Ai đó? - Chương 19: Thân hơn 1 chút
Những người đạt điểm cao môn Tiếng Anh trung học thường được chia làm hai loại.
Loại thứ nhất: có thể phân tích chính xác các thành phần câu như chủ ngữ, vị ngữ, tân ngữ, trạng từ, bổ ngữ; giải thích cặn kẽ các quy tắc ngữ pháp; biết rõ tại sao chọn đáp án này mà không chọn đáp án kia, chỗ nào đúng, chỗ nào sai.
Loại thứ hai: chỉ có thể dùng hai chữ để miêu tả – ngữ cảm.
Cô Dương Tinh chỉ cần lướt qua bài thi là biết học sinh thuộc loại nào. Loại thứ nhất thường thích gạch chân, khoanh tròn, vẽ vời chi chít lên đề thi, để lại rất nhiều dấu vết phân tích. Còn loại thứ hai thì trên giấy chỉ có độc mỗi các đáp án A, B, C, D.
Cô hiểu rất rõ học trò của mình. Giang Thiêm, Tề Gia Hào, lớp phó học tập hay lớp trưởng đều thuộc tuýp “ngữ pháp”. Còn Thịnh Vọng lại là một trường hợp hiếm hoi thuộc tuýp “ngữ cảm”.
Cô Dương Tinh từng chia sẻ điều này trước lớp. Thực ra, cô rất mong học sinh lớp A chú trọng rèn luyện ngữ cảm. Nếu có ngữ cảm tốt kết hợp với nền tảng ngữ pháp vững chắc, tốc độ làm bài sẽ tăng lên đáng kể. Nhưng phần lớn đám “quỷ sứ” trong lớp này chẳng thèm để tâm.
Bởi vì ai cũng biết, tốc độ làm bài của học sinh lớp A vốn đã nổi tiếng là nhanh như chớp. Học sinh lớp thường toàn bị họ bỏ xa tít tắp, cần gì phải tốn sức tăng tốc thêm nữa.
Thậm chí có đứa còn mặt dày tự xưng là “Độc Cô Cầu Bại”. Và hôm nay, hơn một nửa cái đám “Cầu Bại” ấy đang phải đứng xếp hàng ngoài hành lang.
Cửa sổ phòng học đóng kín mít, cô Dương Tinh bắt đầu giảng bài bên trong. Bên ngoài, đám học trò bị đuổi đang phải kê đề thi lên tường để làm bài bù.
Tòa nhà Minh Lý nổi tiếng hứng nắng tốt. Ánh nắng gay gắt như đổ lửa rọi thẳng vào lưng họ. Chỉ vài phút sau, mấy cậu nam sinh đã bắt đầu mồ hôi nhễ nhại.
“Bé Ớt ơi, có khăn tay không? Cho tớ mượn lau chút.” Cao Thiên Dương nhoài người qua hai bạn, mượn khăn của một nữ sinh.
Con gái da mặt mỏng hơn con trai, lúc đưa khăn, cô bạn lo lắng hỏi: “Chị Tinh có nói bao giờ cho bọn mình vào không?”
“Không nói, chắc làm xong mới được tha.”
“Ôi dào, chuyện nhỏ như con thỏ.” Một nam sinh cậy cô giáo không nghe thấy, vừa viết vừa chém gió: “Không nói chuyện khác, chứ riêng khoản tốc độ làm đề thì ai qua mặt được tao? Không ai cả!”
Cao Thiên Dương nghe ngứa tai quá liền bảo: “Ê, mày quay sang nhìn xem ai đang đứng cạnh mày đi. Nói câu đó không thấy ngượng mồm à?”
Cậu nam sinh quay đầu lại, đập ngay vào mắt là góc nghiêng lạnh lùng của Giang Thiêm.
“Anh Thiêm, em xin lỗi ạ.” Hắn “quay xe” ngay lập tức, rồi quay sang Cao Thiên Dương phân bua: “Anh Thiêm mà là người thường à? Không hề. Cho nên câu tao nói vẫn đúng nhé.”
