Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 31: Tủ lạnh

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 31: Tủ lạnh
Prev
Next

11 rưỡi, Giang Thiêm hoàn thành hết bài tập về nhà. 12 rưỡi, hắn giải quyết xong những câu khó trong đề thi học sinh giỏi ba môn Toán Lý Hóa. Sau đó, hắn lôi tất cả vở học thêm trong tuần ra, xem lại vở tổng kết một lần nữa.

Vì vở tổng kết quá ít nên hắn đọc chưa đến 10 phút đã xong.

Mới 12 giờ 40, hắn đã chẳng còn việc gì để làm.

Phòng bên cạnh vẫn im lìm, không có động tĩnh gì mới.

Thịnh Vọng không còn loẹt quẹt dép đi qua đi lại, cũng chẳng sang đòi học chung. Mới tuần trước cậu còn đùa rằng phòng ngủ của Giang Thiêm đã trở thành “thư phòng” riêng của cậu, vậy mà thi tháng xong, cái “thư phòng” ấy lập tức bị bỏ xó.

Giang Thiêm nhìn cặp sách, thò tay vào lục lọi. Những thứ cần xem đã xem hết rồi. Hắn mò mẫm một hồi, mặt mày nhăn nhó lôi ra một quyển sách dày cộp: “Hướng dẫn viết văn biểu cảm”.

Hắn nhìn chằm chằm bìa sách vài giây, chẳng biết đang tự hỏi mình định làm gì, hay đang nghi ngờ tác dụng của thứ này.

Chắc là có tác dụng nhỉ. Bởi vì cuối cùng hắn cũng cầm nó lên và ngồi tựa vào bệ cửa sổ.

Bài hắn đọc nói về hiệu quả tuyệt vời của cấu trúc song hành. Đọc được đúng 2 phút, Giang Thiêm bắt đầu ngẩn người.

Giờ này ngõ Bạch Mã không yên tĩnh như lúc 2 giờ sáng. Thỉnh thoảng vẫn có người qua lại, bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện trên những bức tường. Đường lớn phía xa xe cộ vẫn chạy, tiếng bánh xe nghiến lên mặt đường vọng lại như tiếng sóng thủy triều, ập đến rồi rút đi.

Điện thoại bỗng rung lên bần bật. Giang Thiêm dời mắt khỏi khung cửa sổ. Gương mặt và khóe môi hắn khẽ giãn ra, như thể vừa nghe thấy tiếng động ấy là trút bỏ được gánh nặng.

Hắn gập quyển sách hướng dẫn viết văn (vốn chẳng lọt được chữ nào vào đầu) lại, cầm điện thoại lên và thấy —–

Tin nhắn WeChat của Cao Thiên Dương.

Giang Thiêm: “………”

[Boom]: Còn thức không anh Thiêm?

[Giang Thiêm]: Còn.

[Boom]: Ui may quá! Anh làm đề thi học sinh giỏi lão Hà phát trước chưa?

[Giang Thiêm]: Rồi.

[Boom]: Em biết ngay anh sẽ không ngâm tới cuối tuần mà.

[Boom]: Em có 3 câu hỏi.

[Giang Thiêm]: Nói.

[Boom]: Xin hỏi

[Boom]: 3 câu kia

[Boom]: Làm thế nào?

[Giang Thiêm]: ……..

Cao Thiên Dương gửi một đống meme than khóc về cuộc đời, giải thích rằng mấy câu lần này khó nhằn quá, ít dữ kiện, chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Đề thi học sinh giỏi Vật Lý thường là thế, thoạt nhìn tưởng thiếu thông tin, chưa cho điều kiện đã bắt tìm kết quả.

[Boom]: Tìm cái khỉ mốc, đến công thức em còn chả viết nổi đây này.

Đang rảnh rỗi, Giang Thiêm lấy tờ đề đã làm xong ra chụp lại. Trên đó có mười đường gạch ngang bằng bút đen.

Hắn gửi ảnh cho Cao Thiên Dương, nhắn: Bổ sung thêm điều kiện ẩn là làm được.

Từ nào ám chỉ có phụ tải, từ nào cho thấy một đại lượng có thể giả sử theo một trạng thái nhất định, từ nào gợi ý vẫn còn giới hạn khác… tất cả đều nằm trong những đường gạch ngang hắn vạch ra.

