Ai đó? - Chương 27: Ông trời có mắt
Nick WeChat của Cao Thiên Dương có ảnh đại diện là một vũ trụ đang bùng nổ, tên hiển thị là “Boom”. Chắc hắn muốn ám chỉ mình là cội nguồn của vạn vật hay đại loại thế.
Theo lời Tống Tư Duệ giải thích, ban đầu nickname của hắn là Big Bang. Nhưng do trùng tên nhóm nhạc nổi tiếng nên hắn cắt bớt một nửa còn “Bang” – một từ có hai nghĩa, ngụ ý vừa bùng nổ vừa cứng rắn. Ai ngờ đâu lại bị lũ bạn thân gọi chệch thành tiếng… ấy ấy, tức quá nên đành sửa lại thành Boom.
Thịnh Vọng vốn cũng là một “con công” thích khoe mẽ nên chẳng ưa gì việc người khác làm màu trước mặt mình. Thế là cậu liền đổi tên gợi nhớ cho người bạn tên Boom này thành “Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ”.
Lúc này, “Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ” gửi cho cậu một đoạn tin nhắn thoại.
Thịnh Vọng sơ ý ấn vào. Điện thoại bỗng vang lên một tràng cười hô hố man rợ, khiến cả Thịnh Minh Dương và cô Giang Âu đều giật mình quay sang nhìn cậu.
Đậu xanh.
Cậu vội vàng bịt loa lại, chuyển tin nhắn thoại thành văn bản.
[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha tôi vừa thấy mấy cái ảnh, anh Hi gửi cho tôi. Chờ tí tôi gửi qua cho cậu xem.
Ngay sau đó, đập vào mắt Thịnh Vọng là một bức ảnh “xấu ma chê quỷ hờn”.
Trong ảnh là hai tên du côn đang ôm đầu ngồi xổm trong góc tường quán nướng “Năm Đó”, bộ dạng co rúm sợ sệt, giận mà không dám ho he. Mấy bức ảnh này chắc là do Triệu Hi chụp, đủ mọi góc độ đông tây nam bắc, phơi bày trọn vẹn tư thế thảm thương của chúng.
[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Anh Thịnh nhìn kỹ đi, có phải hai thằng ngu chặn đường cắn anh đây không?
[Đóng hộp]: Tôi không nhớ mặt.
[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: ………
[Đóng hộp]: Nhìn kiểu tóc thì giống.
[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Vãi chưởng.
[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Sao cậu nhạt nhẽo thế! Kệ cậu, tôi cứ cười vào mặt hai đứa nó đã!!!
Thực ra Thịnh Vọng sướng rơn trong bụng, nhưng cậu không hùa theo Cao Thiên Dương. Cậu nghĩ trên đời làm gì có chuyện trùng hợp thế. Hai thằng ngốc đó buổi sáng mới hại cậu, buổi tối đã gặp quả báo ngay.
Cậu nghi ngờ vụ này có dính dáng đến Giang Thiêm, nhưng khổ nỗi không có bằng chứng.
“Nói chuyện gì mà vui thế?” Thịnh Minh Dương mở một lon nước đưa cho cậu. “Lúc thì tủm tỉm cười, lúc lại nghiêm túc thế kia.”
Kể từ khi chuyển đến trường mới, Thịnh Vọng chưa bao giờ ăn cơm tối ở nhà. Duy chỉ có một lần vào ngày đầu tiên gặp Giang Thiêm, nhưng cuối cùng lại tan rã trong không vui, khiến cậu phải nhịn đói cả đêm.
Bữa cơm hôm nay là bữa tối đầu tiên thực sự đông đủ. Cậu, bố và cô Giang Âu đang ngồi bên bàn đợi Giang Thiêm.
Chiều nay thi xong môn Hóa, Giang Thiêm bị một giáo viên lạ mặt gọi đi. Nghe nói thầy ấy ở phòng quản lý mạng, hệ thống của trường do thầy và Giang Thiêm cùng xây dựng nên cứ hễ có sự cố là lại gọi hắn tới.
Giang Thiêm đã nhắn trước với Thịnh Vọng bảo sẽ về muộn, mọi người cứ ăn trước đừng chờ. Nhưng bố cậu cứ khăng khăng: lần đầu tiên hai đứa trẻ chịu ngồi ăn cơm chung, sao có thể động đũa khi chưa đủ người được.
