Ai đó? - Chương 3: Chiến thuật ôn thi
Ánh đèn sân vườn thưa thớt chia không gian thành hai mảng sáng tối. Giang Thiêm đứng khuất trong bóng tối, dáng người dong dỏng cao, toát lên vẻ nhanh nhẹn của thiếu niên nhưng không hề gầy yếu. Hắn đeo balo một bên vai, ngón cái móc hờ vào quai cặp màu đen, mặt vẫn nghiêng đi nhìn về hướng khác.
Mãi đến khi bố Thịnh Minh Dương kéo con trai mình tới, hắn mới chịu quay sang, nhưng vẻ mặt thì trông chẳng khác gì vừa phải ăn cơm thiu.
Nhìn đối phương khó chịu ra mặt như thế, tâm trạng Thịnh Vọng bỗng dưng vui vẻ hơn hẳn.
“Ôi chao, xem trí nhớ của chú kìa, đúng là chưa làm tròn trách nhiệm bậc cha chú. Chú mới biết Tiểu Thiêm học lớp 11 ở trường Trung học trực thuộc đấy, hóa ra hai đứa lại học cùng một lớp!”
Thịnh Minh Dương bá vai con trai, cố sức kéo ông con quý hóa đang đứng chôn chân tại chỗ tiến về phía trước: “À, thế hôm nay ở lớp hai đứa đã gặp nhau chưa?”
Ông tương tác với con trai ruột chưa đủ, còn ngẩng đầu nhìn Giang Thiêm đầy mong chờ, cứ như thể Giang Thiêm sẽ nhiệt tình đáp lại ngay vậy.
Đương nhiên, Giang Thiêm đời nào thèm để ý đến ông.
Chỉ trong tích tắc, Giang Thiêm đã thu lại mọi biểu cảm, quay về với gương mặt lạnh tanh, nhìn Thịnh Vọng như nhìn người dưng nước lã.
“Tiểu Thiêm.” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
Nghe thấy tiếng phụ nữ dịu dàng, Thịnh Vọng mới sực nhớ ra: ngoài Giang Thiêm, ở đây còn có một nhân vật quan trọng hơn — cô Giang Âu.
Giang Âu đứng cạnh con trai, ăn vận giản dị, phong cách khác xa một trời một vực với những gì Thịnh Vọng tưởng tượng. So với phụ nữ bình thường thì cô khá cao, nhưng đứng cạnh Giang Thiêm vẫn thấp hơn một đoạn. Sự chênh lệch ấy khiến cô trông không hề ghê gớm, ngược lại còn toát lên vẻ hiền lành, yếu đuối.
Cô khẽ kéo tay con trai, giọng nhỏ nhẹ: “Tiểu Thiêm? Chú Thịnh đang hỏi con đấy. Con và Tiểu Vọng học cùng lớp, hai đứa đã gặp nhau chưa?”
Giang Thiêm quay đầu lại, lông mày nhíu chặt. Trong thoáng chốc, vẻ mặt hắn lộ rõ sự sốt ruột và chống đối. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn không chịu nổi ánh mắt của mẹ mình, gồng mình một lúc mới buông một câu thờ ơ: “Ngủ cả buổi nên không để ý.”
Thịnh Vọng thầm nghĩ: Xạo chó, thằng cha này “mõm” thật sự.
Câu trả lời khiến không khí càng thêm bế tắc, may mà Thịnh Minh Dương kịp thời giảng hòa.
Ông cười xòa: “Ngày đầu tiên học chung chưa nhớ mặt cũng là bình thường thôi. Sau này sống cùng nhau lâu sẽ thân thiết dần, mình còn nhiều thời gian mà.”
Giang Thiêm nhìn ông với đôi mắt vô cảm, ngón cái móc trên quai cặp trượt lên xốc lại balo. Điệu bộ ấy như thể giây tiếp theo hắn sẽ quay lưng bỏ đi ngay lập tức.
Quả nhiên, hắn trầm giọng mở miệng: “Con —-”
“Con giúp mẹ nấu cơm được không?” Giọng Giang Âu mềm mỏng xen lẫn chút dè dặt, nghe chẳng khác nào lời cầu xin.
Giang Thiêm: “….”
Thịnh Vọng cảm giác như nhìn thấy linh hồn bên trong cái vẻ mặt liệt kia đang gào thét, giãy giụa mãnh liệt, nhưng rồi cuối cùng đành bất lực nằm im chịu trận.
