Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 29: Nộp bài trước

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 29: Nộp bài trước
Prev
Next

Trong kỳ nghỉ hàng tháng, trường Trung học trực thuộc vắng vẻ lạ thường.

Lý Dự đứng đợi mọi người dưới sảnh tòa nhà hành chính. Tề Gia Hào cầm điện thoại bước vào, thông báo: “Chị Tinh sắp đến rồi.”

Hạ Thư lớp B và Mã Thi lớp 9 gật đầu, có chút ngưỡng mộ: “Cậu có số điện thoại của cô Dương cơ à?”

“Đương nhiên rồi. Thỉnh thoảng cô nhờ tớ chấm bài, nhập điểm linh tinh ấy mà, có số liên lạc cho tiện.” Tề Gia Hào cười đáp, giọng không giấu được vẻ tự hào.

Giang Thiêm và Thịnh Vọng chọn đi riêng, nhưng nhóm Tề Gia Hào vẫn tập trung ở trường vì nghe nói cô Dương Tinh muốn bồi dưỡng thêm cho họ trước giờ thi.

Một lát sau, cô Dương Tinh xách theo túi nilon đi tới. Cô mở túi ra, nói: “Tiện đường ghé cửa hàng tiện lợi mua ít nước cho các em. Mỗi đứa cầm một chai đi.”

Dù là ngoài giờ học, phong thái mạnh mẽ của cô vẫn không thay đổi. Đám học trò vừa mừng vừa sợ, nơm nớp nhận nước rồi líu ríu theo sau cô như đàn gà con.

“Cô ơi, hôm nay cô đến trường làm gì thế ạ?” Tề Gia Hào mạnh dạn hỏi.

“Chấm bài.” Cô hất hàm về phía cầu thang. “Bài thi tháng lần này do bốn trường liên kết ra đề và chấm chéo. Hai ngày nay tôi phải cắm chốt ở đây để chấm bài của trường Trung học số 1.”

Đang nói chuyện thì chủ nhiệm Từ “miệng rộng” bước vào. Cô Dương Tinh liếc nhìn ông rồi cố tình cao giọng: “Các em rất có lòng, trước khi thi học sinh giỏi còn biết đường đến tìm tôi ôn tập. Không như một số lãnh đạo, thực dụng quá mức, chỉ chăm chăm vào Toán Lý Hóa. Tiếng Anh của tôi không phải môn chính chắc? Đến thi học sinh giỏi cũng làm ăn qua loa đại khái.”

Chuyện chuẩn bị thi đấu chỉ trong vòng một tuần như thế này không bao giờ xảy ra ở môn Toán Lý Hóa. Trước giờ, đội tuyển Toán Lý Hóa lớp A lúc nào cũng khí thế hừng hực, cả lớp cùng ôn luyện. So ra thì không khí thi học sinh giỏi Tiếng Anh, Văn, Sinh, Tin có phần đìu hiu hơn hẳn.

Bị “sỉ vả” công khai, chủ nhiệm Từ ngượng ngập thanh minh: “Hầy, phải tính đến chỉ số hiệu quả thực tế chứ cô Dương. Sức lực học sinh có hạn, mình phải đầu tư vào đâu cho hiệu quả nhất. Toán Lý Hóa chỉ cần giật giải Ba cấp thành phố là có vé tuyển thẳng rồi, còn Tiếng Anh thì sao?”

Cô Dương Tinh hừ mũi, không phục: “Tiếng Anh lọt top 40 thành phố cũng được tuyển thẳng mà.”

“Thế cô tính xem mấy năm nay trường mình được bao nhiêu em lọt top 40?”

Mỗi trường trọng điểm trong thành phố đều có thế mạnh riêng. Trường trực thuộc mạnh về Tự nhiên, còn Tiếng Anh… Top đầu hàng năm hầu như bị trường Trung học số 1 “bao thầu” hết, các trường khác khó mà chen chân vào.

“Các ông không chú trọng đầu tư thì trách ai?” Cô Dương Tinh vặc lại.

“Rồi rồi rồi, tôi thua cô.” Chủ nhiệm Từ giơ hai tay đầu hàng, rồi làm động tác mời: “Đi chấm bài thôi đồng chí Tiểu Dương.”