Cô Hà Tiến từng nói, Vật Lý bây giờ chủ yếu kiểm tra sự cẩn thận. Nếu suy xét hết các nhân tố cần thiết thì muốn sai cũng khó.

Ba câu cô giao lần này đều là dạng bài điển hình, buộc học sinh phải tự tìm dữ kiện ẩn. Tìm đến mức cả lớp muốn “chết lâm sàng”.

[Boom]: Vãi, nhiều điều kiện ẩn thế á???

[Boom]: Đệch, em thiếu tận 4 cái, thảo nào tính mãi không ra.

[Boom]: Lão Hà kiếm đâu ra cái đề ác ôn thế không biết.

[Boom]: Mà hôm nay anh lạ lắm nhé.

[Giang Thiêm]: Lạ gì?

[Boom]: Bình thường anh toàn làm tắt, thế mà hôm nay lại viết chi tiết thế này.

[Boom]: Đây đúng là lời giải chi tiết full HD không che.

[Boom]: 😭

[Boom]: Chẳng lẽ là đặc cách viết đầy đủ chỉ để chờ em đến hỏi? Cảm động quá đi mất.

Giang Thiêm ngước mắt lên nhìn bức tường ngăn cách. Bên kia vẫn im hơi lặng tiếng. Không biết là cậu ta không làm bài này hay đã làm xong từ lâu rồi.

Hắn gõ vài chữ nhắc nhở Cao Thiên Dương: 1 giờ rồi.

[Boom]: À à à, đến giờ hoàng đạo anh đi ngủ rồi.

Giang Thiêm định gõ “Biến đi làm bài”, nhưng rồi xóa đi, sửa thành “Ừm”.

Nếu Cao Thiên Dương không nhắc thì hắn cũng quên mất. Trừ những lúc bận việc sau giờ tự học, bình thường hắn luôn đi ngủ lúc 1 giờ.

[Boom]: Thế anh ngủ ngon, em cày tiếp đây.

[Giang Thiêm]: Ờm.

Nói là đi ngủ nhưng tắt WeChat xong, hắn lại mở quyển “Hướng dẫn viết văn biểu cảm” ra. Đêm ấy, hắn đọc sách văn mẫu suốt một tiếng đồng hồ. Nếu để cô Chiêu Tài biết chuyện này chắc cô sẽ cười đến chết… hoặc sợ chết khiếp.


6 giờ sáng hôm sau, Giang Thiêm rửa mặt xong đang soạn cặp sách thì điện thoại nhận được 2 tin nhắn. Vì đặt trên chăn nên tiếng rung không rõ, chỉ có màn hình sáng lên nhấp nháy, nhưng hắn vẫn chú ý ngay lập tức.

Một tay kéo khóa cặp, tay kia hắn với lấy điện thoại.

Người “mất tích” cả đêm qua cuối cùng cũng hồi âm.

[Đóng cửa]: Tối qua ngủ quên mất, giờ mới thấy tin nhắn.

[Đóng cửa]: Sao đấy?

Giang Thiêm đứng bên giường, rũ mắt nhìn màn hình.

Hắn ấn vào khung chat, bàn phím hiện lên, nhưng hắn không gõ gì cả.

Hắn muốn hỏi “Sao tự dưng đổi avatar với nickname?”, nhưng thực ra trong lòng đã có câu trả lời. Cái dấu chấm hỏi hắn gửi tối qua thì hợp lý, nhưng để qua một đêm thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Câu trả lời của cậu ta làm hắn nhớ tới câu “Tín hiệu chán quá giờ mới thấy” mà Thịnh Vọng đáp lại Tề Gia Hào trước giờ thi học sinh giỏi Tiếng Anh.

Giang Thiêm im lặng một lúc rồi nhắn lại: Không có gì, xuống ăn sáng đi.

Hắn xách cặp ra khỏi phòng, đứng tựa vào lan can cầu thang vừa lướt báo Tiếng Anh vừa chờ cậu bạn tên “Đóng cửa” rời giường.


Tuy Thịnh Vọng đã thay đổi trạng thái trên WeChat, nhưng bên ngoài cậu vẫn tỏ ra bình thường như mọi ngày.

