Ai đó? - Chương 30: Không suôn sẻ
Tề Gia Hào đi mãi không thấy về, tận đến khi giờ ra chơi kết thúc vẫn bặt vô âm tín.
Lý Dự họp xong cuộc họp thường kỳ của lớp trưởng, cầm vở và bút về lớp. Cao Thiên Dương – cái “loa phường” của lớp A – ngồi tại chỗ gào lên: “Cá Chép Nhỏ, họp gì đấy? Có tin gì hot không?”
“Sao chuyện gì mày cũng hóng thế?” Tống Tư Duệ mắng Cao Thiên Dương, nhưng chính mình cũng lon ton chạy sang ngó vào sổ ghi chép của Lý Dự.
Lý Dự tốt tính, đọc luôn nội dung cuộc họp cho cả lớp cùng nghe: “Nói về chuyện nội trú, điều chỉnh thời gian tự học tối sau khi vào năm học chính thức, và một số thay đổi trong lịch học của lớp mình. Chắc lát nữa cô Hà sẽ thông báo cụ thể. À, còn chuẩn bị danh sách đề cử Học sinh Ba tốt cấp thành phố nữa.”
Tống Tư Duệ quay sang Cao Thiên Dương: “Túm lại là chả liên quan gì đến mày.”
“Sao lại không?” Cao Thiên Dương chỉ ngón cái về phía Thịnh Vọng và Giang Thiêm: “Ba anh em bọn tao chiếm ít nhất 2 suất Ba tốt rồi. Tao phụ trách phần ăn mừng, liên quan quá đi chứ!”
Tống Tư Duệ nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ: “Sao trên đời lại có đứa mặt dày như mày nhỉ?”
Cao Thiên Dương định nhào lên “tẩn” thằng bạn, chợt thấy ngón cái của mình bị ai đó gạt ra.
Là Thịnh Vọng.
“Bình tĩnh đi, đừng chỉ bậy.” Thịnh Vọng nói. “Tôi chưa chắc đã được đâu.”
“Ôi dào.” Cao Thiên Dương không rõ nội tình. “Cậu khiêm tốn làm gì. Tuy lần này điểm Tiếng Anh hơi thọt tí, nhưng cậu chắc chắn là người tiến bộ nhanh nhất trong cả hai kỳ thi tuần và thi tháng vừa rồi. Suất tiến bộ không dành cho cậu thì dành cho ai!”
Lúc này Thịnh Vọng mới sực nhớ ra: cậu chưa kể với ai chuyện chủ nhiệm Từ đặt điều kiện phải tăng đủ 50 hạng.
Cậu đang định giải thích, tiện thể đính chính luôn là điểm Tiếng Anh của mình không hề “thọt”, thì Lý Dự cầm hai tờ giấy đi tới.
“Hôm nọ cậu hỏi tớ vụ nội trú đúng không?” Cô nàng đặt một tờ giấy lên bàn Thịnh Vọng. “Đây, đơn xin nội trú đây, cậu điền thông tin vào là được.”
“Cảm ơn nhé.” Thịnh Vọng mỉm cười, cúi đầu đọc đơn. Tay cậu xoay bút theo thói quen, ra chiều sẵn sàng điền ngay lập tức.
Mới xoay được vài vòng, giọng nói trầm ấm của Giang Thiêm vang lên bên tai: “Cậu định ở nội trú thật à?”
Thịnh Vọng bỗng thấy chột dạ.
“Hả?” Cậu phủ nhận ngay tắp lự: “Đâu có, lần trước tôi thuận miệng hỏi chơi thôi.”
Nói xong, cậu quay sang nhìn Giang Thiêm. Giống như cái đêm trốn bố cậu, cậu cũng chẳng hiểu tại sao mình lại rất muốn biết phản ứng của Giang Thiêm.
Ánh mắt Giang Thiêm dừng lại ở ngón tay cậu. Thịnh Vọng nhìn theo, thấy tay mình vẫn đang cầm bút trong tư thế sẵn sàng viết. Cậu im lặng hai giây rồi đặt bút xuống cái “cạch”.
Lý Dự đứng bên cạnh cảm thấy bầu không khí có gì đó sai sai. Giác quan thứ sáu mách bảo cô không nên tiếp tục chủ đề này với Thịnh Vọng. Vì thế, cô cầm tờ đơn còn lại, che nửa mặt, rón rén nhích sang bàn Giang Thiêm, rụt rè đặt giấy xuống.
Cả Giang Thiêm và Thịnh Vọng đồng loạt quay sang nhìn cô.
