhất là nhỏ hơn.” Thịnh Vọng trả lời xong, bỗng vỗ vai Giang Thiêm: “Đèn xanh rồi, đi thôi. Mấy giờ xe trường đến?”
“6 rưỡi.”
“Ok, vẫn kịp.”
Thịnh Vọng xem giờ trên điện thoại, sóng vai cùng Giang Thiêm băng qua đường, đi về phía trạm xe buýt. Cậu không nhắc đến chủ đề anh em trai nữa.
Thực ra hồi bé Thịnh Vọng là một đứa trẻ ích kỷ. Cậu không muốn chia sẻ đồ chơi, sự chú ý hay đồ ăn vặt với bất kỳ ai. Nếu có anh chị em thật, e rằng ngày nào nhà cũng có chiến tranh.
Sau này, ông ngoại hay dẫn cậu đi dạo phố qua đời, mẹ cậu qua đời, rồi bố cậu cũng thường xuyên vắng nhà. Cậu chẳng còn cơ hội để ích kỷ nữa.
Hai năm đó, cậu khao khát trong nhà có thêm một người. Tốt nhất là một đứa em trai, nhỏ hơn cậu và ở lại thật lâu.
Nhưng rồi một ngày, cậu nhận ra rằng dù có anh em thì cũng chẳng giữ được mãi.
Đến rồi đi, đó là quy luật.
6 giờ 30 phút, xe đưa đón học sinh của trường dừng đúng giờ tại trạm.
Thịnh Vọng và Giang Thiêm vừa bước lên, đám nữ sinh trên xe lập tức xì xào bàn tán ầm ĩ khiến Thịnh Vọng suýt thì quay đầu bỏ chạy.
Bác tài xế thấy một gương mặt lạ hoắc gây náo loạn liền lên tiếng nhắc nhở: “Cậu kia, thẻ đâu? Quẹt thẻ đi chứ.”
Thịnh Vọng lần đầu đi xe trường nên ngơ ngác: “Thẻ gì ạ?”
“Thẻ học sinh chứ thẻ gì.” Bác tài đáp.
Ở trường Trung học trực thuộc, thẻ học sinh kiêm luôn thẻ thanh toán, rất quan trọng với học sinh nội trú để ăn uống, tắm giặt. Nhưng với Thịnh Vọng thì nó chẳng quan trọng lắm. Cửa hàng tiện lợi Hân Hoan cho thanh toán bằng điện thoại, mà cậu cũng lâu rồi không ăn cơm căng tin, nên ra khỏi nhà là quên béng mất cái thẻ.
“Không mang à?” Bác tài nghi ngờ.
Thịnh Vọng ngượng ngùng gãi mũi, đang định bảo “Thôi để cháu xuống xe”, thì giọng nói của Giang Thiêm vang lên phía sau: “Có mang ạ.”
Hắn với tay qua vai Thịnh Vọng, quẹt thẻ lên máy, rồi dúi cái thẻ vào tay cậu.
“Cậu cầm lúc nào thế?” Thịnh Vọng kinh ngạc.
“Lúc cậu chuồn ra khỏi cửa như đi ăn trộm ấy.” Giang Thiêm tự cầm thẻ của mình quẹt tiếp.
Người nào đó mồm thì kêu gào đòi đi xe buýt, nhưng chân thì chạy nhanh hơn sóc, quên cả đồ đạc lúc nào không hay.
“Tôi để thẻ ở đâu cơ?”
“Trên nóc tủ giày.”
“Lên xe nhanh đi, đừng đứng chặn cửa nữa.” Bác tài cầm loa nhắc nhở dù họ chỉ đứng cách bác có nửa mét. “Phía sau còn chỗ trống đấy!”
“Cháu xin lỗi ạ.”
Thịnh Vọng vội vàng đi vào trong, liếc thấy hai nữ sinh ngồi hàng đầu mặt đỏ bừng đang thì thầm to nhỏ.