Cậu đang đứng xem kịch hay, lòng thầm cười trên nỗi đau của người khác thì nụ cười tắt ngấm. Bởi vì sau khi “thu phục” được con trai, Giang Âu quay sang mỉm cười nhìn cậu.
Đây là lần đầu tiên Thịnh Vọng nhìn rõ chính diện người phụ nữ này. Khoảnh khắc cô cười rộ lên, cậu bỗng phát hiện gương mặt ấy có nét hao hao mẹ mình.
Có lẽ do ánh đèn làm mờ đi đường nét, cũng có thể do cả hai đều có lúm đồng tiền bên khóe môi. Hoặc có lẽ vì thời gian trôi qua đã quá lâu, dù cậu cố gắng níu giữ thế nào thì hình bóng người trong ký ức cũng dần phai nhạt, không còn rõ nét như xưa, thậm chí bắt đầu chồng chéo lên những gương mặt xa lạ.
“Tiểu Vọng?” Giang Âu thấp thỏm gọi.
Thịnh Vọng giật mình hoàn hồn. Đột nhiên cậu chẳng còn tâm trạng đâu mà xã giao nữa, lẩm bẩm một câu: “Bố, dạ dày con đau, con lên phòng trước đây.”
“Ơ kìa, đừng chạy! Ăn cơm tối đã chứ?” Thịnh Minh Dương định túm cậu lại. “Mình đã thống nhất rồi mà, con không giữ chút thể diện nào cho bố à?”
Thịnh Vọng đeo cặp lách qua cửa, không ngoảnh đầu lại, nói vọng ra: “Con trai bố ngày mai phải thi khảo sát, cả 5 môn chưa học chữ nào đây, móc đâu ra thời gian mà ăn cơm.”
Cô giúp việc đưa dép lê tới, cậu xỏ vội rồi chạy lên tầng. Tới khúc quanh cầu thang, cậu không kìm được liếc xuống qua cửa sổ. Họ vẫn đứng dưới sân, Thịnh Minh Dương đang nói gì đó với Giang Âu. Chắc là đang thanh minh giúp cậu, kiểu như “thằng bé tính công tử thế thôi, hay nói đùa ấy mà, cô đừng để bụng”.
Giang Thiêm vẫn bị mẹ giữ tay, không đi đâu được. Hắn đứng hờ hững trong bóng tối, tay còn lại cầm điện thoại lướt lướt.
Lướt vài cái, dường như cảm nhận được gì đó, hắn bỗng ngẩng đầu nhìn lên.
Thịnh Vọng giật mình, quay mặt bước đi thẳng.
Cậu mở cửa bước vào căn phòng có treo biển “Không được gõ cửa”, khóa trái lại, đeo tai nghe và vặn nhạc to hết cỡ, đến mức bên ngoài có sét đánh cũng chẳng nghe thấy gì rồi mới chịu ngồi xuống.
Sách giáo khoa mới xếp thành chồng trên bàn, cậu thu mình trên ghế, tay xoay bút. Màn hình điện thoại bên cạnh thỉnh thoảng lại sáng lên. Cậu chờ nó sáng thêm vài lần nữa mới thò tay mở khóa.
Người nhắn tin WeChat là bạn cùng bàn ở trường cũ. Cậu bạn này thi cử thì bết bát nhưng được cái tốt bụng, trời sinh hào hiệp trượng nghĩa. Thịnh Vọng luôn cảm thấy cậu ta không nên đi học mà nên lên Lương Sơn Bạc tụ nghĩa thì hợp hơn. Hồi lớp 10, chỉ cần là sinh vật sống trong trường thì đều có giao tình với cậu ta.
[Con cua hình bát giác]: Đề thi cuối kỳ Toán Lý Hóa lớp 11 á? Mày cần làm gì? Đại ca à, không phải chứ… mới vừa nghỉ hè xong sao đã chuẩn bị bài rồi?
[Con cua hình bát giác]: Ơ mà khoan, chuẩn bị bài trước thì cần đề thi làm gì?
[Con cua hình bát giác]: Đại ca? Trả lời em một câu đi mà.
[Con cua hình bát giác]: Anh Thịnh?
[Con cua hình bát giác]: Lớp trưởng! Ê ê, không gửi bài thi thì mày không seen à?
Thịnh Vọng một tay xoay bút, một tay bấm chữ:
[Đóng hộp]: Tao vừa thấy.
