Ai đó? - Chương 26: Bị hại
Tiếng chuông vang lên, giám thị bắt đầu thu bài thi từng bàn một. Khi đến bàn Thịnh Vọng, cô dừng lại vài giây, liếc qua bài làm của cậu học trò đến muộn.
“Chi bằng em chọn toàn C đi, ít nhất xác suất đúng còn cao hơn là viết lung tung thế này.” Giám thị lắc đầu, thương cảm nói.
“Thưa cô, cô dạy Tiếng Anh ạ?” Thịnh Vọng ngơ ngác hỏi. Cậu mắc chứng hay quên mặt người nên chẳng biết giáo viên nào ngoài lớp mình.
“Không, cô dạy Địa.”
“Thế cô đã xem đáp án bài này chưa ạ?”
“Cô chưa.”
Thịnh Vọng “Ồ” lên một tiếng nhẹ nhõm: “Thế thì tốt rồi ạ.”
Giám thị: “…….”
Học sinh bàn trên khúc khích cười, nhưng lập tức im bặt trước cái lườm sắc lẹm của cô giáo.
Giám thị nghiêm giọng nhắc nhở Thịnh Vọng: “Không cần biết em có lý do gì, tóm lại lần sau đi thi nhớ đúng giờ. Phải biết chịu trách nhiệm với bản thân, đừng vì chút bệnh vặt vãnh mà làm ẩu.”
“Vâng ạ, em cảm ơn cô.” Thịnh Vọng ngoan ngoãn đáp.
Các phòng thi khác cũng lần lượt thu bài xong. Tiếng người ùa ra hành lang rào rào như vỡ đê. Cao Thiên Dương có tiến bộ vượt bậc trong kỳ thi tuần trước, nhảy vọt 50 hạng nên được chuyển từ phòng thi số 3 lên vị trí cuối cùng của phòng số 1, chỉ cách Thịnh Vọng một bức tường.
Hắn đã ra khỏi phòng thi từ lâu, đứng chờ ở đầu cầu thang. Đến khi Giang Thiêm xuống tới nơi rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng Thịnh Vọng đâu.
“Người đâu?” Giang Thiêm hỏi, mắt nhìn về phía lớp 2.
Cao Thiên Dương nhún vai: “Chịu, lớp đó thu bài như rùa bò ấy, đến giờ vẫn chưa mở cửa.”
Vừa dứt lời, cửa phòng thi số 2 bật mở. Giám thị ôm chồng bài thi bước ra, theo sau là một làn sóng học sinh ùa ra như ong vỡ tổ, chém gió phần phật.
“Vãi chưởng, bài nghe Tiếng Anh 20 điểm mà dám bỏ, chơi lớn thế!”
“Trâu bò thật sự.”
“Nghe bảo thi tuần trước nó suýt được điểm tuyệt đối Tiếng Anh đúng không?”
“Hình như thế, 117 hay 118 gì đấy.”
“Thế lần này toang rồi, mất trắng 20 điểm.”
“Chưa chắc, biết đâu khoanh bừa mà trúng.”
“Mày không nghe giám thị xúi nó khoanh toàn C à? Chắc cu cậu khoanh linh tinh kiểu AABCD rồi. Chắc chưa có kinh nghiệm khoanh bừa bao giờ.”
“Nó có mất 20 điểm thì vẫn cao hơn tao, nghĩ mà buồn.”
……
Cao Thiên Dương “Hả” một tiếng, huých Giang Thiêm: “Sao em nghe cứ thấy sai sai thế nào ấy nhỉ.”
Mấy người đang tán phét đi tới đầu cầu thang. Trong đó có một người quen của Giang Thiêm. Hắn vỗ vai cậu bạn kia hỏi: “Ai mất trắng 20 điểm thế?”
“Úi mẹ ơi, giật cả mình!” Cậu bạn vuốt ngực. “Giang thần, sao anh đứng lù lù ở đây? Cả anh Dương nữa!”
Hắn và Cao Thiên Dương chào hỏi xã giao vài câu.
“Bọn tao đang chờ bạn đi ăn.” Cao Thiên Dương hỏi: “Bọn mày vừa nhắc đến ai đấy?”
“Thì cái cậu Thịnh Vọng mới nhảy trăm hạng lớp các anh ấy.” Cậu bạn hất ngón cái về phía phòng học sau lưng: “Người anh em này đi thi muộn, bỏ lỡ cả bài nghe.”
“Muộn á?” Cao Thiên Dương kinh ngạc thốt lên. “Sao có thể? Anh Thiêm, sáng nay hai người đến muộn à?”
“Không.” Giang Thiêm đáp gọn lỏn. “7 giờ đã đến rồi.”