Ngõ Bạch Mã khá gần trường nên đến trạm này xe đã chật kín, chỉ còn vài ghế trống rải rác.
Xe bắt đầu lăn bánh. Thịnh Vọng vịn vào lưng ghế quan sát, rồi bảo Giang Thiêm: “Ngồi đây đi.”
Cậu ngồi xuống hàng thứ 3, nhường ghế trống ở hàng 2 dãy bên cạnh cho Giang Thiêm. Sau đó cậu đeo tai nghe, cúi đầu lướt điện thoại.
Sợi dây đeo thẻ học sinh bị cậu quấn quanh ngón tay, từng vòng, từng vòng một.
Nam sinh ngồi cạnh Thịnh Vọng đang chém gió với hai bạn nữ ngồi trên. Hình như họ học lớp Lịch sử – Chính trị của thầy Từ nên tin tức rất nhanh nhạy.
Thịnh Vọng nghe loáng thoáng họ nhắc đến cuộc họp phụ huynh toàn khối.
Cậu thầm than: Thôi xong…
Họp phụ huynh là cơn ác mộng lớn nhất đời đi học của cậu. Không phải vì sợ điểm kém, mà vì cậu luôn phải giải thích với giáo viên lý do bố mẹ vắng mặt.
Cậu nghi ngờ chuyện này bị dính lời nguyền rồi. Sao lần nào cũng chọn đúng lúc bố cậu đi vắng thế không biết?
Hai tiết đầu là Vật Lý, cậu ấm họ Thịnh chẳng buồn làm bài tập, chỉ chăm chăm “làm phép”, cầu mong cô Hà sẽ bác bỏ tin đồn.
Nhưng vừa vào tiết 2, cô Hà dõng dạc tuyên bố: “Thông báo cho các em một tin: Chiều Chủ nhật tuần này, sau hai tiết đầu sẽ tổ chức họp phụ huynh toàn khối tại hội trường tòa nhà Tu Đức. Lớp 11 là năm học bản lề quan trọng nhất nên nhà trường rất chú trọng.”
Cao Thiên Dương lầm bầm: “Năm lớp 10 cô cũng nói thế.”
“Đúng, năm nào cũng quan trọng cả.” Cô Hà lườm hắn. “Tóm lại là nhà trường muốn gặp gỡ trao đổi với phụ huynh. Các em về nhắn lại với bố mẹ nhé. Từ 3 giờ đến 4 giờ họp toàn khối, có điểm danh. Sau 4 giờ về lớp họp riêng, tôi và các giáo viên bộ môn sẽ trao đổi cụ thể về tình hình từng em, định hướng tương lai, vân vân và mây mây.”
Cuối cùng, cô Hà chốt hạ một câu khiến Thịnh Vọng chết điếng: “Bắt buộc phải tham gia. Có lý do đặc biệt gì thì hết giờ lên gặp tôi.”
Thịnh Vọng mím môi, lén lút nhắn tin WeChat cho bố dưới gầm bàn.
[Đóng cửa]: Bố xuống máy bay chưa?
[Bách khoa dưỡng sinh]: Rồi con.
[Bách khoa dưỡng sinh]: Đã bảo để chú Tiểu Trần chở mà sao hai đứa chạy nhanh thế? Giận bố à?
[Đóng cửa]: Không ạ.
[Đóng cửa]: Bao giờ bố về?
[Bách khoa dưỡng sinh]: Chưa biết được, chắc phải thứ Năm, thứ Sáu tuần sau.
[Bách khoa dưỡng sinh]: Sao thế?
[Đóng cửa]: Hỏi thôi ạ.
[Bách khoa dưỡng sinh]: Không có việc gì thật chứ?
[Đóng cửa]: Không ạ.
[Đóng cửa]: Con đi chạy bộ đây.
Thịnh Vọng tắt máy, rầu rĩ hết sức.
