Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 24: Ké điều hòa

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 24: Ké điều hòa
Prev
Next

Lần trước Giang Thiêm đã chủ động gõ cửa, lần này đến lượt cậu. Có qua có lại mới toại lòng nhau, nguyên tắc này ai cũng hiểu.

Không phải mình mặt dày, mình chỉ lịch sự thôi. Thịnh Vọng tự trấn an bản thân vài lần rồi mạnh dạn gõ cửa.

Tiếng bước chân vang lên trong phòng, tiếp theo là tiếng mở khóa lạch cạch, Giang Thiêm xuất hiện sau cánh cửa.

Kịch bản đã soạn sẵn trong đầu Thịnh Vọng bỗng nhiên bay biến, cậu buột miệng nói: “Điều hòa phòng tôi bị hỏng!”

Giang Thiêm ngẩn người.

………Mày bị ngu hả???

Thịnh Vọng thầm tự chửi mình.

Lý do nào không nói, lại đi lôi cái điều hòa ra? Thôi xong, toang thật rồi. Lời nói dối ngớ ngẩn này Giang Thiêm chỉ cần ngó sang phòng bên cạnh một cái là lộ tẩy ngay. Chẳng khác nào tự vả vào mặt mình.

Thịnh Vọng tưởng tượng ra viễn cảnh đó, chỉ muốn độn thổ ngay tại chỗ.

Nhưng tâm lý cậu cũng khá vững vàng, chỉ yếu đuối chưa đến hai giây đã lấy lại tinh thần. Cậu nhìn Giang Thiêm, thầm nghĩ: Nếu cậu dám sang kiểm tra thật thì tôi sẽ nhảy từ cửa sổ tầng 2 xuống cho xem.

May sao Giang Thiêm không những thông minh mà còn biết điều.

Hắn liếc mắt nhìn cái cặp sách trên tay Thịnh Vọng, không hỏi nhiều mà nghiêng người nhường đường.

Thịnh Vọng thở phào nhẹ nhõm, bước vào phòng.

Ngay bước chân đầu tiên, cậu khựng lại theo bản năng. Đây là phản ứng thường thấy khi bước vào lãnh địa của người khác, giống như khi đến nhà bạn chơi, người ta hay dừng lại ngó nghiêng một chút rồi mới thay dép. Thịnh Vọng không ngờ có ngày mình lại có phản ứng này ngay trong căn phòng sát vách nhà mình.

Tâm lý tuổi dậy thì thay đổi như chong chóng. Chỉ một câu nói cũng có thể cãi nhau nảy lửa, nhưng cũng chỉ cần một câu nói là có thể làm hòa. Phút trước còn như nước với lửa, phút sau có khi đã thân thiết như anh em. Bước ngoặt thay đổi đôi khi đến từ những điều giản đơn nhất —–

Một tờ giấy nhớ, một chai nước ngọt, hay một bài toán khó.

Rõ ràng mới đây thôi, cậu còn than thở với “Con Cua” về việc nhà mình bị “kẻ lạ mặt” chiếm đóng, thế mà giờ cậu đã mặc nhiên coi căn phòng này là lãnh địa của Giang Thiêm.

Thế giới thật kỳ diệu. Thịnh Vọng thầm nghĩ.

Cậu và Giang Thiêm giống nhau ở chỗ không thích tọc mạch phòng người khác. Thứ nhất là phép lịch sự, thứ hai là… hành động đó chẳng hay ho gì. Nhưng khổ nỗi căn phòng này bày biện quá đơn giản, chẳng cần soi mói cũng đập ngay vào mắt.

Phòng này nằm song song với phòng Thịnh Vọng, hướng và cách bài trí y hệt nhau: bàn học đặt bên cửa sổ, đối diện là giường ngủ. Tủ quần áo kê sát bức tường chung giữa hai phòng. Chỉ khác là phòng Thịnh Vọng có thêm một nhà vệ sinh riêng.

Thịnh Vọng nhìn chằm chằm bức tường ngăn cách hồi lâu, bỗng thỏ thẻ hỏi: “Tôi xả nước bên kia cậu có nghe thấy không?”