Thịnh Vọng mới làm xong trang đầu tiên, liếc mắt nhìn sang qua khe hở giữa những tờ đề.
Giang Thiêm đứng ở đầu hàng bên kia. Nhờ vóc dáng cao lớn, hắn đứng giữa đám đông trông rất nổi bật và trưởng thành. Hắn vẫn tập trung làm bài, mặc kệ tiếng ồn ào xung quanh, chẳng thèm nhướng mắt lên lần nào.
Là do tính cách cao ngạo lạnh lùng… hay do đang bực bội trong lòng?
Thịnh Vọng ngậm nắp bút, cảm thấy hơi chột dạ.
Cậu nhìn sang một lúc thì thấy Giang Thiêm lật trang giấy. Trong khoảnh khắc đó, dường như mi mắt của hắn khẽ động đậy.
Thịnh Vọng giật mình thu ánh mắt về, vội vàng điền đại chữ C vào ô trống.
Điền xong đọc lại đề, cậu mới méo mặt sửa chữ C thành B.
Cao Thiên Dương đứng bên cạnh không hề hay biết những hành động lén lút ấy. Hắn đang mải nghển cổ ngó vào trong lớp, chép miệng: “Hôm nay vắng bóng anh Thiêm với anh Thịnh, lão Tề tha hồ mà làm mưa làm gió.”
Tiết học của cô Dương Tinh vẫn giữ nguyên tắc: ai sai thì đứng dậy trả lời, không vì thiếu mười mấy người mà bỏ qua. Chỉ có điều, hôm nay mỗi lần Tề Gia Hào đứng lên là lại an toàn ngồi xuống.
“Nhắc đến lão Tề mới nhớ, bọn mày có nhớ hồi nó mới chuyển vào lớp mình không?” Cậu nam sinh lúc nãy lại lên tiếng.
“À ừ, mày không nhắc tao quên mất. Nó chuyển từ lớp 5 sang đúng không?” Một người khác tiếp lời.
“Tao nhớ rõ lắm, nó vào lớp mình sau kỳ thi học kỳ I năm lớp 10. Từ đó đến giờ phong độ ổn định phết.” Cao Thiên Dương cười hề hề. “Hê! Nói đến tốc độ làm bài, ngày xưa lão Tề làm tao cười đau cả bụng. Hồi mới vào nó ngồi cùng dãy với tao. Hôm đó có bài kiểm tra đột xuất, tao làm xong một mặt rồi nó mới xong nửa trang, tao làm xong cả bài nó vẫn đang vật lộn ở trang 2. Kết quả ra sao tao quên rồi, nhưng lúc tan học nó run rẩy hỏi tao: ‘Mày có phải đứa làm bài nhanh nhất lớp A không?’. Tao bảo không, tao thuộc dạng chậm nhất rồi đấy. Thế là nó òa khóc tu tu luôn.”
Mấy thằng con trai cười hô hố: “Nó luyện được tốc độ như bây giờ kể cũng trâu bò thật.”
“Chuẩn, giờ đến lượt bọn mình phải chạy theo nó.” Cao Thiên Dương gật gù. “Mày thấy nó làm sách bài tập Tiếng Anh chưa? Nhanh kinh khủng! Chị Tinh từng bảo sách bài tập của bả khó dã man, 150 câu mà làm trong 2 tiếng là thừa sức thi Đại học. Thế mà lão Tề chỉ mất tiếng rưỡi là xong, tao từng bấm giờ cho nó rồi.”
“Sao mày rảnh háng thế?”
“Tao còn bấm giờ cho cả anh Thiêm nữa cơ.” Cao Thiên Dương cậy mình là bạn nối khố, lại đang đứng xa Giang Thiêm nên bô bô cái miệng: “Lần đó anh Thiêm còn nhanh hơn lão Tề 5 phút, đúng là quái vật!”
