Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 23: Lôi Phong sống

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 23: Lôi Phong sống
Prev
Next

Đêm nay, Thịnh Vọng trở thành tâm điểm bàn tán của toàn khối.

“Bùng cháy” nhất phải kể đến anh em lớp A. Rõ ràng là đám học giỏi quen thói đạt điểm cao ngất ngưởng, thế mà làm như tám đời chưa từng thấy ai xếp hạng trăm mấy bao giờ, cứ như hít phải bóng cười mà vây quanh bàn Thịnh Vọng chém gió tưng bừng.

Cao Thiên Dương phụ trách chém, lớp phó học tập Tống Tư Duệ tung hứng.

Nhân vật chính Thịnh Vọng lại rũ mắt, hai tay giấu dưới gầm bàn chơi điện thoại. Không bịt được miệng hai kẻ dở hơi này thì đành mặc kệ chúng nó phát điên vậy.

“Phóng mắt khắp toàn khối, có ai mà nhảy vọt hơn 100 hạng chỉ sau một tuần không?” Đây là Cao Thiên Dương.

“Không ai hết!” Đây là Tống Tư Duệ.

“Anh Thịnh anh nói thật đi, có phải anh muốn cướp vị trí lớp phó học tập của lão Tống lớp mình không?” Vẫn là Cao Thiên Dương.

“???” Tống Tư Duệ ngơ ngác, nhưng vẫn hùa theo: “Tôi sẵn sàng nén đau thương nhường lại những gì yêu quý nhất.”

“Đáng kính!” Cao Thiên Dương giơ ngón cái khen ngợi.

“Hào phóng!” Tống Tư Duệ cũng giơ ngón cái tự khen mình.

Dưới gầm bàn, Giang Thiêm vừa nhắn tin bảo tối nay không cần chờ hắn về. Thịnh Vọng đang chán đời bèn “spam” lại cho hắn 7, 8 cái meme.

[Đóng hộp]: Xin hỏi trên đời có cách nào làm cho hai cha nội này ngậm miệng lại không?

[Giang Thiêm]: Không.

[Đóng hộp]: Cậu là bạn nối khố của Cao Thiên Dương mà, sao không dạy bảo nó đi?

[Giang Thiêm]: …….

[Giang Thiêm]: Tôi đâu phải mẹ nó.

“Xin lỗi anh Thịnh chứ anh đang cười cái gì đấy?” Cao Thiên Dương không nhịn được tò mò, nhoài người ra ngó xuống, nhưng bị mặt bàn che khuất tầm nhìn nên chẳng thấy gì.

“Không có gì.” Thịnh Vọng đáp bừa.

Cao Thiên Dương híp mắt cười gian, Tống Tư Duệ cũng lắc lắc ngón trỏ: “Có vấn đề nha, anh Thịnh —–”

“Vấn đề gì?” Thịnh Vọng chẳng buồn để tâm họ nói gì. Cậu tắt điện thoại rồi mới rút tay ra khỏi ngăn bàn.

Thấy mặt cậu “nghiêm túc” quá, Cao Thiên Dương thôi cười cợt, quay lại chủ đề chính: “Thôi bỏ qua, nói chuyện điểm chác đi. Nói thật nhé, lần này cậu thăng hạng quá nhanh quá nguy hiểm. Tôi hành tẩu giang hồ bao năm chưa từng thấy cú bật nào kinh khủng như vậy. Cậu lên hạng 100 còn nhanh hơn bé Ớt lớp mình tăng 100 cân (~ 50kg) đấy.”

“Cậu chán sống rồi à?” Thịnh Vọng nhìn hắn với ánh mắt không thể tin nổi.

Đột nhiên nghe tiếng Ớt gầm lên: “Cao Thiên Dương, cậu nói lại lần nữa xem?!”

Ớt là một trong những “chị đại” của khối vì tính cách chẳng hề hiền lành, hay bị phạt cùng đám con trai, lại được lòng mọi người nên ai cũng thích trêu. Trong đó Cao Thiên Dương là đứa to mồm nhất nên hay bị ăn đòn nhất.

Vừa dứt lời, quyển sách của Ớt bay vèo qua đầu đám đông, lao thẳng về phía này.

Cao Thiên Dương hét lên “Á đù”, cúi đầu né tránh. Thịnh Vọng cũng theo phản xạ nghiêng đầu tránh. Nghiêng xong cậu mới giật mình nhận ra: Toang rồi, sách bay thẳng vào mặt Giang Thiêm.