Cô Dương Tinh dẫn 4 học trò lên tầng, vào phòng chấm thi. Giáo viên Tiếng Anh các lớp khác đã ngồi rải rác, trên tay cầm những xấp bài thi đã được che kín phần tên.

Tề Gia Hào nhấp nhổm ngó nghiêng, tò mò muốn xem tình hình điểm chác.

“Đừng nhìn.” Cô Dương Tinh kéo họ ra góc xa. “Có phải bài của trường mình đâu mà hóng.”

“Cô ơi, bài thi của bọn em ai chấm ạ?” Lý Dự hỏi.

“Trường Nam Sung.” Cô Dương Tinh cười đầy ẩn ý: “Bên đó chấm gắt lắm, trừ điểm thẳng tay luôn. Các em xác định đi là vừa.”

“……”

Lý Dự thầm hối hận, biết thế chẳng hỏi còn hơn, nghe xong nát cả lòng.

Một thầy giáo ngồi gần đó chen vào: “Họ gắt thì chúng ta cũng gắt lại. Chúng ta chấm gắt thì trường số 1 cũng chẳng nhẹ tay đâu. Trường này hố trường kia, cùng nhau khóc ròng thôi.”

Chẳng biết các thầy cô nghĩ gì, chỉ biết bốn cô cậu học trò nghe xong mặt mày tái mét.

“Lần này điểm Tiếng Anh chắc không cao đâu, đề khó, chấm lại chặt.” Cô Dương Tinh quay sang nói chuyện với thầy giáo kia: “Hôm qua tôi gọi điện cho thầy Dương Tử Văn bên Nam Sung, anh ta bảo bài thi đợt này trên 100 điểm đếm trên đầu ngón tay. Hình như trên 110 chỉ có 2, 3 bài thôi. Nghe nói có một bài viết luận rất tốt, nhưng phần trắc nghiệm thì toang, che tên nên chẳng biết là ai.”

Thầy giáo kia cười nhạt: “Chắc là Thịnh Vọng lớp cô rồi, bỏ lỡ hết cả bài nghe cơ mà.”

Cô Dương Tinh thở dài sườn sượt: “Nhắc đến lại tức anh ách. Cái thằng nhóc con ấy không biết nghĩ cái gì trong đầu nữa.”

“À đúng rồi, nó đâu?” Cô quay sang chất vấn Tề Gia Hào: “Sao cậu ta không đến? Sợ tôi mắng à?”

Tề Gia Hào giật mình, ấp úng đáp: “Hôm qua bọn em gọi điện rủ, bạn ấy bảo không đi ạ.”

Cô Dương Tinh trợn mắt: “Thằng nhóc này khinh người quá nhỉ?”

Lý Dự lườm Tề Gia Hào một cái, vội vàng giải thích đỡ lời: “Cô ơi, hôm qua bọn em không nói rõ là đến gặp cô ôn tập đâu ạ. Thịnh Vọng không biết, cậu ấy bảo sẽ tự đi tàu điện ngầm. Giang Thiêm cũng thế ạ.”

“À, ra thế.” Cô Dương Tinh phẩy tay độ lượng. “Vậy chiều gặp thì nhắn với cậu ta là ngày mai có kết quả thi tháng rồi đấy, bảo cậu ta liệu hồn. Tôi có thể tìm cậu ta ‘tính sổ’ bất cứ lúc nào.”

Cả nhóm ngoan ngoãn gật đầu, không dám ho he.

“Thôi thi xong hẵng nói, kẻo ảnh hưởng tâm lý thi cử.” Cô chốt lại.

Buổi “kèm thêm” thực chất không phải giảng bài mà là dặn dò những điều cần lưu ý khi làm bài thi.

Cô Dương Tinh nhìn có vẻ mạnh mẽ, chuyên quyền nhưng thực ra rất quan tâm đến từng học trò. Cô dặn Lý Dự đừng quá căng thẳng, chú ý phân bổ thời gian; dặn Tề Gia Hào giữ bình tĩnh, đừng đâm đầu vào những câu quá khó, biết buông bỏ đúng lúc.