Thời gian qua Thịnh Minh Dương đi công tác biền biệt. Ông không rõ lý do gì khiến quan hệ giữa Thịnh Vọng và Giang Thiêm dịu đi, nhưng điều đó không ngăn được niềm vui sướng hiện rõ trên mặt ông. Biểu hiện cụ thể là trước đây ông chẳng bao giờ chủ động ngó nghiêng điện thoại của Thịnh Vọng, nhưng hôm nay vì mải nói chuyện quá nên vô tình ghé mắt nhìn vào.
Đã rất lâu rồi Thịnh Vọng không còn gần gũi với ông như trước. Một năm, hai năm hay ba năm? Cậu cũng chẳng nhớ rõ nữa.
Hồi bé, cậu gầy tong teo như con mắm. Bố rất hay nhấc bổng cậu qua đầu rồi cho cưỡi lên cổ. Mẹ cậu thường trêu: “Hai vợ chồng mình có khi bế nhầm con rồi. Con mèo bố nó nuôi còn nặng hơn cả thằng bé, nhỡ đánh nhau chưa chắc Vọng Tử đã thắng nổi mèo.”
Lúc đó Thịnh Vọng sẽ véo mạnh tai bố, và bao giờ ông cũng giả vờ kêu oai oái đau đớn.
Ông quá bận rộn và hay lơ là, nên chuyện cãi cọ với Thịnh Vọng xảy ra như cơm bữa. Nhưng mỗi lần ông đi công tác về, Thịnh Vọng luôn cầm đôi dép to bự của ông, ngồi xổm trước cửa chờ ông như một chú mèo nhỏ đợi chủ.
Sự gần gũi ấy kéo dài đến năm Thịnh Vọng 10 tuổi. Hai năm sau khi mẹ mất, hai bố con sống nương tựa vào nhau. Đôi khi Thịnh Vọng mơ thấy mẹ, nửa đêm buồn bã ôm chăn sang ngủ chung với bố. Dường như có người bên cạnh thì nỗi đau cũng vơi bớt phần nào.
Rồi sau đó…. có lẽ là do tuổi dậy thì ập đến, có lẽ do bố ngày càng bận rộn hơn, sự gần gũi ấy dần phai nhạt.
Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, cậu ôm chăn sang phòng bố nhưng chẳng tìm thấy ai.
Lâu dần, cậu không còn nhu cầu thân thiết với ai nữa.
Cậu bắt đầu khoanh vùng lãnh thổ của mình —- không có việc gì thì đừng lên tầng, đừng gõ cửa phòng cậu, việc vặt vãnh tốt nhất đừng xen vào. Cậu ít khi nổi giận vì cho rằng như thế rất thiếu phong độ, nhưng thái độ xa cách của cậu đủ để người khác nhận ra sự khó chịu.
Chẳng biết từ bao giờ, giữa hai bố con tồn tại một khoảng cách vô hình. Người ngoài nhìn vào thì bảo là “tư tưởng cởi mở, độc lập”, nhưng trong lòng Thịnh Vọng hiểu rõ, đó gọi là “khách sáo”.
Như lúc này đây, chỉ cần cậu ngước mắt lên, Thịnh Minh Dương lập tức dời mắt khỏi màn hình điện thoại của cậu, cười xòa: “Ôi xin lỗi con, bố vui quá nên quên mất, không cố ý dòm ngó đâu.”
Thịnh Vọng không tắt máy, cứ để nguyên đoạn chat với Cao Thiên Dương phơi ra đấy, mặc kệ bố muốn xem thì xem. Nhưng ông cũng không thò đầu lại gần nữa.
“Bạn cùng lớp A đấy à?” Ông thuận miệng hỏi.
“Vâng.” Thịnh Vọng không ngẩng đầu, ngón cái lướt trên bàn phím nhoay nhoáy.
Đoạn cười sằng sặc ban nãy của Cao Thiên Dương đã đủ chứng minh độ thân thiết của hai đứa. Thịnh Minh Dương mừng da mặt, quay sang nói với cô Giang Âu: “Về khoản này thì thằng nhóc nhà anh giỏi lắm, đi đâu cũng hòa nhập nhanh, mới mấy ngày đã có bạn thân rồi.”
Ngón tay Thịnh Vọng khựng lại một chút, chẳng biết đang nghĩ gì. Nhưng rất nhanh sau đó cậu lại tiếp tục gõ chữ và ấn gửi.
[Đóng hộp]: Anh Hi có kể hai gã đó bị tóm thế nào không?
[Đóng hộp]: Trùng hợp ghê, có người giúp hay sao ấy.