Vừa nghĩ xong thì nghe tiếng “Bộp” vang lên sau lưng. Giang Thiêm đã bắt gọn quyển sách đang lao tới.

Hắn cầm quyển sách lên, lẳng lặng nhìn chòng chọc vào Cao Thiên Dương. Tên này lập tức chắp tay vái lạy lia lịa, cung kính nhận lại sách để đem trả cho Ớt. Kẻ đầu têu bỏ chạy, đám “quân sư quạt mo” cũng tan đàn xẻ nghé.

Đám đông tản ra như ong vỡ tổ. Thịnh Vọng tựa lưng vào ghế cười toe toét.

“Yên tĩnh chưa?” Giọng nói lạnh lùng thờ ơ của Giang Thiêm vang lên ngay sau tai.

Giọng người này rất trầm, khi nói nhỏ nghe cứ ngứa ngáy lỗ tai. Thịnh Vọng “Ừm” một tiếng, không kìm được đưa tay xoa xoa vành tai.

Giang Thiêm nói tiếp: “Vậy nhích ghế lên đi, đừng rung bàn tôi nữa.”

Thịnh Vọng: “………..”

Ok fine, ngứa với chả ngáy.

Tuy không được chém gió thỏa thích nữa, nhưng phần lớn học sinh lớp A đều ngầm thừa nhận một chuyện: danh sách Học sinh Ba tốt cấp thành phố chắc chắn có ít nhất 2 suất đã an bài. Một là Giang Thiêm vững vàng ngôi đầu bảng toàn khối, hai là Thịnh Vọng với tốc độ thăng hạng như tên lửa.

Như lời lớp trưởng Lý Dự nói: “Chúc mừng nha, hai cậu được ăn mừng trước rồi.”

Kết quả là ngày hôm sau khi công bố điểm, hai bạn trẻ được “chúc mừng” mời thẳng lên phòng Giáo dục đạo đức.

Người truyền tin là Từ “miệng bé”. Cậu ta bị bố sai làm cu li ôm chồng bài tập vào lớp. Vừa bước vào cửa đã oang oang: “Giang Thiêm, Thịnh Vọng, lên tòa nhà hành chính ngay, chủ nhiệm Từ tìm.”

Cậu ta là một trong những học sinh gương mẫu nhất lớp A, ở trường chẳng bao giờ gọi bố là bố, và đương nhiên cũng không dám gọi biệt danh “Miệng Rộng”, lúc nào cũng nghiêm túc “thưa chủ nhiệm Từ”.

“Tìm hai đứa mình á?” Thịnh Vọng quay sang nhìn Giang Thiêm đầy ngơ ngác, rồi hỏi Từ “miệng bé”: “Có chuyện gì thế?”

“Không biết.” Từ “miệng bé” thật thà đáp. “Nhưng thấy thầy vừa cười vừa nói nên chắc là chuyện tốt đấy? Có khi là vụ Ba tốt cấp thành phố.”

Thịnh Vọng và Giang Thiêm bán tín bán nghi đi lên phòng Giáo dục đạo đức. Vừa bước vào đã thấy chủ nhiệm Từ với nụ cười “ngoài mặt tươi như hoa, trong lòng đâm ngàn dao” và Địch Đào đang đứng cúi đầu ở đó.

Thằng khỉ này mà là Ba tốt cấp thành phố á???

Thịnh Vọng chỉ muốn đấm cho Từ “miệng bé” một phát vì tội báo tin vịt.

Chủ nhiệm Từ cười tủm tỉm nhìn Thịnh Vọng, rồi nhìn sang Giang Thiêm. Vài giây sau, mặt ông đột ngột đanh lại, gầm lên khiến nước miếng bay tứ tung: “Giỏi giang gớm nhỉ?! Dám đánh nhau ngay hôm thi tuần! Lại còn chọn ngay đài phun nước đông người nhất! Các cậu muốn làm gì hả?! Đấu giao hữu biểu diễn à?!”

Ông vừa dừng lại lấy hơi thì cửa văn phòng vang lên tiếng hô dõng dạc: “Thưa thầy!”

Chủ nhiệm Từ giật bắn mình, quay ra cửa. Thịnh Vọng cũng nhìn theo, thấy Cao Thiên Dương đi cùng Từ “miệng bé”. Người vừa hô là Cao Thiên Dương.

“Cậu quay lại làm gì?!” Chủ nhiệm Từ đang cáu sẵn nên quát luôn cả con trai mình.

