Ai đó? - Chương 25: Lật thuyền trong mương
Đúng vậy, có gì đâu mà phải cuống?
Thịnh Vọng lặng thinh. Vẻ mặt cậu hơi ngơ ngác, nhất thời không tìm được câu trả lời thích hợp.
Dưới tầng, tiếng mở cửa lạch cạch vang lên. Thịnh Minh Dương đã về. Tiếng chìa khóa đặt lên nóc tủ giày, tiếng thay dép lẹp bẹp kéo dài từ phòng khách vào trong bếp.
Một lát sau, có thêm tiếng bước chân nữa trong bếp.
Đêm khuya thanh vắng, lại đứng sát cửa nên dù cô Giang Âu nói nhỏ, Thịnh Vọng vẫn nghe loáng thoáng.
“Anh về mà chẳng báo tiếng nào thế? Công việc xong chưa?” Cô Giang hỏi.
“Chưa đâu, vẫn phải đi tiếp.” Bố cậu đáp, giọng mệt mỏi. “Rắc rối hơn anh tưởng.”
“Thế anh ăn tối chưa?”
“Ăn tạm suất cơm trên máy bay rồi, giờ lại thấy hơi đói, đang định kiếm gì lót dạ.”
“Có canh gà đấy, để em hâm nóng lại cho anh nhé?”
“Thôi đừng, ồn ào lắm.”
Bố cậu hạ giọng nói gì đó, đại ý chắc là sợ làm phiền giấc ngủ của hai đứa con trên lầu. Sau đó cô Giang cũng hạ giọng thì thầm, tiếng trò chuyện rầm rì lúc gần lúc xa, không còn nghe rõ nữa.
Chẳng biết bố cậu lấy gì trong tủ lạnh ăn tạm. Một lúc sau, hai người về phòng, căn nhà lại chìm vào sự yên tĩnh vốn có.
Giang Thiêm cầm khăn lau những giọt nước đang rỏ xuống từ tóc mái.
Bả vai và cơ thể đang căng cứng của Thịnh Vọng dần thả lỏng. Giây phút bối rối ban nãy nhanh chóng trôi qua. Không nghĩ ra lý do nào hợp lý, cậu bèn bịa bừa: “Bố tôi hay càm ràm lắm, để ông ấy biết tôi giờ này chưa ngủ thì lại ca bài ca muôn thuở cho xem —– ‘Sao giờ này vẫn chưa đi nghỉ hả? Chưa làm xong bài tập hay lại cắm mặt vào điện thoại đấy?’”
Thịnh Vọng hạ giọng bắt chước điệu bộ của bố, nghe giống y như đúc. Cậu bước tới bàn học, thản nhiên đặt tập đề thi xuống: “Nếu cậu bảo chưa làm xong bài tập, ông ấy sẽ hỏi ‘Khó quá hay nhiều quá? Các bạn khác cũng thế hay mỗi con thế thôi?’. Nếu bảo đang ôn thi tháng thì ông ấy sẽ hỏi ‘Ôn đến đâu rồi? Có tự tin không?’. Hỏi xong lại chốt hạ ‘Có áp lực là tốt nhưng đừng để nó đè nặng quá’. Sau đó bắt đầu màn bồi bổ ‘canh gà tâm hồn’.”
Bài ca muôn thuở của các bậc phụ huynh khiến Giang Thiêm không nhịn được phì cười. Thịnh Vọng cũng cười theo: “Đấy, nghe đau hết cả đầu đúng không? Nếu là cậu thì cậu có cuống không?”
Giang Thiêm đặt cốc nước lên bàn, vắt khăn lên cổ lau tóc: “Chú ấy hay nói nhiều thế à?”
“Cũng không hẳn. Bình thường ông ấy bận tối mắt tối mũi, chẳng có thời gian mà hỏi han. Khó lắm mới túm được cơ hội nên phải thể hiện sự quan tâm nhiệt tình thôi. Với cả ——” Thịnh Vọng ngập ngừng vài giây. “Muốn bù đắp nữa, hiểu không?”