“Hả?” Giang Thiêm đi phía sau đóng cửa lại.

Thịnh Vọng quay lại mới thấy hắn đang đeo tai nghe không dây, phần đuôi trắng áp nhẹ lên vành tai.

“Cậu vừa nói gì? Nhỏ quá tôi không nghe rõ.” Giang Thiêm tháo một bên tai nghe xuống, nghiêng đầu hỏi lại.

“Tôi nói —-” Thịnh Vọng định nhắc lại, nhưng nghĩ nhỡ hắn bảo “Không để ý, thích thì sang bên kia xả thử xem” thì cậu xấu hổ chết mất! Dù sao cái điều hòa cũng đâu có hỏng thật.

“Thôi, không có gì.” Thịnh Vọng xách cặp lên. “Cho tôi ké tí điều hòa thôi, bộ đề thi tôi còn 4 trang chưa làm xong.”

Nghe vậy, Giang Thiêm đi lướt qua cậu tới bàn học dọn dẹp.

Trên bàn hắn chỉ có một xấp đề thi, một quyển vở bìa mềm mỏng, một cây bút đen và một cây bút đỏ. Hết. Đơn giản đến mức trống trải, khác một trời một vực với cái bàn học bừa bộn như bãi chiến trường của Thịnh Vọng.

“Ơ? Cậu đừng dọn, tôi không cần ghế đâu.” Thịnh Vọng định ngăn lại.

“Không ngồi ghế thì ngồi đâu? Ngồi lên bàn à?” Giang Thiêm hỏi ngược lại.

Thịnh Vọng vừa định nhấc chân lên leo bàn thì ngượng ngùng hạ xuống, mặt đỏ bừng như bị bắt quả tang làm chuyện xấu. “Tôi có bảo ngồi lên bàn đâu, tôi đứng cũng được mà.”

Nghe là biết nói dối, Giang Thiêm liếc cậu một cái, đóng nắp bút ném vào cặp.

“Cậu ngồi ghế đi, tôi không cần.” Hắn nhét xấp đề thi vào cặp, chỉ cầm theo quyển vở mỏng rồi ngồi lên bệ cửa sổ đón gió. Hắn dựa lưng vào tường, một chân co lên đặt vở lên đầu gối, chân kia buông thõng xuống sàn nhà.

“Cậu không cần thật à?” Thịnh Vọng hỏi.

“Làm xong rồi.”

“Xong cả đề cô Dương Tinh giao á?” Thịnh Vọng ngạc nhiên. “Tôi vừa thấy đề của cậu trắng tinh mà.”

Giang Thiêm vẫy vẫy quyển vở trên tay: “Viết vào đây.”

Thịnh Vọng ghé mắt nhìn, quả nhiên thấy đáp án Tiếng Anh được viết chi chít trong vở. Nhìn xa thì thấy chữ viết mạnh mẽ, rõ ràng, nhìn gần mới thấy toàn là kiểu viết nối nét lia lịa để tốc ký.

Ngay cả câu sai hắn cũng lười gạch chéo hẳn hoi, chỉ quẹt một đường xiên đơn giản. Bên cạnh là phần sửa lỗi, chỗ thì vài từ, chỗ thì vài dòng. Hắn đang xem lại những chỗ đó.

“Sao cậu không viết thẳng vào đề cho tiện?” Thịnh Vọng thắc mắc.

Giang Thiêm: “Đỡ việc.”

“Hình như khái niệm ‘đỡ việc’ của hai đứa mình hơi khác nhau thì phải?”

Giang Thiêm nghẹn lời. Chắc chưa ai từng chất vấn hành động của hắn kỹ như vậy. Hắn mân mê mép giấy một lúc rồi cam chịu giải thích: “Dương Tinh chọn đề rất khéo, toàn là tinh hoa, làm một câu bằng mười câu thường. Làm ra vở một lần, đánh dấu câu sai vào đề. Lần sau ôn tập chỉ cần làm lại câu sai, không bị đáp án cũ làm phân tâm. Làm kỹ khoảng 2 lần thì không cần cày đề tràn lan nữa.”

Hắn ngừng lại một chút như để tìm từ: “Hiệu suất cao, đỡ tốn công. Hiểu chưa?”