“Vãi chưởng, 10 phút làm được gần 20 câu á?”
“Chuẩn luôn.”
“Tao muốn bỏ học quá.”
“Tao cũng thế. Ngày nào cũng phải chịu đựng những cú sốc tinh thần này, mệt mỏi vãi. Với tốc độ này, phóng mắt khắp khối chắc không tìm ra người thứ ba đâu nhỉ?!” Cao Thiên Dương than thở chán chê mới sực nhớ ra bên cạnh mình còn một “ngôi sao mới nổi”.
“Ấy chết quên, còn anh Thịnh nữa chứ. Chắc chắn anh Thịnh làm bài cũng siêu nhanh.” Hắn quay sang định kiểm chứng thì thấy Thịnh Vọng đã làm sang trang thứ 2.
Cao Thiên Dương sững sờ, nhìn xuống tờ đề của mình —– mới được nửa trang đầu.
Nhìn sang những người xung quanh, ai cũng chỉ mới lẹt đẹt ở trang 1.
Hắn móc điện thoại ra xem giờ. Từ lúc bắt đầu làm bài đến giờ mới 20 phút, mà Thịnh Vọng đã làm được 58 câu…
“Đệch….” Cao Thiên Dương há hốc mồm. “Mẹ kiếp?”
“Sao lại chửi tôi?” Thịnh Vọng hỏi, mắt vẫn không rời tờ đề, tay điền chữ D vào ô trống.
Cao Thiên Dương: “???”
Thịnh Vọng làm bài mượt mà như nước chảy mây trôi, không hề khựng lại chút nào, một lèo xong luôn 3 câu tiếp theo rồi quay sang nhìn Cao Thiên Dương với vẻ khó hiểu.
Cao Thiên Dương hỏi từng chữ một: “Bố ơi, bố học thuộc lòng đáp án đấy à?”
“Tôi không có đứa con lớn như cậu.” Thịnh Vọng đáp trả. “Cậu bị ngáo à? Nói chuyện bình thường chút đi.”
“Không thể bình thường nổi!” Cao Thiên Dương gào thầm trong lòng. “Sao cậu chỉ đọc đề một lần là ra đáp án luôn vậy? Không cần phân tích gì à?”
Thịnh Vọng ngẫm nghĩ: “Câu nào phức tạp quá thì mới phải xem kỹ hơn thôi.”
“Trong cái đề này có câu nào là không phức tạp hả?”
“Đầy.”
“Đầy cái đầu cậu ấy!” Vẻ mặt Cao Thiên Dương như sắp khóc. “Thôi cho tôi chết một cách thanh thản đi, nói thật xem bình thường cậu làm 150 câu bài tập của chị Tinh mất bao lâu?”
“Một tiếng.” Thực ra Thịnh Vọng chưa bao giờ bấm giờ, chỉ ước lượng thế thôi. Thấy mặt mũi đám bạn méo xệch, cậu định sửa lại thành 1 tiếng 20 phút.
Nhưng vừa định mở miệng thì thấy Giang Thiêm cũng đang liếc nhìn mình.
Không hiểu vì lý do gì, Thịnh Vọng bỗng nhiên muốn “xòe đuôi” khoe khoang một chút: “Khoảng gần một tiếng.”
“Vãi!!!”
Cả đoàn quân đang đứng phạt đồng thanh chửi thề. Chỉ có Giang Thiêm là vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, thu ánh mắt về tiếp tục làm bài.
Trong lòng Thịnh Vọng như có con khỉ đang nhảy múa, tự dưng cậu thấy việc khoe khoang này trẻ con quá, ngốc xít thật.
Cửa lớp đột ngột mở ra giữa tiếng xì xào bàn tán. Cô Dương Tinh ló nửa người ra quát: “Tưởng tôi điếc à? Bị phạt mà còn dám chửi bậy ầm ĩ thế hả?”