Bàn tay đang lau tóc của Giang Thiêm khựng lại. Hắn liếc nhìn Thịnh Vọng, nhưng chỉ thấy cậu đang lúi húi lật tìm trang sách đã đánh dấu, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì.
“Nhưng thực ra Thịnh Minh Dương cũng khác nhiều ông bố bà mẹ khác. Ông ấy không bao giờ đặt nặng thành tích hay quát mắng tôi nặng lời. Sau màn ‘canh gà’ bao giờ cũng chốt lại bằng một câu khen ngợi.” Thịnh Vọng ngẩng đầu nhìn Giang Thiêm, lại nhại giọng bố: “Thực lực của Thịnh Vọng nhà mình quá đỉnh, bố tin con.”
Trong tiếng than vãn của cậu, Giang Thiêm đi tới góc tường, ném chiếc khăn vào giỏ đồ giặt rồi đứng thẳng dậy trêu: “Tưởng phải gọi là ‘Vọng Tử’ chứ?”
“……….”
Thịnh Vọng câm nín, mặt mày nhăn nhó.
Vài giây sau, cậu chỉ thẳng mặt Giang Thiêm, phán một câu xanh rờn: “Im mồm đi.”
Trước giờ chỉ có Giang Thiêm bảo người khác im mồm, chứ hiếm khi nào bị người khác bật lại thế này. Hắn nhướng mày, gật đầu tỏ ý “sẽ cố gắng hợp tác”.
Thịnh Vọng hài lòng ra mặt.
Cậu kéo ghế ngồi xuống, chìa quyển Ngân hàng đề thi ra: “Ê, cậu làm dạng bài tương tự hai câu này bao giờ chưa?”
Trường Trung học trực thuộc không phát sách ôn tập thống nhất mà để giáo viên từng lớp tự giới thiệu dựa trên tình hình học sinh. Các thầy cô lớp A không cổ vũ chiến thuật biển đề, chủ trương làm ít mà chất. Vì thế mỗi học sinh có thể chọn những đầu sách khác nhau.
Điều này dẫn đến việc có những dạng bài học sinh này vướng mắc nhưng học sinh kia lại chưa từng gặp.
Giang Thiêm liếc qua quyển sách trên tay cậu, thong thả ngồi xuống bậu cửa sổ.
Thịnh Vọng đợi mãi không thấy trả lời, bèn lấy chân đá nhẹ vào dép lê của hắn: “Ê.”
Ê – Điếc.
Thịnh Vọng lại đá: “Giang Thiêm.”
Giang Thiêm – Vẫn điếc.
Thịnh Vọng: “……Học bá?”
Học bá – Điếc đặc.
Thịnh Vọng hạ sách xuống, chống tay lên đầu gối thở dài: “Thôi đừng im nữa, mở miệng vàng ngọc ra đi. Tôi sai rồi được chưa đại ca.”
Lúc này Giang Thiêm mới chịu “hết điếc”, xòe tay ra: “Đưa đề đây xem nào.”
Thịnh Vọng đập quyển sách vào tay hắn, bĩu môi: “Câu 12, 13 tôi đánh dấu sao ấy.”
“Làm rồi.” Giang Thiêm chỉ liếc qua là nhận ra ngay. “Ý cuối à?”
“Ừm, không hiểu lắm.” Thịnh Vọng thú nhận. “Đến đoạn viết công thức thì tịt ngóm.”
“Tịt là bình thường. Ý cuối hơi vượt chương trình, phải dùng đến tích phân.”
“Tích gì cơ?” Thịnh Vọng ngơ ngác.
“Vi tích phân.”
“Khoan đã.” Thịnh Vọng trố mắt. “Là cái vi tích phân ở Đại học ấy hả?”
“Đúng.”
“……”
Thịnh Vọng nghẹn họng trân trối.