[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Tôi đang chat với anh Hi đây. Lúc đầu ổng cũng không biết sáng nay hai thằng đó hại cậu đâu, tôi nói ổng mới ngớ người ra. Chắc là trùng hợp thật thôi.
Nói xong hắn còn gửi kèm ảnh chụp màn hình đoạn chat. Trong ảnh, Triệu Hi gửi một loạt meme kinh ngạc, trông chẳng giống người lớn chút nào.
[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Thấy chưa, đây gọi là trời cao có mắt, chính nghĩa giáng lâm!
……..
Thịnh Vọng lướt xem lịch sử trò chuyện, bỗng nhiên chú ý đến một chi tiết.
Cậu phóng to bức ảnh chụp hai tên du côn. Trong ảnh có dính đôi giày của những người đứng xem, người xa nhất đứng khuất sau cái bàn, suýt thì lọt ra khỏi khung hình, nếu không để ý kỹ sẽ chẳng nhận ra.
Thịnh Vọng nhìn mà thấy màu sắc đôi giày ấy quen quen. Cậu zoom lên hết cỡ và xác nhận: không phải quen quen mà là đã từng thấy rồi, ngay trong tủ giày nhà cậu!
Thịnh Vọng không nói không rằng, đứng phắt dậy đi ra khỏi phòng ăn.
Thịnh Minh Dương ngơ ngác hỏi với theo: “Sao thế con, không ăn cơm à?”
“Có ăn ạ.” Thịnh Vọng không quay đầu lại, đi thẳng ra huyền quan. “Dép này đi hơi khó chịu, con đổi đôi khác.”
Biết tính con trai hay kén cá chọn canh nên ông chẳng lấy làm lạ.
Thịnh Vọng mở tủ giày ra. Quả nhiên, đôi giày trong ảnh hôm nay không có ở đây. Có người đã đi nó rồi.
Cậu nhìn chằm chằm vào khoảng trống trong tủ, ngẩn người ra. Bên ngoài cánh cửa bỗng vang lên tiếng tít tít nhập mật mã. Thịnh Vọng giật mình hoàn hồn.
Điện thoại rung lên. Cậu cúi xuống nhìn, Cao Thiên Dương vẫn đang thao thao bất tuyệt về “ông trời”. Cậu nhếch mép cười, gõ nhanh vài chữ.
[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Ông trời có mắt.
[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt.
[Đóng hộp]: Tạm thời không nói chuyện nữa.
[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: Sao thế? Có biến à?
[Đóng hộp]: Ừm.
[Đóng hộp]: Ông trời đang vào nhà.
[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ]: ?????
Giang Thiêm không ngờ có người đứng lù lù ngay cửa, vừa bước vào suýt nữa thì đâm sầm vào mặt Thịnh Vọng.
“Cậu đứng đây làm gì?” Hắn phanh gấp, cau mày hỏi.
Thịnh Vọng há miệng định nói, rồi lại quay đầu nhìn vào trong.
Bố và cô Giang đang cười nói vui vẻ trong phòng ăn. Khoảng cách khá xa, lại chưa đến giờ yên tĩnh nên họ không nghe thấy tiếng mở cửa.
Thịnh Vọng hạ giọng thì thầm: “Hai gã côn đồ kia bị tóm rồi, cậu biết chưa?”
Giang Thiêm cầm điện thoại lên: “Cao Thiên Dương báo cáo trên đường về rồi.”
Cái loa phóng thanh quả nhiên danh bất hư truyền.
“Nó cũng báo với tôi.” Thịnh Vọng nhìn chăm chú vào đôi mắt màu nhạt của hắn dưới ánh đèn, hỏi thẳng: “Là cậu tìm ra bọn họ à?”
Giang Thiêm đang cúi xuống cởi giày: “Tôi tìm cái gì cơ?”
“Hai thằng ngốc hãm hại tôi ấy.” Thịnh Vọng nói. “Là cậu tìm ra à?”
Giang Thiêm ngước mắt lên một giây rồi lại cúi xuống tiếp tục cởi dây giày: “Tôi lấy đâu ra thời gian.”
“Cậu không đến quán nướng à?” Thịnh Vọng truy hỏi.
“Không.” Giang Thiêm trả lời chắc nịch. “Mới từ phòng máy tính ra.”