[Con cua hình bát giác]: Thôi đi đừng có văn vở. Mày lười chứ gì, gõ thêm một chữ cũng sợ tốn sức, lần nào chả chờ cả đống tin nhắn mới rep một thể.
[Con cua hình bát giác]: Đấy, lại bắt đầu rồi.
[Con cua hình bát giác]: Thôi được rồi, mày đẹp trai mày luôn đúng. Bài kiểm tra tao tìm giúp mày rồi đây, 3 môn Toán Lý Hóa đúng không? Văn với Anh không cần hả? Học hành mà cũng phân biệt đối xử thế.
[Đóng hộp]: Mày mới phân biệt đối xử ấy. Trong một đêm mà phải nhồi chừng đấy môn thì tao buộc phải chọn lọc thôi.
[Con cua hình bát giác]: Wtf? Một đêm? Mày định làm gì? Mà bình thường mày toàn gửi voice chat, lười gõ phím lắm mà, nay bị sao thế? Tự tay gõ hẳn 2 câu luôn.
Thịnh Vọng nhấc ngón tay định gõ, nhưng nghĩ lại thấy mệt nên thôi, gửi luôn một đoạn ghi âm:
“Bởi vì hôm nay tao vừa chuyển đến một cái trường xui xẻo. Ngày mai có bài thi tuần, kiểm tra toàn bộ kiến thức học kỳ 2 lớp 10, tao mà không học gấp thì mai ăn trứng ngỗng ngập mồm. Văn với Anh không kịp nữa rồi, đành phó mặc cho duyên số vậy. Ba môn Toán Lý Hóa thì còn giãy chết được tí chút.”
“Con cua hình bát giác” trả lời bằng 8 cái meme “anh da đen hỏi chấm”, sau đó không nói hai lời liền gửi qua 3 file đề kiểm tra, kèm theo một đoạn voice:
“Cơ mà tao không hiểu. Mày làm có mỗi một đề thì ‘giãy’ được kiểu gì? Người ta có ra đề y hệt đâu.”
Thịnh Vọng: “Ai bảo mày là tao định làm đề?”
Con cua hình bát giác: “Thế mày xin đề làm gì?”
Thịnh Vọng: “Dựa vào đề thi để phân tích tỷ lệ điểm, từ đó tìm ra trọng tâm kiến thức. Đề thi mỗi tỉnh mỗi khác nhưng mấy phần trọng tâm thì kiểu gì cũng na ná nhau. Tao chỉ cần xem phần nào chiếm nhiều điểm nhất thì tối nay tập trung ôn phần đó, thế mới hiệu quả.”
Con cua hình bát giác: “Làm thế được à?”
Thịnh Vọng: “Thế mới gọi là giãy chết.”
Con cua hình bát giác: “Thế mấy phần khác thì sao?”
Thịnh Vọng: “Tùy duyên.”
Thốt ra những lời này, trong lòng tiểu thiếu gia bỗng thấy chua xót lạ lùng. Cậu tung hoành ngang dọc mười sáu năm rưỡi cuộc đời, thế mà cũng có ngày đi thi phải dựa vào “tùy duyên”.
Ngẫm nghĩ một lát, cậu hỏi Con cua: “Mà cái mẹo giải nhanh đề thi là gì nhỉ?”
Con cua hình bát giác: “À chờ tí, tao ghi ngay trang đầu vở, để tao chụp cho. Vãi chưởng, được thấy mày phải dùng mẹo giải đề, đúng là chuyện lạ bốn phương, đáng để ăn mừng.”
Hơn 12 giờ đêm.
Thịnh Vọng nuốt xong mớ kiến thức Hóa và Lý, hai mắt cay xè, nhưng cay xót hơn cả là cái dạ dày — cậu sắp chết đói tới nơi rồi.
Đi lòng vòng trong phòng mấy lượt, lục lọi hết các chỗ cất đồ ăn vặt mà chẳng còn mống nào, cậu đành phải mở cửa mò xuống dưới nhà.
Đúng như dự đoán, trên cửa dán một tờ giấy nhớ: “Trong tủ lạnh có nho rửa sạch rồi, cháo gà xé nấm Tùng Nhung đang ủ ấm trong bếp. Ban đêm đừng ăn nhiều quá kẻo đau dạ dày.”