“Hiểu rồi.” Thịnh Vọng giơ tay trái lên đếm. “Đây là đoạn văn dài nhất tôi nghe cậu nói từ lúc quen biết đến giờ đấy, tận 74 chữ.”

Giang Thiêm: “……….”

Cửa sổ ngay cạnh bàn học, Giang Thiêm ngồi cách Thịnh Vọng rất gần, chỉ cần giơ tay là chạm được.

Thấy hắn đứng thẳng dậy, Thịnh Vọng vội vàng ôm mặt né người ra xa. Nhưng Giang Thiêm chỉ với tay bật đèn bàn cho cậu, mặt không đổi sắc nói: “Làm bài đi.”

Thịnh Vọng “Ừm” một tiếng, định mở miệng nói gì đó thì bị Giang Thiêm chặn họng: “Không làm xong thì đừng có nói chuyện.”

Thịnh Vọng lườm hắn, lẩm bẩm: “Đồ quản gia.”

Giang Thiêm ngẩng đầu trừng mắt, Thịnh Vọng lập tức giơ hai ngón tay chéo trước miệng làm dấu im lặng.

Thịnh Vọng học hành chẳng có nề nếp gì cả, cứ bắt ngồi nghiêm chỉnh là đầu óc cậu lại đình trệ. Ở phòng mình, cậu làm được một lúc là leo lên bàn, rồi nhảy lên bệ cửa sổ, lăn ra giường, bò ra thảm… đủ các tư thế.

Vận động là phương thức tồn tại của vật chất, và cũng là cách học bài của Thịnh Vọng.

Ở phòng Giang Thiêm, ban đầu cậu còn cố kìm nén. Nhưng làm được một lúc thì bắt đầu ngứa ngáy chân tay. Hai chân cậu giẫm lên thanh ngang dưới gầm bàn, khiến chiếc ghế bập bênh hai chân trước lên. Chân co chân duỗi, cái ghế cứ thế đung đưa theo nhịp.

Đung đưa được khoảng mười phút, cậu chợt nhớ ra lời cảnh báo của Cao Thiên Dương: Giang Thiêm ghét nhất ai ngồi rung ghế trước mặt hắn.

Thịnh Vọng rụt chân lại ngay lập tức. May mà dưới chân ghế có tấm thảm tròn nên không phát ra tiếng động. Cậu lén quay đầu nhìn, thấy đuôi mắt Giang Thiêm khẽ nhướng lên.

Mắt hắn dưới ánh đèn màu trà nhạt nhòa như được phủ một lớp thủy tinh mỏng, ánh nhìn lướt qua hờ hững như không hề để tâm.

Một chiếc xe chạy qua ngõ, ánh đèn pha quét qua cửa sổ, trượt từ trái sang phải trong căn phòng.

Không biết do giật mình vì ánh đèn hay vì lý do gì khác, Thịnh Vọng vội vàng thu ánh mắt về, cắm cúi nhìn vào trang sách.

Ngón tay cậu vân vê mép giấy một lúc lâu mới tập trung lại được vào đề bài. Và cũng phải mất thêm một lúc nữa mới bắt đầu đặt bút viết công thức.

Những câu tiếp theo làm trôi chảy lạ thường, như có thần linh phù hộ. Thịnh Vọng giải quyết gọn 4 trang bài tập trong vòng một tiếng đồng hồ. Giang Thiêm cũng ngồi đọc quyển vở mỏng dính kia suốt một tiếng.

Khi Thịnh Vọng gấp bộ đề lại vươn vai, hắn vẫn đang lật sang trang khác.

“Cậu vẫn chưa xong à?” Thịnh Vọng hỏi.

“Còn một ít nữa.” Giang Thiêm ngẩng đầu lên, hỏi ngược lại: “Làm xong rồi à?”

“Xong.” Thịnh Vọng xem giờ trên điện thoại. “Mới gần 1 rưỡi mà tôi đã giải quyết xong hết.”

“Có vấn đề gì không?”

“Không.” Cậu ấm vươn vai, mặt đầy vẻ đắc thắng.