Lý Dự hơi hối hận, nhưng trách nhiệm lớp trưởng đè nặng vai, cô đành lắp bắp: “À ừm…. Giang Thiêm, hôm nọ cậu cũng hỏi tớ mà. Đây là đơn, cậu… à hai cậu xem rồi điền nhé, thứ Sáu nộp lại cho tớ.”
Ánh mắt Thịnh Vọng chuyển sang Giang Thiêm.
Giang Thiêm không ngẩng đầu lên, hàng mi dài rủ xuống che đi đôi mắt, chăm chú nhìn mặt bàn như thể trên đó có hoa vậy.
Lý Dự cảm thấy mình vừa hoàn thành một nhiệm vụ sinh tử, vội vàng lủi mất.
Người ngoài cuộc đi rồi, bầu không khí càng thêm vi diệu. Một lúc lâu sau, Thịnh Vọng liếc nhìn tay Giang Thiêm, hỏi: “Cậu định điền đơn à?”
Giang Thiêm lập tức buông bút xuống.
Hành động phản xạ có điều kiện của hắn y hệt phản ứng của Thịnh Vọng ban nãy.
Thịnh Vọng bỗng thấy buồn cười. Cậu mím chặt môi cố nhịn, mặt mũi căng cứng nghiêm túc được một lúc thì không chịu nổi nữa, gục đầu xuống bàn cười ngặt nghẽo.
“Đừng cười nữa.” Giang Thiêm gõ nhẹ ngón trỏ lên mu bàn tay cậu.
Thịnh Vọng ngước đôi mắt cười cong cong lên nhìn hắn. Thấy Giang Thiêm đang cố nín cười với vẻ mặt bất lực, cậu càng không thể dừng lại được.
“Cậu đủ rồi đấy.” Giang Thiêm hạ giọng, nhưng đến cuối câu cũng đành bật cười theo.
Cao Thiên Dương ngồi bàn trên ngơ ngác quay xuống, chẳng hiểu hai ông thần này cười cái gì.
“Vãi? Hai người cười gì vui thế, kể tôi nghe với?” Lần đầu tiên hắn thấy Giang Thiêm cười đến mức không kìm lại được, vừa lạ lẫm vừa kinh ngạc.
Giang Thiêm ho nhẹ một tiếng lấy lại bình tĩnh, mặt trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày, chỉ có đuôi mắt vẫn còn vương nét cười.
“Không liên quan đến cậu.” Hắn phũ phàng.
Cao Thiên Dương tủi thân quay lên, than thở sự đời thay đổi, tình bạn nối khố mười mấy năm nay đã nhạt phai rồi.
Thấy hắn hờn dỗi rõ rệt quá, Thịnh Vọng bỗng thấy hơi áy náy như kẻ thứ ba chen ngang. Dù biết sự áy náy này thật nhảm nhí, cậu vẫn giải thích: “Không có gì thật mà, chuyện xấu hổ lắm, không kể được.”
“Xấu hổ á?” Cao Thiên Dương thốt lên. “Chuyện xấu hổ mà cười như điên thế à? Hai người bị ấm đầu rồi.”
“Phải phải, ấm đầu nặng luôn.” Thịnh Vọng xua tay đuổi khéo hắn quay lên, rồi quay sang Giang Thiêm.
Giang Thiêm cất tờ đơn đi, đột nhiên hỏi: “Sao lúc đó cậu lại muốn ở nội trú?”
“Lúc hỏi lớp trưởng thì tôi với cậu đang ghét nhau như chó với mèo mà.” Thịnh Vọng nửa đùa nửa thật. “Sợ cậu ngứa mắt nửa đêm sang ‘thủ tiêu’ tôi đấy. Ai mà ngờ….”
Mới qua mấy ngày ngắn ngủi, thế mà giờ đây Giang Thiêm đã trở thành người bạn thân thiết nhất của cậu ở ngôi trường này.
À không, dùng từ “bạn thân thiết” có lẽ chưa chuẩn lắm. Cao Thiên Dương nói chuyện với cậu nhiều hơn, đùa giỡn thoải mái hơn, giống kiểu bạn bè thông thường hơn. Nhưng đó chỉ là trên trường lớp.
Còn ở một nơi riêng tư hơn, trong cuộc sống ngoài bài vở, không có bạn bè thầy cô, chỉ có sự hiện diện của Giang Thiêm.
Nếu phải định nghĩa, thì chỉ có thể dùng từ “Đặc biệt”.
Giang Thiêm là người đặc biệt nhất mà cậu gặp ở trường Trung học trực thuộc.
