Ai đó? - Chương 28: Lời mời của ông cụ Đinh
Cảm xúc của học sinh trường Trung học trực thuộc đối với kỳ thi tháng vô cùng phức tạp. Quá trình thi cử thì đau đớn, nhưng chỉ cần sống sót qua ải này, họ sẽ được hưởng đặc quyền nghỉ 2 ngày hàng tháng.
Từ lúc kết bạn với Cao Thiên Dương và Tống Tư Duệ, trang chủ WeChat của Thịnh Vọng ngập tràn các nhóm chat: nào là “Nồi thập cẩm Minh Lý”, “Cư dân khối 11”, “Lớp A đỉnh nhất quả đất (không có giáo viên)”, “Đại gia đình 11A (chào thầy cô)”, rồi thì đủ các nhóm nhỏ ba, bốn, năm, sáu người.
Vào ngày nghỉ hàng tháng đầu tiên, nhóm có giáo viên vẫn nằm im lìm dưới đáy danh sách, trong khi các nhóm không có giáo viên thì bùng nổ tin nhắn, lúc nào ấn vào cũng thấy con số 999+ đỏ chót.
Thịnh Vọng đã tắt thông báo hết, nhưng vẫn không thoát khỏi kiếp nạn bị tag liên tục.
Sôi nổi nhất là nhóm “Nồi thập cẩm”, thành phần tạp nham đủ các lớp, chủ đề nào cũng có thể “chém gió” được. Cao Thiên Dương hoạt động năng nổ như PR quán bar, còn Tống Tư Duệ, Tề Gia Hào và Bé Ớt thì trầm hơn chút.
Thịnh Vọng cứ tưởng Cao Thiên Dương đang đi rêu rao vụ mấy tên côn đồ trong nhóm lớn, ấn vào mới biết mọi người đang bàn về kỳ nghỉ tháng.
Hai đứa lớp 9 đang than trời vì bài tập giáo viên giao chất đống, làm sao mà xong nổi trong 2 ngày. Các lớp khác cũng hùa vào kể khổ. Chỉ có Cao Thiên Dương nhảy ra “cà khịa”: “Lần này mấy người phe cô Hà tha cho bọn tao một con đường sống, không giao bài tập nào cả.” Kết quả là hắn nhận về cả rổ gạch đá.
Sau đó Tề Gia Hào bỗng nhảy vào than thở: Ghen tị quá.
[Lớp 7 – Tiết Thiến]: Cậu ở lớp A mà còn ghen tị cái gì?
[Lớp A – Tề Gia Hào]: Tôi không được nghỉ trọn vẹn 2 ngày, chỉ được nghỉ một ngày rưỡi thôi.
[Lớp A – Cao Thiên Dương]: Mấy đứa nó phải đi thi học sinh giỏi Tiếng Anh vào chiều thứ Ba.
[Lớp 9 – Trần Địch]: Vãi, đúng là nỗi khổ của con nhà người ta.
[Lớp A – Tề Gia Hào]: Mãi mới tới đợt nghỉ mà lại bị cắt mất nửa ngày, chán đời.
Thịnh Vọng lướt đến đây không nhịn được cười. Cán sự môn Anh lớp cậu nói chuyện cứ toát lên cái mùi “Mau vào khen tôi đi”. Nhưng câu cuối cùng bị cả nhóm “bơ đẹp”. Mãi lúc sau mới có người gợi chuyện tiếp.
[Lớp 7 – Tiết Thiến]: @Boom, còn ai đi thi nữa không?
[Lớp A – Cao Thiên Dương]: @Đóng hộp @. @Cá chép bảy màu, lớp tôi có 4 mống. Ngoài lão Tề ra còn có anh Thịnh, anh Thiêm với lớp trưởng Cá Chép nhỏ.
[Lớp A – Tề Gia Hào]: Hôm đó chị Tinh cho tôi xem danh sách, còn có Hạ Thư lớp B và Mã Thi lớp 9 nữa.
[Lớp 7 – Tiết Thiến]: Thịnh Vọng với Giang Thiêm đi hết á?
[Lớp A – Tề Gia Hào]: Ừ.
[Lớp 7 – Tiết Thiến]: Đột nhiên hối hận vì ngày xưa không chịu học Tiếng Anh tử tế.