Thịnh Vọng “Ồ” một tiếng, lặng lẽ mở ảnh và phóng to lên. Cậu chống tay lên đầu gối, cúi người dí màn hình điện thoại vào mặt Giang Thiêm: “Triệu Hi gửi ảnh cho Cao Thiên Dương, Cao Thiên Dương gửi cho tôi. Tôi nhìn cứ thấy đôi giày này ngầu ghê, cậu xem thử không?”
Giang Thiêm ngước lên nhìn và… không tháo giày được nữa.
Hắn tháo nốt dây giày, cúi đầu thở dài đầy bất lực, sau đó đứng thẳng dậy nhìn Thịnh Vọng với vẻ mặt kiểu: “Tôi đã không muốn nói thì ông trời cũng đừng hòng cạy miệng tôi ra”.
Thịnh Vọng bỗng dưng thấy buồn cười.
Ấn tượng đầu tiên của cậu về Giang Thiêm là một tên làm màu, sau đó là lạnh lùng ít nói, còn bây giờ thì thấy hắn… ngầu đấy nhưng cũng hài hước phết.
Thịnh Vọng nhịn cười nhìn hắn vài giây, liếc vào phòng ăn một cái rồi bất ngờ quàng vai bá cổ Giang Thiêm, lôi xềnh xệch hắn ra ngoài cổng.
“Cậu khai thật đi, có phải cậu tìm không?” Ra đến cổng, Thịnh Vọng không thèm nói nhỏ nữa.
Giang Thiêm cao hơn cậu, bị kẹp cổ như thế đành phải cúi thấp người xuống. Hắn nhìn thấy Thịnh Vọng đang chỉ tay vào mặt mình, đôi mắt cong cong cười tít mắt.
“Cậu bỏ tay ra đã.” Giang Thiêm saầm mặt.
“Không bỏ.” Lá gan Thịnh Vọng hôm nay to đột xuất, chắc mẩm đối phương sẽ không trở mặt. “Cậu có khai không hả? Không khai thì hai đứa mình cứ đứng chết dí ở đây luôn.”
“……….”
Giang Thiêm đau đầu, mãi sau mới miễn cưỡng nhả ra một câu: “Camera cửa hàng Hân Hoan quay được. Vừa hay người bạn hùn vốn mở quán nướng với Triệu Hi quen biết rộng, tôi tiện tay gửi qua nhờ thôi.”
“Tôi biết ngay mà.” Thịnh Vọng đắc ý.
Giang Thiêm sững sờ. Hắn thực sự không hiểu tại sao Thịnh Vọng có thể khẳng định chắc chắn như thế. Ngay cả những người thân thiết hơn cũng hiếm khi nói với hắn câu “Tôi biết” đầy tin tưởng như vậy.
“Tôi phải sửa tên gợi nhớ cho cậu mới được.” Thịnh Vọng buông tay ra, phủi phủi vai áo hắn: “Làm việc tốt không để lại danh tính, tôi sẽ đổi tên cậu thành ‘Lôi Phong sống thời đại mới’.”
Giang Thiêm xoay cổ, lạnh lùng đáp: “Cậu dám.”
“Tôi có gì mà không dám. Đi nào, vào ăn cơm.” Nói xong, Thịnh Vọng rút điện thoại ra, vừa đi vào nhà vừa gõ chữ tanh tách.
Giang Thiêm đi theo sau, cuối cùng cũng được yên thân cởi giày.
Điện thoại trong túi rung lên. Giang Thiêm lấy ra xem, thấy 2 tin nhắn WeChat mới từ chính người đang đi trước mặt mình.
[Đóng hộp]: Cảm ơn nhé.
[Đóng hộp]: Nhìn hai thằng đó bị tẩn sướng mắt ghê, thật đấy.
Giang Thiêm ngẫm nghĩ rồi gõ trả lời: Camera ở hành lang khu giảng đường cũng trích xuất được rồi, xem kỹ một chút là biết ngay có phải Địch Đào giở trò hay không.
Nhưng việc này cần thời gian, chưa có kết quả mà nói trước thì giống như đang tranh công. Giang Thiêm đọc lại, thấy ấu trĩ quá nên xóa sạch.
Dù cuộc trò chuyện trên WeChat hôm nay chỉ dừng lại ở phía Thịnh Vọng, còn Giang Thiêm vẫn kiệm lời như vàng, nhưng Thịnh Vọng vẫn cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt.
Dường như cậu đã nhìn thấy một chút gì đó ẩn sau gương mặt lạnh lùng của Giang Thiêm. Giống như lúc chơi game cắm mắt trong bụi cỏ, bỗng dưng mở ra được tầm nhìn về phía đối phương vậy.