Cậu bạn kia nghe mà chẳng hiểu mô tê gì. Cậu ta không hiểu tại sao Thịnh Vọng đi muộn mà Cao Thiên Dương lại quay sang hỏi Giang Thiêm. Thấy bạn bè giục, cậu ta vội chào rồi đi trước.
Vẻ mặt Cao Thiên Dương đầy hoang mang: “Đây là Tiếng Anh đấy, môn tủ của nó mà sao lại đi muộn được?”
Giang Thiêm lướt qua hắn, nhìn vào trong lớp 2. Học sinh đã ra về gần hết, phòng học trống trải. Từ góc độ này có thể thấy nửa sườn mặt Thịnh Vọng đang cúi xuống nhét áo khoác vào cặp, vẻ mặt không để lộ chút cảm xúc nào.
Giang Thiêm vỗ vai Cao Thiên Dương, đẩy hắn về phía cửa lớp.
“Làm gì đấy?” Cao Thiên Dương bị đẩy lảo đảo vài bước.
“Vào hỏi đi.” Giang Thiêm ra lệnh.
“………….”
Mồm anh dán băng dính hai mặt à? Cao Thiên Dương muốn gào lên với thằng bạn nối khố. Nhưng cuối cùng hắn vẫn không dám, ngoan ngoãn đi vào lớp.
“Anh Thịnh!” Cao Thiên Dương vốn là cái loa phóng thanh, không biết nói nhỏ. Tiếng gọi vang rền khiến mấy bạn đang ngồi gặm bánh mì trong lớp giật nảy mình ngẩng lên.
Thịnh Vọng đang định cuộn mặt bẩn của áo đồng phục vào trong để khỏi dây ra cặp. Thấy hai người bước vào, cậu nhét đại cái áo vào cho xong chuyện rồi kéo khóa cặp.
Cậu đang định rủ đi ăn thì nghe Cao Thiên Dương dõng dạc tuyên bố: “Anh Thiêm ủy thác cho em hỏi anh, sáng nay anh gặp chuyện gì thế?”
Giang Thiêm đi ngay sau hắn, nghe thấy câu này liền khựng lại, nhìn chằm chằm vào gáy Cao Thiên Dương như muốn khoét một lỗ.
Nếu ánh mắt có thể giết người thì Cao Thiên Dương đã “lên bảng đếm số” từ lâu rồi.
Thịnh Vọng nhìn Giang Thiêm, nhướng mày.
“Nó chém gió đấy.” Giang Thiêm phủ nhận ngay tắp lự.
Vài giây sau, hắn cúi đầu quệt mũi, giọng cam chịu: “Thôi bỏ đi.”
Phản ứng lúng túng hiếm thấy của hắn khiến Thịnh Vọng không nhịn được cười, bao nhiêu bực dọc tích tụ cả buổi sáng bỗng chốc tan biến.
“Đi thôi, đi thôi.” Cậu xốc cặp lên vai, đẩy hai người ra cửa. “Tôi sắp chết đói rồi. Ra ngoài rồi nói, tôi không muốn tổ chức họp báo ở đây đâu.”
Vì đến muộn nên căng tin đã đông nghịt người. Biển người đen kịt, chỉ còn lác đác vài chỗ trống, tuyệt nhiên không còn bàn 4 người nào.
Đang ngó nghiêng tìm chỗ, bỗng có tiếng gọi: “Lão Cao —- bên này!”
Là Tống Tư Duệ vẫy tay. Cạnh đó là nhóm Tề Gia Hào và Từ “miệng bé”. Năm người họ chiếm cái bàn dài 8 chỗ, vừa khéo thừa ra 3 ghế.
Cao Thiên Dương dày dạn kinh nghiệm chọn ngay hàng ngắn nhất, nhoáng cái đã bưng về ba suất cơm đầy đặn.
Thịnh Vọng ngồi xuống, chưa kịp ăn thì Tống Tư Duệ đã hỏi dồn: “Anh Thịnh, nghe đồn sáng nay cậu bỏ bài nghe à? Có biến gì thế?”
Cao Thiên Dương vừa uống Coca vừa chêm vào: “Bọn tao cũng đang thắc mắc đây. Rốt cuộc là sao?”
“Bị cắn.” Thịnh Vọng đáp gọn lỏn. Miệng kêu đói nhưng tay lại tỉ mẩn nhặt từng miếng cà rốt nhỏ xíu ra khỏi khay cơm.
“Là sao?” Cao Thiên Dương quên cả gặm sườn, tròn mắt chờ nghe chuyện.
“Có người bảo cô Dương Tinh gọi tôi đi lấy tài liệu ôn thi học sinh giỏi, nên tôi đi.” Thịnh Vọng gạt đống cà rốt sang một góc, lại tiếp tục nhặt ớt xanh. “Kết quả đi đến vườn Tu Thân thì bị chặn đường.”