“Thưa thầy.” Từ “miệng bé” lễ phép: “Sách bài tập lớp B chưa mang đi, em nhờ bạn Cao Thiên Dương bê giúp ạ.”

“Tưởng tôi không biết cái nết thằng Cao Thiên Dương à? Chẳng cần cậu nhờ, dám cá là nó tự xin đi theo để hóng hớt chứ gì.”

Từ “miệng bé” ngượng ngùng mím môi: “Không phải thế đâu ạ.”

“Thỏa mãn trí tò mò chưa?” Chủ nhiệm Từ xua tay. “Cầm sách về lớp nhanh!”

Nhưng Cao Thiên Dương không nhúc nhích. Hắn lườm Địch Đào một cái rồi dõng dạc tuyên bố: “Em cũng tham gia đánh nhau, sao thầy không gọi em!”

“Cậu cũng ra tay à?” Chủ nhiệm Từ trừng mắt.

“Vâng!”

“Ra cái quái gì!” Ông chỉ tay ra cửa sổ: “Cậu tưởng camera trường này hỏng hết rồi à? Đừng có lằng nhằng nữa, biến về lớp ngay cho tôi! Không tôi phạt thêm tội gây rối đấy có tin không?”

Cao Thiên Dương định cãi thêm nhưng bị Từ “miệng bé” – người quá hiểu tính bố mình – lôi xềnh xệch ra ngoài: “Thôi đừng cãi nữa, càng nói càng ăn mắng đấy.”

Chủ nhiệm Từ sập mạnh cửa văn phòng. Địch Đào không nhịn được lên tiếng: “Thưa thầy.”

“Nói.”

“Em cũng đé……..” Địch Đào quen mồm định chửi thề, sực nhớ ra đang ở đâu nên nuốt vội vào trong: “Em cũng không ra tay! Sao em vẫn phải đứng đây?”

Mẹ kiếp, gã là đứa bị ăn đòn từ đầu đến cuối, vết bầm trên mặt còn chưa tan đây này!

Khi chủ nhiệm Từ nghiêm mặt lại, quả thực rất có uy của người đứng đầu phòng Giáo dục đạo đức. Ông nhìn chằm chằm Địch Đào một lúc lâu, không gào thét nữa mà trầm giọng hỏi: “Cậu thực sự không biết vì sao mình phải đứng ở đây ư?”

Giọng điệu bình tĩnh ấy lại khiến người ta lo sợ hơn cả tiếng quát tháo.

“Không biết.” Địch Đào cứng đầu đáp.

“Trường ta tuy không phải tốt nhất thành phố, nhưng cũng là ngôi trường danh giá trăm năm tuổi. Trăm năm chắt lọc tinh hoa để có được môi trường giáo dục như hiện tại, tuy chưa hoàn hảo nhưng luôn chú trọng dạy làm người. Cậu học ở đây hơn một năm trời, mà thứ cậu học được là đi chửi bới người ăn xin, là đẩy ngã người tàn tật xuống cầu thang sao?”

Địch Đào mím chặt môi, một lúc sau mới lí nhí: “Em không hề ——–”

“Tôi nói rồi, camera chưa hỏng, và những bạn chứng kiến hôm ấy cũng có mắt có tai.” Chủ nhiệm Từ chán nản phẩy tay. “Thôi, tôi gọi cậu đến không phải để nghe ngụy biện. Tôi gọi tất cả đến để ba mặt một lời.”

“Tôi không muốn nói nhiều với cậu, tự cậu hiểu lấy.” Ông quay sang Thịnh Vọng và Giang Thiêm: “Còn hai em, thầy biết mục đích ban đầu của hai em là tốt, nhưng!”

Ông nhấn mạnh: “Có cả trăm cách giải quyết, sao lại chọn cách đánh nhau? Đánh nhau giữa sân trường cho ngầu à? Ném cặp sách xa thế cơ mà?”

Thịnh Vọng cúi đầu nhìn mũi giày, ra vẻ hối lỗi sâu sắc.

Cậu trắng trẻo, đuôi mắt dài hơi cụp xuống, khi cười thì rạng rỡ, khi cụp mắt hối lỗi trông cực kỳ đáng thương và vô tội. Chủ nhiệm Từ nhìn mà tức anh ách.

“Hôm em mới chuyển đến, tôi còn khoe với các thầy cô khác là nhìn em hiền lành ngoan ngoãn lắm. Kết quả thì sao?! Em chứng minh cho tôi thấy thế này đấy hả?!”