Cao Thiên Dương thò đầu ra thanh minh: “Không phải đâu chị Tinh ơi, bọn em đang sốc vì Thịnh Vọng làm bài nhanh quá đấy ạ.” Nói xong hắn rụt cổ lại ngay lập tức.
Cô Dương Tinh cười lạnh: “Bảo các cậu luyện ngữ cảm thì không chịu nghe, giờ biết thế nào là chênh lệch chưa?”
“Luyện kiểu gì hả cô?”
“Nghe nhiều, đọc nhiều, nói nhiều.” Cô Dương Tinh quay sang hỏi Thịnh Vọng: “Thịnh Vọng, có phải trước đây em từng sống ở nước ngoài không?”
“Dạ không ạ.” Thịnh Vọng đáp. “Chẳng qua bố em có người bạn nước ngoài, con trai chú ấy sang đây du học và ở nhờ nhà em mấy năm. Bây giờ bọn em vẫn hay gọi điện nói chuyện nên chắc em bị ảnh hưởng chút ít ạ.”
“Thảo nào.”
Cô Dương Tinh lẩm bẩm rồi quát lớn: “Em thấy chưa, rõ ràng có thể hoàn thành bài tập một cách nhẹ nhàng, thế mà lại nộp giấy trắng cho tôi. Tiếp tục đứng đấy đi! Đứng hết hai tiết cho tôi, cấm ai được vào. Không phạt nặng thì các cậu không biết sợ là gì!”
“Em sợ lắm rồi cô ơi.”
Cô Dương Tinh hừ một tiếng rồi đóng sầm cửa lại.
Giờ ra chơi, tầng cao nhất tòa nhà Minh Lý náo nhiệt lạ thường.
Không chỉ học sinh lớp A túa ra hành lang, mà học sinh các lớp dưới cũng chạy lên hóng chuyện. Thậm chí bên tòa nhà đối diện cũng có cả đống người nhoài ra cửa sổ ngó nghiêng.
Đến cả các thầy cô trong văn phòng cũng không chịu ngồi yên. Thầy Ngô dạy Toán cứ 10 phút lại xách cốc đi lấy nước một lần. Cán sự môn Toán thắc mắc: “Thầy ơi, hôm nay nóng thế sao thầy uống nhiều nước nóng vậy ạ?”
Thầy Ngô bình thản đáp: “Thầy đi du lịch.” Không thèm che giấu sự tò mò của mình.
Học sinh lớp A vốn nghịch ngợm, thầy cô quen rồi nên cũng thoải mái trêu đùa. Thầy Ngô còn chỉ trỏ mấy nữ sinh đi qua đi lại: “Ơ kìa, ba cô nương lớp 8 kia, thầy thấy các cô lượn qua đây 3-4 vòng rồi đấy nhé. Nhà vệ sinh tầng dưới hỏng hay sao mà phải lên tận đây?”
“Dạ vâng, dưới kia đông quá ạ.” Ba cô nàng bị bóc mẽ vội vàng lảng đi, nhưng lúc chạy qua chỗ Giang Thiêm và Thịnh Vọng vẫn không quên đỏ mặt cười khúc khích.
Không phải cậu chủ Thịnh chưa từng làm tâm điểm chú ý, nhưng tình cảnh hôm nay thực sự quá mất mặt.
Cậu cầm tờ đề che kín mặt, chốc chốc lại nhích người một tí, chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống cho đỡ ngượng.
Tiếng chuông vào lớp vang lên như tiếng chuông cứu rỗi. Đám khách tham quan tản đi hết, trả lại sự yên tĩnh cho hành lang. Nhưng “thắng cảnh” thì vẫn phải đứng phạt tiếp.
Thịnh Vọng hạ tờ đề xuống thở phào nhẹ nhõm, than vãn: “Sao giờ ra chơi trường mình mọi người rảnh rỗi thế nhỉ?”
Không thấy ai đáp lại, cậu quay sang nhìn thì mới phát hiện cái “loa phường” Cao Thiên Dương đã biến đâu mất. Đứng cạnh cậu lúc này là Giang Thiêm.