“Tối nay không còn nhiều thời gian thì bỏ qua đi.” Giang Thiêm nói thẳng. “Ít nhất thi tháng lần này sẽ không ra đến mức đó đâu. Các lớp khác đang chạy đua tiến độ nhưng chưa đào sâu đến thế được.”
“Ít nhất? Tức là sau này sẽ thi?”
“Cứ cái gì từng xuất hiện trong đề thi Đại học là trường mình cho thi tất.” Giang Thiêm nói xong liền lật ra phần đáp án ở cuối sách, nhíu mày: “Sách này lược giải nhiều quá, sao cậu lại mua quyển này?”
“Quyển này hệ thống kiến thức từ cơ bản đến nâng cao khá ổn, hợp để tự học mà.” Thịnh Vọng cãi lại. “Thông cảm cho người mới đến chút đi. Cơ mà giải thích sơ sài thật. Thôi kệ, dù sao cũng làm xong rồi, hôm nào mua quyển khác bù vào.”
Giang Thiêm ngẫm nghĩ một chút, đặt sách xuống rồi đi tới tủ quần áo.
Thịnh Vọng tò mò nhìn theo. Hắn mở cánh tủ, lục lọi trong một chiếc hộp đựng đồ rồi lấy ra quyển bài tập bìa xanh đưa cho cậu: “Quyển này mở rộng sâu hơn, cậu dùng đi.”
Thịnh Vọng cầm lấy sách, nhưng sự chú ý lại dồn hết vào cái tủ quần áo đang mở toang.
Tủ quần áo của Giang Thiêm rất lạ. Thanh treo quần áo trống trơn, chỉ lủng lẳng vài cái móc. Ngăn dưới đặt một hộp đồ và một chiếc vali hành lý.
Vali đang mở, bên trong xếp đầy quần áo của Giang Thiêm, gấp gọn gàng ngăn nắp. Gọn gàng đến mức chỉ cần kéo khóa vali lại là chủ nhân có thể xách đi ngay lập tức, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
“Cậu….” Thịnh Vọng sững sờ một lúc lâu mới ngước lên hỏi. “Cậu thu dọn hành lý làm gì?”
Đột nhiên cậu nhớ lại chuyện bố cậu từng nói: Giang Thiêm muốn vào ở ký túc xá nhưng chưa được duyệt đơn nên phải ở tạm đây.
Hồi đó cậu chỉ mong hắn biến cho khuất mắt, nhưng giờ nhìn thấy cảnh này, cậu bỗng thấy hụt hẫng lạ thường.
Cảm giác giống như những ngày hè thơ ấu, đang hào hứng theo bố đi chơi công viên thì bố nhận được điện thoại công việc, thế là mọi niềm vui tắt ngấm, cậu phải lủi thủi theo người lớn về nhà. Dù biết sẽ có lần sau, nhưng nỗi thất vọng ngay khoảnh khắc ấy thì vẫn còn mãi.
…Nói cười rồi cũng sẽ quên, nhưng nỗi thất vọng thì cứ len lỏi trong lòng.
“Cậu định đi à?” Thịnh Vọng hỏi.
Giang Thiêm nhìn theo ánh mắt cậu vào chiếc vali, im lặng vài giây rồi đáp: “Không phải mới dọn đâu, để thế từ trước rồi.”
Giọng điệu lạnh nhạt, xa cách. Hắn dừng một chút rồi bổ sung: “Thói quen của tôi thôi.”
“Thói quen?” Thịnh Vọng ngạc nhiên. “Ở nhà cậu cũng làm thế à?”
“Ừm.” Giang Thiêm gật đầu thản nhiên.
“Tại sao? Bệnh sạch sẽ hay rối loạn ám ảnh cưỡng chế?”
“Cho tiện.”
Thấy hắn không muốn nói sâu thêm, Thịnh Vọng cũng không hỏi nữa. Cậu mở quyển sách Giang Thiêm đưa, thấy bên trong sạch bong, chỉ có vài câu hỏi được khoanh tròn bằng bút đỏ, ngoài ra không có chữ nào.