Khoảng 12 giờ, bốn người rời trường, đi bộ tới ga tàu điện ngầm “Ngoài Rặng Ngô Đồng” gần nhất.

Vừa ra khỏi cổng Tây, đi qua khu dân cư, Lý Dự bỗng reo lên: “Ơ, Giang Thiêm kìa!”

“Đâu?”

Mọi người nhìn theo hướng tay chỉ, thấy một nam sinh cao ráo đang đứng cạnh cửa ga tàu điện ngầm bên kia đường. Mặc độc chiếc áo phông trắng đơn giản nhưng cậu ta vẫn nổi bần bật giữa đám đông, thu hút bao ánh nhìn của người qua đường.

Một tay cậu ta giữ quai cặp, đầu cúi xuống chăm chú nhìn điện thoại, hoàn toàn ngó lơ mọi sự chú ý xung quanh.

“Cậu ấy đi tàu điện ngầm thật à?” Hạ Thư hỏi một câu ngớ ngẩn.

“Thì đúng rồi.” Lý Dự chỉ vào biển báo. “Đây là ga tàu điện ngầm mà.”

“……..”

“Hóa ra cậu ấy cũng đến đây à? Thế sao không đi cùng bọn mình luôn cho vui nhỉ.”

Mã Thi – cũng là một thành viên trong hội “fan cuồng” Giang Thiêm – nhìn sang bên đường, thở dài: “Cậu thấy cậu ấy đi chung với ai bao giờ chưa?”

Tề Gia Hào bĩu môi: “Con trai mà, ai như mấy bà, đi vệ sinh cũng phải kéo bè kéo cánh.”

Vừa dứt lời thì bị “vả mặt” đôm đốp —— một bóng người quen thuộc rẽ qua góc phố, bước nhanh về phía Giang Thiêm.

Cậu ta cũng mặc áo phông rộng rãi, đeo túi thể thao chéo sau lưng, dáng vẻ khoan thai, cool ngầu hết sức.

“Ơ, Thịnh Vọng kìa!” Mã Thi phấn khích reo lên, quay sang thì thầm với Lý Dự: “Lần này có giải hay không tớ cũng mãn nguyện rồi. Đúng là đại tiệc nhan sắc mà!”

Họ đứng chờ đèn đỏ, nhìn Thịnh Vọng lách qua dòng người, rón rén tiến lại sau lưng Giang Thiêm.

Cậu đưa tay búng một cái “tách” bên tai trái Giang Thiêm, rồi nhanh như chớp lách sang bên phải định hù dọa. Ai ngờ Giang Thiêm chẳng hề bị lừa, quay phắt sang bên phải và tóm gọn được cậu.

Nhìn khẩu hình, mọi người đoán được Thịnh Vọng vừa thốt ra một chữ “Đệch”.

Giang Thiêm nhét điện thoại vào túi, hai người trao đổi vài câu rồi cùng đi vào ga tàu.

Đèn xanh cho người đi bộ bật sáng. Tề Gia Hào và ba cô gái vội vã đuổi theo.


Khi Thịnh Vọng đi qua cửa kiểm tra an ninh, bỗng nghe ai đó gọi tên mình. Cậu ngạc nhiên quay lại thì thấy nhóm bạn cùng lớp đang chạy tới.

“Ơ? Các cậu cũng ở đây à?”

“Ừ, bọn tôi đi từ trường ra, vừa hay thấy hai người.” Tề Gia Hào đáp.

“Các cậu tập trung ở trường thật à?” Thịnh Vọng thấy buồn cười, cảm giác Tề Gia Hào cứ như hướng dẫn viên du lịch vậy.

“Chị Tinh gọi bọn tôi đến dặn dò trước khi thi.” Tề Gia Hào nói. “Cô còn hỏi cậu đấy, tưởng cậu trốn cô.”

“Tôi trốn làm gì?” Thịnh Vọng ngơ ngác.

Tề Gia Hào cười gượng: “Thì…”

Lúc này Thịnh Vọng mới sực nhớ ra kỳ thi tháng thảm hại vừa rồi. Cậu “À” lên một tiếng: “Suýt quên, tôi thi nát bét.”

Giang Thiêm đứng cạnh khẽ cau mày.