Bố cậu bận quá nên chẳng để ý thời tiết ở nhà, chứ không ông đã biết trời đang mưa tầm tã từ sáng sớm, chạy bộ cái nỗi gì.
Thịnh Vọng gục xuống bàn một lúc, rồi lấy điện thoại và tai nghe, lẳng lặng ra khỏi lớp đi về phía cuối hành lang.
Góc khuất bên phải nhà vệ sinh nam là nơi lý tưởng để gọi điện thoại trộm. Thịnh Vọng đeo tai nghe, tìm số chú Tiểu Trần trong danh bạ.
Đột nhiên có tiếng ho khan vang lên ngoài hành lang, nghe rất giống tiếng thầy Từ, làm cậu giật bắn mình. Cậu vội ấn gọi rồi đút tọt điện thoại vào túi quần, nín thở chờ đợi.
Tiếng chuông reo dài đằng đẵng.
Mãi một lúc sau mới có tiếng sột soạt kết nối.
Chẳng đợi đầu kia lên tiếng, Thịnh Vọng đã tuôn một tràng: “Chú Tiểu Trần ơi, cứu cháu với! Lại họp phụ huynh rồi. Chú đóng giả bố cháu đi họp giúp cháu một lần nữa nhé?”
Chẳng hiểu sao đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
Một lúc sau, giọng nói trầm thấp của Giang Thiêm vang lên trong tai nghe: “Xin chào, hình như cậu gọi nhầm số rồi.”
Giọng hắn bị nén lại thật khẽ, nghe nhẹ bẫng như gió thoảng, nhưng trong không gian yên tĩnh của tai nghe lại mang đến cảm giác dịu dàng lạ thường.
Thịnh Vọng bỗng thấy sống mũi cay cay.
Cảm giác giống như một người gồng mình chịu đựng gió mưa bên ngoài, về đến nhà chỉ nghe bố mẹ hỏi một câu “Con sao thế?” là tủi thân muốn khóc.
Rõ ràng chỉ là một câu nói đơn giản thôi mà.
Thịnh Vọng im lặng vài giây, Giang Thiêm cũng không cúp máy.
Lớp A nằm ở phía Tây hành lang, cậu đứng ở góc phía Đông, cách nhau có vài chục mét. Tiếng ồn ào trong lớp vọng lại nghe rõ mồn một cả trong và ngoài tai nghe.
Một lúc sau, Thịnh Vọng nói: “Tôi cúp đây.”
Giang Thiêm đáp: “Ừ.”
Cậu tắt máy, nhìn lướt qua danh sách cuộc gọi, cuối cùng quyết định không gọi cho ai nữa.
Cao Thiên Dương đi vệ sinh xong, huých vai cậu chào. Thịnh Vọng tháo tai nghe ra: “Cậu về lớp trước đi, tôi lên văn phòng một lát.”
“Làm gì thế?”
“Khai báo lý do đặc biệt với lão Hà.”
Cậu đi đến cửa văn phòng, gõ cửa: “Thưa cô.”
Cô Hà vẫy tay: “Vào đi em, có chuyện gì thế?”
“Thưa cô, bố em không đi họp phụ huynh được ạ.” Thịnh Vọng trình bày.
“Nhà trường xếp lịch vào cuối tuần là để tránh giờ làm việc của phụ huynh rồi mà.” Cô Hà ôn tồn khuyên giải. “Em bảo bố cố gắng sắp xếp được không? Cuộc họp này quan trọng lắm. Nếu không dự họp toàn khối được thì đến sau 4 giờ họp riêng cũng được, chỉ mất nửa tiếng thôi.”
“Thực sự không được ạ.” Thịnh Vọng kiên quyết.
“20 phút thôi cũng được.” Cô Hà nài nỉ. “Nếu bố em đến, cô sẽ ưu tiên gặp bố em trước.”