Trong giờ học, cậu vẫn chăm chú nghe giảng, làm bài. Giờ ra chơi vẫn cười nói vui vẻ với mọi người. Bút tắc mực thì quay sang mượn ngòi bút của Giang Thiêm, gặp chuyện vui thì rủ Giang Thiêm cười chung, thỉnh thoảng lén lút nhắn tin “cà khịa” dưới gầm bàn.

Còn 5 phút nữa là hết tiết cuối buổi sáng, Giang Thiêm thò tay vào ngăn bàn nhắn tin: Trưa nay sang Ngoài Rặng Ngô Đồng không?

Thịnh Vọng đang cắm cúi làm đề Hóa, tay phải viết nhoay nhoáy, tay trái luồn xuống gầm bàn che màn hình điện thoại đang rung.

Một lúc lâu sau, cậu mới cúi xuống lấy điện thoại ra.

Ở tuổi này, lưng vai cậu đã rộng ra nhưng chưa dày dạn, mỗi cử động nhỏ đều in hằn đường cong xương bả vai lên lớp áo phông.

Vài giây sau, Giang Thiêm nhận được hồi âm.

[Đóng cửa]: Ok, tôi đói chết mất.

Trưa nay Lão Câm sang quán Hân Hoan giúp việc, được ông chủ Triệu bao cơm. Giang Thiêm cứ ngỡ bữa trưa ở nhà cụ Đinh hôm nay chỉ có ba người, ai ngờ đâu quân số lại tăng gấp đôi —–

Vừa rẽ vào con ngõ, họ thấy ngay một chiếc xe tải nhỏ đỗ trước khoảng sân trống nhà cụ Đinh. Dưới đất ngổn ngang thùng các-tông to đùng và mấy tấm xốp chèn hàng, trông như vừa dỡ món đồ gì đó rất lớn.

Bước vào cổng, Giang Thiêm thấy hai người mặc đồng phục xanh đậm đang khệ nệ khiêng một chiếc tủ lạnh màu trắng bạc vào phòng khách. Một người khác đang kéo dây ổ điện nối ra chỗ đó.

Cụ Đinh vừa thấy hắn liền chạy ra, đập vào tay hắn hỏi dồn: “Anh mua hả?!”

Giang Thiêm lắc đầu. Hắn định nói gì đó nhưng lại quay sang nhìn Thịnh Vọng. Cụ Đinh nhìn theo ánh mắt hắn.

Cả đời cụ sợ nhất là mắc nợ, cũng ghét nhận của biếu xén không công. Cụ cứng đầu như một con lừa. Đến Giang Thiêm muốn biếu cụ cái gì cũng phải viện cớ “để ở đây cho tiện dùng”, còn người khác thì cụ nhất quyết từ chối.

Cụ coi Giang Thiêm như cháu ruột nên có thể mắng mỏ, thậm chí dọa đánh, nhưng với Thịnh Vọng thì khác. Dù sao cậu cũng là khách, lại trông có vẻ công tử bột không chịu nổi đòn roi.

Cụ nghiêm mặt hỏi Thịnh Vọng: “Anh mua à?”

Thịnh Vọng học theo Giang Thiêm, lắc đầu nguầy nguậy: “Không ạ.”

Cụ Đinh trừng mắt dữ tợn: “Chưa đứa nào dám tự tiện mua đồ cho tôi đâu đấy, anh nói thật xem nào!”

Thời trẻ cụ từng đi lính nên khí thế rất áp đảo. Như Cao Thiên Dương từng bị cụ rượt, chỉ cần thấy cụ trừng mắt là sợ mất mật. Nhưng cậu nhóc trắng trẻo trước mặt này có vẻ chẳng sợ cụ chút nào.

Thịnh Vọng ậm ờ: “Hay là… cứ coi như cháu mua đi ạ.”

Cụ Đinh nghẹn họng: Nói cái quái gì thế này? Nhưng nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của cậu, cụ lại không nỡ mắng.

Cụ trừng mắt nhìn cậu một hồi, cố nén giận hỏi: “Anh mua cái của nợ này về làm gì?”