Có lẽ không thích chỗ đông người, hoặc đơn giản là lười nói chuyện, hắn lại rút điện thoại ra cúi đầu lướt.

Tề Gia Hào bồi thêm: “Chị Tinh bảo cậu đừng bận tâm chuyện thi tháng nữa, tập trung thi học sinh giỏi cho tốt đã. Mai chắc cô sẽ gọi cậu lên ‘uống trà’ đấy.”

“Hả?” Thịnh Vọng tròn mắt.

Lý Dự vội can: “Thi xong hẵng nói! Đang yên đang lành lại dọa cậu ấy.”

“À ừ, xin lỗi nhé.” Tề Gia Hào chữa cháy. “Quên mất, không nên nói xui xẻo trước giờ thi.”

Băng chuyền kiểm tra hành lý chậm rãi đẩy đồ ra. Giang Thiêm cúi xuống xách cái túi của Thịnh Vọng lên, nói gọn lỏn: “Đi thôi.”

Nói xong hắn đi thẳng một mạch, mặt lạnh như tiền, ai nhìn cũng biết tâm trạng đang không tốt.

Thịnh Vọng ngẩn ra một giây, thấy túi mình bị xách đi mất liền vội vàng đuổi theo, bỏ mặc đám bạn phía sau.

Cậu chạy vài bước đuổi kịp Giang Thiêm, giành lại cái túi khoác lên vai, thì thầm: “Tôi có một thắc mắc trăn trở bấy lâu nay.”

Vẻ mặt Giang Thiêm vẫn lạnh băng, hờ hững liếc nhìn cậu.

“Cán sự môn Anh làm ở trường lâu thế rồi mà chưa bị ai đấm cho vỡ alo à?” Cậu hỏi với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nhưng giọng điệu lại đầy châm biếm.

Nét mặt Giang Thiêm giãn ra đôi chút, hắn liếc nhìn về phía sau, đáp nhát gừng: “Cứ cái đà này thì sớm muộn gì cũng bị.”

Thịnh Vọng bật cười khúc khích, rồi giả bộ nghiêm túc: “Thôi thôi, học sinh giỏi ai lại đi nói xấu sau lưng bạn bè thế.”

Giang Thiêm lườm cậu một cái rõ sắc, sải bước nhanh hơn. Thịnh Vọng cũng không chịu thua, rảo bước đuổi theo.

Hai người chân dài đi như bay, loáng cái đã đến sân ga. Vừa hay có một chuyến tàu đang mở cửa đón khách, họ nhanh chân bước vào.

Tàu khá vắng, Thịnh Vọng và Giang Thiêm chọn hai ghế trống ngồi xuống.

Cậu nháy mắt tinh nghịch với Giang Thiêm, lắc lắc chiếc điện thoại trên tay, rồi ngay trước mặt hắn, mở nhóm chat 6 người thi học sinh giỏi do Lý Dự lập ra, thong thả gõ một tin nhắn.

[Đóng hộp]: Mọi người đâu rồi, lên tàu hết chưa thế?

Sau đó cậu trịnh trọng tag @Tề Gia Hào.

“Ấu trĩ.” Giang Thiêm phán một câu xanh rờn, quay mặt đi chỗ khác nhưng khóe môi lại lén cong lên.

Nhóm Tề Gia Hào vừa xuống thang cuốn, định chạy lại thì cửa tàu kêu “tít tít” hai tiếng rồi đóng sầm ngay trước mũi, bỏ lại họ ngơ ngác nhìn theo con tàu vụt đi.

Tề Gia Hào: “…….”

Hắn hậm hực nhắn vào nhóm: Các cậu đi nhanh quá, không đuổi kịp. Bọn tôi đợi chuyến sau vậy.

Khoảng 30 phút sau, khi tàu gần đến ga trường Trung học số 2, nhóm chat mới ting ting báo tin nhắn mới.

[Đóng hộp]: Sóng ở tàu điện ngầm chán quá, giờ mới nhận được tin nhắn.

[Đóng hộp]: Bọn tôi ra khỏi ga rồi, đợi các cậu ở điểm thi nhé.