[Lớp 7 – Cung Hinh Nguyệt]: Đột nhiên hối hận vì ngày xưa không chịu học Tiếng Anh tử tế +1
…….
Cả nhóm chat spam một hàng dài tin nhắn copy-paste y hệt nhau.
Cao Thiên Dương ngứa mắt, bèn copy nguyên văn câu đó rồi tag Thịnh Vọng và Giang Thiêm vào, phán một câu xanh rờn: “Nếu chăm chỉ học Tiếng Anh, chắc giờ này cũng có cả đống em gái xếp hàng chờ tôi như vậy.”
Hắn vừa khơi mào, đám con trai lập tức hùa theo spam điên cuồng. Thế là Thịnh Vọng bị tag đến mấy chục lần.
Lúc đó cậu đang “đóng đô” trong phòng Giang Thiêm để làm đề thi học sinh giỏi cô Dương Tinh giao. Điện thoại hai người cùng lúc rung lên bần bật.
Cậu lướt qua lịch sử trò chuyện, vẩy vẩy bàn tay tê rần vì rung, than vãn: “Sao trường mình lắm vẹt thế nhỉ?”
“Chịu.” Giang Thiêm liếc qua màn hình, chẳng buồn để ý đến đám người kia.
Thịnh Vọng vốn định lờ đi, nhưng Tề Gia Hào đột nhiên tag cậu, Giang Thiêm và lớp trưởng Lý Dự vào hỏi: À mà ngày kia mọi người đi thi bằng gì?
Địa điểm thi học sinh giỏi Tiếng Anh mỗi năm một khác. Năm ngoái tổ chức ngay tại trường trực thuộc, nhưng năm nay lại chuyển sang trường Trung học số 2. Trường đó nằm tít ngoại thành, xung quanh toàn đồng cỏ lau hoang vu, nổi tiếng là “khỉ ho cò gáy”.
Lần này, lớp trưởng Cá Chép nhỏ lên tiếng.
[Lớp A – Lý Dự]: Tớ thế nào cũng được, hay là đi chung không?
Nói xong cô nàng cũng tag Thịnh Vọng và Giang Thiêm.
Cá Chép tính tình hiền lành tốt bụng nên Thịnh Vọng không nỡ “bơ”, cậu huých tay Giang Thiêm hỏi: “Lớp trưởng hỏi ngày kia đi đến trường số 2 kiểu gì kìa.”
“Sáng hôm đó tôi có việc phải qua khu Ngoài Rặng Ngô Đồng, ăn trưa xong sẽ đi tàu điện ngầm thẳng đến đó luôn.” Giang Thiêm đáp.
Thịnh Vọng vốn định bảo chú Tiểu Trần đưa đi, nghe Giang Thiêm nói vậy liền đổi ý.
“Trạm tàu đó tên gì?” Thịnh Vọng mở bản đồ trên điện thoại.
Ánh mắt Giang Thiêm khẽ động, hắn ngẩng lên khỏi đề thi, liếc nhìn màn hình điện thoại của Thịnh Vọng: “Hỏi làm gì?”
“Thì tìm đường để đi cùng cậu chứ làm gì, không được à?” Thịnh Vọng đáp tỉnh bơ.
Ngón cái cậu lơ lửng trên bàn phím, chờ đối phương đọc tên trạm. Giang Thiêm ngẩn ra một thoáng rồi nói: “Tên trạm là Ngoài Rặng Ngô Đồng.”
Rất nhanh Thịnh Vọng đã tìm được vị trí, ngẩng lên thấy Giang Thiêm vẫn đang nhìn mình chằm chằm.
“Nhìn cái gì mà nhìn?” Thịnh Vọng búng tay cái “tách” trước mặt hắn.
Giang Thiêm thu ánh mắt về bài tập, xoay bút vài vòng rồi lại ngẩng lên hỏi: “Cậu đã đi tàu điện ngầm bao giờ chưa?”
Thịnh Vọng: “………..”
Khinh thường nhau vừa thôi nhé!
Cậu giơ chân dọa đạp Giang Thiêm: “Cho cậu cơ hội nói lại lần nữa đấy.”
Giang Thiêm dùng bút chỉ vào điện thoại của cậu: “Trả lời tin nhắn trước đi đã.”