Ông càng nghĩ càng tức, uống một ngụm trà nóng rồi nhổ toẹt lá trà vào thùng rác, phán quyết: “Các em thích được chú ý đúng không? Thích thể hiện trước toàn trường chứ gì? Được lắm —– Đường số 3 khu giảng đường, chạy qua tòa nhà học, căng tin, ký túc xá và sân khấu. Đủ hoành tráng chưa? Quét sạch hạt bông ngô đồng ở đó cho tôi, đỡ việc cho các cô lao công.”

Ông giơ một ngón tay: “Không cần nhiều, một tuần thôi. Bắt đầu từ tuần này, giờ ra chơi buổi sáng hàng ngày cầm chổi có mặt đúng giờ, tôi sẽ cử người giám sát. Mấy thằng ranh con các cậu không bị bẽ mặt vài lần thì không biết sợ! Quét xong một tuần thì lên đây nhận án kỷ luật chính thức!”

Án phạt được ban ra, ba “hiệp sĩ” bắt đầu chuỗi ngày làm lao công bất đắc dĩ.

Mới quét được 2 ngày, Thịnh Vọng đã muốn đình công.

Không phải vì xấu hổ. Giờ ra chơi các lớp đều tập trung ở sân thể dục, chỉ cần tránh giờ cao điểm thì đường số 3 vắng tanh như chùa Bà Đanh, chẳng có ma nào nhìn thấy.

Điều khiến Thịnh Vọng phát điên là hạt bông ngô đồng. Cái thứ quỷ quái này như bị dính lời nguyền vậy. Vừa quét xong đằng trước, gió thổi một cái lại bay tung tóe đằng sau, bám đầy người, đầy mặt, và tệ nhất là bay vào mắt.

Hôm nay gió to, Thịnh Vọng bị bụi bay vào mắt mấy lần, dụi đến đỏ hoe cả mắt. Khi cậu chủ nhỏ cáu kỉnh thường tự kỷ, đóng chặt mọi giác quan, coi như thế giới xung quanh không tồn tại.

Lần thứ N bị bụi bay vào mắt, cậu láng máng nghe có ai đó bảo: “Đứng im, trên tóc dính lông kìa.”

Thịnh Vọng chẳng cần biết ai nói, gắt gỏng đáp trả: “Liên quan chó gì đến cậu, tôi nuôi nó đấy.”

Mắt trái cậu chớp chớp chảy nước mắt, cuối cùng cũng đẩy được hạt bụi ra. Vừa thở phào nhẹ nhõm thì chợt nhận ra giọng nói ban nãy hình như là của Giang Thiêm….

Thịnh Vọng sững lại một giây, nheo mắt quay sang thì thấy Giang Thiêm đang rụt tay về.

“Cậu… vừa nói gì cơ?” Cậu ngượng ngùng hỏi.

“Chẳng nói gì cả.” Giang Thiêm hất cằm. “Cậu cứ nuôi tiếp đi.”

Thịnh Vọng lập tức đổi thái độ, chìa đầu ra: “Tôi sai rồi, tôi sai rồi đại ca. Cậu nhặt hộ tôi với, để đầu đầy lông thế này vào lớp kỳ lắm.”

Địch Đào đứng cạnh quét chổi sà sạ, chửi thầm: “Đệch….”

Đang lúc “cà khịa” nhau thì tiếng giày cao gót cộp cộp vang lên: “Thịnh Vọng? Giang Thiêm? Hai cậu đang làm cái trò gì ở đây thế?”

Thịnh Vọng rụt cổ lại, ngước lên thấy cô giáo Tiếng Anh – Dương Tinh đang bê một chồng đề thi đi tới. Cô nhíu mày, giọng đầy bất mãn: “Tôi tìm hai cậu khắp nơi, hóa ra trốn ở đây làm ‘Lôi Phong sống’ à?”

“Cô ạ.” Thịnh Vọng cười trừ. “Không phải Lôi Phong sống đâu ạ, hai đứa em đang bị phạt.”

Cậu cố tình nhấn mạnh “hai đứa em”, coi Địch Đào bên cạnh như không khí, khiến gã tức muốn nổ phổi.

“Phạt?” Cô Dương Tinh nhíu mày chặt hơn. “Ai mà không biết chọn thời điểm thế này?”

Thịnh Vọng trả lời cũng dở mà không trả lời cũng xong.