“Cậu không làm à?” Thịnh Vọng lảng sang chuyện khác.
“Tôi không viết thẳng vào sách.” Giang Thiêm đáp. “Cậu cứ giữ lấy mà dùng, làm những chỗ tôi khoanh tròn là được.”
Năng lực của Thịnh Vọng vốn đã tốt, nay lại có “quân sư” Giang Thiêm lược bớt những phần rườm rà, tốc độ ôn tập của cậu tăng lên chóng mặt.
Lần đầu tiên kể từ khi chuyển đến trường mới, cậu được đi ngủ trước 1 giờ sáng.
Cậu cứ nghĩ đây là điềm lành báo hiệu kỳ thi tháng suôn sẻ. Ai ngờ đâu “người tính không bằng trời tính”, cậu lại bị “lật thuyền trong mương” ngay buổi sáng hôm sau.
Thi tháng quan trọng hơn thi tuần, chia làm 2 ngày. Ngày đầu thi Văn – Toán, ngày sau thi Anh và 2 môn tự chọn. Và Thịnh Vọng gặp hạn ngay môn Tiếng Anh buổi sáng ngày thứ hai.
8 giờ bắt đầu thi, cậu đã yên vị trong phòng từ lúc 7 giờ. Chuẩn bị kỹ càng nên tâm trạng cậu khá thoải mái, không mảy may nghi ngờ gì.
7 giờ 20, một nam sinh lạ mặt thò đầu vào cửa lớp: “Thịnh Vọng có ở đây không?”
Thịnh Vọng ngẩng lên.
Cậu bạn vẫy tay: “Cô giáo Tiếng Anh tìm cậu kìa.”
Thịnh Vọng cất vở, đi ra cửa: “Cô Dương Tinh tìm tôi á? Có việc gì thế?”
“Không biết nữa.” Nam sinh đáp. “Hình như liên quan đến thi học sinh giỏi, bảo cậu đi lấy đề mới hay sao ấy.”
“Bây giờ luôn á?”
“Ừ.”
Cậu quay lại nhìn đồng hồ treo tường, thấy vẫn còn sớm nên không nghi ngờ gì, định đi lên tầng tìm cô.
Nam sinh vội ngăn lại: “Không phải trên tầng đâu, ở phòng photo bên kia kìa.” Cậu ta chỉ tay về phía đường số 3. “Chỗ gần vườn Tu Thân ấy.”
“Trên tầng cũng có phòng photo mà?” Thịnh Vọng thắc mắc. “Sao phải ra tít đằng kia?”
Cậu mới biết hai phòng nhỏ cạnh văn phòng giáo viên là nơi đặt máy in riêng cho giáo viên lớp A.
Nam sinh lắc đầu: “Tôi chịu, chắc máy hỏng. Cậu đi nhanh lên, tôi về phòng thi đây.” Nói rồi cậu ta bỏ đi thẳng.
Thịnh Vọng thắc mắc một chút rồi cũng không chần chừ nữa, đi nhanh xuống lầu.
Để tiết kiệm thời gian, cậu đi đường tắt qua vườn Tu Thân. Ai ngờ chính cái đường tắt này lại hại cậu. Giữa con đường nhỏ vắng vẻ, cậu bị hai gã thanh niên chặn lại. Hai gã này không mặc đồng phục, không đeo thẻ học sinh, tướng mạo bặm trợn, nhìn là biết dân du côn ngoài trường.
Tên đầu đinh gãi đầu, hất hàm hỏi: “Ê, mày là Thịnh Vọng đúng không? Biết hôm nay tao đến đây làm gì không?”
Gã định dọa nạt phủ đầu, chờ Thịnh Vọng run rẩy đáp “Không biết” thì sẽ kiếm cớ gây sự.
Ai dè Thịnh Vọng không đi theo kịch bản, bình tĩnh gật đầu: “Biết.”