“Đệch? Đứa nào chặn?”
“Không biết, mấy thằng du côn ngoài trường. Chắc ngứa mắt nên chặn đường gây sự thôi.”
“Dằn mặt à?” Từ “miệng bé” hỏi.
“Chứ còn gì nữa, chẳng lẽ đến chúc Tết tôi?” Thịnh Vọng kể khổ. “Tóm lại là bị chúng nó giữ chân lâu quá, lúc chạy về đến lớp thì bài nghe xong xừ nó rồi.”
Tề Gia Hào hỏi: “Thế cậu thoát kiểu gì? Đánh nhau à?”
“Không.” Thịnh Vọng chỉ vào vết xước trên mặt. “Đánh thế quái nào lại được. Nhìn tôi te tua thế này là biết. Áo đồng phục bẩn hết cả tôi nhét trong cặp kìa. Thoát được là nhờ chạy nhanh đấy.”
“Dừng!” Tống Tư Duệ ngắt lời. “Cậu đừng có nhận mình yếu ớt nữa. Hỏi thử thằng Địch Đào xem nó có đồng ý không đã.”
Thịnh Vọng tỉnh bơ: “Nó không đồng ý thì tôi vẫn yếu. Hôm đó nhờ cái cặp sách thôi, chứ tay không thì chịu chết.”
“Nhắc đến thằng Địch Đào…” Cao Thiên Dương suy luận. “Bọn du côn ngoài trường tự nhiên gây sự với cậu làm gì? Vô lý bỏ xừ. Chắc chắn là thằng chó Địch Đào thuê người dằn mặt rồi.”
Mọi người gật gù tán đồng. Từ “miệng bé” lên tiếng: “Lát nữa tôi về hỏi bố xem có xin cho cậu thi lại bài nghe được không nhé.”
“Bố ông có đồng ý không?” Tề Gia Hào lo lắng. “Tôi thấy hơi khó đấy. Hay cả lũ mình cùng đi xin?”
“Đừng, bố tôi ghét nhất trò lấy thịt đè người. Để tôi lựa lời nói khéo xem sao.”
Thịnh Vọng ngạc nhiên. Bình thường Từ “miệng bé” sợ bố như sợ cọp, thế mà hôm nay lại chủ động giúp cậu, đúng là chuyện lạ.
“Cảm ơn cậu nhé.” Thịnh Vọng chắp tay cảm kích. “Nhưng đừng nói với bố cậu vội. Thứ nhất, nếu nói ra thầy sẽ hỏi đầu đuôi sự việc, lòi ra vụ đánh nhau thì rách việc. Tôi đang trong thời kỳ thử thách, ngoan ngoãn chút thì hơn. Thứ hai, vườn Tu Thân không có camera, lấy gì chứng minh tôi bị hại?”
“Đúng đấy. Cầu Hỉ Thước mà lắp camera thì các cặp đôi chim chuột bị tóm sống hết từ lâu rồi.”
Từ “miệng bé” do dự một chút rồi gật đầu: “Thôi được rồi, tạm thời tôi không nói, để xem tình hình thế nào đã.”
Mọi người hùa vào chửi rủa Địch Đào và 18 đời tổ tông nhà hắn cho hả giận. Thịnh Vọng ngồi nghe mà mát lòng mát dạ. Cậu vừa gắp miếng tỏi cuối cùng ra khỏi khay thì nghe Giang Thiêm hỏi: “Mấy thằng du côn đó trông thế nào?”
Giọng hắn không lớn, đám bạn đang mải chửi bới nên không để ý, chỉ có Thịnh Vọng nghe thấy.
“Một đứa đầu đinh, một đứa nhuộm tóc vàng hoe.” Thịnh Vọng cố nhớ lại. “Tôi bị chứng mù mặt, quay đi cái là quên ngay, chỉ nhớ được thế thôi.”
Giang Thiêm gật đầu: “Ừm.”
Thịnh Vọng ngừng đũa, nhìn hắn đầy nghi hoặc: “Cậu định làm gì?”
Giang Thiêm ngước mắt lên: “Làm gì là sao?”
Thịnh Vọng định hỏi “Cậu định trả thù hộ tôi à”, nhưng lại thấy mình ảo tưởng quá. Một người đẹp trai ngời ngời như cậu không thể tự mình đa tình được.
Hơn nữa, thông tin “đầu đinh, tóc vàng” thì đầy đường, tìm thế quái nào được. Chắc Giang Thiêm chỉ tiện miệng hỏi thôi.
“Không có gì, ăn đi.” Thịnh Vọng lảng sang chuyện khác.