Ban đầu cậu nghĩ khó mà kiếm cớ sang phòng Giang Thiêm được nữa. Nhưng hiệu quả học tập hôm nay quá tuyệt vời, những bài khó nhằn mọi khi bỗng trở nên đơn giản, xác suất đúng cao đến bất ngờ.

Thịnh Vọng ngẫm nghĩ rồi kết luận: “Phong thủy phòng cậu tốt đấy, ngồi học thông minh hẳn ra.”

Với cái lý do “củ chuối” ấy, cậu mặt dày sang ké điều hòa phòng Giang Thiêm hai đêm liền.

Lần nào Thịnh Vọng cũng gõ cửa lúc nửa đêm, khi cô Giang đã ngủ say. Cả căn nhà chìm trong yên tĩnh, chỉ có ánh đèn hắt ra từ phòng hai đứa trẻ và thỉnh thoảng có tiếng thì thầm to nhỏ.

Ban đầu cả hai đều không thấy có gì bất thường.

Cho đến tối thứ Sáu, một nhân vật không ngờ tới đã vô tình phá vỡ thói quen này —– Thịnh Minh Dương cuối cùng cũng tranh thủ được chút thời gian rảnh rỗi để về nhà.

Chú Tiểu Trần đón ông ở sân bay về đến nhà cũng đã hơn 12 giờ đêm. Vì không muốn làm phiền giấc ngủ và việc học của mọi người, ông không báo trước cho ai.

Thứ Bảy và Chủ Nhật là kỳ thi tháng đầu tiên. Đêm nay Thịnh Vọng không làm đề mới mà chỉ ôn lại những chỗ chưa hiểu trong vở ghi và bộ đề, định sang nhờ Giang Thiêm giảng giải đôi chút.

Lúc cậu cầm sách vở gõ cửa phòng bên cạnh, dưới nhà bỗng vang lên tiếng “Tít tít” mở khóa mật mã, sau đó là tiếng tra chìa vào ổ khóa cửa trong.

Bố cậu hay có thói quen đứng hút thuốc ngoài sân rồi ho khẽ vài tiếng. Âm thanh ấy Thịnh Vọng đã nghe quen suốt hơn 10 năm nay, cách một cánh cửa cũng nhận ra ngay.

Khi tiếng ho quen thuộc vang lên, Thịnh Vọng đứng hình. Cậu vội vàng chui tọt vào phòng Giang Thiêm, đóng cửa lại ngay lập tức.

Cậu tựa lưng vào cửa, nín thở lắng nghe động tĩnh dưới nhà. Khi ngước mắt lên, cậu thấy Giang Thiêm đang đứng cách mình một bước chân, trên vai vắt chiếc khăn mặt, tay cầm cốc nước.

Hôm nay hắn tắm muộn, tóc vẫn còn ẩm ướt. Một giọt nước nhỏ đọng lại ở đuôi tóc rồi lăn dài xuống cần cổ cong cong, thấm ướt cổ áo phông màu xám.

Hắn liếc nhìn ra phía cửa.

Thịnh Vọng thì thầm: “Đúng lúc tôi gõ cửa thì bố tôi về.”

Giang Thiêm dời mắt khỏi cánh cửa, nhìn xuống Thịnh Vọng. Hắn im lặng một lúc rồi bỗng hỏi: “Sao cậu phải cuống lên thế?”

Đêm khuya thanh vắng, tiếng ve sầu rả rích đâu đó vọng lại nghe da diết như tiết Kinh trập giữa mùa xuân.

Trong lòng Thịnh Vọng bỗng dấy lên một cảm giác xao xuyến lạ kỳ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

329-5
Thần Chủ Ở Rể – Thần Chủ Bí Ẩn – Vương Bác Thần – Triệu Thanh Hà
28/11/2025
Gemini_Generated_Image_f4zt4bf4zt4bf4zt
Vận Động Viên Bị Sự Nghiệp Nghệ Sĩ Làm Chậm Trễ
15/11/2025
Oey6lSJNLlp9xaie79JthAPUtkkQlub9S9KMUmYi
Bá Chủ Thiên Hạ – Lạc Thần
28/02/2026
shopping (1)
Thương Tiến Tửu
20/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247