Cậu gửi liền hai tin nhanh như chớp, chặn họng không cho ai kịp ý kiến gì.

Mấy cô nàng Lý Dự, Mã Thi cũng chẳng vui vẻ gì, quay sang trách móc Tề Gia Hào: “Đã bảo đừng có nói gở trước khi thi rồi mà! Thấy chưa, làm người ta mất hứng bỏ đi trước rồi đấy.”

“……”

Tề Gia Hào thầm chửi thề trong bụng.

Hắn cứ tưởng Thịnh Vọng là người hiền lành, dễ tính, gặp chuyện gì cũng cười trừ cho qua. Ai ngờ cậu ta lại có cách trả đũa thâm thúy như vậy: Khiến cả thế giới biết mày làm tao khó chịu, nhưng mày lại chẳng thể bắt bẻ tao ở điểm nào.


Kỳ thi học sinh giỏi Tiếng Anh kéo dài 2 tiếng rưỡi. Đối với Thịnh Vọng, nó cũng chẳng khác gì thi tháng, chỉ là đề khó hơn và nhiều bẫy hơn chút thôi.

Tâm lý thi cử của cậu trước giờ rất vững: trước khi thi thì ôn hết mình, vào phòng thi thì… tùy duyên.

Tóm lại là cậu chẳng hề căng thẳng.

Đề càng khó, câu hỏi càng dài thì lợi thế tốc độ của cậu càng được phát huy.

Còn 15 phút nữa mới hết giờ, cậu đã đặt bút xuống. Với những kỳ thi kiểu này, cậu không bao giờ phân vân khi chọn đáp án. Kinh nghiệm cho thấy: với những câu hỏi “hack não”, đáp án đầu tiên nảy ra trong đầu thường có xác suất đúng cao nhất.

Việc soát lại bài với cậu chỉ đơn giản là lướt qua xem có tô nhầm hay bỏ sót câu nào không.

Sau đó…. Trước con mắt ngỡ ngàng của bao nhiêu thí sinh, cậu đứng dậy nộp bài đầu tiên, thong thả bước ra ngoài hành lang, dựa lan can vừa nghịch điện thoại vừa chờ người.

Trong mắt những người còn đang vật lộn trong phòng thi, bóng lưng cậu hiện lên hai chữ to đùng: “KIÊU NGẠO”.

Giám thị nhìn cậu ngứa mắt quá, nhịn một lúc rồi thò đầu ra nhắc nhở: “Này em học sinh kia.”

“Dạ?” Thịnh Vọng quay lại, lễ phép hỏi: “Có chuyện gì không ạ?”

“Đừng đứng lù lù ở đấy, còn lâu các bạn mới ra. Chỗ này không được tụ tập đâu.”

Thịnh Vọng cười đáp: “À, thực ra cũng không lâu lắm đâu thầy ạ.”

Cậu vừa dứt lời, mắt liếc về phía bục giảng. Thầy giám thị nhìn theo ánh mắt cậu…..

Thấy một nam sinh khác cũng đang đứng lên nộp bài.

Ok fine, chịu thua các cậu.

Thầy giám thị thầm nghĩ: Còn có 15 phút cũng không ngồi yên được, tôi chống mắt lên xem các cậu được bao nhiêu điểm!

Đương nhiên Thịnh Vọng không biết thầy đang càm ràm cái gì. Cậu đợi Giang Thiêm xách cặp bước ra, rồi hai người sóng vai nhau đi thẳng.

Trong mắt các thí sinh khác, hành động này chính xác gọi là “Nghênh ngang phủi đít bỏ đi”!


Ngày hôm sau, hai kẻ “nghênh ngang” bị cô Dương Tinh triệu tập lên văn phòng.

Với người khác, nói chuyện là trao đổi hai chiều. Còn với “nữ sĩ” Dương Tinh, nói chuyện là màn “tàn sát” đơn phương.

“Ghê gớm nhỉ! Đi thi học sinh giỏi mà cũng phải làm màu mới chịu à?” Cô Dương Tinh gõ bút xuống bàn cộc cộc. “Tôi đã dặn đi dặn lại là phải tận dụng hết thời gian, không được nộp bài sớm, phải điềm tĩnh, chững chạc cơ mà? Lời tôi nói gió bay hết rồi hả?”