Hắn đã di chuyển từ đầu hàng bên kia sang tận đây.
Nắng vẫn chói chang, mười mấy con người đứng đó như mẻ bánh bao nóng hổi vừa ra lò, đứng gần nhau một chút là thấy dính dớp khó chịu.
Tóc mai Giang Thiêm cũng lấm tấm mồ hôi, cần cổ ướt át dưới ánh nắng, nhưng trông hắn vẫn toát lên vẻ lạnh lùng, giống hệt chai nước đá vừa lấy trong tủ lạnh ra, tỏa hơi mát lạnh lẽo.
Thịnh Vọng nhích người, kê tờ đề lên tường nhưng không vội làm tiếp.
Tốc độ của Giang Thiêm cũng chẳng kém cậu là bao, hết một tiết đã làm được hơn 120 câu. Trên tờ đề chi chít những vết khoanh tròn, gạch chân và những ghi chú ngắn gọn bằng nét chữ bay bướm nhưng rất đẹp.
Thịnh Vọng chần chừ một lúc rồi khẽ gọi: “Giang Thiêm ơi?”
Ngòi bút người bên cạnh dừng lại.
“Sao cậu không viết đáp án ra?” Thịnh Vọng hỏi.
Giang Thiêm thuận tay chấm một cái bên cạnh đáp án đúng, mắt lướt sang câu tiếp theo, chẳng thèm ngẩng lên nhìn cậu.
Thôi xong, bơ mình toàn tập rồi.
Trong lòng Thịnh Vọng lại nổi lên cảm giác bứt rứt khó tả.
Đang bối rối thì bên tai vang lên giọng nói của một nữ sinh: “Hình như cậu ấy để quên đề ở nhà hay sao ấy.”
Thịnh Vọng ngạc nhiên: “Quên mang về á?”
Người nói là cô bạn có biệt danh Bé Ớt: “Tối qua tớ đến phòng Giáo dục đạo đức, lúc quay về lớp thì các cậu về hết rồi. Lúc tớ tắt điện khóa cửa hình như thấy trong ngăn bàn cậu ấy còn tờ đề, phải không Giang Thiêm?”
Thịnh Vọng quay sang nhìn “que kem” bên cạnh.
“Ừm.” Que kem đáp cụt lủn, tuy vẫn không ngẩng đầu nhưng ít ra cũng không giả điếc nữa.
Ok fine, trả lời người khác, chỉ phớt lờ mỗi mình ông đây.
Thịnh Vọng tức muốn xì khói.
Bé Ớt thỏ thẻ: “Sao sáng nay cậu đến muộn thế? Tớ tưởng cậu sẽ đến sớm để làm bù cơ.”
Suy cho cùng, Giang Thiêm không phải kiểu người lười làm bài tập.
Câu nói của Bé Ớt khiến Thịnh Vọng ngẩn người.
Đúng vậy, quên mang bài về nhà thì đến sớm một chút làm bù là xong. Chẳng ai ngờ hôm nay cô Dương Tinh kiểm tra đột xuất. Với tốc độ của Giang Thiêm, nếu đến sớm 20 phút là thừa sức làm xong trang đầu, phần còn lại tranh thủ làm nốt trong lúc cô kiểm tra là ổn.
Tại sao hắn không đến sớm?
Bởi vì có một kẻ sĩ diện hão cứ lề mề, câu giờ mãi mới chịu đi học. Thịnh Vọng thầm tự mắng mình trong lòng.
Và rồi, trong 40 phút tiếp theo, có một người nỗ lực dùng ánh mắt để thu hút sự chú ý của Giang Thiêm – thất bại. Nỗ lực mượn chuyện người khác để bắt chuyện – thất bại. Thậm chí cố tình làm rơi nắp bút xuống chân hắn – vẫn thất bại toàn tập.
“Quân địch” vẫn vững như bàn thạch, còn cậu chủ Thịnh thì xoắn xuýt đến phát điên.