“Thôi được rồi, tôi mắng là việc của tôi, cậu trả lời là việc của cậu.” Cô bảo.

“Là chủ nhiệm Từ ạ.” Thịnh Vọng khai thật. “Tại hôm thi tuần trước bọn em đánh nhau.”

“Nghe rồi.” Cô gật gù. “Chọn địa điểm ‘đẹp’ quá cơ, ảnh hưởng xấu thì phạt là đúng. Nhưng sao ông ấy lại chọn đúng tuần này mà phạt hả? Phạt mấy ngày?”

“Một tuần ạ.”

“Nguyên tuần này?” Cô cao giọng.

“Dạ.”

“Được lắm.” Cô ấn chồng đề thi vào tay hai cậu học trò, mỗi đứa một nửa, rồi dậm gót giày hùng hổ bỏ đi: “Để tôi đi tìm ông Từ ‘miệng rộng’!”

“Ơ? Không được đâu cô ơi….” Thịnh Vọng lén kéo tay Giang Thiêm, chạy theo cô Dương Tinh: “Cô tìm thầy Từ làm gì ạ?”

“Tôi đang định bảo hai cậu tranh thủ giờ ra chơi làm đề thi học sinh giỏi Tiếng Anh, ông ta lại đi bày vẽ cái trò này!”

Cô Dương Tinh quả không hổ danh là “nữ cường nhân” dám mắng cả ban giám hiệu. Cô xông thẳng vào phòng Giáo dục đạo đức, đóng sầm cửa lại với vẻ mặt đằng đằng sát khí.

Cuối cùng cô chốt hạ với chủ nhiệm Từ một câu xanh rờn: “Thứ Ba tuần sau thi học sinh giỏi Tiếng Anh rồi. Hai đứa có khả năng giật giải Nhất khối 11 đều đang bị ông bắt đi quét rác ngoài kia. Sao ông cứ phải chọn đúng tuần này mà hành hạ chúng nó hả? Đến hôm thi ông đi thi thay cho hai đứa nó nhé. Nếu không có giải thì tôi sẽ treo cổ trước cửa văn phòng ông đấy, ông liệu mà làm!”

“…………”

Chủ nhiệm Từ há hốc mồm không nói nên lời.

Dưới hỏa lực quá mạnh của cô Dương Tinh, ông đành phải xuống nước, nhưng vẫn kèm theo điều kiện.

Ông nói: “Vậy tôi có hai yêu cầu. Một là thi học sinh giỏi Tiếng Anh phải có giải. Hai là kỳ thi tháng cuối tuần này phải tăng lên không dưới 50 hạng.”

Giang Thiêm – người đang xếp hạng 1 toàn khối: “???”

May mà ngay sau đó chủ nhiệm Từ sực nhớ ra và bổ sung: “Thịnh Vọng, tôi đang nói em đấy. Còn Giang Thiêm có muốn tăng hạng cũng chẳng được nữa rồi.”

Thịnh Vọng nấp ngoài cửa nghe lén nãy giờ, đến đoạn này không nhịn được nữa bèn thò đầu vào hỏi: “Thưa thầy, thầy có biết càng lên cao càng khó tăng hạng không ạ?”

“Biết chứ! Không khó thì sao gọi là phạt?” Chủ nhiệm Từ trả lời tỉnh bơ.

Thịnh Vọng chỉ muốn tháo cánh cửa ném vào mặt ông.

“Hoặc đồng ý hai điều kiện này, hoặc tiếp tục ra ngoài quét lá cho tôi. Với lại vụ đánh nhau vẫn phải xử lý, đừng có mơ đến danh hiệu Ba tốt thành phố nữa!” Chủ nhiệm Từ tung đòn quyết định.

Áp lực đè bẹp sĩ diện.

Tối hôm sau, Thịnh Vọng phải làm công tác tư tưởng mãi, cuối cùng mới dám mặt dày mò sang gõ cửa phòng bên cạnh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

âss
Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị – Dương Thiên (full)
19/11/2025
Gemini_Generated_Image_15ipwg15ipwg15ip
Khi Đại Lão Mãn Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ
20/11/2025
Oey6lSJNLlp9xaie79JthAPUtkkQlub9S9KMUmYi
Bá Chủ Thiên Hạ – Lạc Thần
28/02/2026
trong-sinh-tro-thanh-manh-nhat-vu-tru-cuc-dia-phong-nhan
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ – Diệp Tinh
30/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247