Giang Thiêm mấp máy môi: “Em đã cố gắng hết sức rồi ạ.”

Cô Dương Tinh: “……..”

Lần đầu tiên Thịnh Vọng được tận mắt chứng kiến cách Giang Thiêm đối đáp với giáo viên… Mẹ kiếp, một câu nói mà làm cô giáo tức đến nghẹn họng.

Giang Thiêm chảnh vãi. Đó là cảm nhận đầu tiên của Thịnh Vọng. Thực ra giáo viên thường rất ưu ái những học sinh xuất sắc như hắn, nhìn bảng điểm là cười tít mắt rồi. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ không muốn “xử đẹp” hắn mỗi khi hắn dở chứng.

Thịnh Vọng vội vàng chữa cháy, cúi đầu nhận lỗi: “Bọn em sai rồi ạ.”

Cô Dương Tinh: “……..”

Thái độ kẻ đấm người xoa này càng làm cô tức điên hơn.

Đúng lúc đó, cô Hà Tiến bước vào văn phòng, tay cầm xấp bài thi tháng, reo lên: “Mại dô mại dô! Bài thi nóng hổi vừa thổi vừa xem đây! Các thầy cô vào nhận hàng về chấm nào.”

Cô Dương Tinh hậm hực nhận lấy tập bài thi Tiếng Anh, lật giở rào rào: “Để tôi xem hai cái đồ đáng ghét này thi thố ra sao. Nhất là cậu đấy, Thịnh Vọng! Tôi nói cho cậu biết, nếu điểm kém thì cậu —–”

Lời chưa dứt, cô đã tìm thấy bài thi cần tìm.

Giang Thiêm: 115 điểm. Thịnh Vọng: tròn 110 điểm. Bài nghe sai 7 câu, bài viết luận bị trừ 3 điểm, trong đó 1 điểm trừ oan uổng vì chữ xấu.

Ngoài hai bài này ra, cả lớp A không tìm thấy bài nào có đầu điểm 11.

Còn trường hợp “thi nát bét” mà thầy giáo trường Nam Sung nhắc tới, rất không may, lại chính là cán sự môn Tiếng Anh – Tề Gia Hào.

Chẳng hiểu sao hắn làm bài tệ hại đến thế, phần trắc nghiệm bị trừ hơn 20 điểm, tổng kết chỉ lẹt đẹt 92.

Cô Dương Tinh chống nạnh nhìn xấp bài thi, không biết nên khóc hay nên cười. Cô đứng trân trân trong trạng thái “sư tử Hà Đông” một lúc lâu rồi tự mình nguôi giận.

Cô liếc nhìn Giang Thiêm – kẻ vẫn giữ thái độ “không kiêu ngạo không tự ti”, và Thịnh Vọng – kẻ đang giả vờ hối lỗi sâu sắc, phẩy tay đuổi: “Biến, biến ngay cho khuất mắt tôi! Đợi có điểm thi học sinh giỏi rồi tôi tính sổ một thể! Phắn nhanh!”

“Vâng ạ!” Thịnh Vọng cười tươi rói, kéo tay Giang Thiêm định chuồn lẹ.

“Từ từ!” Cô đột nhiên gọi giật lại.

Thịnh Vọng đã bước một chân ra ngoài, vội ngoái cổ lại: “Dạ cô bảo gì ạ?”

Nhìn cái vẻ mặt láu cá của cậu mà cô Dương Tinh đau cả ruột. Cô hít sâu một hơi, mặt lạnh tanh ra lệnh: “Gọi Tề Gia Hào lên đây cho tôi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_f4zt4bf4zt4bf4zt
Vận Động Viên Bị Sự Nghiệp Nghệ Sĩ Làm Chậm Trễ
15/11/2025
images (1)
Vạn Cổ Cuồng Đế – Tịch Thiên Dạ (FULL)
30/11/2025
truyen-trong-sinh-hay-nhat-2021
Sau Khi Tái Sinh, Ta Kết Hôn Lần Nữa – Ninh Tú Phân
24/11/2025
1753365141986
Bắt Được Rồi – Hồ Linh
22/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247