Là do cô giúp việc để lại. Thịnh Minh Dương thường xuyên vắng nhà, không có ai giám sát nên Thịnh Vọng ăn uống rất thất thường. Mỗi lần thấy cậu ru rú trong phòng, cô giúp việc sẽ chuẩn bị sẵn vài món ăn đêm để cậu xuống kiếm cái bỏ bụng. Lâu dần thành quen.
Theo giờ giấc sinh hoạt của Thịnh Minh Dương thì tầm này chắc ông đã ngủ rồi.
Thịnh Vọng không xỏ dép, chỉ đi tất, rón rén xuống tầng. Cậu vừa mở tủ lạnh, thò đầu vào tìm đồ ăn thì bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện trầm thấp của bố ngoài hiên.
Cậu khựng lại, cầm chùm nho rón rén tiến lại gần.
Thịnh Minh Dương đang gọi điện thoại, một tay cầm máy, tay kia day day mi tâm. Trông ông có vẻ buồn ngủ lắm rồi nhưng giọng nói vẫn vô cùng dịu dàng.
Ông nói với người ở đầu dây bên kia: “Anh hỏi bên ký túc xá trường rồi, phải sau khai giảng mới xin vào ở được. Nếu Tiểu Thiêm muốn vào đó ở ngay thì sợ là tạm thời chưa được đâu.”
“Ừ, cứ bảo thằng bé ở lại đây trước đã.”
“Thật ra ở đây càng lâu anh càng mừng. Sáng mai anh bảo chú Tiểu Trần sang dọn đồ đạc cho hai mẹ con em luôn. Em cứ nói khéo với Tiểu Thiêm là căn nhà này chia làm hai khu đối xứng, mỗi bên đều có phòng ngủ, phòng khách, vệ sinh riêng biệt. Coi như hai nhà chúng ta thuê chung một căn hộ, chỉ dùng chung mỗi cái bếp thôi.”
Thịnh Vọng nghẹn họng, nuốt miếng nho không trôi khiến tai đỏ bừng cả lên.
Cậu đoán trước sau bữa cơm này hai người kia sẽ sớm dọn vào thôi, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế. Nhanh đến mức tối nay cậu gặp ác mộng luôn: Mơ thấy bị bài thi đuổi, bị chó đuổi, và bị cả Giang Thiêm đuổi.
Lịch thi tuần của trường Trung học trực thuộc được sắp xếp khá “bệnh hoạn”: Bắt đầu từ 7 giờ sáng và kéo dài đến tận 9 giờ tối. Môn thi đầu tiên là Toán, chắc nhà trường muốn giúp học sinh tỉnh ngủ đây mà.
Thầy giám thị đứng trước xấp đề Toán, chia nhỏ chồng đề rồi đưa cho bàn đầu truyền xuống dưới.
Cao Thiên Dương ngồi phía trên rút một tờ, còn bao nhiêu thì chuyển hết xuống cho Thịnh Vọng, thuận miệng hỏi: “Cậu tính sao?”
Thịnh Vọng cười nhạt: “Hên xui thôi, câu nào không làm được thì khoanh toàn C cho qua điểm liệt.”
“Cậu —-” Cao Thiên Dương nhìn cậu, ngập ngừng muốn nói gì đó lại thôi. Nhưng dưới cái nhìn chằm chằm của thầy giám thị, cậu ta đành ngậm miệng quay lên.
Tôi làm sao?
Thịnh Vọng hoang mang, nhưng chỉ một giây sau cậu đã hiểu tại sao Cao Thiên Dương lại trưng cái bản mặt đó ra. Bởi vì khi lướt qua đề thi, cậu phát hiện ra một sự thật động trời…
Môn Toán! Hóa ra! Không có! Trắc nghiệm!
Ngay lúc cậu đang ngồi chết lặng, bả vai bỗng bị ai đó chọc hai cái. Giọng nói trầm trầm của Giang Thiêm vang lên từ phía sau: “Cậu cũng có thể thử điền chữ C vào cả 14 chỗ trống đấy.”
“….”
Cậu bị điên à?
Thịnh Vọng quay phắt lại lườm: “Tôi muốn điền thế nào là việc của tôi, liên quan quái gì đến cậu? Chọc cái gì mà chọc.”
Giang Thiêm nhìn cậu, thản nhiên xòe tay ra: “Tôi chọc cậu vì muốn hỏi: Cậu định cầm đề thi của tôi tới khi nào?”
Thịnh Vọng ngơ ngác nhìn xuống tay mình: “….. Ồ, quên mất.”