Tình trạng chiến tranh lạnh kéo dài sang tận tiết Vật Lý tiếp theo.
Khi được tha về chỗ, Thịnh Vọng ỉu xìu như cái bánh đa nhúng nước, ủ rũ đến mức Cao Thiên Dương tưởng cậu bị cảm nắng.
“Cần thuốc hạ sốt không?” Cao Thiên Dương lo lắng hỏi.
“Cảm ơn, không cần đâu.” Thịnh Vọng chán nản đáp.
Thứ cậu cần bây giờ là thuốc hối hận cơ.
Cô chủ nhiệm Hà Tiến bước vào lớp, trên tay cầm một tờ giấy: “Chắc các em nghe tin rồi, đợt bình bầu ‘Học sinh Ba tốt’ cấp thành phố năm nay bắt đầu rồi đấy. Tối qua mới có thông báo, lớp ta được 3 suất. Sáng nay cô đã phải lên phòng Giáo dục đạo đức ‘tranh đấu’ cả tiếng đồng hồ để xin thêm chỉ tiêu đấy.”
“Chuyện này rất quan trọng, liên quan đến cơ hội tuyển thẳng Đại học sau này. Các em phải biết tận dụng. Cách bình chọn của lớp mình vẫn công khai minh bạch như cũ: Một suất dựa vào thành tích, đây là tiêu chuẩn cứng. Một suất dành cho ban cán sự, các bạn ấy vất vả cả năm trời cũng phải có chút phần thưởng chứ. Một suất còn lại do cả lớp bỏ phiếu dân chủ. Có ai ý kiến gì không?”
“Còn về suất xin thêm, các thầy cô sẽ thảo luận và chọn ra bạn có sự tiến bộ vượt bậc nhất. Sự nỗ lực cũng là một lợi thế cạnh tranh rất lớn. Làm sao để đánh giá sự tiến bộ? Cuối tuần này thi tuần, tuần sau thi tháng – kỳ thi quan trọng đầu tiên của năm học. Chúng ta sẽ dựa vào kết quả hai kỳ thi này nhé.”
Trước đây nhiều bạn biết mình không có cửa nên chẳng quan tâm lắm. Giờ có thêm chỉ tiêu, cơ hội mở rộng hơn nên ai nấy đều hào hứng hẳn lên.
Thịnh Vọng nghe vậy cũng bị phân tâm đôi chút.
Nhưng chẳng bao lâu sau, khi cô Hà bắt đầu giảng bài, tâm trí cậu lại quay về vấn đề cũ.
Cậu chép bài mà đầu óc cứ để đâu đâu.
Có lúc cậu nghĩ hay là kệ xác hắn, không dỗ được thì thôi, tùy duyên. Giữa sĩ diện và Giang Thiêm kiểu gì cũng phải chọn một, mà cậu thì không thể sống thiếu sĩ diện được, đường đời còn dài lắm.
Nhưng quyết tâm chưa được 1 phút, tay cậu đã lén lút móc điện thoại ra.
Cậu vân vê ngón tay, ấn vào khung chat WeChat của Giang Thiêm.
Phải chững chạc lên.
Thịnh Vọng tự nhủ, rồi gửi cho Giang Thiêm 3 cái icon người quỳ khóc lóc thảm thiết.
Cô Hà đang giảng một bài toán khó, yêu cầu cả lớp thảo luận. Lớp học ồn ào như vỡ chợ.
Giữa tiếng ồn, Thịnh Vọng nghe thấy tiếng điện thoại rung bần bật ở bàn sau.
Nhưng khung chat vẫn im lìm, không có hồi âm. Thịnh Vọng cắn răng, gõ chữ:
[Đóng hộp]: Tôi sai rồi.
[Đóng hộp]: Không phải tôi qua cầu rút ván đâu.
[Đóng hộp]: Chỉ là hôm qua tôi thấy mất mặt quá, nên không muốn nhắc lại thôi.