“À ừ, suýt quên.” Thịnh Vọng cầm điện thoại lên, tag Lý Dự vào: Tớ đi tàu điện ngầm.
[Lớp A – Lý Dự]: Ok ok.
[Lớp A – Tề Gia Hào]: @. Anh Thiêm đâu rồi? Có muốn tập trung ở trường rồi đi cùng nhau không?
“Người ta hỏi cậu kìa.” Thịnh Vọng chìa điện thoại ra.
Giang Thiêm chẳng hề bất ngờ, nói gọn lỏn: “Trả lời hộ tôi đi.”
“Ò.”
Thế là, Tề Gia Hào vừa tag Giang Thiêm chưa đầy 5 giây, [Lớp A – Thịnh Vọng] đã nhanh nhảu đáp lời: Cậu ấy cũng đi tàu điện ngầm.
Xong xuôi, Thịnh Vọng quẳng điện thoại sang một bên tiếp tục làm đề, không hề hay biết sau một thoáng im lặng, đám con gái trong nhóm lại bắt đầu spam dấu hỏi chấm đầy ẩn ý.
Trong kỳ nghỉ, bài tập vẫn chất đống, niềm an ủi duy nhất là được ngủ nướng thoải mái. Nhưng Giang Thiêm không có thói quen dậy muộn, đồng hồ sinh học đã hình thành bao năm nay không dễ gì thay đổi.
Gần 6 giờ sáng hắn đã tỉnh giấc. Loáng thoáng nghe thấy tiếng động bên phòng vệ sinh sát vách: tiếng nước chảy, tiếng cốc thủy tinh va lanh canh và tiếng bàn chải điện rè rè.
Cậu ấm phòng bên bình thường hay ngủ nướng lắm mà, sao nay dậy sớm thế? Chắc chắn là nhớ nhầm ngày đi học rồi.
Giang Thiêm mơ màng đoán.
Hắn vẫn nhắm mắt, luồn tay ra sau gáy vò nhẹ mái tóc rồi lười biếng vươn vai. Quả nhiên ngay sau đó, hắn nghe thấy tiếng lục đục bên kia, kèm theo tiếng chửi thề lầm bầm của Thịnh Vọng lẫn trong tiếng nước chảy.
Giang Thiêm khẽ nhếch môi, cổ họng phát ra tiếng cười trầm thấp.
Chẳng bao lâu sau, tiếng cốc đặt mạnh xuống bồn rửa mặt vang lên, thể hiện rõ sự bực bội của chủ nhân. Tiếng dép lê loẹt quẹt kéo dài từ phòng vệ sinh về phía giường ngủ. Chắc là cậu ta đã chui tọt vào chăn ngủ tiếp rồi, không còn tiếng động gì nữa.
Thực ra Giang Thiêm không có thói quen ngủ nướng lại sau khi đã tỉnh. Dù dậy lúc mấy giờ hắn cũng sẽ ra khỏi giường ngay lập tức. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên hắn phá lệ ngủ tiếp.
Lần thứ hai tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao, ánh nắng chói chang xuyên qua khe rèm chiếu thẳng vào phòng. Điện thoại hiển thị 8 giờ 36 phút. Hắn dậy muộn hơn ngày thường gần 3 tiếng.
Đây là lần lười biếng hiếm hoi trong suốt mấy năm qua của hắn.
Phòng bên cạnh vẫn im lìm, có vẻ chủ nhân chưa tỉnh giấc nồng. Giang Thiêm rửa mặt qua loa, thu dọn đề thi rồi xách cặp xuống lầu.
Trái ngược với sự yên tĩnh trên tầng, dưới nhà đang diễn ra cảnh sinh hoạt buổi sáng êm đềm.
Bữa sáng đã dọn sẵn. Thím Tôn đang lau dọn phòng khách. Cô Giang Âu không quen ngồi không nên cứ đi theo sau thím Tôn, lúc thì xếp lại cái điều khiển, lúc thì nhặt lá khô rụng bên bình hoa.
Còn bố Thịnh Minh Dương đang đứng nghe điện thoại ngoài cửa kính.
Giang Thiêm dừng bước trên cầu thang, xốc lại quai cặp, rũ mắt lặng lẽ quan sát khung cảnh ấy.