Thịnh Vọng bỗng cười tươi rói: “Ông bảo muốn bao thầu cơm trưa cho cháu mà, đây là cháu nộp tiền cơm trước đấy ạ.”

“Tiền cơm cái gì! Tôi không thu!” Cụ Đinh gạt phắt: “Nấu thêm bát cơm thôi, làm gì mà to tát thế? Anh mang ngay đi cho tôi, bảo họ chở về ngay!”

Thịnh Vọng lại ậm ờ: “Thôi được rồi, thế cháu với cái tủ lạnh cùng đi vậy.”

“Anh đứng lại đó!” Cụ Đinh gào lên.

“Vâng, cháu đứng lại ngay đây.” Thịnh Vọng rụt tay lại, bộ dạng ngoan ngoãn vô cùng.

Cụ Đinh tức muốn hộc máu.

Cụ đi vòng quanh sân mấy vòng, uống hai ngụm trà đá cho hạ hỏa, cuối cùng quay sang trút giận lên Giang Thiêm: “Bạn anh dẫn đến sao anh không dạy bảo nó hả?!”

Giang Thiêm: “……..”

Thịnh Vọng phì cười: “Bố cháu còn chẳng bảo được cháu nữa là.”

Cụ Đinh phun phì phì mấy lá trà vụn: “Thằng nhóc này sao mà bướng thế?”

“Bướng như lừa mà, giống hệt ông đấy ạ.” Nói xong, Thịnh Vọng lấy tay che nửa mặt, đề phòng bị ăn đòn.

Cụ Đinh tức quá hóa cười.

Cụ chống nạnh đứng giữa sân thi gan cùng con lừa nhỏ, được vài phút thì chịu thua. Cụ lầm bầm “Thằng ranh con” rồi đẩy cửa vào bếp, chấp nhận thỏa hiệp.

Tâm lý người già như cụ Đinh chẳng khác gì trẻ con, miệng thì nói “Tôi không cần” nhưng trong lòng lại vui như mở cờ.

Cụ quen tỏ ra cứng rắn, sợ mất mặt. Muốn sờ thử cái tủ lạnh mới mà ngại, cứ kiếm cớ ra vào liên tục. Lúc thì bảo “Hình như nó không chạy”, lúc lại kêu “Ổ cắm để vướng víu quá”. Trong lúc nấu cơm, cụ lượn qua lượn lại cái tủ lạnh đến bảy tám lần.

Hai đứa trẻ hiểu ý nhưng không ai vạch trần cụ.

Giang Thiêm xách thêm ghế ra cho đủ chỗ ngồi. Hắn thấy Thịnh Vọng đang tựa cửa chơi game, mắt thỉnh thoảng liếc nhìn cụ Đinh, khóe miệng tủm tỉm cười.

Giang Thiêm đặt ghế xuống cạnh bàn, bước tới gần hỏi nhỏ: “Mua lúc nào thế?”

Thịnh Vọng không ngẩng đầu lên: “Hai hôm trước.”

Cậu bật tâm ngắm bắn hạ một mục tiêu trong game, nói thêm: “Cái hôm cậu bảo ông sẽ lo cơm trưa cho tôi ấy.”

Ngón tay Giang Thiêm khẽ co lại.

Vừa lúc kết thúc ván game, Thịnh Vọng khoe chiến tích với hắn: “Ngầu chưa?”

Nhìn bề ngoài, cậu chẳng có gì thay đổi. Vẫn đi học và về nhà cùng nhau, vẫn ăn trưa và ghé cửa hàng tiện lợi cùng nhau. Ai tốt với cậu, cậu sẽ đáp lại gấp đôi.

Duy chỉ có một điều thay đổi, đó là cậu không còn sang ké “thư phòng” của Giang Thiêm nữa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_f4zt4bf4zt4bf4zt
Vận Động Viên Bị Sự Nghiệp Nghệ Sĩ Làm Chậm Trễ
15/11/2025
re-quy-troi-cho-poster
Rể Quý Trời Cho
23/11/2025
images
Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn
24/11/2025
hpn9XzrZpHToZ2GbiErw2718D0eTU6Ly7Wrdpcpt
Đỉnh Cấp Tông Sư – Cường Giả Tông Sư – Tô Minh
29/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247