“Thế giờ cậu còn định xin nữa không?”
Thịnh Vọng giật mình hoàn hồn, cười đáp: “Chắc là không rồi, chưa nghĩ ra lý do mới để xin.”
Nụ cười của cậu mang lại cảm giác trong trẻo, sảng khoái, tràn đầy sức sống thanh xuân, giống như chú chim nhỏ nhảy nhót trên cành cây ngày hè, khiến người ta cảm thấy ấm áp và rạng rỡ lây.
Giang Thiêm gật đầu nhẹ.
“Cậu thì sao?” Thịnh Vọng hỏi ngược lại. “Cậu cũng hỏi lớp trưởng trước à?”
“Ừm.”
“Thế giờ còn định điền đơn không?”
Lần này Giang Thiêm không trả lời ngay. Hắn rũ mắt nhìn tờ đơn, cây bút bi đen trên bàn không biết từ lúc nào đã nằm gọn trong tay hắn, xoay vòng điệu nghệ giữa các ngón tay.
Một lúc lâu sau, hắn đáp: “Chắc là để sau vậy.”
Trong lớp, ai đó đã mở hé cửa sổ. Gió cuốn theo hơi nóng cuối hè lùa vào, oi bức ngột ngạt. Thịnh Vọng thấy khát khô cổ, cúi xuống lấy lon Coca trong ngăn bàn, bật nắp uống một hơi dài.
Lon Coca mua từ sáng, lớp sương lạnh đọng bên ngoài đã tan chảy thành vũng nước nhỏ trong ngăn bàn. Nước ngọt không còn lạnh nữa, uống vào chỉ thấy ngọt lợ và ngấy, chẳng giải khát chút nào.
Thịnh Vọng cầm lon nước, im lặng một lúc rồi khẽ “À” một tiếng.
Mãi đến khi chuông vào lớp reo vang, Tề Gia Hào mới lủi thủi quay về chỗ, suốt cả buổi sáng không nói với ai câu nào. Nhóm Cao Thiên Dương thắc mắc lắm, gọi mãi mà “lão Tề” chẳng thèm thưa.
Đến chiều, khi bài thi Tiếng Anh được trả về, họ mới hiểu nguyên nhân. Là một trong ba “trùm” Tiếng Anh của lớp A, Tề Gia Hào thi nát bét, thảm đến mức mọi người không biết nên an ủi thế nào cho phải.
“Tình hình khác hẳn dự đoán của tôi.” Cao Thiên Dương nói với Thịnh Vọng. “Tôi cứ tưởng người cần an ủi là cậu cơ, soạn sẵn cả văn mẫu chia buồn rồi. Ai ngờ cậu được tận 110?”
“Quá đỉnh!” Tống Tư Duệ bái phục.
“Vãi chưởng, cậu bỏ cả bài nghe mà vẫn cao hơn tôi 8 điểm?” Cao Thiên Dương suy sụp toàn tập. “Chắc tôi học Tiếng Anh bằng đầu gối quá?”
“Người ta hơn nhau ở cái đầu đấy bạn hiền.” Tống Tư Duệ châm chọc.
“Cút cút.” Cao Thiên Dương đạp thằng bạn một cái. “Hèn chi lão Tề tự kỷ thế kia. Gặp tôi tôi cũng tự kỷ.”
Điểm số của Thịnh Vọng là niềm mơ ước của bao người, nhưng chính chủ nhận bài thi lại rất bình thản. Không chỉ bình thản, trông cậu có vẻ… chẳng vui chút nào.
Không chỉ Thịnh Vọng lạ lùng, Giang Thiêm cũng chẳng khá hơn. Tên này thi 5 môn thì đứng đầu khối tận 4 môn, thế mà mặt mũi cứ như người đội sổ.
Tiết thể dục buổi chiều bị cô chủ nhiệm Hà Tiến trưng dụng để họp lớp đầu năm học.
“Sao thế này? Trông ỉu xìu thế?” Cô Hà vừa bước vào đã cảm nhận được không khí uể oải của cả lớp. Cô đập mạnh cuốn sổ xuống bàn giáo viên: “Tươi tỉnh lên xem nào! Thực ra bây giờ mới chính thức vào năm học thôi mà. Học kỳ mới, khí thế mới, ít ra các ông bà cũng phải thương lấy cái thân già này của tôi chứ?”
Lớp học vang lên vài tiếng cười lác đác, không khí bớt căng thẳng hơn chút.