Thật mỉa mai thay, hắn lại cảm nhận được sự yên bình và ấm áp của một gia đình bình thường ngay tại nơi này – điều mà hắn chưa từng thấy trong suốt mười năm qua.
Dường như ba người họ mới là một bức tranh hoàn chỉnh, sự xuất hiện của hắn sẽ phá vỡ sự hài hòa đó.
Cô Giang nhìn thấy hắn đầu tiên, vẫy tay gọi: “Xuống ăn sáng đi con, hôm nay mẹ hấp há cảo thủy tinh đấy.”
“Con không ăn đâu ạ.” Giang Thiêm vội bước xuống, nói dối: “Ở trường có việc, con bị muộn rồi.”
“Có việc gì thì cũng không được để bụng đói.” Cô Giang không nghe, nhanh tay lấy túi thực phẩm, gắp bốn cái há cảo nóng hổi nhét vào cặp hắn: “Bốn cái còn lại phần Tiểu Vọng.”
Giang Thiêm liếc nhìn lên tầng. Hắn chợt nhận ra, người đứng ngoài khung hình gia đình ấy không chỉ có mỗi mình hắn.
Ở trường đương nhiên chẳng có việc gì.
Giang Thiêm đi qua cổng Bắc trường, vào khu dân cư. Hắn ghé qua tòa nhà số 6 tìm Triệu Hi hỏi thăm vụ hai tên côn đồ, tiện thể bị anh ta trấn lột mất hai cái há cảo. Sau đó hắn vòng qua cổng Tây, vào khu tập thể “Ngoài Rặng Ngô Đồng”, rẽ vào sân nhà cụ Đinh.
Người già thường ít thú vui. Cụ Đinh không thích tụ tập buôn chuyện, niềm vui duy nhất của cụ là xem tivi: thời sự, thế giới động vật, phim truyện… xem mấy chục năm vẫn không chán.
Tối qua cái tivi quý hóa của cụ bỗng nhiên lăn đùng ra hỏng, vỗ đập kiểu gì cũng không lên hình. Cụ hoảng hốt gọi điện cầu cứu Giang Thiêm như thể trời sập đến nơi.
Giang Thiêm hứa sáng nay sẽ qua sửa giúp cụ.
Đúng như lời Cao Thiên Dương, cụ Đinh tính tình nóng nảy, hay xét nét và cực kỳ đa nghi. Cụ coi cả thế giới chẳng ai đáng tin, chỉ có mỗi Giang Thiêm là thằng bé hiểu chuyện và đáng tin cậy nhất.
“Ăn sáng chưa ạ?” Giang Thiêm đặt cặp xuống.
“Ăn cái gì mà ăn, tivi hỏng nuốt sao trôi.” Cụ Đinh mặt bí xị nhìn cái tivi đen ngòm.
Giang Thiêm đưa hai cái há cảo còn lại cho cụ: “Cụ ăn đi, nhớ chia cho chú Câm một cái nhé.”
Cụ Đinh ngoan ngoãn cầm sang nhà đối diện chia phần, ăn xong lại lon ton chạy về, nhìn Giang Thiêm lôi hộp dụng cụ ra, hỏi đầy hy vọng: “Đang xem ngon lành tự dưng nó tắt ngóm! Có sửa được không con?”
Giang Thiêm thầm nghĩ: Cụ hỏi con thì con biết hỏi ai.
Hắn chưa từng sửa tivi bao giờ, nhưng nghe giọng cụ lo lắng quá nên không nỡ từ chối.
Cụ Đinh cô độc cả đời, chỉ thân thiết với mỗi hắn, coi hắn như cháu ruột. Nên dù không biết hắn cũng phải cố mà làm. Tối qua hắn đã thức đêm nghiên cứu tài liệu sửa chữa tivi, gom góp được vài mẹo, hôm nay mang ra thử vận may.
Nhưng hắn không dám hứa trước, chỉ đáp cụt lủn: “Tùy duyên cụ ạ.” Kết quả bị cụ cốc cho một cái vào đầu.
Cũng may trời thương, sau nửa tiếng hì hục tháo lắp, cắm điện vào thì màn hình tivi nhấp nháy rồi sáng bừng lên.