Tên đầu đinh sững sờ, gằn giọng: “Biết à? Thế mày nói xem tao đến làm gì?”
Thịnh Vọng nhếch mép cười, bất ngờ tung cú lên gối cực mạnh vào hạ bộ gã: “Mày đến để ăn đòn.”
Tên đầu đinh rú lên một tiếng thảm thiết, ôm háng quỳ rạp xuống đất, mất hết khả năng chiến đấu ngay tức khắc. Tên còn lại thấy thế chửi thề một tiếng, vung nắm đấm lao vào Thịnh Vọng.
Thịnh Vọng thầm than xui xẻo. Đi thi mà cũng phải đánh nhau, uổng công ngày nào cậu cũng đi rao giảng mình là thư sinh trói gà không chặt.
Dù hạ gục được một tên ngay từ đầu, nhưng Thịnh Vọng vẫn bị cầm chân khá lâu.
Vật lộn mãi cậu mới thoát ra được. Đối phương bị bầm dập, chảy máu mũi, còn Thịnh Vọng cũng chẳng khá hơn: đồng phục lấm lem bùn đất, mặt bị cành cây quẹt xước một đường dài.
Cuối cùng, cậu tung một cú đạp, cởi phăng áo khoác đồng phục rồi vắt chân lên cổ chạy thục mạng về tòa nhà Minh Lý.
Nhưng dù chạy nhanh đến mấy thì cậu vẫn muộn mất 12 phút.
“Thưa cô.” Lúc Thịnh Vọng bước vào phòng thi, giám thị trừng mắt nhìn cậu, mặt hầm hầm: “Thi tháng mà còn đi muộn thế này à?! Em làm cái trò gì vậy?”
Bài nghe Tiếng Anh phát ra từ loa đã chạy đến những câu cuối cùng. Thịnh Vọng quệt vết xước trên mặt, đáp bừa: “Em đi khám bệnh ạ.”
Giám thị ngớ người: “Hả? Em bị bệnh gì?”
“Bệnh đầu óc có vấn đề ạ.” Thịnh Vọng đáp tỉnh bơ, rồi hỏi: “Thưa cô, em về chỗ được chưa ạ?”
Giám thị cứng họng không nói nên lời. Thịnh Vọng lẳng lặng đi về chỗ.
Sáng sớm đã gặp chuyện xui xẻo khiến cậu bực mình kinh khủng, chẳng còn tâm trạng đâu mà giả vờ ngoan ngoãn nữa.
Cậu nhét áo khoác vào ngăn bàn, cầm bút lên bắt đầu đọc đề.
Phần nghe có 2 bài, cậu bỏ lỡ sạch sành sanh. 3 trang trắc nghiệm trắng tinh như đang cười nhạo cậu.
20 câu là 20 điểm. Lần trước cậu cày cuốc bục mặt mới tăng được 60 điểm, lần này bay luôn một phần ba.
Mả cha mấy thằng chó chết.
Thịnh Vọng chửi thầm trong bụng rồi bắt đầu hành trình làm bài đầy gian khổ.
Bài nghe thứ nhất là các đoạn hội thoại ngắn tách biệt, mỗi đoạn một câu hỏi, cái này thì chịu chết, không đoán mò được. Cậu lật thẳng sang trang 2 để cứu vãn tình thế.
Bài nghe thứ hai là các đoạn hội thoại dài, mỗi đoạn tương ứng với 2-3 câu hỏi. Cậu dùng bút gạch chân những từ khóa lặp lại trong các câu hỏi và đáp án. Dựa vào sự liên kết giữa các câu hỏi, cậu có thể suy luận ra nội dung cơ bản và trọng tâm của đoạn hội thoại.
Cậu dùng cách suy luận ngược này để giải quyết 15 câu cuối cùng, sau đó mới quay lại trang đầu, thở dài ngao ngán và bắt đầu công cuộc… khoanh bừa.