Tiếng rung ở bàn sau ngừng bặt. Khung chat hiện lên dòng chữ “Đang nhập…..”. Thịnh Vọng nín thở chờ đợi.
Vài giây sau, tin nhắn mới hiện ra:
[Giang Thiêm]: Thế cậu cứ tiếp tục mất trí nhớ đi.
[Đóng hộp]: Không.
[Đóng hộp]: Tôi không thể vừa mất mặt lại vừa mang tiếng não cá vàng được.
[Giang Thiêm]: ……….
Cuối cùng cuộc đối thoại cũng có sự tương tác qua lại. Dù đối phương kiệm lời như vàng, nhưng với Giang Thiêm thì thế này đã là nhiều lắm rồi. Thịnh Vọng thấy nhẹ lòng hẳn, cảm giác không khí đã bớt căng thẳng, bèn được đà lấn tới:
[Đóng hộp]: Hay là cậu thử mất trí nhớ có chọn lọc xem?
[Đóng hộp]: Quên hết mấy chuyện ngớ ngẩn tôi làm đi, cứ coi như lúc đó cậu không có mặt. Chúng mình chỉ nhớ những chuyện tốt đẹp thôi, được không?
Gửi xong, cậu nghe thấy tiếng cười khẽ vang lên từ phía sau.
Ok, tiếng cười đó thay cho câu trả lời đồng ý rồi.
Thịnh Vọng quay đầu lén nhìn Giang Thiêm. Hắn để một tay dưới gầm bàn, chắc là đang cầm điện thoại, tay kia vẫn cầm bút chép bài nhoay nhoáy.
Viết xong một câu, hắn ngả người ra sau ghế, ngước mắt nhìn Thịnh Vọng.
Cùng lúc đó, điện thoại Thịnh Vọng rung lên.
Cậu cúi xuống xem, thấy 4 tin nhắn mới.
[Giang Thiêm]: Được.
Tiếp theo là 3 đoạn video.
Thịnh Vọng lén đeo tai nghe, ấn vào video đầu tiên.
Trong video là một con ngõ hẹp, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống từ góc tường. Một tên ngốc mặc đồng phục đang ưỡn ngực đi thẳng tắp dưới ánh đèn. Đi được vài bước, tên ngốc đó quay đầu lại nhìn ống kính, hỏi một câu xanh rờn: “Chụp nét không?”
Đậu xanh rau má.
Thịnh Vọng suýt thì đập nát cái điện thoại.
Lưng ghế của cậu va mạnh vào bàn Giang Thiêm cái “cốp”. Cô Hà nhíu mày hỏi: “Sao thế?”
Thịnh Vọng vội vàng giật tai nghe ra, đứng dậy thanh minh: “Em ngồi không vững ạ.”
“Ừm.” Cô Hà gật đầu nhắc nhở. “Ngồi trong lớp trật tự chút, đừng có nghịch ghế.”
Lúc Thịnh Vọng ngồi xuống, cậu nghe rõ mồn một tiếng cười khúc khích của tên đáng ghét ngồi sau lưng.
Ok fine.
Cậu cầm điện thoại gõ lia lịa:
[Đóng hộp]: Hết giận chưa?
[Giang Thiêm]: Là sao?
[Đóng hộp]: Được lắm, có ngon thì cậu cứ giả vờ tiếp đi!
[Giang Thiêm]: Trong giờ học cất điện thoại đi.
Thịnh Vọng theo phản xạ nhét ngay điện thoại vào túi, ngoan ngoãn cầm bút lên nhìn bảng. Một giây sau cậu mới nhận ra mình nghe lời hắn quá mức cho phép. Thế là cậu chậm rãi đưa tay ra sau lưng, giơ ngón giữa về phía mặt người ngồi sau, rồi bị người ta dùng bút gõ cho một cái đau điếng phải rụt về.
Có vẻ như từ tiết học này trở đi, mối quan hệ giữa cậu và Giang Thiêm đã nhích lại gần nhau thêm một chút rồi.