Cụ Đinh cười toét miệng, khen nức nở: “Ôi chao Tiểu Thiêm nhà mình giỏi quá! Cái gì cũng biết làm!”
Tivi sống lại, cụ mới có hứng nấu cơm. Cụ hì hục trong bếp từ 10 giờ đến 11 rưỡi trưa, làm hẳn mâm cơm năm món một canh thịnh soạn để chiêu đãi “người hùng”.
“Người hùng” nhìn mâm cơm: ớt xanh thái sợi, khoai tây ninh nhừ, sườn xào chua ngọt… toàn món hắn thích.
Ăn được vài miếng, hắn bỗng buông đũa: “12 giờ 10 cháu phải đi rồi.”
“Sao vội thế?” Cụ Đinh hỏi ngay.
“Chiều cháu thi học sinh giỏi, hẹn người ta đi tàu điện ngầm cùng.”
“Ồ…” Cụ Đinh ngạc nhiên. Rất ít khi thấy hắn đi cùng ai ngoài thằng nhóc Cao Thiên Dương. “Đi với ai thế?”
“Cái cậu lần trước đến ăn ké ấy ạ.”
Cụ Đinh trừng mắt: “À, Tiểu Vọng chứ gì! Sao lại bảo là ăn ké, thằng bé ngoan ngoãn khéo mồm thế kia cơ mà. Sao mấy hôm nay nó không đến nữa, chê cơm tôi nấu không ngon hả?”
“Không ạ.” Giang Thiêm đáp tỉnh bơ. “Cậu ấy toàn chê cơm căng tin chán hơn cơm cụ nấu thôi.”
“Chán hơn là thế nào?” Cụ Đinh không hài lòng: “Ý là nó thấy cơm tôi nấu ngon chứ gì?”
Được khen là cụ sướng rơn, chỉ muốn mời cả thế giới đến ăn cơm mình nấu.
Quả nhiên, cụ hỏi: “Thế sao anh không dẫn nó đến?”
Giang Thiêm giả vờ ngơ ngác: “Cụ có cho dẫn đâu.”
Cụ Đinh chép miệng, đập nhẹ vào vai hắn: “Khách quý như thế mà còn phải đợi tôi cho phép à? Tôi không bảo thì anh không biết đường mà dẫn đến à? Anh chơi với bạn bè kiểu gì thế hả? Nhớ hồi xưa tôi…”
“Thôi thôi, không nói chuyện ngày xưa nữa. Các anh không thích nghe người già lải nhải.” Cụ bĩu môi. “Anh nhắn với nó là không ăn được cơm căng tin thì cứ đến chỗ cụ, thích ăn gì cụ nấu cho, bao no!”
Giang Thiêm nuốt miếng cơm, rút điện thoại ra: “Cụ nói lại lần nữa đi.”
Hắn mở WeChat của Thịnh Vọng, ấn giữ nút ghi âm rồi đưa điện thoại sát miệng cụ Đinh.
“Sao lại bắt tôi nói lại làm gì?” Cụ Đinh ngạc nhiên hỏi một câu không liên quan.
“…….”
Giang Thiêm lỡ tay thả nút ghi âm, tin nhắn thoại được gửi đi.
Thôi xong, hỏng bét.
Lúc này cụ Đinh mới hiểu ra, giằng lấy điện thoại của Giang Thiêm, lóng ngóng ấn nút ghi âm rồi gào to vào loa: “Tiểu Vọng à! Đừng ăn cơm căng tin nữa, sau này buổi trưa cứ đến chỗ ông, cháu thích ăn gì cứ bảo, ông nội nấu cho cháu hết!”
Dứt lời cụ thả tay ra, tin nhắn thoại thứ hai được gửi đi vèo vèo.
Giang Thiêm bất lực ngồi đó, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.
Hắn nghĩ chắc kiếp trước mình tạo nghiệp nặng lắm nên kiếp này mới vớ phải toàn những “cao thủ phá đám” như thế này.
Vài giây sau, Thịnh Vọng nhắn lại.
[Đóng hộp]: Cậu bảo ông nội Đinh bao nuôi bữa trưa của tôi đấy à?
Giang Thiêm: “……….”
Thôi kệ, muốn hiểu sao thì hiểu.