“Cô nói nhanh mấy việc chính thôi.” Cô Hà lướt qua sổ ghi chép. “Thứ nhất là thi học sinh giỏi, sắp bắt đầu rồi đấy —- đừng có bĩu môi, cô biết các em học được cả tháng rồi, nhưng thủ tục vẫn phải làm. Phối hợp chút đi.”
Tống Tư Duệ dẫn đầu vỗ tay rào rào, đám con trai hùa theo cười giả lả: “Ôi vui quá, mãi mới được đi học chính thức. Cô nói tiếp đi ạ.”
“Được rồi!” Cô Hà phẩy tay. “Tóm lại, học kỳ này sẽ lần lượt tổ chức vòng loại thi học sinh giỏi Toán – Lý – Hóa. Quy tắc cũ, lớp A là lớp chọn đội tuyển nên tất cả đều phải tham gia. Ai qua vòng loại sẽ được tập huấn vào kỳ nghỉ đông và hè để thi tiếp vòng sau.”
“Mọi năm, giải Nhì cấp thành phố là vé thông hành vào nhiều trường Đại học tuyển thẳng. Nhớ kỹ nhé, là giải Nhì. Đừng nghe thầy Từ ‘chém gió’, giải Ba cũng có trường nhận nhưng ít lắm, mà cô đoán các em cũng chẳng thèm đâu.”
Thầy Từ tuyên truyền bên ngoài, cô Hà đóng cửa bảo ban “gà nhà”. Giáo viên lớp A toàn “thứ dữ”, chẳng ngán lãnh đạo nào cả.
Cô quan sát vẻ mặt học sinh, cười: “Mới nói giải Nhì là vé thông hành thôi mà đã xanh mặt hết cả lũ rồi à? Để cô nói cho các em biết số liệu cụ thể nhé —-”
“Cô chủ nhiệm 6 khóa lớp A rồi. Nếu nhớ không nhầm thì thi học sinh giỏi thành phố, tỷ lệ giật giải Nhì là 90%, giải Nhất là 9.99%.”
Cả lớp ồ lên kinh ngạc.
“Hiểu vấn đề chưa?” Cô Hà tiếp tục. “Đúng vậy, từ trước đến nay cô mới thấy đúng 2 đứa được giải Ba thôi. Nghĩa là sau khi qua lò luyện của các thầy cô, muốn rớt xuống giải Ba còn khó hơn thi đỗ Thanh Hoa Bắc Đại. Ai được giải Ba thì đúng là… hàng hiếm đấy.”
Cả lớp cười rần rần, đến Thịnh Vọng cũng phải bật cười.
Cô Hà chớp mắt nhìn cậu một cái rồi nói tiếp: “Thế nên các tráng sĩ, cố lên nhé.”
“Không thành vấn đề!” Cả lớp đồng thanh hô to.
“Ba kỳ thi học sinh giỏi sắp tới là trọng tâm của lớp 11. Vì thế từ tuần sau, tiết cuối cùng các buổi chiều sẽ chuyển thành giờ ôn thi đội tuyển. Thứ 2-3 Lý, 4-5 Toán, 6-7 Hóa. Sẽ có giáo viên chuyên trách đến dạy, lát nữa cô phát lịch để các em chuẩn bị.”
“Việc thứ hai là danh sách Ba tốt cấp thành phố.” Cô chia thời khóa biểu cho các bàn đầu truyền xuống, rồi cầm xấp giấy trắng: “Như đã thông báo, một suất dựa vào thành tích, một suất từ ban cán sự, một suất dựa vào sự tiến bộ, và một suất do cả lớp bầu chọn. Bây giờ các em viết tên người mình muốn bầu vào giấy, lát lớp trưởng và lớp phó kiểm phiếu. Hôm nay chốt danh sách luôn.”
Thực ra bầu chọn kiểu này rất cảm tính, phụ thuộc nhiều vào không khí lớp học hôm đó.
Học sinh lớp A đa phần đơn thuần, nhưng cũng có những toan tính riêng.
Giang Thiêm chắc suất đầu khối, Thịnh Vọng tiến bộ thần tốc, nhóm cán sự lớp thì cạnh tranh suất riêng. Vì thế phiếu bầu của mọi người thường dồn cho những bạn nổi bật nhưng không thuộc các nhóm trên.
Ví dụ như “chị đại” Bé Ớt hòa đồng, Từ “miệng bé” hiền lành, hay Tề Gia Hào – người nỗ lực vươn lên từ lớp thường, tuy hơi màu mè nhưng không có khuyết điểm lớn.
Cuộc đua phiếu bầu diễn ra gay cấn giữa ba người này. Cuối cùng, Tề Gia Hào nhờ “hào quang thảm hại” hôm nay mà nhận được nhiều phiếu thương cảm, chiến thắng sít sao Từ “miệng bé”.