Cậu học trò đứng trước mặt cô đã cao lớn hơn cô rất nhiều, nhưng khi cúi đầu vân vê mũi giày, trông cậu lại cô đơn đến lạ.
Cô Hà nhìn mà thấy chạnh lòng. Con trai cô còn bé xíu, chẳng giống Thịnh Vọng chút nào, nhưng không hiểu sao cô lại thấy thương cảm.
Cô ngẫm nghĩ rồi nói: “Thế này đi, cuối tuần sau em bảo bố tranh thủ ghé qua trường một lát, cô sẽ đợi ở văn phòng.”
Thịnh Vọng cười gượng: “Bố em đi công tác suốt, khó bắt gặp lắm ạ. Khi nào ‘bắt’ được em sẽ áp giải đến gặp cô ngay.”
Cô Hà hiểu ý, gật đầu thở dài. Có nghĩa là cuối tuần sau cũng chưa chắc đã gặp được.
Thấy Thịnh Vọng bồn chồn muốn đi, cô cũng không muốn làm khó cậu thêm nữa.
Đang định cho cậu về lớp thì ngoài cửa vang lên tiếng gọi: “Thưa cô.”
Giọng nói quen thuộc vừa nghe trong điện thoại khiến Thịnh Vọng giật mình quay lại. Giang Thiêm đứng đó, áo khoác đồng phục phanh ra, dáng người cao ráo che khuất cả khung cửa.
“Vào đi em.” Cô Hà hỏi: “Có chuyện gì không?”
Thịnh Vọng nhìn Giang Thiêm bước vào, đứng ngay cạnh mình, bình thản nói: “Thưa cô, nhà em không có ai đi họp phụ huynh được ạ.”
Cô Hà: “……..”
Thịnh Vọng hết cả bối rối, quay sang nhìn hắn với vẻ mặt đầy dấu hỏi chấm. Giang Thiêm vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, không thèm nhìn lại.
Cô Hà tức mình: “Hai anh hẹn nhau trước đấy hả?”
“Rồi ạ.” Giang Thiêm gật đầu tỉnh bơ.
Hai học sinh, một đứa đứng đầu khối, một đứa tiến bộ nhanh nhất khối đều vắng mặt trong buổi họp phụ huynh quan trọng. Cô còn biết nói gì nữa đây?
“Thôi được rồi. Hai em về bàn bạc lại với bố mẹ. Khi nào rảnh thì báo cô, cô sẽ sắp xếp một buổi gặp mặt riêng ba bên, trò chuyện đôi chút.” Cô Hà xua tay bất lực: “Quyết định thế nhé, về lớp đi.”
Hai người bị đuổi ra khỏi văn phòng. Nhưng chưa về đến lớp thì đã bị chặn đường.
Chủ nhiệm Từ “miệng rộng” đứng khoanh tay giữa hành lang, mặt nghiêm nghị vẫy hai người lại: “Hai cậu đi theo tôi sang tòa nhà Đốc Hành.”
“Em á?” Thịnh Vọng chỉ vào mình, ngơ ngác.
“Cả hai.” Thầy Từ nói.
“Dạo này em có đánh nhau đâu.” Thịnh Vọng thanh minh, không quên kéo thêm đồng minh: “Cậu ấy cũng không.”
Câu nói vô tình chạm vào nọc của thầy Từ khiến mặt ông càng thêm xám xịt. Nhưng có vẻ cơn giận này không nhắm vào hai cậu học trò.
“Về vụ em bỏ lỡ bài nghe lần trước… Mấy hôm trước Giang Thiêm cứ lên văn phòng nằng nặc đòi trích xuất camera hành lang, nên các thầy đã xem xét lại.” Thầy Từ nói: “Hai ngày nay nhà trường cũng đã gọi hỏi rất nhiều học sinh liên quan. Cuối cùng cũng có kết quả rồi, hôm nay gọi các em lên để cho các em một lời giải thích thỏa đáng.”