Mọi người ăn xong một nửa cậu mới bắt đầu động đũa. Quả thực, sau khi được ông chủ Triệu ở quán Hân Hoan “vỗ béo”, cậu khó mà nuốt trôi cơm căng tin. Rau xào nồng nặc mùi tỏi, dưa hấu ám mùi hành, thịt bò dai nhách… Bữa trưa nhìn thì nhiều nhưng vào bụng cậu chẳng được mấy miếng.
Ăn xong, cả nhóm đi về khu giảng đường. Đến đài phun nước, Giang Thiêm chỉ tay về phía sân thể dục: “Tôi qua Hân Hoan một lát.”
Thịnh Vọng ngước nhìn hắn. Cao Thiên Dương hỏi: “Giờ này ra đấy làm gì?”
“Mua chai nước lạnh.” Giang Thiêm lắc lắc điện thoại. “Tiện thể lấy đồ luôn.”
Thịnh Vọng nhớ ông chủ Triệu hay nhắn Giang Thiêm qua lấy dưa hấu hay đồ ăn gì đó. Nhưng chưa bao giờ thấy hắn mang về nhà, chắc là để ở chỗ cụ Đinh.
Buổi chiều thi Hóa và Lý, Giang Thiêm có nhắm mắt làm cũng khó mà mất điểm, nên chẳng cần ôn tập gì. Mọi người vẫy tay chào hắn rồi lên lớp.
Giờ trưa trường học vắng tanh. Đường số 3 không một bóng người. Giang Thiêm đi dọc con đường nhỏ trong vườn Tu Thân, mắt quan sát kỹ lưỡng xung quanh, rồi vòng qua sân thể dục đi vào cửa hàng Hân Hoan.
Chuông cửa leng keng vang lên. Ông chủ Triệu bỏ kính lão xuống, ngẩng lên từ quầy thu ngân: “Cháu không đi thi à? Trưa nắng chang chang chạy ra đây làm gì?”
“Cháu mua nước ạ.”
Giang Thiêm đi tới tủ lạnh lấy chai nước suối. Khi ra quầy thanh toán, hắn tiện tay nhặt thêm hộp băng cá nhân trên kệ.
“Chú Triệu, cửa hàng mình có camera không ạ?” Hắn hỏi.
“Có chứ, buôn bán nhỏ lẻ càng phải lắp, trộm cắp vặt nhiều lắm.”
“Thế camera bên ngoài thì sao ạ?” Giang Thiêm chỉ ra cửa. “Loại quay được phía vườn Tu Thân và bờ tường rào ấy.”
“Có luôn! Mấy thằng trộm hay leo tường từ phía đó vào lắm.”
Giang Thiêm nói: “Chú cho cháu xem lại camera khoảng từ 6 đến 8 giờ sáng nay được không ạ?”
“Hả? Để làm gì?”
“Cháu tìm người.”
Ca thi buổi chiều bắt đầu lúc 2 giờ. Thịnh Vọng về đến phòng thi lúc 12 giờ. Cậu xem lại vở Lý khoảng nửa tiếng rồi gục xuống bàn ngủ trưa.
Ngủ ở lớp chập chờn, chỉ cần có tiếng động nhỏ là tỉnh.
Vừa chợp mắt được một lúc, cậu nghe tiếng cửa sổ bị kéo ra. Thịnh Vọng vò đầu, nheo mắt ngẩng lên. Giang Thiêm đang đứng ngoài cửa sổ, tay áo xắn cao, nắng trưa gay gắt chiếu sau lưng hắn sáng lóa mắt.
Thịnh Vọng nhìn đồng hồ: 2 giờ kém 30. Trong lớp, mọi người ngủ la liệt, số ít còn thức thì cắm cúi ôn bài. Cả tòa nhà Minh Lý yên tĩnh đến lạ thường.
“Hở?” Giọng cậu khàn khàn ngái ngủ.
Ngón tay thon dài của Giang Thiêm đẩy một hộp băng cá nhân qua bệ cửa sổ vào bàn cậu.
“Tiện đường mua.” Hắn nói ngắn gọn rồi cầm chai nước lạnh quay đi, bóng dáng khuất sau khúc quanh cầu thang.
Tối hôm đó, Thịnh Vọng hóng được một tin động trời qua lời kể của Tống Tư Duệ và Cao Thiên Dương: Quán thịt nướng của Triệu Hi tóm được hai gã côn đồ đến gây rối, bị nhân viên quán tẩn cho một trận nhừ tử rồi gô cổ lên đồn công an.
Và thêm một tin nữa: Hai tên này chính là kẻ đã lẻn vào trường sáng nay, bị camera an ninh của cửa hàng tiện lợi Hân Hoan ghi lại toàn bộ hành tung.