Đến lúc này, Tề Gia Hào mới nở nụ cười đầu tiên trong ngày.
“Được rồi, suất Ba tốt đầu tiên đã có chủ.” Cô Hà vỗ tay. “Chúc mừng cán sự môn Anh của chúng ta. Em có muốn lên phát biểu vài câu không?”
“Dạ thôi ạ.” Tề Gia Hào cười toe toét xua tay, nhưng bị Tống Tư Duệ ngồi cạnh đạp cho một cái bay ra khỏi chỗ.
Hắn loạng choạng bước lên bục giảng, đứng thẳng lưng dõng dạc: “À ừm, tớ không ngờ mình lại được mọi người tín nhiệm như vậy, cảm ơn nhé.”
Nói xong, hắn lại trưng ra cái vẻ mặt đắc thắng quen thuộc. Điểm 92 môn Anh và những lời mắng mỏ của cô Dương Tinh đã bị quăng ra sau đầu. Hắn nhìn quanh lớp, thấy đa số mọi người đều chúc mừng mình, chỉ trừ hai người ngoại lệ —-
Một là Thịnh Vọng, cậu vỗ tay lấy lệ, mắt dán vào tờ thời khóa biểu ôn thi trên bàn, chẳng biết có gì hay ho mà nhìn mãi.
Người kia là Giang Thiêm, tên này chẳng thèm vỗ tay cái nào, cứ ngồi dựa lưng vào ghế, lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm.
Tề Gia Hào chột dạ, nụ cười trên môi cứng lại một giây rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
Dù sao thì hắn cũng đã giành được suất đầu tiên, những chuyện khác… không quan trọng nữa.
Hắn về chỗ trong tiếng vỗ tay. Cô Hà dặn dò thêm vài việc rồi đi vào phần quan trọng nhất mà ai cũng mong chờ —– kết quả thi tháng.
Bảng điểm được phát xuống từng bàn.
Thịnh Vọng đang nghiên cứu lịch ôn thi. Học kỳ này có 2 tuần học thêm Vật Lý, giáo viên phụ trách ghi là “Triệu Hi”, trùng cả họ lẫn tên với anh chủ quán nướng.
Cậu đang thắc mắc thì Tống Tư Duệ đứng bên cạnh bỗng thốt lên: “Vãi chưởng!”
“Sao thế?” Thịnh Vọng ngẩng lên.
Tống Tư Duệ đưa bảng điểm cho cậu: “Trâu bò thật sự. Tổng điểm của cậu tăng thêm 40 điểm, Hóa và Lý đều đạt điểm A. Xếp hạng toàn khối tăng 47 bậc.”
Đúng như Thịnh Vọng dự đoán, càng lên cao càng khó tăng hạng.
Tống Tư Duệ tiếc rẻ thay cho cậu: “Nếu cậu không mất điểm bài nghe Tiếng Anh thì đã có thêm ít nhất 7 điểm nữa… Để tôi xem nào, thằng Trần Trình cao hơn cậu 4 điểm, đang đồng hạng với mấy đứa nữa. Nếu cậu có thêm 7 điểm đó thì chắc chắn tăng được thêm 7-8 hạng nữa là ít.”
Nhưng trên đời không có chữ “nếu”.
Sự thật phũ phàng là dù cậu đã cày cuốc suốt một tuần, nhưng vẫn không đạt được chỉ tiêu tăng 50 hạng của chủ nhiệm Từ. Suất Ba tốt thành phố coi như đi tong.
Cậu không quá quan trọng cái danh hiệu đó, nhưng cảm giác nỗ lực hết mình mà vẫn công cốc thật sự rất khó chịu.
Đêm hôm ấy, Giang Thiêm – người chưa bao giờ thèm ngó ngàng đến mạng xã hội – bỗng thấy một chấm đỏ thông báo lúc rạng sáng. Hắn ấn vào, màn hình load vài giây rồi hiện ra một dòng trạng thái mới nhất từ người bạn phòng bên, vừa đăng cách đây 1 phút.
Cậu viết: Hôm nay mọi việc không suôn sẻ.
Giang Thiêm ấn vào khung chat, thấy ảnh đại diện của đối phương đã đổi từ cái hộp đỏ sang một màu đen kịt. Tên hiển thị cũng đổi thành: “Đóng cửa”.
Giang Thiêm gửi một dấu chấm hỏi, đợi hai mươi phút mà chẳng thấy trả lời….
Cửa đóng thật rồi.